Chúc Mừng Năm Mới

Mười năm Văn Nghệ Quảng Trị, 2008 - 2018

Tuesday, July 10, 2018

NGƯỜI ĐÀN ÔNG ẤY - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân



Tác giả Lê Hứa Huyền Trân



NGƯỜI ĐÀN ÔNG ẤY

Truyện ngắn

LÊ HỨA HUYỀN TRÂN


-Người đàn ông ấy có yêu em không?

-Ông ấy chưa từng yêu em.

-Thế người đàn ông ấy có tốt với em không?

-Ông ta là người đàn ông tốt nhất mà em từng biết.

-Thế em có yêu ông ta không?

-Em không…

Câu chuyện giữa tôi và em bắt đầu bằng những lời nói về một người đàn ông khác, một người đàn ông đã chiếm trọn thời gian cô em gái bé bỏng của tôi mà thậm chí ngay giây phút em thừa nhận rằng em không yêu ông ta, tôi đã biết em sẽ không thể nào dừng lại…Đáng lẽ tôi vui mừng khi em không yêu người đàn ông ấy thì em có thể dừng lại. Nhưng một con người rõ ràng đã ý thức được tình cảm của mình mà vẫn muốn tiếp tục thì rõ ràng tất cả lời khuyên đều trở nên vô ích.
            
Em và tôi cùng ở trọ trong một khu trọ nhỏ. Ở cái khu trọ này toàn những người dạt nhà lên phố kiếm kế sinh nhai nên tình như thủ túc, bao nhiêu miếng cơm manh áo, nếu dư chút ít cũng san sẻ cho nhau. Tôi và em cũng thế, chúng tôi ở chung một phòng trọ từ khi chúng tôi còn là sinh viên và bây giờ tôi đã tốt nghiệp đi làm trong một công ty nhỏ, còn em, mới ngày nào là cô sinh viên năm nhất nay cũng đã chuẩn bị tốt nghiệp. Trong khu trọ này hầu hết là những người đã có gia đình, chỉ còn hai đứa tôi là độc thân và gần như là trẻ nhất, lại ở chung một phòng nên hễ có chuyện gì là thế nào tối cũng tỉ tê kể cho nhau nghe. Từ chuyện tôi bị gã giám đốc cố tình dìm tới mức nào đến chuyện em được anh bạn cùng lớp tỏ tình, thời gian chúng tôi ở cạnh nhau dường như là vô tận và ngập tràn trong vô số những câu chuyện kể mà tưởng như đã rất lâu rồi chúng tôi chưa gặp lại.
            
Tôi xem em như em gái của mình và em cũng tự tỏ ra bé bỏng trước tôi, mà quả thật trong mắt tôi khi ấy em vẫn luôn là bé bỏng. Em mồ côi bố mẹ từ nhỏ, sống với dì. Hồi nhỏ nhà dì còn sung túc, thêm em cũng chỉ là thêm đôi đũa, cái chén, nhưng rồi khi dượng mất việc làm, dì lại đẻ tù tì liền mấy đứa em, đôi đũa cái chén ngày xưa bỗng trở thành gánh nặng. Khi đậu đại học một mình em lên phố, dì không giữ chỉ nuốt nước mắt vào trong, em thương dì cũng không hề trách chi, có thể nói ngày đó em lên phố chỉ với hai bàn tay trắng.

-Nếu không gặp được chị chắc em thành con bé đói rách ngoài đưởng rồi.

-Đó là vì chị thấy sau này có thể nhờ được em nên mới tạm thời tốt với em thế thôi.

Chúng tôi vẫn hay đùa với nhau về lần đầu tiên gặp nhau như thế. Sau này, em bắt đầu kiếm việc làm thêm và cả trang trải việc học, cô bé nghị lực đến mức một người lớn như tôi phải kiêng nể. Chúng tôi bắt đầu san sẻ tiền nhà cho nhau và cả những giấc mơ hay những câu chuyện. Thế rồi em có người yêu, một người bạn cùng lớp. Tình đầu của em đẹp lắm ! Tình cảm áo trắng thường tinh khôi. Cậu ta có vẻ là một chàng trai tốt bụng, mỗi khi đi chơi thường hay rủ cả tôi đi cùng vì biết tôi chỉ là “một người lớn cô đơn”, nhiều khi “nhiều chuyện” tôi cũng đi, nhiều khi tôi cũng giữ ý cho đôi trẻ. Thế rồi, đùng một cái em trở nên buồn hẳn, khi tôi hỏi, em chỉ nói:

Tụi em chia tay rồi.

Tình đầu thường khó thành nên tôi chỉ biết khuyên em rằng hãy ráng nguôi ngoai… Nào ngờ kể từ đó em bắt đầu thay đổi… Em bắt đầu đi sớm về khuya, ban đầu tôi chỉ nghĩ hẳn là em lại tìm được một công việc nào làm thêm mới cho mình, và âu để thời gian làm việc chiếm hết thời gian suy nghĩ của em để em nguôi ngoai bớt phần nào nỗi đau cũng là việc tốt. Chỉ có thể nấu những bữa cơm thật ngon đợi em về và vỗ về mỗi khi em mệt mỏi. Cho tới khi tôi bắt đầu thấy em uống rượu, người em nồng nặc mùi rượu mỗi khi về nhà thì tôi không thể bỏ qua được nữa.

-Hy! Em đau khổ chị biết, nhưng chị không cho em hủy hoại bản thân bằng bia rượu, em làm việc điên cuồng, chị bỏ qua một thời gian nhưng đến mức uổng rượu như thế này không thể chấp nhận được.

-Chị cứ mặc em!

Chúng tôi cãi nhau to và tôi tỏ ra không quan tâm gì em nữa. Dù tôi thực sự rất lo lắng nhưng tự ái trong tôi không chấp nhận một người con gái tôi đã từng khâm phục lại đổi thay chỉ vì tình. Thế rối trong một lần tan ca trễ, tôi đã bắt gặp em trong vòng tay của một người đàn ông. Thoạt trông đã biết ông ta là kẻ có tiền, thế nhưng nhìn sơ qua cũng biết đáng tuổi cha chú em. Thấy tôi, em chỉ đi ngang như không quen biết, gương mặt cúi gằm, còn ông ta, dường như tự hào về việc có một cô tình nhân trẻ cứ hếch mặt mà đi chẳng thèm nhìn ai…

-Người đàn ông ấy có yêu em không?


Em giấu tiệt chuyện dượng em ở quê mất và dì một nách nuôi mấy đứa con, gia đình khó khăn bỗng chất chồng thêm những khó khăn. Chuyện gia đình đang khó thì cũng là lúc em chia tay mối tình đầu, túng quẫn thế nào em lại gặp người đàn ông ấy ở chỗ em xin việc. Ông ta sẽ cho em một khoản tiền vừa đủ, và em sẽ trở thành một “thư kí riêng” đi theo ông ta mỗi khi ông ta tiếp khách. Ông ta hứa sẽ không làm gì em, có thể là vài cái hôn, vài cái khoác tay hay một vòng ôm nào đó “cho giống thật”. Bù lại, cái giá phải trả cũng không nhiều so với một “tình nhân thật” nhưng ít ra có thể đỡ phần nào cho cuộc sống em lúc này.

-Đúng là em đau khổ vì tình thật nhưng không vì thế mà em trở thành người hủy hoại bản thân. Về một mặt nào đó, ông ta tốt với em thật, không đòi hỏi gì nhiều ở em, chỉ đôi khi…

Câu nói của em trở nên đứt quãng, tôi đã sẵn sàng đưa tay ra cho em để đón một vòng ôm thật chặt, để chờ em khóc như xưa, nhưng không, em chỉ mỉm cười. Tự dưng tôi thấy trước mắt tôi cứ như là một người nào đó lạ lắm mà tôi không hề quen biết. Tôi chẳng biết nói gì chỉ biết lặng im, thậm chí câu khuyên nhủ “ kiếm tiền như vậy cũng không phải là tốt” chỉ ngậm đắng trong môi không thốt ra thành lời. Tôi chẳng thể giúp gì được cho em, và nếu ở một mức nào đó ông ta vẫn còn “tôn trọng em”, tôi chỉ biết để em tiếp tục và thầm cầu mong em sẽ không gặp gì tổn hại.
          
  Sau lần tâm sự đó chúng tôi ít gặp nhau hơn, tôi cũng bận rộn với việc công ty, còn em cứ như đang tránh mặt tôi vậy, rồi em chuyển nhà. Ngày chuyển nhà tôi bận đi công tác không ở lại tiễn em, và chúng tôi cũng mất liên lạc với nhau từ đó. Thi thoảng, khi nhớ em tôi cũng hay đến trường em, hỏi thăm về em, thi thoảng tôi cũng bắt gặp em với những vết thương trên mặt như vết tích của một đòn ghen nào đó. Lại có thi thoảng, em tạt ngang nhà thăm tôi, những lúc ấy thường là những lúc vết thương trên người em vừa có, và em tới chỉ để gối đầu lên chân tôi mà ngủ cho quên ngày quên tháng. Tôi không hỏi em vết thương ấy từ đâu, chỉ lấy thuốc bôi cho em, và em sẽ cười mà nói như một điều quá thản nhiên:

-Đôi  khi bị chị vợ bắt gặp chị ạ. Có giải thích mà bả hổng có chịu nghe, cứ xấn tới thôi. Thiệt là hết cả văn minh.

Tôi cũng chỉ biết im lặng gật gù và xoa nhẹ cho những vết thương của em:

-Cũng tới lúc phải dừng lại thôi em, gia đình nhà người ta, đừng phá vỡ nó. Rồi cuối cùng ông ấy cũng sẽ quay lại với vợ con, nỗi đau cũng chỉ mình em chịu.

Em mỉm cười gật đầu rồi lại tía lia kể chuyện:

-Vừa rồi em có gửi tiền về cho dì, nghe dì nói đã mua cái cặp mới cho thằng út, em thấy vui dễ sợ..

Rồi chúng tôi lại xa nhau vì tôi chuyển trọ, tôi có liên lạc với em nhưng không có tín hiệu trả lời, tôi đã ghĩ rằng giữa thế giới rộng lớn này liệu chúng tôi có gặp lại nhau hay không cho đến mấy năm sau, tôi quay lại phòng trọ cũ. Cô chủ nhà vẫn nhận ra tôi và ngay khi vừa thấy tôi cô đã khóc òa. Cô kể cho tôi nghe về em, ngày tôi đi em đã quay lại nhưng không kịp, cô lại không có cách nào liên lạc với tôi, tôi sơ ý quên để lại dòng liên lạc.

-Con bé tội lắm cứ khóc mãi, ai đánh nó đấy, thương tích đầy người.

Cô chủ nhà đưa cho tôi mảnh giấy cũ, có lẽ đã được gửi từ mấy năm trước mà cô luôn giữ bên người. “Chị nói đúng, cuộc sống thoải mái không thể mua được bằng tiền. Dì của em biết chuyện và khóc hết nước mắt cứ bảo em về quê rồi có gì khó khăn cả hai dì cháu cùng san sẻ. Sau tất cả, ở cạnh gia đình vẫn tốt hơn. Em sẽ về quê và bắt đầu cuộc sống mới. Em sẽ hạnh phúc thôi, và sẽ không làm điều gì khờ dại nữa. Cảm ơn chị, đã cho em một gia đình”.
            
Gấp mảnh giấy lại, tôi khẽ mỉm cười, dù rằng bây giờ em đang ở nơi đâu, chỉ cần em có thể sống tốt thì tôi cũng đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Hi vọng một ngày nào đó, chúng tôi sẽ gặp lại nhau, và tôi có thể ôm lấy em như ngày xưa chỉ để nói” Chị cũng hạnh phúc vì đã có một người em gái như em”.        


Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân,
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định.



No comments: