Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Monday, October 3, 2016

HIỂU LẦM - Truyện ngắn của Thủy Điền

       
                Tác giả Thủy Điền


         HIỂU LẦM
         (Tặng cô NNL để thay lời xin lỗi)

   Một chiều mùa hạ 1980.

    Sau khi tan học và cũng là ngày cuối tuần, tôi có rủ cô bạn gái học chung cùng khóa người Quảng Nam về nhà tôi chơi, nhà tôi thì gần trường còn cô thì ở tận miền trung xa xôi. Vừa về đến nhà, mẹ tôi rất mừng rỡ vì thấy con mình bây giờ cũng có đôi, có bạn như người ta. Cô thì đẹp gái, nói năng nhỏ nhẹ nên mẹ tôi có vẻ thích lắm, đến nổi trong nhà có món gì ngon, quí bà đều mang ra mời cô ăn. Tôi vui mừng và hãnh diện lây gì cô được mọi người đón tiếp một cách nồng hậu. Khi trời vừa sụp tối, là lúc mọi người bắt đầu đi ngủ. Cô hỏi tôi ? Anh Mèo ơi, anh Mèo, tối nay mình ngoẻo  ở đâu. Vô Tình mẹ tôi ngồi gần đó nghe được, bà rất tức giận, vì tôi tên là Màu mà tại sao cô gọi tôi là anh Mèo và đi ngoẻo. Thú thật thì những câu hỏi hay gọi tên tôi, tôi nghe hàng ngày nơi trường lớp và cũng quen đi, hồi đầu, có lúc tôi cũng giận và tự ái vô cùng. Nhưng giọng của cô ta là như thế không thể nào sửa khác đi được, nếu không muốn nghe nữa bằng cách là xù cô ta thì mới thoát khỏi được, đàng nầy ngược lại càng lúc tôi càng gần cô hơn và thích nghe những lời trọ trẹ dễ thương ấy. Vừa nghe cô nói xong, bà gọi tôi vào ngay. Tôi hỏi ? Có chi đấy mẹ. Bà bảo.
-Ngày mai mầy làm ơn, làm phước dẫn con nhỏ nầy đi cho khuất mắt tao, tao không muốn nó gọi mầy với cái tên thú vật như vậy và những lời trù ẻo mầy trước mặt tao.
-Tôi biết tính mẹ tôi nên vâng vâng , dạ dạ cho êm xuôi.

    Trước phòng khách tôi nhìn bà ngồi với khuôn mặt khó chịu vô cùng. Cô hỏi tôi có chuyện gì xảy ra? Tôi bảo không có gì và dặn cô có hỏi tôi thì nên hỏi nhỏ, chứ ban đêm nói lớn tiếng mẹ tôi rầy vì tính bà xưa nay như thế. Cô gật đầu và làm theo ý tôi.

   Năm 1977 tôi thi đậu vào trường Thủy lợi và cô cũng thế, chúng tôi học chung được một năm và bắt đầu quen nhau. Những lần đầu quen nhau, hò hẹn những lời tôi nói ra dường như cái gì cô cũng nghe rõ và hiểu cả, nhưng riêng đến bận tôi, cô nói tôi chẳng hiểu cô muốn nói gì, cứ gật đầu vâng vâng cho qua lệ, vì sợ cô giận. Nhưng rồi ngày tháng cũng quen và hiểu dần nên tôi càng thấy thương cô nhiều. Có lần cô hát cho tôi nghe bài hát mà tôi quên tựa là gì (Bởi lâu quá) Và chỉ còn nhớ câu „Không có en bầu trời như không có nén „ Cô hỏi tôi? Cô hát hay không, tôi ừ ừ, hay lắm, nhưng thầm trong bụng hay cái gì mà hay, người ta hát „Không có em bầu trời như không có nắng“ Ai nào en với nén là cái gì. Nói là nói vậy, lòng tôi vẫn yêu cô vì cô có một nhan sắc khá khỉnh và giọng nói dễ thương, êm dịu, cuốn hút tôi. Mấy người bạn tôi hay trêu „ Anh Mèo ơi anh Mèo, em bảo anh en, nếu anh không en em tắt cái đèn đi ngoẻo, tối lỡ có đói đừng mén em nhé. Tôi chỉ cười và chấp nhận thương đau.

   Năm thứ ba là năm học cuối cùng, tôi và cô tính chuyện lâu dài hơn, nên tôi mời cô về nhà tôi để cho mẹ và các em tôi làm quen, biết mặt. Hy vọng mọi người sẽ chấp nhận tình yêu của chúng tôi. Và, có thể tôi và cô sẽ tiến xa thêm bước nữa. Ai ngờ! Chỉ một lời nói, sự hiểu lầm mà mẹ tôi đã khướt từ và nghĩ xấu về cô thật là đáng tiếc. Thời gian- nối tiếp thời gian đến ngày ra trường, cô về quê, đi nhận nhiệm sở, tôi cũng về quê, rồi lên đường nhận công tác mới và từ đó chúng tôi đường ai nấy đi cho đến hôm nay mà không một lời từ giả cũng như chưa lần gặp mặt.

Thương tôi, thương phận má hồng
Vô duyên số kiếp nên đành xa nhau
Bao năm thề nguyện bền lâu
Khi xa mà chẳng một câu giả từ.
                                                                            Thủy Điền 
                                                                           01-10-2016

No comments: