Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Saturday, March 11, 2017

CANH VỊT TIỀM - Truyện ngắn của Thủy Điền

     
              Tác giả Thủy Điền



CANH VỊT TIỀM


Bà sáu đứng ngoài lan can căn chung cư lầu bốn vọng xuống:
- Hùng ơi Hùng, ngưng đá bóng đi cháu, mau lên nhà tắm rữa, ăn cơm, đi ngủ,  mai còn đi học . Trời tối rồi cháu. Bà đã dọn cơm sẵn. Mau lên! Mẹ cháu sắp về rồi đó.
- Dạ, con lên ngay.
- Ừ.
     Từ ngày ba mẹ nó mở cái quán ăn ngoài đầu phố, nó dường như thấy và sống gần bà ngoại nó nhiều hơn. Tối nó ngủ xong thì ba mẹ nó mới lò mò về, sáng nó dậy đi học thì ba mẹ nó còn ngái ngủ. Mọi việc ăn sáng, đưa đón đi học, cho ăn trưa, ăn chiều đều một tay bà ngoại làm hết. Bà già đâu có biết tiếng tây, nên mỗi khi nói chuyện với nó đều bằng tiếng việt, ngày nầy qua tháng nọ nó hiểu và nói tiếng mẹ đẻ rất rành. Những đứa trẻ cở nó sống bên tây nầy đều thua nó cả. Nó nói giọng người việt một trăm phần trăm. Đặc biệt nó chỉ biết ăn đồ việt nam còn những món đồ tây là nó không thích lắm. Mới tám tuổi mà ăn bún riêu thiếu rau muống hay mấm tôm là nó chê ngay hay ăn vịt tiềm thuốc bắc mà thiếu kim châm, núm mèo, núm Tonko, bún tàu là nó biết liền.

     Bà ngoại nó thấy nó có một mình, thiếu tình cảm cha mẹ nên bà rất thương và chìu chuộng nó đủ thứ. Hàng ngày nó hay nói với bà khi ăn cơm là nó thích ăn món vịt tiềm thuốc bắc bà nấu nhất. Nên cách một vài ngày là bà nấu cho nó ăn. Mỗi khi bà nấu xong là nó ôm hôn bà lia lịa. Bởi bà làm đúng ý nó.

     Một hôm đang ngồi ăn, nó thỏ thẻ với bà:
- Ngoại ơi, cháu thì thích ăn món nầy, mà chưa bao giờ cháu thấy bà mút cho cháu miếng thịt vịt nào, toàn là bà mút nhằm xương cho cháu không? Ngoại nó cười.
- Bà cũng không biết sao nữa, bà mút đại, chắc cháu xui đó, ngày mai bà để ý hơn, bà mút thịt cho cháu nha. Thôi bà mút lỡ rồi cháu ăn đi, bỏ thừa mang tội lắm.
- Dạ, mai ngoại mút thịt cho cháu nha.
- Ừ. Hùng của bà ngoan lắm.

     Thật tình thì trong nồi vịt tiềm thuốc bắc của bà làm gì có thịt mà mút. Bởi hàng ngày mẹ nó mua nguyên con vịt ở chợ về, rồi lóc thịt ra để dành bán cho khách, còn lại những bộ xương, ngoại nó tiếc nên mang về để trong đông lạnh và nầu từ từ hai bà cháu ăn. Bà nghĩ bỏ uổng, hơn nữa bộ xương nấu nước tiềm rất ngọt, hai bà cháu ăn qua ngày cũng được rồi. Ai ngờ ! Nó vô tình phát hiện và nói lên, khiến bà cũng thấy ái ngại vô cùng.

     Bà đêm ấy ngồi thức chờ ba mẹ nó về, lúc nó đang say ngủ, bà học lại tất cả câu chuyện. Rằng, thằng Hùng hôm nay nó nói, lâu rồi, nó chỉ toàn ăn xương mà không thấy thịt. Tao mắc cở với nó rối đành nói khéo và hứa với nó ngày mai cháu sẽ được ăn thịt vịt, vậy mai bây mang về cho tao nguyên một con để tao nấu cho nó ăn, chớ tao thấy bấy lâu nay mình có lỗi với nó lắm rồi.

     Dạ, được mai con làm theo ý mẹ. Nghĩ cũng xấu hổ cứ lo cấm cúi cái tiệm, kiếm ba đồng bạc mà quên chú ý đến con. Thật tệ . Con xin lỗi mẹ và thằng Hùng, từ đây về sau con sẽ quan tâm mẹ và thằng Hùng nhiều hơn.
- Thôi tối rồi mình đi ngủ đi mẹ.
- Ừ.                                                                                                       
                                                                                    Thủy Điền 

                                                                                   11-03-2017

No comments: