Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Thursday, December 15, 2016

TRỞ LẠI SUỐI NGÀN - Bút kí của Trường Hải Lê Văn Đông


Ảnh tác giả


 TRỞ LẠI SUỐI NGÀN                                                                                                                 Bút kí 

Miền Tây xứ Nghệ tôi đã sống, làm việc gần suốt cả đời làm công chức của mình.Từ thời trai trẻ mới ra trường chuyên nghiệp cho đến ngày về hưu tròn 33 năm bảng đen, phấn trắng mái trường cùng đồng nghiệp và các em học sinh bao thế hệ. Miền Tây xứ Nghệ tôi muốn tính đến là 3 huyện miền núi cao : Con Cuông, Tương Dương, Kỳ Sơn ...chặng cuối của đường số Bảy của nước ta sang nước bạn Lào. Tôi có nhiều lần đi công tác ở Tương Dương, Kỳ Sơn, cùng chìm trong màn sương sớm với dân bản ở Mường Xén, Hòa Bình, Khe Bố...Đến khi về hưu có hạ sơn một ít định cư ở Cây Chanh, Ngũ Vó, cũng chỉ cách cực tây xứ Nghệ non độ một buổi đường bộ ô tô mà thôi.
Cảnh cũ người xưa vẫn canh cánh nhớ trong lòng, nay có dịp trở lên ngàn tìm lại dấu chân ngày nào còn lưu dấu lại chăng ? Một chiều đông, trời nắng nhạt chú em đi công tác về đánh xe ghé vào nhà chơi và mời anh chị lên nhà chơi. Chuyến đi bất ngờ, không chuẩn bị trước thế mà có cái hay của nó. Qua kính xe, cảnh vật hiện ra hai bên đường nhắc lại từng kỉ niệm như mới ngày hôm qua, hôm kia đây thôi. Mỏ than Khe Bố do Tây mở từ thời Pháp Thuộc, nay lại thêm nhà máy thủy điện kề bên sừng sững chắn dòng sông Lam mới hoàn thành mấy năm nay. Dân cư vùng này phát triển mạnh, nhà cửa, chợ búa, trường học ra dáng phố xá lắm.Trời về chiều xe đi qua rừng săng lẻ nguyên sinh nổi tiếng của Tương Dương chúng tôi dừng lại ngoạn cảnh, thả tâm hồn cùng thư giãn với thiên nhiên. Những tia nắng muộn mằn chiếu xéo qua những cây săng lẻ thẳng tắp cao đến ngỡ ngàng. Đoạn đường nay đầu thế kỉ XV nghĩa quân Lam Sơn của Lê Lợi đã xẻ rừng vượt suối làm nên chiến thắng Trà Lân vang dội, rầm rập hành quân về xuôi bao vây Thành Nghệ An, bắt tướng giặc Minh là Thái Phúc, trói tay tự xin hàng và giao thành nguyên vẹn. Chụp vài ba kiểu ảnh cùng loài cây săng lẻ ngay thẳng, phóng khoáng để làm kỷ niệm. Xe tiếp tục hành trình, thấp thoáng hai bên đường ẩn hiện trong sương những bản làng đã lấp lành ánh đèn điện, tiếng mõ trâu về chuồng nay chỉ còn vẳng nghe trong kí ức. Chúng tôi lên đến thị trấn Hòa Bình trời vừa xẩm tối, hàng phố cửa hiệu đèn điện đủ màu sáng trưng rực rỡ. Cách đây vài ba chục năm ở đây còn thưa thớt, còn nghèo lắm, chủ yếu là nhà ngói, nhà lá cấp 4, điện máy nổ điêzen nhà nào  khá giả mới sắm nổi. Nhà làm việc của các cơ quan, chính quyền cao tầng, khang trang hiện đại. Nhà dân trong thị trấn chủ yếu là nhà cao tầng, có cửa hàng, cửa hiệu sầm uất. Cách thị trấn Hòa Bình mười chín km có nhà may thủy điện Bản Vẽ hiện đại, lớn nhất Bắc Miền Trung, cung cấp điện cho nhiều huyện trong tỉnh Nghệ An, có bán điện cho cả tỉnh láng giềng của nước bạn Lào.
Anh em bạn bè dùng cơm tối xong, tất cả sà vào ti vi xem trận đấu bóng đá Cúp Suzuki trận bán kết lượt đi giữa đội Việt Nam và đội chủ nhà Inđônêxia hào hứng cổ vũ cho đội ta. Tôi tranh thủ đi thăm anh bạn là cựu chiến binh Hải quân ở trong thị trấn. Hẹn hò mãi nay mới có dịp gặp nhau . Vui lắm, tay bắt mặt mừng như bạn tri âm lâu ngày gặp lại. Anh bạn Quảng Vương kể tôi nghe về “ sự tích” đặt nichnem Facebook , thật cảm động, ân tình đồng đội, có thể viết thành thiên tiểu thuyết cuộc đời người lính. Hẹn bạn đọc bài viết một dịp khác.
Sáng mùa đông miền núi, trời se lạnh, sương mù lảng bảng, mọi hoạt động của ngày mới lại bắt đầu. Hàng chục xe khách xuất phát từ Hòa Bình nườm nượp xuất phát đi về Vinh và các tỉnh thành trong nước. Xe đi Lào đêm quá giang nghỉ lại, sáng sớm lại tiếp tục hành trình.
Chú em tôi làm tài xế chở mấy người chúng tôi đi lòng vòng thăm một số anh em, bạn bè, người quen cũ trong thị trấn. Bạn cũ lâu ngày gặp nhau mừng lắm, tình cảm chân thật, ấm áp, chan hòa. Phải nói Hòa Bình là thị trấn miền núi khá sầm uất, người ta làm ăn năng động lắm, nhiều gia đình giàu lắm, có nhà có đến mấy chiếc ô tô khách, tải, du lịch…Có nhà xây dựng sân bóng mi ni, mặt cỏ nhân tạo, bể bơi hoành tráng.
Trong chuyến du hành này tôi có ý định thăm lại Cửa Rào Xã Lượng, nơi tôi đã ở đó mấy ngày trong một đợt công tác thanh tra thi tốt nghiệp cấp 2 do Sở Giáo dục điều động cách đây 14 năm.
Ngã ba Cửa Rào đẹp lắm, nơi đây trước kia là thủ phủ của Phủ Tương. Cổng phủ trăm năm nay vẫn còn, trơ gan cùng tuế nguyệt, nhìn ra dòng sông Nậm Mộ. Tri phủ Phủ Tương thời bấy giờ thuộc dòng họ Lang Vi ở Đôn Phục, huyện Con Cuông. Đứng trên cầu cứng Cửa Rào nhìn hai dòng Nậm Mộ và Nậm Nơn như 2 chị em gái xinh đẹp sinh đôi, hợp lưu thành sông Cái ( sông Lam ) đẹp lắm giữa đại ngàn. Từ cầu Cửa Rào đi về phía Bắc 14 km là đến Thủy điện Bản Vẽ, đường đi ngoằn ngoèo rất hợp với ai thích phượt mạo hiểm.
Chiều lại về, tạm biệt miền Tây xứ Nghệ tôi hạ sơn nhé. Chuyến Trở lại suối ngàn ngắn ngủi chỉ hơn một ngày rưỡi nhưng để lại trong tôi nhiều ấn tượng, cảm xúc nên nhạc, nên thơ, du dương không dứt.Tôi muốn mượn câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên để làm lời kết cho bài bút ký này :
                             
“Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ    
Cỏ đón giêng hai, chim én gặp mùa                              
Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa                              
Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa.”
                         ( Tiếng hát con tàu – CLV )

              Tương Dương – Anh Sơn, 4/12/2016
                Trường Hải Lê Văn Đông


No comments: