Chúc Mừng Năm Mới

Mười năm Văn Nghệ Quảng Trị, 2008 - 2018

Monday, June 19, 2017

CHÙM THƠ HUY UYÊN VỀ SÀI GÒN





Một lần về Sài-Gòn

Vây quanh trái tim bão dữ
Cuộc tình chia biệt bao năm
H.xưa một thời mộng-ảo
Bơ vơ trời đất Sai-Gòn .

Tôi chong mắt nhìn quanh tôi
Đã mất em từ dạo đó
Tình em phố rộng sông dài
Trên cao ngọn đèn vàng võ .

Nước mắt liệm-khâm quá-khứ
Hoang trôi quay lại Sài-Gòn
Mưa,mưa ầm ào thác đổ
Quên rồi ngày cũ nụ hôn .

Tôi về ngày tháng ngậm tăm
Kể từ đêm ta từ-biệt
Nhớ không thôi đã mười năm
Trời Sài-Gòn buồn da-diết .

Ở sân bay em không nói
Lúc ta lặng im cầm tay
Em Pennsyl. tôi ở lại
Xa bỏ cuộc tình hôm nay .

Em,tôi chiếc lá cuối cùng
Ngậm ngùi Sài-Gòn mưa nắng
Giữ hoài nổi nhớ,đợi,mong
Đi trọn một đời xa vắng .

Chiều sông Sài-Gòn chầm chậm
Trôi nghiêng lỡ hẹn ngày về...

                       Huy Uyên


Đợi mùa thu về 

Ở đó mùa thu chưa về
Chiếc lá âm thầm rơi rụng
Bỏ lại trong vườn nụ cười
Cầm giữ trong tay khoảng lặng .

Em đi mang theo con tim
Hát khúc ca buồn con phố
Gió có quay lại bên em
Mắt môi buồn chi lắm thế !

Thiếp mê một đời giấc ngũ
Xa nhau có làm em buồn
Sông xa chảy hoài nổi nhớ
Bên đường dấu xưa bước chân .

Đà-Nẵng lá thu chín vàng
Mây bay lang thang trú ngụ
H.xưa cổ-tích tháng năm
Em,tôi giấc mơ loài quỷ .

Phải mắt em buồn bên cửa
Có đợi chờ không thu về ?
Cuộc vui trốn miền nhung nhớ
Bia mộ riêng tôi ngày về .

Em có về không tôi chờ
Ngoài trời sắc thu vàng lá
Con đường nhớ dấu chân xưa
Đâu đây âm vang tiếng gọi .

Nhớ người !!!

                    Huy Uyên

Đêm Sài-Gòn bây giờ

Ngày và đêm Sài-Gòn thở dài
Những giọt nước mắt âm thầm chảy
Mới đó đã bốn-mươi-hai năm thấm đỏ
Ngậm tăm từng ngày .

Những mãnh đời xưa ngũ yên
Kể từ đêm tháng tư từ biệt
Mưa chiều sân bay da-diết
Vẫy tay vĩnh-biệt Sài-Gòn .

Thuyền lênh đênh biển lặng thinh
Bỏ lại đất trời Sài-Gòn chết đứng
Chiếc lá cuối cùng trong đêm vắng
Bỏ lại kiếp người đau con tim .

Đạn giặc ghim thân cha sục sôi
Em thơ ngây mắt chìm chảo lửa
Bầy người tranh nhau giằng xé
Cờ bay che khuất mặt trời .

Em có mơ chăng một ngày về
Bao năm làm thân trâu ngựa
Bao năm đắm chìm bảo tố
Tháng tư đày đọa riêng tôi .

Thôi em tuổi chúng ta đã già
Chôn đi ước mơ cháy bỏng
Cầm trong tay mối thù chột nín
Đào mộ chôn năm tháng chết trôi .

Ai đứng bên đường 
nước mắt nghĩa-trang cầm giữ...

                        Huy Uyên
                          (4-17)

Đà-Nẳng bốn-mươi-hai năm thầm hỏi

Bỏ lại trái tim ở cầu sông Hàn
Gió thổi bập bùng 42 năm
Người đã đi không hề quay lại
Đứng cầm tay buồn xa xăm .

Gần lắm ơi mây Sơn-Trà-Đà-Nẵng
Biết người nào có dể gì quên
Nhìn sông có tâm sự buồn
Nhìn biển xót từng giọt mặn .

Ngày đi căm hờn cay-đắng
Nước mắt dấu cuối sân ga
Tháng ngày máu người đã cạn
Ngũ-hành-sơn hiu-quạnh tình sầu .

Em có về thăm Vườn Hoa xưa
Ngày anh ba lô lên đường em tiễn
Ngã tư Trưng-Vương ngào nghẹn
Bốn-mươi-hai năm ngày đó đến giờ .

Cờ người bay cao xa tắp
Phố phường nằm chết xót xa
Mặt người đậm đen nắng tắt
Ngậm ngùi trôi khuôn mặt thây ma !

Hết rồi những chuyến phà qua sông
Không còn ai cầm tay nghiêng nón
Cầu tàu thôi người đưa đón
Chia hai cuộc tình cay đắng con tim  .

Hỏi Đà-Nẵng còn buồn còn đợi
Trăng xưa nghiêng chiếc bóng âm thầm
Em giữ cho tôi một trời tăm tối
Em mang cho tôi một thời lặng câm .

Hỏi Đà-Nẵng của em và tôi
Treo đời hai ta lên cây đứng ngó
Ai bắn vào tim để đời đem bỏ
Bốn mươi hai năm mòn héo đêm ngày .

Mùa ấy tháng ba phượng đỏ
Xuân chưa qua người đi hẳn không về
Đứng bên sông nghẹn lòng tiếc nhớ
Thù lòng rời bỏ xa quê .

Tóc xanh xưa đã bạc sớm mai
Dốc cầu Vồng nhớ lên cầu Đỏ
Tháng ngày ngập chìm gian khó
Lấp chôn từng đoạn đời ai !

Đà-Nẵng bốn-mươi-hai năm thầm hỏi 
Mộng người một giấc mơ phai...

                         Huy Uyên
                           (3-17)

No comments: