Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Thursday, October 20, 2016

THƠ WILLIAM SHAKESPEARE / Ngọc Châu dịch




Thơ William Shakespeare
Ngọc Châu dịch


Sonnet 023


As an unperfect actor on the stage 

Who with his fear is put besides his part, 
Or some fierce thing replete   with too much rage 
Whose strength's abundance weakens his own heart. 

So I, for fear of trust, forget to say 
The perfect ceremony of love's rite, 
And in mine own love's strength seem to decay, 
O'ercharged with burden of mine own love's might. 

O, let my books be then the eloquence 
And dumb presagers of my speaking breast, 
Who plead for love and look for recompense


More than that tongue that more hath more express'd. 


O, learn to read what silent love hath writ:

To hear with eyes belongs to love's fine wit


Tình khúc số 23         


Như  một diễn viên vụng về
Thường quên vai cứ mỗi khi lên đài
Rụt rè, cáu kỉnh, bất tài
Thừa suy nghĩ,  ngố tìm lời nói ra

Vậy nên trước mặt người ta
Câu nghi lễ đẹp như hoa tặng tình
Đành nén vào sâu tim mình
Nặng ngàn cân cứ cất dành mãi thôi

Thôi  để thơ anh thay lời

Nói điều giấu ở ngực người bao lâu
Xin tình em, tỏ nguyện cầu
Điều chiếc lưỡi chẳng thể nào nói ra 

Nàng ơi, hãy đọc đi mà
Hãy nghe bằng mắt thơ ta câm lời…






Sonnet 026

Lord of my love, to whom in vassalage
Thy merit hath my duty strongly knit, 

To thee I send this written embassage, 
To witness duty, not to show my wit:




Duty so great, which wit so poor as mine 
May make seem bare, in wanting words to show it, 
But that I hope some good conceit of thine 
In thy soul's thought, all naked, will bestow it; 

Till whatsoever star that guides my moving 
Points on me graciously with fair aspect 
And puts apparel on my tatter'd  loving, 
To show me worthy of thy sweet respect: 

Then may I dare to boast how I do love thee; 
Till then not show my head where thou mayst prove  me.


Tình khúc số 026

Gửi tới Nữ Hoàng lòng anh
Người đánh giá sự trung thành, công lao
Vần thơ gỗ mộc chưa bào
Không khoe tài cán, cốt sao tỏ lòng.

  Việc nặng tài hèn, chỉ mong
không bị dè bỉu những dòng vụng, thô
Mong manh hi vong bất ngờ
Nàng ban áo đẹp cho thơ trụi trần

Biết đâu có ngôi sao thần
Ngày nào đó bỗng xoay vần hướng đi

Rọi vào vẻ ngoài man di
Làm anh xứng với tình si ngọt ngào

Khiến anh dám cất giọng cao

Khoe tình anh được nhận trao cùng nàng.





Sonnet 027


Weary with toil, I haste me to my bed, 

The dear repose for limbs with travel tired; 
But then begins a journey in my head, 
To work my mind, when body's work's expired: 

For then my thoughts, from Intend a zealous  pilgrimage to thee, 
And keep my drooping eyelids open wide, 
Looking on darkness which the blind do see 

Save that my soul's imaginary sight 
Presents thy shadow to my sightless  view, 
Which, like a jewel hung in ghastly night, 
Makes black night beauteous and her old face new. 

Lo! thus, by day my limbs, by night my mind, 
For thee and for myself no quiet find.



Tình khúc số 027

Quá mệt, anh leo giường ngay

Ban giấc ngủ cho chân tay rã rời

Nhưng đầu lại lên đường rồi
Tâm trí làm việc khi người giải lao

Hi vọng ấp ủ từ lâu
Nhiệt tâm như kẻ dãi dầu hành hương
Mi mắt mở to trên giừơng
Nhìn vào bóng tối bốn phương mịt mờ

Hồn lưu tưởng tượng trong mơ
Tặng anh hình bóng em giờ rõ sao
Giống ngọc sáng treo trên cao
Để đêm đen cũng rạng bao mĩ miều

Chân tay rồi hồn phiêu diêu

Ngày, đêm anh cực bao điều vì em.

NC





No comments: