Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, December 31, 2025

TẾT XỨ NGƯỜI - Lan Anh



Tết xứ người

Lan Anh

 

Chiều ba mươi Tết, cả khu phố nơi tôi ở ngập trong bão tuyết. Tuyết rơi dày đến mức che mờ những bậc thềm, lấp kín lối đi, biến con đường quen thuộc thành một dải trắng im lìm, không dấu chân người. Không một bóng ai qua lại. Chỉ có chú chó nhà bên, có lẽ vì lạnh quá hay vì cô đơn quá, bỗng rú lên vài tiếng khàn khàn, xé toạc màn tuyết ảm đạm rồi lại im bặt. Âm thanh ấy vang lên giữa không gian tĩnh mịch, nghe vừa lạc lõng vừa buồn bã, như chính lòng tôi lúc ấy.

  

Ở xứ người, chiều ba mươi không mang dáng vẻ của một ngày đặc biệt. Mọi người vẫn đi làm, vẫn vội vã khoác áo dày, cúi đầu trước gió lạnh rồi biến mất sau cánh cửa tàu điện. Không cờ hoa, không khẩu hiệu chúc mừng năm mới. Không mùi bánh chưng, không tiếng chảo mỡ xèo xèo, không tiếng cười nói rộn ràng của hàng xóm sang nhà nhau chúc Tết. Tất cả bình thản trôi qua như bao ngày khác, chỉ có trong tôi là một khoảng trống không gọi được tên.

 

Tôi nhớ chiều ba mươi ở quê nhà. Khi ấy, dù bận rộn đến mấy, người ta cũng cố gắng về sớm. Chợ Tết đông nghịt người, tiếng rao, tiếng cười chen lẫn mùi hoa, mùi lá dong, mùi khói bếp. Mẹ tôi thường lúi húi trong bếp từ sáng sớm, bố thì lau lại bàn thờ, treo câu đối đỏ. Lũ trẻ con chỉ mong trời tối thật nhanh để được mặc quần áo mới, được cầm phong bao lì xì còn thơm mùi giấy. Những ký ức ấy, mỗi năm lại hiện về rõ ràng hơn khi tôi đứng giữa mùa đông xứ lạ.

 

Ở đây, tôi tự nấu cho mình một bữa cơm giản đơn. Không đủ nguyên liệu để làm những món ăn ngày Tết, cũng không đủ người để bày biện cho tươm tất. Tôi chỉ nấu một nồi giả cầy, không dám thêm nhiều gia vị cho thơm vì sợ làm phiền hàng xóm, kèm thêm đĩa rau muống xào tỏi – món xa xỉ nơi xứ người mỗi độ Tết đến. Bữa cơm ăn trong im lặng, qua ô cửa sổ là những cột tuyết bị gió cuộn lên, trông xa xa như những ụ rơm của mẹ ngày nào. Ngoài kia, tuyết vẫn rơi không ngừng, lặng lẽ và vô tâm.

  

Tôi mở điện thoại, mạng xã hội tràn ngập hình ảnh pháo hoa, mâm cỗ, hoa đào, hoa mai. Bạn bè chúc nhau năm mới an lành. Tôi cũng gõ vài dòng chúc Tết, nhưng trong lòng bỗng thấy cay cay, và chợt hiểu thế nào là mùa xuân viễn xứ.

 

Tết xứ người khiến người ta cảm nhận thời gian trôi đi rất khác. Không có khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng để đánh dấu sự kết thúc và khởi đầu, mọi thứ nối tiếp nhau đều đều, lặng lẽ. Thế nhưng, chính trong sự bình lặng ấy, tôi lại học cách lắng nghe mình nhiều hơn. Tôi nhận ra Tết không chỉ nằm ở mâm cao cỗ đầy hay không khí rộn ràng, mà còn nằm trong nỗi nhớ, trong sự hướng về, trong mong ước được bình an, và trong khát khao một ngày được trở về quây quần bên mâm cỗ với những người thân yêu.

  

Khi đồng hồ điểm sang năm mới theo giờ Việt Nam, tôi đứng dậy, rót cho mình một ly nhỏ, thầm chúc gia đình mạnh khỏe, chúc bạn bè bình yên, và chúc cho chính mình đủ kiên nhẫn, đủ ấm áp để đi tiếp quãng đường còn xa.

  

Cả khu phố vẫn chìm trong giấc ngủ như mọi ngày. Phía xa, vài tràng pháo bông le lói nơi trung tâm thành phố, hay đâu đó trong một mái nhà nào, có người đang lặng lẽ vui xuân.

  

Ngoài kia, tuyết vẫn trắng xóa. Nhưng trong lòng tôi, một mùa xuân rất khẽ đã bắt đầu nảy mầm.


Lan Anh

thivanle1569@gmail.com

READ MORE - TẾT XỨ NGƯỜI - Lan Anh

HAPPY NEW YEAR 2026

 Kính chúc quý Nhà Văn, Nhà Thơ và Bạn Đọc 

NĂM MỚI 2026 AN LÀNH THỊNH VƯỢNG


READ MORE - HAPPY NEW YEAR 2026

Tuesday, December 30, 2025

XA XƯA - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn



HUỲNH LIỄU NGẠN

XA XƯA

 

những gì gởi lại cho em

anh xin phép được mở xem một lần

nợ nần chi nữa phù vân

để em phải ngại ngần khi đứng chờ

 

những gì anh viết thành thơ

chỉ là một phút mộng mơ trong đời

ngày xưa ước thành lứa đôi

ước thôi mà đã thấy đời đáng yêu

 

bây giờ nghĩ lại cũng liều

mới quen biết mà ước nhiều làm chi

bao nhiêu kỷ niệm trôi đi

trôi luôn cả mối tình si giữa đàng

 

đâu ngờ lịch sử sang trang

anh đi qua chốn địa đàng anh mơ

chớp mắt thì đã bến bờ

em thành dĩ vãng mit mờ tha phương

 

làng anh tên là thai dương

hạ vàng cát trắng vấn vương vẫn còn

nhà em thì ở xóm cồn

mỗi chiều chở nước bồn chôn anh lo

 

xuồng em tới chổ đặt nò

của ông dồ mới ra lò bữa kia

ngạc nhiên anh nói ơ kìa

sao tay em vuốt tóc chia sợi gầy

 

tóc chia vạt nắng chưa đầy

vai em nghiêng xuống có trầy trụa da

như là một thoáng phong ba

tan theo làn gió mượt mà hương thơm

 

của mùa lá rụng đầu hôm

của tóc vừa gội dầu thơm hoa lài

của em thuở mới lượt cài

của đêm mười tám sương mai che đầu

 

tình anh cỏ ướt đêm thâu

gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai

thương em không có ngày mai

anh đi mãi quên đời trai đã già.

 

29.12.2025 

HUỲNH LIỄU NGẠN 

Minh họa: Nguyễn Nhật Tân

READ MORE - XA XƯA - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

HẾT NĂM / EM KHÔNG LÀ TÔN NỮ / BUÔNG! - Chùm thơ Hoàng Thị Bích Hà

 


HẾT NĂM

 

Giật mình… thôi đã hết năm

Làm phu câu chữ kiếp tằm nhả tơ

Gối đầu dăm bảy câu thơ

Đường đời sấp ngửa… bến bờ gian nan

 

Trăng tròn rồi khuyết… lại rằm

Hoàng hôn theo hạt sương nằng nặng rơi

Nắng mưa quanh quẩn tại trời

Soi mình vào mắt người đời thử coi

 

Buồn như con nắng lẻ loi

Đôi mắt ai chứa sông ngòi thế gian

Đâu rồi ai đó bạn bè

Đâu rồi tri kỷ trúc tre đã từng

 

Ngoảnh mặt còn lại người dưng

Em chờ ai để đi cùng tháng năm?

Gánh gồng tình nặng sắt son

Chất đầy dâu bể vẫn còn Tình Yêu.

 

Hoàng Thị Bích Hà



EM KHÔNG LÀ TÔN NỮ


Em không là Tôn Nữ

Vẫn má thắm môi hường

Dòng nước mát sông Hương

Thấm ngọt vào giọng nói

 

“Răng, ri, tê, mô, rứa…”

“Thưa dạ” ngọt như đường

Rồi những buổi tan trường

Áo dài vương chút nắng

 

Hoa bằng lăng nở tím

Như nét mực bài thơ

Khách lãng tử ngẩn ngơ

Dáng trang đài e lệ

 

Nụ cười duyên chúm chím

Nghiêng nghiêng nón làm duyên

Học hành vẫn ưu tiên

Để hanh thông mọi lẽ

 

Từ công dung ngôn hạnh

Đến thi phú cầm kỳ

Tháo vát việc trong ngoài

Dẫu công thành… không toại

 

Đã làm thân nhi nữ

Không trướng rũ màn che

Cũng khuê các con nhà

Mà trau dồi phẩm tuệ.

 

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

BUÔNG!

 

Đặt dấu chấm, không viết về anh nữa

Đem thu xưa, gửi lại thuở bên người

Năm tháng ấy, thuộc về miền quá vãng

Vé khứ hồi, không hẹn chuyến tàu xưa

 

Thời gian qua, nhanh như một cơn mưa

Thoắt đã chạm, bên kia bờ huyễn mộng

Màu phong sương, phủ lên đời lữ thứ

Vẫn xót lòng, không cản được thời gian

 

Dẫu viết rằng, ai cũng phải sang trang

Ghi dấu chấm, cuối đoạn đường còn lại

Thanh xuân đó, đã qua,… mùa phai dấu

Cũng mong cầu, cho xứ ấy bình yên

 

Những ngọt ngào, một thuở của miền xưa

Đem cất giấu, trong những bài thơ cũ

Ai đợi nhau, lối về miền phủ đệ

Chẳng mộng gì, khi trắng cuộc trùng lai

 

Mùa có về, để tiếp nối phôi phai

Xin đừng nhắc, xuân xưa, mùa hạ cũ

Một dấu chấm, xuống dòng đây người nhé

Mặc cho lòng… những ký ức, chưa buông!

 

Hoàng Thị Bích Hà

Liên kết: 

FACEBOOK Hoàng Thị Bích Hà
READ MORE - HẾT NĂM / EM KHÔNG LÀ TÔN NỮ / BUÔNG! - Chùm thơ Hoàng Thị Bích Hà

LƯỠI NẮNG / GỬI TUYẾT CHO EM / NẮNG XUÂN VỀ - Chùm thơ Lê Thi



Chùm thơ Lê Thi 

LƯỠI NẮNG

                  

Sáng nay nắng về lưỡi dài như con thú khổng lồ

Liếm sâu trên cánh đồng tuyết, nhai rạo rạo mõm mém như ngoại tôi nhai bắp rang 

Những nụ trắng xóa trên cây hôn cành rất vội 

Những tấm thảm trắng phau trên mái nhà từng lớp nhẹ bay bay 

Hai cành già vội bắt nhau tay thủ thỉ điều gì…

Hợp tan là vậy 

Ngắn ngủi … mênh mang 

 

Một tiếng chuông ngân dài bên kia giáo xứ 

Một tiếng mõ mờ xa tháp ngói rêu phong 

Tiễn hai linh hồn về cát bụi 

Ngắn ngủi … vô thường 

Giận thương.. vui buồn khép lại 

Lưỡi nắng về ..mênh mang… mênh mang 


Cà phê sáng ngắm tuyết 12-25

 

 

 GỬI TUYẾT CHO EM

 

Ở nơi này anh đang giữa ngày đông 

Trời giá lạnh tuyết giăng ngập lối 

Công việc cuối năm người người rất vội

Nhớ em nhiều nơi ấy phía trời xa 

 

Hôm tiễn đưa nhau em nước mắt nhòa 

Nụ hôn vội phố đông người qua lại 

Hương em giữ bên ngực anh thơm mãi 

Cảm ơn người nơi ấy chẳng mùa đông 

 

Ta nhớ sao quên đôi má ửng hồng 

Hương bồ kết tóc mây em theo gió 

Thẹn thùng bao lời yêu bỏ ngõ 

Xin gửi người gói tuyết trời xa ..

 

NẮNG XUÂN VỀ 

 

Xuân về bên cửa sổ 

Chú họa mi hót chào 

Ngọn gió sớm lao xao 

Cá chao mình sóng cuộn 

 

Xuân về bên cửa sổ 

Khóm tulip trở mình 

Nhú mấy lá xinh xinh 

Sóc giỡn đùa ngọn cỏ

 

Ta lắng nghe đâu đó 

Nai gọi đàn rong chơi

Mấy ả thỏ lả lơi 

Để bạn tình ve vãn

 

Xuân về bên cửa sổ 

Cúc chúm chím môi hồng

Thơ viết vội mấy dòng 

Gửi cho người thương nhớ

 

Giờ này em bên nớ 

Chắc ngon giấc mơ nồng 

Nàng Bân về lạnh không?

Bên ni Xuân đang tới

 

Trăm hoa đang mong đợi 

Nắng ấm về hồi sinh 

Thiên Nga dẫn bạn tình 

Tắm bên hồ em ạ

 

Bao nhiêu điều mới lạ

Khi Xuân về nơi đây 

Chúc cuộc sống đủ đầy 

Nơi miền quê em nhé 

 

Gửi nụ hôn rất khẽ 

Suối tóc mềm hương say 

Cơn gió thoảng nhẹ bay 

Xuân đã về trước ngõ!


Ohio 3-2025

thivanle1569@gmail.com

 

READ MORE - LƯỠI NẮNG / GỬI TUYẾT CHO EM / NẮNG XUÂN VỀ - Chùm thơ Lê Thi

NGỠ / MÙA GIÓ CHƯỚNG / ĐẦU NĂM UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH - Chùm thơ Nguyễn Đốc

 

Nhà thơ Nguyễn Đốc
Sinh 1943
tại Duy Xuyên - Quảng Nam
hiện sống tại thành phố Đà Nẵng



NGỠ

 

Ta vẫn ngỡ mình chẳng chờ xuân nữa

Mỗi mùa đi một giá buốt trong lòng

Ai ngờ thấy hàng cải ngồng nở rộ

Mới hay mình còn đủ những chờ mong.


 

MÙA GIÓ CHƯỚNG

 

Vầng trăng khuất kể từ khi mây nổi

Thắt thơ quay trong mịt mịt vô cùng

Sầu cũng dựng khi tấm lòng đã khép

Gió bốn phương  trời quầm tụ, thổi mông lung

 

Ta lủi hủi bên triền xanh ảo vọng

Tìm vầng trăng khuyết tật không còn

Biển cuối đông như chú mèo tam thể

Nằm dịu dàng lè lười liếm chân con

 

Bờ đất quanh bàn chân không dám giẫm

Giẫm một chân thì phải giẫm hai chân

Trời bữa đó ai về mây có thẫm

Có nghe hồn đá núi vọng âm

 

 

Chiều sẽ tắt, rừng mơ rồi sẽ khép

Và núi màng rũ đá xuống bên chân

Người vẫn đứng giữa dòng đời tư lự

Mắt vời xa như chinh phụ chờ chồng

 

Màu xuân đã, mùa xuân đang vẫn vậy

Bởi vầng trăng khuyết tật không về

Ta thì trải lòng ra như biển

Chỉ được mùa gió chướng thổi lê thê.




 

ĐẦU NĂM UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

 

Đầu năm uống rượu một mình

cái thân thế: hẫng

cái tình: mù xa

lất lây giữa cõi ta bà

cũng giày cũng áo

gọi là đón xuân

 

nâng ly lên nhắp mấy lần

ngọt ngon năm ngoái

giờ gần như cay

đầu năm chả lẽ chau mày

cứ vui mà uống mà say với đời

dù chi đông cũng qua rồi

ngửa đầu rót chén

ta mời ta thôi.


                        Nguyễn Đốc

READ MORE - NGỠ / MÙA GIÓ CHƯỚNG / ĐẦU NĂM UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH - Chùm thơ Nguyễn Đốc

Saturday, December 27, 2025

Youtube: ĐÊM ĐÔNG LẠNH TRỜI MƯA XUỐNG - Nhạc và lời: Phạm Anh Dũng, Ngọc Tuyết ca



ĐÊM ĐÔNG LẠNH TRỜI MƯA XUỐNG

(nhạc và lời Phạm Anh Dũng)


Đêm đông lạnh bên đường vắng 

Công viên buồn ánh đèn trắng

Bầy chim đã rũ trên cành 

Trời mưa xuống, ai xa dần ...

Đêm đông lạnh mây lạc bến. 

Ghế đá buồn không người đến. 

Người phiêu lãng đã xa vời. 

Trời mưa xuống lá rụng rơi ...

Đêm đông lạnh ai đàn trong gió. 

Âm điệu buồn xóa nhòa vần thơ. 

Và về đâu bao cánh sao mờ? 

Và tìm đâu bao niềm ước mơ?

Đêm đông lạnh, con thuyền không bến 

Trong sương mờ tiếng hát lênh đênh: 

Cuộc tình xưa tiếc mấy cho vừa, 

Ngàn lời gió đưa mộng vào mưa ...

Đêm đông lạnh em ngồi đó 

Rũ tóc buồn bên trời gió 

Ngàn cây lá rớt bên thềm 

Trời mưa xuống trên vai mềm

Đêm đông lạnh ôi lạnh giá! 

Tiếng guốc buồn xa vội vã 

Dòng sông cũ nước cuốn trôi. 

Trời mưa xuống...thấm...bờ...môi...

READ MORE - Youtube: ĐÊM ĐÔNG LẠNH TRỜI MƯA XUỐNG - Nhạc và lời: Phạm Anh Dũng, Ngọc Tuyết ca

KHÚC CHIỀU RƠI - Thơ Nguyễn An Bình

   


 

NGUYỄN AN BÌNH

KHÚC CHIỀU RƠI

 

Ngày đi còn khắc khoải

Dẫu thời gian ngừng trôi

Mùa bao giờ trở lại

Thiên thu chẳng đợi người.

 

Bình minh chưa kịp tới

Nỗi buồn mọc từ đâu

Lá trên cành hấp hối

Bay suốt trời bể dâu.

 

Chiều rơi bên thềm

Thương kiếp người trăm năm

Tình qua mùa mưa lũ

Sóng xô bờ ăn năn.

 

Có bao điều giấu kín

Tình thù thật mong manh

Nhớ một thời luýnh quýnh

Khi tóc người còn xanh.

 

Màu rêu phong cũ kĩ

Trên mái ngói nâu trầm

Nghe tiếng chim hoài niệm

Miền ký ức xa xăm.

 

Bao giờ em tự hỏi

Tôi đứng đợi bên trời

Dòng đời trôi quá vội

Êm đềm khúc chiều rơi.


26/12/2025

N.A.B.

luongmanh2106@gmail.com

 

 

 

READ MORE - KHÚC CHIỀU RƠI - Thơ Nguyễn An Bình

PHÂN TÍCH BÀI THƠ “NGÀY TRỞ VỀ” CỦA KHÊ GIANG - Phạm Cảnh Thượng

  

Nhà thơ Khê Giang

Phân tích bài thơ

“NGÀY TRỞ VỀ” của KHÊ GIANG

Phạm Cảnh Thượng

 

Khi xem thơ đọc thơ, thỉnh thoảng chúng ta bắt gặp những bài thơ không chỉ hay mà còn có độ khái quát rất cao về một vấn đề, một đề tài nào đấy. Mình thường gọi đó là những bài thơ vừa đẹp vừa tròn. Ví dụ để diễn tả, diễn đạt tình yêu tha thiết, nỗi nhớ dạt dào của một người con xa xứ đối với quê hương, thì bài thơ “Ngày trở về” của nhà thơ Khê Giang là một ví dụ tiêu biểu về điều vừa nói.

Có lẽ rất nhiều người nghĩ rằng thơ lục bát là thể thơ “dễ làm” nhất. Chắc là đúng. Nhưng để một bài lục bát đạt tầm cao, xứng đáng để gọi là “thơ” đúng nghĩa, thì là chuyện hoàn toàn khác. Nghĩa là thơ lục bát dễ làm thật. Nhưng để hay thì rất khó.

Có những câu lục bát, bài lục bát kiểu bình dân. Trong khi lại có những áng thơ lưu danh sử thi muôn đời, ví dụ Truyện Kiều của Đại thi hào Nguyễn Du, cũng là dưới dạng thể thơ lục bát.

Còn bây giờ, mời bạn đọc thưởng thức và thử nhận xét, phân tích bài lục bát của Khê Giang xem sao nhé :

“Tôi về thăm lại bến xưa.

Lặng nghe ký ức lụt bờ tháng năm.

Sông quê vẫn tắm nắng vàng.

Con đò vẫn chở ngày sang phía … chờ”

Chỉ sau vỏn vẹn một câu vào đề thôi, rất rõ ràng và tự nhiên. Tự nhiên và dung dị như một lời kể. Có lẽ cốt yếu kể cho chính mình nghe nhiều hơn là kể với mọi người: “Tôi về thăm lại bến xưa”, qua câu thứ 2 trở đi là đã bộc lộ một loạt rất nhiều cái hay của nghệ thuật thơ. Có lẽ bạn đọc nào cũng phải trầm trồ thích thú với 4 chữ “lụt bờ tháng năm”.

Xem thời gian là một dòng chảy, như dòng sông thì chắc không còn cách nào hay và chính xác hơn được nữa. Dòng sông thì phải có bờ, bờ sông thì bình thường nhưng “bờ tháng năm” thì độc đáo quá. Đúng không nào ?

Ngay hình ảnh “bến xưa” trong câu đầu tiên thôi cũng đã rất gợi cảm và gợi mở nhiều điều. Đó có thể là nghĩa đen bến sông xưa, cũng có thể nghĩa bóng là bến bờ của ký ức, của kỷ niệm. 3 câu tiếp sau là một loạt hình ảnh mang tính đặc tả và biểu tượng rất tiêu biểu : bến xưa - sông quê - nắng vàng - con đò. Được liên kết bằng 3 từ : lụt - tắm - chở.

Chính 3 từ rất đắt này là hồn cốt nghệ thuật. Đồng thời tạo nên sự gắn kết logic, rất chặt và dính cho khổ thơ đầu tiên. Cộng thêm 2 chữ “phía … chờ” khá lạ tai, gợi ra một “lối mở”, một cánh cổng mở không thể đẹp hơn, mời gọi hơn, để dẫn dắt người đọc tiếp tục đi vào bài thơ :

“Tôi gặp tôi của ngày xưa.

Con mương lem lấm vẫn lờ lững trôi.

Ấm mùa gặt tiếng cà lơi.

Náng chân trâu chú nhái ngồi gọi đêm.

Bước lần qua những rỉ hoen.

Xác mùa chinh chiến vẫn nghèn nghẹn đau.

Giàn tre xót lũ ong bầu.

Khoét vào lòng những hư hao tháng ngày”

Từ “bến xưa” của câu mở đầu nói trên, tác giả đứng đó để hồi tưởng, để ôn lại, để thổn thức với những ngày tháng cũ. “Tôi gặp tôi” - câu thơ chùng hẳn xuống như vào lời tâm sự. Như kiểu “cho tôi một vé về tuổi thơ”, tác giả giúp bạn đọc và nói đúng hơn là đồng hành cùng bạn đọc trở về lục tìm tuổi thơ trong ký ức sau bao năm dài bôn ba vì cuộc sống.

Tôi của ngày xưa ơi, chỉ cần thoáng nghĩ thôi là đã nghe lòng rưng rưng thương nhớ. Chỉ một đoạn thơ mà gợi lại quá nhiều kỷ niệm: con mương, mùa gặt, tiếng chim cà lơi (chiền chiện, sơn ca), náng chân trâu, chú nhái, giàn tre, lũ ong bầu, v.v … tính sơ sơ có đến 7 - 8 chi tiết hình ảnh trong một đoạn thơ ngắn. Điều đáng nói là nhiều chi tiết nhưng không lan man, dàn trải. Chỉ cảm thấy rất gần gũi và quen thuộc. Gần gũi đến độ thân thương, quen thuộc mà lại đến mức ngỡ ngàng.

Cái hay của đoạn thơ không chỉ đến từ những hình ảnh gợi cảm ấy, mà còn đến từ hồi ức khắc khoải của một thời chiến tranh, đã từng khắc ghi vào tuổi thơ tác giả: “Xác mùa chinh chiến vẫn nghèn nghẹn đau”“Khoét vào lòng những hư hao tháng ngày”. Để diễn tả nỗi buồn đau chiến tranh trên cố hương ngày ấy mà dùng 2 từ “nghèn nghẹn”“hư hao” thì có lẽ không còn từ nào hay hơn, xác đáng hơn.

Chỉ với đoạn đầu của “Ngày trở về”, tin rằng bất cứ ai lứa tuổi cùng tác giả cũng có thể bắt gặp bóng dáng mình trong đó. Người đọc dễ dàng đồng cảm bởi như tác giả đã nói hộ thay mình.

Thiết nghĩ cần dành đôi dòng để nói sơ qua về tác giả. Với anh em và bạn đọc không ai xa lạ Khê Giang là bút danh của bác sĩ Lê Văn Huấn. Quê anh làng Trường Sanh - xã Hải Trường cũ. Xong cấp 2 anh theo gia đình vào nam 45 năm nay, định cư tại Thị trấn Ngãi Giao - BRVT cũ.

Mặc dù công tác trong ngành Y tế, là bác sĩ, nhưng anh có năng khiếu và trình độ văn chương, làm thơ và viết văn đều hay. Là hội viên Hội văn học nghệ thuật BRVT.

Không những thế anh còn sáng tác nhạc. Những ca khúc của anh phần lớn cũng viết về đề tài quê hương và cũng đều hay, đều mượt mà và được thính giả mến mộ. Ví dụ các ca khúc: Trầm khúc sông, Khúc hát mùa đông, Quảng Trị tôi, Quảng Trị mình ơi, Dòng sông tuổi thơ, v.v …

Bên cạnh còn nhiều bản nhạc khác là thơ anh, được các nhạc sĩ khác phổ nhạc. Ví dụ các bài thơ: Sông khát, Niệm khúc một chiều thu, Miền ký ức, … được nhạc sĩ đồng hương Nguyễn Xuân Trường phổ nhạc, hoặc bài thơ Dòng sông mơ ước được nhạc sĩ Đỗ Thanh Khang phổ nhạc, v.v …

Điểm qua như thế để thấy anh là một người đa tài. Mình và nhà thơ Khê Giang ở quê là đồng hương Hải Lăng. Xã Hải Trường và Hải Hoà cũ cách nhau chừng 10 cây. Còn hiện ở BRVT, Ngãi Giao và Kim Long cũng chỉ cách nhau 5 - 7 cây. Vừa là bạn đồng nghiệp bác sĩ, vừa tri âm với sở thích văn chương và âm nhạc. Anh em tôn trọng nhau, quí mến nhau.

Trở lại bài thơ để tiếp tục lắng nghe những miên man nỗi niềm của Khê Giang “Ngày trở về”. Anh trải lòng :

“Tôi về bên ngọn khói cay.

Nắng xiên qua chái chiều lay lắt vàng.

Thời gian rớt xuống sẩy sàng.

Hạt loay hoay nhớ hạt chàng ràng quên.

Tôi về nghe tiếng đòn triêng.

Nghiến vào kẽo kẹt lên triền vai xưa.

Oằn lưng qua mỗi bến bờ.

Buồn đong bao gánh cho vừa phận chiêu”

Có cảm giác mấy chục năm xa quê, nhưng mỗi hình ảnh, mỗi kỷ niệm không hề phôi phai chút nào trong tâm thức tác giả. Bởi mọi thứ đều đã khắc sâu, in đậm. Tất cả đều rõ mồn một như vừa mới ngày hôm qua, hôm kia đây thôi. Cũng như đoạn thơ trên, tôi thật sự tâm đắc với lối diễn đạt rất nghệ thuật ở đoạn thơ này. Những sự đặc tả rất đặc sắc, vừa hiện thực vừa trừu tượng : ngọn khói chiều xiên qua chái bếp là một hình ảnh không lạ, nhưng được đi kèm bằng 3 thành tố nghệ thuật một lúc, làm nó trở nên không còn bình thường nữa, đó là: “ngọn khói cay”, “chiều lay lắt vàng”, “thời gian rớt xuống”, kèm thêm một tính từ tôi cho rằng rất đắt, đó là từ “sẩy sàng”, đã tôn đoạn thơ đặc sắc hẳn lên.

Một điểm đặc sắc khác là nhìn nắng chiều chiếu xiên qua chái bếp, làm tác giả liên tưởng như một chiếc sàng. Từng tia nắng là những hạt gạo lọt qua chiếc sàng chính là chiếc chái bếp và “mái tranh xiêu” (đoạn thơ dưới) để rồi hình tượng hoá, nâng lên một bậc khái quát trừu tượng, đó là thời gian. Xem thời gian là hạt đã là hay, nhưng “Thời gian rớt xuống sẩy sàng” thì quả là độc đáo hơn nhiều. Câu “Hạt loay hoay nhớ hạt chàng ràng quên” cũng rất hay và ý nhị, với từ “chàng ràng” rất lạ tai.

Cái “cay” của khứu giác, cái “kẽo kẹt” của thính giác, cái “nắng xiên qua chái”, “oằn lưng” của thị giác, và cả cái “lay lắt”, “buồn đong bao gánh” của cảm giác … mọi thứ trộn lẫn như thực như mộng. Tia nắng, hạt thời gian, hay hạt gạo rớt xiên qua sàng ? Có lẽ là tất cả!

Kế đó là chiếc “đòn triêng” (đòn gánh), một kỷ vật quê hương tiêu biểu không thể không nhắc tới. Là biểu trưng cho đức tính chịu thương chịu khó, một nắng hai sương của những người chân quê. Là chiếc đòn triêng oằn vai mẹ với gánh những thúng rau cải, hàng tạp hoá mỗi sớm mỗi chiều. Hay chiếc đòn triêng kĩu kịt của chị em gánh lúa về mùa gặt.

Cái hay ở chỗ tác giả như nghe được, cảm được cả tiếng chiếc đòn triêng nghiến vào vai, như nghiến vào mỗi phận đời lam lũ, cơ cực. Mỗi câu thơ vì thế mà như miên man, khắc khoải hơn rất nhiều :

“Tôi về dưới mái tranh xiêu.

Còn ai chằm lợp lòng chiều xác xơ.

Nhện giăng bồ hóng đợi chờ.

Kèo tre tiếng mọt nghiến phờ phạc đêm.

Có gì trong hạt nắng nghiêng.

Khi đàn chim mải miết tìm lối bay.

Có gì trong cọng heo may.

Nỗi se sắt nhớ những ngày xa xôi”

Càng về cuối, bài thơ càng se sắt, khắc khoải. Người đọc cảm nhận rất rõ cái miên man, đắm chìm trong suy tư, suy tưởng của tác giả. Càng đọc càng thương, càng xúc động. Thương quê hương, thương bà con và thương mình, thương tuổi thơ nghèo khó, túng thiếu mà chẳng thể nào quên.

Tôi rất ngạc nhiên bởi sự đủ đầy trong ký ức tác giả. Nhiều thứ nhưng không hề lan man. Trái lại đó là một xúc cảm liền mạch. Khi viết bài thơ “Ngày trở về” hẳn rằng tác giả không hề muốn giới hạn, gò bó số câu chữ, mà để mặc dòng suy tư trôi chảy.  Đúng thôi, ký ức và kỷ niệm, tuổi thơ và dĩ vãng thì biết mấy cho vừa !

Dù không muốn lan man nhưng miên man thì bắt buộc phải có. Cố hương “Ngày trở về” mà. Vì vậy đoạn thơ tiếp theo này không hề gây cảm giác “dài” cho người đọc, mà chỉ thêm bồi hồi rất lắng. “Mái tranh xiêu”, “nhện giăng bồ hóng”, “tiếng Mọt nghiến”, “hạt nắng nghiêng”, “cọng heo may”, v.v … có thể là nhiều nhưng đều rất chọn lọc. Kèm với đó là một loạt bút pháp nghệ thuật: “bồ hóng đợi chờ”, “mọt nghiến phờ phạc đêm”. Tôi đặc biệt thích thú và đánh giá cao câu: “Còn ai chằm lợp lòng chiều xác xơ”. Nó thoát khỏi cảnh diễn tả chị em ngồi chằm nón, mà còn là những gì sâu xa hơn, xót xa và mến thương hơn thế.

Nói cách khác, xen giữa các hình ảnh kỷ niệm theo nghĩa đen thực tế, là các ẩn dụ biểu trưng nâng cao, được tác giả lồng ghép rất khéo và dụng ý, tôn lên, làm trọng lượng hơn ý nghĩa khái quát của bài thơ. Qua đó khắc hoạ đậm nét hơn mọi thứ vào lòng người đọc. Đọc bài thơ có cảm giác “không thiếu thứ gì”, dồn dập, ngồn ngộn nhưng lại lắng sâu nhiều kỷ niệm.

Tôi đọc lại một lượt nữa từ đầu đến cuối bài thơ “Ngày trở về” và nhẩm thấy có hơn 20 hình ảnh kỷ niệm. Chính điều này làm bài thơ dài hơi và trọng lượng. Thường một bài thơ nói chung và một bài lục bát nói riêng, có khoảng 4 - 5 hoặc 6 khổ, tức khoảng từ 16 đến 24 câu. Bài “Ngày trở về” khá dài gồm 7 khổ = 28 câu. Cộng với 2 câu kết cuối bài là tròn 30 câu.

Dẫu biết rằng 30 câu thơ chưa thể nói hết được những gì 45 năm xa quê, nhưng với sự thể hiện qua bài thơ, người đọc cảm nhận được rất rõ tình cảm sâu sắc, tấm lòng và tài năng của tác giả, dành tặng cho quê hương Trường Sanh - Hải Trường yêu dấu.

“Có gì trong tiếng à ơi.

Mỗi khi lòng vịn tao nôi trở về”

Chân thành cảm ơn Khê Giang đã nói hộ một cách đầy xúc động. Tôi nghĩ thật khó có câu kết nào hay và trọn vẹn hơn câu kết này. Sau hơn 20 hình ảnh rất gợi cảm, gợi tình, gợi thương và gợi nhớ của bài thơ, để cuối cùng khép lại bằng chiếc tao nôi ngày thơ ấu - thấm đẫm cả tình cha nghĩa mẹ, tình chị ơi hời ru em ... Nơi từ đó ai trong mỗi chúng ta ra đi và đều luôn đau đáu, mong muốn được trở về …

(Kim Long,  BRVT - TP.HCM  6 -8 -2025)

Phạm Cảnh Thượng

READ MORE - PHÂN TÍCH BÀI THƠ “NGÀY TRỞ VỀ” CỦA KHÊ GIANG - Phạm Cảnh Thượng