Chúc Mừng Năm Mới

Cảm ơn quý anh chị em văn nghệ đã gởi bài cọng tác

Sunday, December 4, 2016

BAO GIỜ MỚI CÓ ĐƯỢC NGÀY GẶP NHAU - Nhạc: Mai Hoài Thu -Thơ: Angelina Me...

READ MORE - BAO GIỜ MỚI CÓ ĐƯỢC NGÀY GẶP NHAU - Nhạc: Mai Hoài Thu -Thơ: Angelina Me...

DÒNG SÔNG ĐÃ CẠN - Truyện ngắn Thủy Điền


Ảnh tác giả


Dòng Sông Đã Cạn

  Đang ngồi ăn cơm chiều, bỗng dưng bà Sáu buông đủa, báo mệt, không ăn nữa và đi thẳng vào buồng. Bà vừa đi vừa với theo mấy lời: Cha con ông ăn tiếp đi và con Quỳnh coi dọn dẹp hộ mẹ.
-Dạ, mẹ cứ nghỉ đi, mọi chuyển để con lo và nói tiếp.
-Ba vào xem, coi mẹ thế nào.
-Không có gì đâu con, ba biết hết rồi, ăn tiếp đi, còn dọn dẹp và chuẩn bị đi ngủ nữa.
  
  Xưa nay gia đình ông bà đang sống ấm êm, con cái đứa nào cũng ngoan ngoản, vâng dạ, thứ bậc đoàng hoàng. Kể cả thằng Lang cũng vậy, từ ngày lấy vợ, rồi ở riêng vẫn luôn luôn nghe lời cha mẹ, sớm tối chạy qua, chạy lại chăm sóc lẫn nhau như một dòng sông đầy thênh thang nước chảy, cả làng xóm ai cũng đều khen ngợi và bảo, hiếm có gia đình nào hạnh phúc như ông bà sáu.
 
  Tài sản ông bà để lại chỉ hai mẩu đất, ruộng lẫn vườn, nằm trong góc mấy đời nay đủ để nuôi bốn miệng ăn, nếu có mang bán đi thì cũng chẳng ai thèm mua, mà dẫu có mua thì cũng chẳng được bao nhiêu tiền, vì nơi đây rất là bất tiện, không đường bộ, không đường thủy muốn ra đến tận chợ thì rất xa. Mỗi lần bà sáu muốn bán một quả gì hay con gà, con vịt, phải thức dậy thật sớm để mang ra chợ mới kịp, chưa kể, nếu những ngày nào gặp mưa thì lại vất vả trăm bề.
  
  Mới đây, khoảng ba tháng ngoài, thằng Lang đi làm, nghe phong phanh Chính phủ sẽ có dự án phóng con lộ lớn ngang nhà ba má nó và sẽ đền bù với số tiền không ít. Chuyện thực hư thì chưa biết, bỗng dưng nó nghĩ ra, nghe đến tiền, nổi lòng tham hay nghe lời người ngoài về bắt ba mẹ nó làm giấy chia đất cho nó ngay. Nghe nó nói xong, ông bà thật bỡ ngỡ vô cùng, tự dưng thằng nầy hôm nay khùng lên và nói thế, mà ba chục năm nay nó chưa bao giờ dám hỗn xược với ông bà như vậy. Bước đầu ông bà mắng ngay, nhưng càng mắng, nó càng làm dữ lên, đòi ra xã thưa kiện đủ thứ, vì nó là con một và đã lập gia đình, nó cần có một tài sản riêng để sống. Trong khi hiện tại nó là công nhân phòng Giao thông vận tải huyện, cả mấy năm nay có thiếu thốn chi đâu và tài sản nầy sau khi ông bà Sáu trăm tuổi già đương nhiên cũng sẽ thuộc về nó, có cần chi phải chia sớt ngay bây giờ. Thấy nó làm to chuyện, bà Sáu buồn và khóc suốt đêm, rồi thỉnh thoảng cùng ông nhẹ giọng khuyên nhủ nó. Nhưng nó không nghe và quyết liệt bắt chia bằng được số đất, để khi nhà nước đền bù nó sẽ ôm một mẻ tiền to. Còn nếu không chia ngay bây giờ, nó sợ ông bà Sáu sau nầy không chia phần đền bù cho nó. Bởi thế, dù ông bà mắng nhiếc hay nhẹ giọng bao nhiêu, nó vẫn bắt buộc phải chia đất cho nó còn bằng không nó sẽ ra xã làm rõ vấn đề.
 
   Cả tháng nay ngày nào nó đi làm về, cũng đều ghé qua, nhưng khác, so với những ngày trước, bằng những lời thăm hỏi ba mẹ có khỏe không hay mua vật nầy, vật nọ làm vui cho ông bà. Mà ngược lại, chỉ một chủ đề là chia đất cho nó. Lúc trước thấy nó sang, bà rất mừng, thấy con đi làm việc cực nhọc, có cái gì trong nhà bà đều muốn mang cho con ăn tất, còn bây giờ, bà thấy nó là rất sợ và vội chui vào buồng đóng cửa lại, rồi ngồi khóc một mình cứ than giản một câu “Dòng sông đã cạn rồi."

Thủy Điền
02-12-2016



READ MORE - DÒNG SÔNG ĐÃ CẠN - Truyện ngắn Thủy Điền

Friday, December 2, 2016

THƠ SAY - Châu Thạch






THƠ SAY

Ta thấy Kha Tiệm Ly
Thấy Hoàng Anh 79
Thấy chàng La Thuỵ
Thấy cả em Khúc Thụy Du nữa là bốn vị 
Tuyệt tác thơ say...


Nghiêng hồ trường chắp cánh để thơ bay
Tình biến rượu hoá thành trăng nghi ngút
Hồn ta thân củi mục
Tẩm hương thơ nở vạn hoa đời
Theo hương kia ta bay vút lên trời
Say nghiêng ngã mửa ra toàn ánh nguyệt 
Hồn khoái lạc có những người thân thiết
Cho ta thơ đọc sáng dãy Ngân Hà 
Cho ta thơ để ta đọc thiết tha 
Để ta gọi họ Hàn đêm đối bóng
Trần gian xấu nên hồn ta cũng hỏng
Cảm ơn thơ cho ta lại làm Người.


                               Châu Thạch

READ MORE - THƠ SAY - Châu Thạch

TÌNH CŨ SAO QUÊN - Hoàng Yên Lynh


              Nhà thơ Hoàng Yên Lynh


TÌNH CŨ SAO QUÊN

Chuyện ngày xưa
Không thể giữ bước chân em
Em không thể... hòn vọng phu hóa đá
Ngày tôi về mỏi mòn xa quá
Trăng rồi sẽ già
Hoa sẽ tàn phai.

Có một điều
Cả hai ta đều hiểu
Chuyện tình yêu như những con đò
Đò không thể mãi cắm sào bên bến đợi
Sông nước đổi dời
Tình cũng vỡ đôi.

Ta chẳng nợ nần nhau
Con đường tình không bến đậu
Cảm ơn em một lần gặp lại
Khúc ca buồn... rồi lại chia tay.


                 Hoàng Yên Lynh

READ MORE - TÌNH CŨ SAO QUÊN - Hoàng Yên Lynh

THÁNG MƯỜI HAI - SAY ! - Thơ Trần Mai Ngân



               Tác giả Trần Mai Ngân



THÁNG MƯỜI HAI - SAY !
             (Tặng HT)

Say đi người ơi
Để ta quên thôi
Mời nhau cạn chén chiều phai phôi
Ngoài trời mưa muộn

Tháng Mười Hai muộn
Ta cạn chung này xa nhau thôi !

Quên đi người ơi
Mai xa nhau rồi
Chiều nay rót hết điều ly bôi
Ngoài trời mưa rơi
Mưa rơi, mưa rơi
Tháng Mười Hai sao ta chơi vơi !

Rượu đã cạn bình
Sao ta không say
Bậm môi cố nén lời phôi phai
Mưa vẫn hạt dài
Rơi trong mắt ai
Tháng Mười Hai tờ lịch ghi chia tay !

                              Trần Mai Ngân

READ MORE - THÁNG MƯỜI HAI - SAY ! - Thơ Trần Mai Ngân

Thursday, December 1, 2016

VỚI CÚC HỌA MI - Thơ Nguyễn Khôi


   
                         Nhà thơ Nguyễn Khôi





Bài thơ 1 phút :

VỚI CÚC HỌA MI
(Tặng :bạn Fb Nguyễn Lương)
               ----
Cúc một rừng. Em một em
Họa Mi lảnh lót ở bên thềm
Miệng cười  tươi tỏa muôn ngàn đóa
Nắng hừng má đỏ ửng tơ duyên.
                 Hà Nội 25-11-2016
                    NGUYỄN KHÔI

                   *

LỜI BÌNH của Nhà văn Lê Mai :

  Tôi có một anh bạn, một tài thơ độc đáo...vì muốn chinh phục một Nàng, mà phải lao tâm khổ tứ để làm một bài " Thơ dâng Nàng "... Bài thơ khá hay, được nhiều người thích, nhưng Nàng thì vẫn như vô cảm ! Thế là Chàng vẫn khống có "Em một em"...
  Vô tình xem trên Fb thấy xuất hiện bài thơ "Với Cúc Họa Mi"  của chàng "trai Đình Bảng", ngầm tặng ai đó ?... Lê Mai tôi, không hiểu sao, lại bị hút hồn bởi 3 chữ "Em một em" - "Em một em"- một "tứ" thơ lạ , có chút gì như cảm thán, một chút gì như thảng thốt ngỡ ngàng. "Em một em" buộc người đọc phải nghĩ đến một trạng thái : đây là một cảm xúc dồn nén buộc phải "xuất" ra, thốt lên (gõ trên iphone vào Facebook) chưa đầy 1 phút trong cái cảm xúc diệu huyền " tình trong như đã..." (mà ai kia có thể cả đời chẳng làm ra được ? ! ).
  Lê Mai tôi nghĩ thế (cảm thế) , không biết có "đúng" không ? Xin kính nhờ các Nhà ngôn ngữ học lão luyện "giải mã" chỉ giáo cho...
Em một em
Anh một anh
Anh một em
? ? ?
   ---
Phố Hoàng Đạo Thúy, 1-12-2016
     Lê Mai (Hà Nội)
  ----
* Nhà văn Lê Mai (Hà Nội) nổi tiếng trong & ngoài nước với các Tiểu thuyết, truyện ngắn như "Tẩu hỏa nhập ma", "Quyền được rên", "Cún khóc"...

READ MORE - VỚI CÚC HỌA MI - Thơ Nguyễn Khôi

ĐỂ EM BAY - Lê Hứa Huyền Trân

Ảnh tác giả.

ĐỂ EM BAY
Lê Hứa Huyền Trân

Đột nhiên có những lúc con người muốn sau lưng mình dường như có thêm một đôi cánh, vì trong vô thức, lúc nào họ cũng tụ huyễn hoặc mình rằng đôi cánh gắn liền với sự tự do. Em cũng thế, em cứ như một cô bé hay để hồn mình hoang lạc trong miền viễn du, để rồi nhiều lúc ngồi tư lự em lại tìm cho mình một lối thoát nơi bầu trời xanh thẳm kia. Và cũng chính vì không thể tạo ra cho mình một đôi cánh, em tự tạo cho mình một ước mơ, một ước mơ gắn liền với sự tự do, sự tự do mà em chạy đi tìm kiếm trong suốt cuộc đời mình để rồi đến lúc nào đó em tự nhận ra, dẫu em có muốn mình thoát ra khỏi điều gì đó thật bình thường thì em cũng chỉ có những cảm xúc lẽ thường như bao người. Em thèm khát tự do giống như họ.

Phụ nữ sinh ra với một trái tim yếu mềm luôn chảy cuộn trào dòng máu nóng tự trong lồng ngực, và có lẽ cũng bởi thế, trái tim của họ, dẫu là hạnh phúc hay thương đau, nó cũng lưu lại trong bờ tim những kí ức ngày xưa nhiều hơn những người đàn ông. Ngày ấy, trong cơn mưa bụi phảng phất những chiều sương buông, có cô bé ngồi mơ về một mái nhà bên những triền đồi có hoa màu tím. Tự chăng cô bé ấy yêu màu tím bởi cái sự thủy chung mà nó chứa đựng, và khi anh hỏi rằng em yêu loài hoa gì, em chỉ mỉm những nụ cười nhẹ, em yêu những nhành hoa màu tím, nó vô định, mênh mông, chứa trong mình nhiều khoảng trống và cả niềm tin, nếu thực lúc đó anh không còn những tin yêu, anh vờ hỏi để làm gì?

Tự lúc nào ta lại có những “khoảng trống không nhau”? Cũng giống như khi em và anh đứng tại một ga tàu, rõ ràng trên tay là hai tấm vé nhưng thực trong lòng cái chốn mà ta muốn đi tự lúc nào đã khác xa nhau. Bến ga không còn là nơi bình yên, không còn là nơi giấu chôn những nỗi niềm hò hẹn mà bỗng chốc trở thành bến lưu biệt kìm hãm khoảng tự do riêng biệt của mỗi người. Cái cảm giác không nhau khi ở cạnh nhau, nó buồn thật, anh nhỉ? Nó giống như những lúc ta ràng buộc nhau trong những kì nghỉ lễ, và những ngày ấy cứ như mặc định những đôi tình nhân sinh ra để kỉ niệm những điều quan trọng khi ở cùng nhau. Ta đi cạnh nhau dưới những tán lá mùa thu, đón một điều gì đó thật đặc biệt dẫu trong tim ta, người đi cạnh đã không còn là điều đặc biệt. Cũng cái tán lá buổi giao mùa ấy thôi, trong tà áo dài trắng tinh khôi và cậu trai mặc chiếc quần tây sẫm màu bên chiếc sơ-mi trắng có một đôi chim nhỏ vờn nhau bởi những nụ cười tỏa nắng, Ấy thế mà giờ, ừ, thế đó, những khoảng trống không nhau.

Hay tựa như những nụ cười cố gắng đề vờ như đang vui, cố để làm cho người kia không nhận ra trong bờ tim phải chăng đã thuộc về một hình bóng khác. Đó là vì chúng ta vẫn còn thương nhau đấy thôi, nhưng thương và yêu là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, phải không anh? Chúng ta thương nhau, không muốn làm cho người kia phải buồn bởi chăng trong tâm trí ta, cứ như một phép thôi miên hay là một điều mặc định, rằng người kia là người quan trọng. Còn khi đã yêu nhau, chúng ta sẽ không lừa dối nhau dẫu phải lừa dối chính mình như thế. Như anh đang xem em là một chú chim nhỏ, chú chim nhỏ mà anh sợ bị thương, anh dìu dắt, nâng niu, nhưng một ngày nào đó, anh sẽ để chú chim ấy ra đi, vì anh biết anh sẽ mãi không thể là chốn tựa nương của nó vậy. Thế đấy, thương và yêu luôn là những khoảng cách tưởng gần nhưng lại xa vời vợi, và đó tạo cho ta những khoảng trống không nhau.

Em giữ cho mình những khoảng trời riêng và những kí ức về anh tưởng chừng sẽ là giấc mộng điệp hồn nhiên mãi mãi. Nhưng nếu đã không thể thuộc về nhau thì cái thời áo trắng tinh khôi kia, dẫu có đẹp đến vô cùng nhưng rồi cũng sẽ phải vội quên, em ép buộc chi mình phải cố công gìn giữ? Ta đã cho nhau những đường tàu song song, cái ngày còn yêu ta mơ hồ huyễn hoặc mình, cho rằng dẫu chúng ta có chạy mãi tới cuối chân trời, thì vẫn cứ luôn song hành, vẫn cứ luôn đối diện nhau, mãi mãi suốt đời sẽ ở cạnh nhau như thế. Nhưng chúng ta không nhận ra rằng, những đường tàu ấy dẫu có chạy mãi chạy tới cuối chân trời cũng chẳng bao giờ cắt được nhau. Thế đấy, chúng ta tự tạo cho mình ngay từ cái thời bắt đầu yêu những khoảng trống không nhau.

Anh cứ luôn so sánh em như một chú câu nhỏ yếu đuối, một chú câu nhỏ đầy vết thương không cất mình bay nổi, thế nhưng bây giờ, chú câu ấy đã muốn bay. Anh biết không, loài câu nhỏ bé ấy cũng mạnh mẽ lắm, khi nó cảm thấy chiếc tổ ấy không còn thuộc về mình, nó sẽ muốn bay. Có bao giờ anh thấy những chú chim non tập bay chưa? Yếu ớt lắm, nhưng cũng mạnh mẽ lắm. Chúng cứ từng bước từng bước trên những cành cây, và vút mình… chúng bay! Em biết khi rời khỏi chiếc tổ xưa kia, những cơn mưa bụi sẽ chỉ còn là kí ức, những hôm bờ tóc ướt, triền vai gầy co ro vì lạnh sẽ không còn có được những vòng ôm. Nhưng nó đã thành một phần cuộc sống của em, mặc nhiên, khi không có anh, em phải vờ chấp nhận. Vờ đến một ngày nó sẽ thành một thói quen, và điều đáng sợ nhất chính là anh đã để những thói quen ấy hình thành.

Nếu yêu thương chỉ còn là trong kí ức và đời nhạt nhẽo như những vòng ôm thì hãy để em được nếm mùi tự do. Để những hôm rảo chân trên bờ cát chỉ còn là những cơn mơ mộng mị, những hôm hát vang dưới bầu trời chỉ là tội lỗi của kẻ đi rao bán giấc mơ và những nụ hôn ấm nồng thuở xưa kia chỉ là chút vụng dại mà chẳng ai muốn nhớ. Để em đi. Và em sẽ tự cho phép tim mình khép lại, dưới ánh dương sâu thẳm, em đã thành một chú câu tự do. Và anh biết không, em tin chú câu ấy sẽ vô cùng hạnh phúc khi nó đã chấp nhận được cuộc sống của mình.
Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân,
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định,
phongtruongtu201@gmail.com.



READ MORE - ĐỂ EM BAY - Lê Hứa Huyền Trân

CÚC TRẮNG - Thơ Thủy Điên



Cúc Trắng

Thương em, thương cả trong, ngoài
Nết na, hình dáng, cái tài lẫn duyên
Thương em những lúc chiều nghiêng
Tóc thề buông xỏa sắc huyền lung linh
Thương em đôi mắt gợi tình
Cuốn hồn những lúc đang nhìn ngắm anh
Thương em giọng nói ngọt lành
Ru hồn đối diện không đành đi xa
Thương em gương mặt hiền hòa
Nhân từ, đôn hậu thiết tha yêu người
Thương em những lúc em cười
Như hoa đang nở gọi mời bướm, ong
Thương em những lúc nhũ lòng
Mắt buồn rơi lệ, má hồng thắm xinh
Thương em những sáng bình minh
Nón che xách cặp một mình trường xa
Thương thương chiếc áo ngọc ngà
Màu hoa cúc trắng, màu hoa học trò.

Thủy Điền
30-11-2016


READ MORE - CÚC TRẮNG - Thơ Thủy Điên

HOÀI NIỆM...! - Thơ Hoàng Mạnh Tiến





HOÀI NIỆM...!

Ai kia dù đã phôi pha,
Trời sương mù lối xót xa cuộc tình.
Còn đây ôm mãi bóng hình,
Sầu riêng lẽ bóng ru tình tương tư !
....
Mây trôi sầu tím buồn ư ?
Sao mây thả lệ trầm u đất trời.
Thuyền trăng chở gió giúp lời,
Ta giờ bạc nhược, rã rời thân mê !

Đêm nay gặm nhấm câu thề,
Quay cuồng nỗi đắng tái tê tình đời.
Mềm môi cạn chén đầy, vơi !
Đảo điên tưởng ngỡ bóng đời em qua...

Tỉnh say hoài niệm nhạt nhòa,
Ta còn si dại mơ xa hương tình !


                  Hoàng Mạnh Tiến
              (Vào một đêm thu tàn)

READ MORE - HOÀI NIỆM...! - Thơ Hoàng Mạnh Tiến

CHỈ TẠI MỘT LỜI NÓI - Truyện ngắn của Hoàng Đằng


                   
                                            Tác giả Hoàng Đằng 


              CHỈ TẠI MỘT LỜI NÓI
                                                     Hoàng Đằng

Tịnh xá nằm khuất giữa một khu vườn rộng rậm rạp cây cối cách thành phố khoảng 3 cây số.
Một bà già thường xuyên vô ra lui tới, đầu cạo nhẵn tóc, thân khoác áo khi thì màu nâu sòng, khi thì màu lam khói. Trông dáng quý phái của bà, khách lạ tưởng bà là ni sư trụ trì tịnh xá; thật ra không phải! Hàng ngày bà tình nguyện đến để làm tạp dịch và nương nhờ cửa Phật.
Hình ảnh bà cầm chổi quét mệt nhọc cái sân rộng cả sào đất đã in sâu vào tâm trí thiện nam tín nữ thường đến tịnh xá và họ biết tên, gọi bà là bà Huế.
Những cây cổ thụ bao quanh sân, tán lá xoè rộng phủ gần hết nửa sân. Đêm nào, gió ít, trên sân, số lượng lá rụng chỉ nằm rải rác; đêm nào, gió nhiều, ôi thôi! mặt sân phủ một lớp lá dày. Bà Huế đẩy cái chổi một hồi, dừng nghỉ, hai đầu gối khép lại kẹp chổi, hai bàn tay đặt vào thắt lưng, mình uốn éo, vặn vẹo, mắt nhìn xa xăm. Những suy nghĩ về thế sự nhân tình trong trí não hình như đang buông theo tầm mắt của bà. Cái chổi quá to, quá nặng so với sức vóc của bà; lại thêm, do tuổi tác cao, cột sống của bà thoái hoá, chùn xuống, thỉnh thoảng đau nhức.
Trước năm 1975, o Huế là gái đẹp nhất ở làng quê nằm bên cạnh tịnh xá bây giờ. Da dẻ trắng hồng, khuôn mặt tươi rói. Thấy o, người làng cứ xầm xì:
Cái mặt con Huế trông đẹp rứa, vui rứa, chắc nó được thụ thai vào giờ phút ba mạ nó nằm với nhau, vừa “mần chuyện nớ” vừa cười đùa.
Người o dong dỏng cao, dáng đi uốn éo khoan thai không khác chi các siêu mẫu trên sàn diễn bây giờ. Sinh trưởng trong một gia đình khá giả, ba là công chức, mẹ có quầy hàng tạp hoá ở chợ, o được đi học, hết tiểu học, lên trung học; o có may mắn là không giống với các gái làng cùng lứa phải ở nhà phụ giúp bố mẹ giữ em, xay lúa, giã gạo, hay chăn bò, cắt cỏ ...
Vào những ngày chủ nhật hay ngày nghĩ lễ, nhà o có bạn trai bạn gái cùng học tới chơi. Hàng ổi sát bờ ao sau vườn rộn tiếng reo hò mỗi khi một bạn nào đó tìm được trái chín to, mỗi bạn chìa miệng cắn một miếng. Giàn mướp trước sân nở bông vàng, những chú bướm đủ màu la cà tìm nơi đậu hút mật nhuỵ; những bạn gái có thói quen rình rập bắt bướm, ép vào sách xem như một thú chơi để dành chèn vào thư hồi âm thư tình bạn trai gởi đến; mỗi lần bạn nào bắt được chú bướm xinh đẹp vừa ý, nhiều bạn xúm xít, chiêm ngưỡng, nâng niu. Trai gái làng thấy vậy, ganh tỵ, thèm thuồng; họ nhìn o Huế với cặp mắt không thân thiện.
Đến tuổi lấy chồng được, o không được gia đình nào trong làng đặt vào tầm ngắm chọn vợ cho con họ. Đối với họ, o Huế không những thuộc giai cấp cao xa mà o còn chưa từng trải nghiệm công việc của một phụ nữ nông thôn; o không biết gieo cấy, gặt hái, xay giã, giần sàng ... Ai cũng sợ cưới o về không biết sắp xếp việc chi trong nhà cho o làm.
Trái lại, trai trên thành phố thì lắm người ngấp nghé o; khốn nỗi về nhà o để tỏ tình, họ sợ trai làng. Trai làng này dữ lắm, họ quan niệm rất ích kỷ: “Trâu đồng nào ăn cỏ đồng ấy”, cỏ không ăn thì cứ để đấy cho tốt, mắc mớ chi mà cho trâu làng khác tới ăn. Nhiều vụ đánh lộn từng xẩy ra giữa trai làng và trai khác xứ muốn đến làm rể làng này. Cuối cùng, một sĩ quan quân đội cộng hoà đóng đồn phía trên làng, tình cờ gặp o, bén duyên, lửa tình bùng cháy, thỉnh thoảng lái xe jeep về tán; trai làng thấy sĩ quan thì sợ; sợ cũng phải vì sau lưng sĩ quan, còn nhiều lính, kèm theo súng ống, lựu đạn, đánh nhau không chừng toi mạng!
Chuyện o Huế được sĩ quan cộng hoà về “cua” (faire la cour) chưa đến đâu thì đất nước sang trang; ông sĩ quan vốn gốc người Nam theo đoàn quân rã ngũ tháo chạy không biết còn hay mất, chả có tin tức gì.
Sau năm 1975, dưới chế độ mới, gia đình o gặp nhiều khó khăn. Cha o phải đi học tập cải tạo dài ngày; cửa hàng tạp hoá của mẹ o cũng không còn; nhà nước chủ trương xoá bỏ buôn bán cá thể; sống với làng xóm, cả nhà o phải vô hợp tác xã nông nghiệp xem như kế mưu sinh.
Về đường hôn nhân, o Huế không được ai ngó mắt tới. Đương nhiên thôi! Bọn thanh niên ai cũng mơ tương lai tốt đẹp; mà để được thế, vấn đề lý lịch góp phần lớn; lấy vợ từ một gia đình nguỵ quyền coi như một cản trở lớn trên con đường tiến thân.  

O Huế bước qua tuổi hâm, hàng ngày phải theo đội, theo đoàn lao động. Làm ruộng nước không được, o xin vào đội trồng rau. Ở đội trồng rau, tuy tránh khỏi lội bùn ruộng, khỏi sợ những con đỉa bơi ngo ngoe trong nước tìm chân người bám hút máu, o phải đảm đương những công việc không nhẹ nhàng gì. O gánh gồng chưa quen vai, không thể bố trí o vào tổ gánh rau nhập cửa hàng mậu dịch nhà nước, ông đội trưởng đưa o vào tổ xử lý phân. Phân bò, phân trâu, phân lợn do xã viên chở ra nộp đổ thành đống, tổ xử lý phân dùng cuốc, dùng cào san ra trộn phân hoá học và vôi vào, đảo lui đảo tới như mấy o phụ hồ trộn vữa, rồi vun lại, kiếm cỏ khô đậy vài ngày cho phân hoai mục trước khi đem dùng trồng rau. Gặp những ngày xử lý phân Bắc – phân người, O Huế vừa làm vừa chảy nước mắt; phân bốc mùi hôi thối nồng nặc; từng đàn từng lũ giòi bò lổm ngổm, trông quá tởm! Buổi đầu, tổ xử lý phân chưa quen với cảnh ấy, tay thì đẩy cái xẻng, cái cào vào đống phân, mắt thì xoay nhìn ra ngoài,  Dần dần, ai chịu được mùi thối, nhìn giòi không rùng mình, làm giỏi, năng suất lao động cao, thì từng quý được ban thi đua khen thưởng của hợp tác xã phong cho danh hiệu “kiện tướng phân bắc”; người mang danh hiệu này được vinh dự trong các đại hội hợp tác xã được xếp ngồi hàng trên, có cơ hội bắt tay các đại biểu cấp trên về chỉ đạo hội nghị.
Sau mấy năm lao động trong tổ, hầu hết các tổ viên, người trước kẻ sau, đều được phong “kiện tướng”, riêng o Huế thì không. Vốn là nữ sinh, o không thể nào nhanh nhẹn, dẻo dai về tay chân như các tổ viên là nông dân gia truyền, với lại, dù có quá trình xử lý phân lâu ngày, do máu không thích nghi, o vẫn nôn oẹ.
Thời gian cứ trôi, tuổi tác cứ thêm, nhan sắc tàn phai; sự tàn phai nhanh hơn khi môi trường sống thay đổi ngoài sức tưởng tượng. O Huế đến tuổi 30. Bà con thúc giục o nên kiếm chồng để có tương lai. Đêm nằm, không ngủ, o nghĩ không biết kiếm ai bây giờ; nam giới ngang tuổi hoặc lớn hơn o vài tuổi ai cũng yên bề gia thất, những lứa nhỏ tuổi hơn thì ít ai muốn lấy vợ nhiều tuổi hơn mình, có lý lịch “xấu”; vả lại, bây giờ, da dẻ o đen điu, mặt mày đầy vết nhăn, công việc bống lếu, mức thu nhập một ngày công chỉ vài lạng thóc; nơi o không còn gì để hấp dẫn nam giới. Tuy nhiên, đã là phụ nữ, nếu không phải xuất gia tu hành, ai cũng có những lúc rạo rực thèm muốn tình dục, khát khao được người khác giới vuốt ve, sờ mó, ôm nựng. Trong tâm trạng ấy, cơ duyên đã đến với o.
Người anh họ o đang làm công nhân một nông trường, cách nhà khoảng 20 cây số. Ở nông trường, một người bạn của anh ấy cũng là công nhân ngoài 30 tuổi chết vợ vừa mãn tang. Người anh họ muốn làm mối mai đưa hai người lại với nhau. Ông anh họ dẫn người bạn goá vợ về chơi làm quen. O Huế được báo trước, o hồi hộp, ngóng chờ cuộc gặp mặt, o nghĩ nên nấu nướng gì đó để đãi khách và tạo cơ hội ngồi gần nhau, nhìn người sắp thuộc về mình như thế nào. Thời buổi khó khăn, tiền không có trong túi, lo tiệc mặn rượu thịt thì trong nhà không sẵn gà, sẵn vịt, lo tiệc chay xôi chè thì trong hũ không sẵn nếp, sẵn đường; tính lui tính tới, o nãy ra sáng kiến, ra vườn nhổ mấy bụi sắn mì nè – loại sắn dẻo thơm – vô nấu, chờ khách tới, dọn ra mời. O đinh ninh món này ăn bữa lỡ, bữa chiều cũng tạm được.
Khách tới, o chào, dáng hơi e thẹn. O mời khách ngồi xuống cái ghế băng – đòn bào, rồi vội vàng lựa cái dĩa lớn đẹp nhất – cái dĩa có in hình 2 bông hồng tươi ở giữa chung quanh viền dây lá trang trí. O sắp sắn còn nóng hổi, bốc khói thành 2 chồng, bưng lên, đặt ngay giữa bàn, miệng đon đả mời khách:
Mời anh dùng sắn với em cho vui. Sắn ni do em chọn giống, em trồng, em chăm bón, em thu hoạch, em nấu. Ăn đi anh! Sắn ngon em mới đãi anh đó!
Anh khách ăn liền mấy khúc, vừa ăn vừa nhìn o Huế, cái nhìn xăm soi khiến o “dị”, cứ cúi mặt, không chịu ngẩng lên. Khi vị giác đã thấm, anh khách thật bụng nhận xét:
Sắn dẻo, thơm đây, nhưng ăn nhiều có cảm giác hơi “dẩn dẩn” (đăng đắng).
Nghe đến đó, o Huế dựng phắt đầu dậy, mặt nhìn chằm chằm vào anh khách, hình như o nghe nhầm hai từ “dẩn dẩn” thành “danh dảnh”, o giận lộn ruột, nói như mắng:
Tưởng thấy răng, chứ thấy “danh dảnh” (1) thì đừng lui tới nữa.
Anh khách lạnh xương sống, mặt đờ đẫn, tim tái, đứng dậy, ra về, chỉ ngoái lại nói được mấy tiếng:
Thôi, tui về nghen!
Và anh một đi không bao giờ trở lại.
*
*    *
Cha mẹ mất dần, anh chị em ruột đi kinh tế mới vào vùng Tây Nguyên, chỉ còn đứa em trai út ở lại trong nhà cha mẹ; o ở chung với gia đình nó. Ở chung, gặp nhiều chuyện xung khắc, không ưa ý, mất tự do, o dựng túp lều ngay trong vườn, sống một mình. Dù vậy, o vẫn hy vọng lúc già yếu có nó hay con cháu của nó qua lại chăm sóc, lúc chết đi, có nó đứng ra lo việc chôn cất.
Hàng ngày, O hay qua nhà hàng xóm chuyện trò những lúc rảnh rỗi cho vơi nỗi buồn cô đơn. Gần đây, nhà này có bà mẹ già liệt giường; không được con cháu lo vệ sinh đàng hoàng, người bà bốc mùi hôi khó ngửi. Để người ngoài khỏi chê trách, con bà di chuyển cái giường bà ra nằm sát chuồng lợn để mùi hôi của lợn át mùi hôi của mẹ. Thấy vậy, o Huế nghĩ cho thân phận mình. Mẹ mà người ta còn đối xử như thế huống gì chị. O quyết định ra tịnh xá trình bày với ni sư phát nguyện làm công quả để mong cậy nhờ nhà chùa lo việc hậu sự .
Thời gian này, dưới bóng Phật đài, o trông trắng trẻo, đẹp lão ra.

                                                              Hoàng Đằng
                                                          01/12/2016 (03/11/Bính Thân

------------------------------------------------------------
(1) "Dẩn dẩn" và “danh dảnh” là phương ngữ vùng Quảng Trị; "danh dảnh" chắc do từ kép “ranh mảnh” biến âm thành, mang thêm một ý nghĩa nữa là “chanh chua”

READ MORE - CHỈ TẠI MỘT LỜI NÓI - Truyện ngắn của Hoàng Đằng

Wednesday, November 30, 2016

THƠ TAGORE RABINDNARATH - Ngọc Châu dịch




THƠ TAGORE RABINDNARATH

N0 32

I know you will win my heart some day, my lover.
Through your stars you gaze deep into my dreams;
You send your secrets in your moonbeams to me, and I muse and my eyes dim with tears.
Your wooing is in the sunny sky thrilling in the tremulous leaves,
in the idle hours overflowing with shepherds' piping,
in the rain-dimmed dusk when the heart aches with its loneliness.

BÀI THƠ SỐ 32

Em biết sẽ có một ngày
Anh chiếm trọn trái tim này anh ơi
Rọi các ánh sao sáng ngời
Anh nhìn sâu giấc mơ đời trong em
Gửi những bí mật khát thèm
Qua ánh trăng khiến mắt em lệ mờ
Những câu khen nịnh rất thơ
Khiến không trung cũng ngẩn ngơ nắng trời
Rụt rè đám lá xanh tươi
Run tiếng sáo mục đồng nơi chăn cừu
Mịt mù mưa rơi liêu xiêu
Tim em đau trong cô liêu quá chừng.

Ngọc Châu dịch


When She Passed By Me

When she passed by me with quick steps, the end of her skirt touched me.
From the unknown island of a heart came a sudden warm breath of spring.
A flutter of a flitting touch brushed me and vanished in a moment, like a torn flower petal blown in the breeze.
It fell upon my heart like a sigh of her body and whisper of her heart.

KHI EM ĐI NGANG QUA TÔI

Nàng đi nhanh trước mặt tôi
Váy viền chỉ khẽ quệt rồi lướt qua
Mà từ góc đảo tim xa
Chợt bừng hơi ấm như là xuân sang
Cánh hoa gió cuốn nhẹ nhàng
Chạm rồi bay làm xốn xang lòng người
Nhưng như áp vào hồn tôi
Nàng - cùng với tiếng khẽ cười con tim.

Ngọc Châu dịch

The Fugitive - No 2

Lucky was my awakening this morning, for I saw my beloved.
The sky was one piece of joy, and my life and youth were fulfilled.
To-day my house becomes my house in truth, and my body my body.
Fortune has proved a friend, and my doubts are dispelled.
Birds, sing your best; moon, shed your fairest light!
Let fly your darts, Love-God, in millions!
I wait for the moment when my body will grow golden at his touch.

NGƯỜI THOÁNG HIỆN - Bài số 2

Bình minh may mắn thấy ngay
người tôi yêu dấu đêm ngày ngóng trông
Niềm vui như mảnh trời trong
Cuộc đời, tuổi trẻ tươi hồng đắm say.
Nhà - đúng nhà mình hôm nay
Và tôi - mới đúng tôi ngày yêu đương.
Vận may thành bạn dễ thương
Nghi ngờ biến mất, tìm đường chạy xa
Trăng ơi, hãy sáng mặn mà
Còn chim hãy hát khúc ca tuyệt vời
Bắn đi Thần Ái Tình ơi
Triệu mũi tên vào tim người đang yêu
Tôi đã chờ đợi bao nhiêu
Phút giây vàng ngọc, yêu chiều vuốt ve.

Ngọc Châu dịch


READ MORE - THƠ TAGORE RABINDNARATH - Ngọc Châu dịch

TƠ GIĂNG - Thơ Nguyễn Ngọc Kiên





TƠ GIĂNG

Cửa sổ phòng anh để gió lùa
Ngoài kia con nhện vẫn giăng tơ
Hương hoa vẫn ngát theo làn gió
Mê mải anh tìm những tứ thơ.

Em đến thăm anh buổi tối này
Ngắm nhìn khung cửa đến mê say
Có gì liên tưởng mơ và thực
Có lẽ tơ hồng kết từ đây.

Anh mới bình tâm nhận thấy rằng
Hồn em cũng tựa lưới tơ giăng
Cho anh ngơ ngẩn từ hôm ấy
Đã vướng vào em, em biết chăng?

                       Hải Hậu, 5/201
                   Nguyễn Ngọc Kiên

READ MORE - TƠ GIĂNG - Thơ Nguyễn Ngọc Kiên