Chúc Mừng Năm Mới

CHUC MUNG NAM MOI

Saturday, March 28, 2015

TRỞ VỀ - Thơ Nhật Quang



     Tác giả Nhật Quang



TRỞ VỀ

Con về đây một chiều xuân lặng lẽ
Khi hoàng hôn lịm tắt cuối chân mây
Chân mòn mỏi,lòng thổn thức vơi đầy
Ôi ! Bao năm con rời xa tình Chúa

Vui thế trần, chôn tuổi xanh tàn úa
Đem thân gầy lạc giữa chốn lầu hoa
Ngập chìm trong mê đắm ngọc ngà
Cho linh hồn nhuốm đen màu tội lỗi...

Qua đi rồi tháng năm dài lạc lối
Con quỳ đây nguyện thống hối ăn năn
Bên lòng Chúa nguồn hạnh phúc, bình an
Nghe ấm lại tâm hồn bao băng giá

Ôi ! Tình yêu Chúa cao vời nhiệm lạ
Vẫn vòng tay giang rộng với yêu thương
Hỡi thế nhân đang lạc bước phong trần
Mau quay về bên tình cha yêu dấu.

                                   Nhật Quang
                                   (TP. HCM)

READ MORE - TRỞ VỀ - Thơ Nhật Quang

CHÀO NGÀY MỚI ... - Thơ Trần Mai Ngân


                          Tác giả Trần Mai Ngân


CHÀO NGÀY MỚI ...


Chào nắng sáng - một ngày rất vui 

Gửi yêu dấu nụ hồng thắm tươi 

Tình như mới và tình rất ngoan 

Chợt vương vấn thoáng qua nhẹ nhàng...



Bàn tay ấm - ngón dài rất thon

Cùng dìu dắt nhau qua địa đàng

Chào em nhé - gửi tặng chút hương

Nụ cười đó thoáng u hoài vương
...

                        Trần Mai Ngân

READ MORE - CHÀO NGÀY MỚI ... - Thơ Trần Mai Ngân

GỞI HUẾ - Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân













Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

GỞI HUẾ


Huế ơi nợ nần chi giữa biển khơi
                               đành xui ta mấy lần lỡ hẹn
Đất trời ảo hóa, hoa cỏ phù sinh…
Lỡ hội làng Sình,
                lỡ đình Vĩnh Lợi,
                               lỡ em về cầu ngói ThanhToàn
                                                              trách chiều đi vội
Ta trót mang trái tim lưu đày nguyên tội,
                               lỡ câu thề thốt thả tình trôi sông…
        
Biết nhau từ thuở lai sinh hoa quỳ vọng lối
Em bến bãi phù sa ươm mầm mấy cõi
Ta một đời trôi lăn đá cuội,
                               rủ rê cười cợt cát bụi giang hà
Như gió điêu linh bên bờ phù ảo
Một đời viễn du, một thời bến đổ,
                               một mái chèo vạn lí xa  xăm…
                                                                            
Yêu Huế và rất yêu em,
                               sông Thơm tỏa những ơn lành
Tha thứ cho anh người tình bé nhỏ,
                               như nước dòng ngâu lụy con đò cổ độ 
Hương ơi, mưa ơi mấy thuở tương phùng        
Không dừng lại và cũng không đi nữa
Bến bờ xa thôi cũng một con đò

                                            N.H.M.Q
                                            17/9/2014
READ MORE - GỞI HUẾ - Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

ÁNH LỬA, TỰ TÌNH - Thơ Trúc Thanh Tâm





Thơ Trúc Thanh Tâm

ÁNH LỬA

Bụi hồng lên nắng chiều pha
Sỏi trơ dấu ngựa đi qua đường thành
Buổi chiều, mùa rụng lá xanh
Ta quên giấc ngủ trên cành tuổi chim
Bốn mùa dài mãi như đêm
Ta tìm ánh lửa rừng im tiếng người !

 14.6.70
TTT
(Thi tập - Lục Bát Thời Yêu em - 1972)
___

TỰ TÌNH

Se tình theo mắt hỏa châu
Áo em chiều đẹp mây cao đỉnh trời
Viễn du gót lá buổi đời
Ta neo ta với những lời non xanh
Cơn say trong vũng miên tình
Bên khung cửa nhỏ ta hình dung em !

  tháng 6/ 70
TRÚC THANH TÂM

( Thi tập - Lục Bát Thời Yêu Em - 1972 )
READ MORE - ÁNH LỬA, TỰ TÌNH - Thơ Trúc Thanh Tâm

LỜI TÌNH BUỒN - Thơ Trương Thị Thanh Tâm













Thơ Trương Thị Thanh Tâm

LỜI TÌNH BUỒN

      * Gởi Trúc Thanh Tâm

Phố xưa đèn hắt bóng
Trên lối về mưa bay
Em với đêm khép cửa
Trăng tháng mười ngủ say

Tình đầu chưa đủ ấm
Người xa cứ hững hờ
Yêu thương nào ai biết
Chỉ hiện về trong mơ

Thuyền xa không bến đổ
Lội ngược dòng bến yêu
Đời trăm ngàn nhánh khổ
Phiêu bạt hồn rong rêu

Tóc em giờ chớm bạc
Gặp nhau trong tình cờ
Tình cờ sao quên được
Nụ hôn đầu đêm mưa

Bao năm em biết khổ
Tình đầu sông cuối sông
Bao năm anh lang bạt
Mang theo vết thương lòng

Lời tình buồn em viết
Gởi anh lúc cuối đời
Tìm đâu đây hạnh phúc
Lỡ một lần đánh rơi !

               03/12/2006
                              TTTT

                (Mỹ Tho)
READ MORE - LỜI TÌNH BUỒN - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

Quảng Trị Yêu Thương - Những bài hát về Quảng Trị

READ MORE - Quảng Trị Yêu Thương - Những bài hát về Quảng Trị

Friday, March 27, 2015

PHỐ XƯA HÀ NỘI PHÙN GIĂNG - Thơ Tuyền Linh




Thơ Tuyền Linh
Phố Xưa Hà Nội Phùn Giăng

Mến gởi các cô gái Hà Nội

Ước mong em gởi cho anh
Chút hơi phùn lạnh Hà thành phố xưa
Lâu rồi thèm lắm giọt mưa
Nhỏ vào hồn mộng cho vừa nhớ nhung

Yêu Hà Nội… yêu vô cùng…!
Mơ Hà Nội phố tiết xuân mưa về
Phùn bay lất phất hàng me
Cõng theo mây gió vỗ về bóng trăng

Dù đời cơm áo cách ngăn
Vẫn mơ một chuyến thăm Thăng Long thành
Thăm Quán Thánh, thăm Đồng Xuân
Lãn Ông, Bát Sứ, Cửa Đông, Bát Đàn…

Quê hương đâu cũng là nhà
Ước sao Hà Nội có ta có mình
Sài Gòn nhìn nắng thủy tinh
Bỗng yêu biết mấy Hà thành phùn giăng !

Hình như hơi lạnh vừa len
Hương yêu chừng cũng dâng lên đợi tình
Em ơi, hãy gởi cho anh
Hạt mưa phùn lạnh để dành mai sau ?

TL

2015
READ MORE - PHỐ XƯA HÀ NỘI PHÙN GIĂNG - Thơ Tuyền Linh

XA LẠ - Thơ Trúc Thanh Tâm




Thơ Trúc Thanh Tâm

XA  LẠ

Chiều đi nắng ngủ đầu non
Đường xưa cỏ úa gót quên lối về
Tóc em lược chải hững hờ
Tóc anh gió bụi pha mờ lửa binh
Anh quên ngày cũ yên bình
Suy tư cháy nám tuổi mình ngày xưa

Tình quen đất lạ bơ vơ
Ơi, sông núi rộng những giờ hỗn mang
Ta nghe trí nhớ bàng hoàng
Trăm năm một giấc  ngủ tàn trong mê
Đời quên người mãi chưa về
Sông không bến đợi, nước về lênh đênh

Ta say, còn nhớ hay quên
Từ mùa xuân cũ không còn ca dao!

TRÚC THANH TÂM

(Thi tập - Lục Bát Thời Yêu Em - 1972)
READ MORE - XA LẠ - Thơ Trúc Thanh Tâm

Thơ Trần Thị Quỳnh Hoa: KHOẢNG VỠ, NHỚ CHÙA XƯA

                                    


                        Thơ Trần Thị Quỳnh Hoa

KHOẢNG VỠ

Biết tìm đâu hởi một chân dung!
Tạo hóa bày chi cảnh lạ lùng
Nếu đã trao rồi cung luyến ái
Sao còn vùi dập khúc tương phùng
Dòng đời chẳng thể chung vai bước
Năm tháng xin dành trọn núi sông
Gửi lại người xưa tình dịu vợi
Ta về ôm khoảng vỡ mênh mông




NHỚ CHÙA XƯA

Cho tôi xin được một lần thăm
Cổ tự Hoà Lâm gợi tháng năm
Chính điện con quỳ tâm bất loạn
Lời kinh Nội tụng lý thâm trầm
Nghe chuông ngân vọng miền u tịch
Đưa tánh tìm về cõi tịnh không
Trong khoảng trời thơ bên gối Phật.
Đâu rồi bóng Nội đã xa xăm!

TT.Quỳnh Hoa.
(dr.hoaquynh@yahoo.com.vn)


READ MORE - Thơ Trần Thị Quỳnh Hoa: KHOẢNG VỠ, NHỚ CHÙA XƯA

Châu Thạch: Cảm tác “Hàng Cây Không Biết Khóc” , thơ Phan Minh Châu



Châu Thạch

Cảm tác 
“Hàng Cây Không Biết Khóc” , 
thơ Phan Minh Châu
        
                         
Cây không biết khóc nhưng cây có máu
Từng khoanh cây máu rỉ ở hai đầu
Máu bầm nầy đã chảy về đâu?
Chảy đến trong lòng nhà thơ đang khóc.

Những kẻ đốn cây đốn luôn chứng tích
Để nhà thơ nước mắt chảy ngược về
Từng thân cây xác chết kéo lê thê
Cuộc chém giết dã man hơn thời thượng cổ.

Cây nối cây hàng nối hàng gục đổ
Người giận người máu trong bút sục sôi
Máu trong cây, trong bút hay trong người
Đều là máu của da vàng bảo trọng.

Ôi thương quá những thân cây thành lọng
Trước bom đạn thù vẫn che được phố phường
Nay bình yên thì sự sống tan thương
Chết tức tưởi ngàn vạn năm uất ức .

Nhưng thương nữa những vần thơ chính trực
Gõ đau tim người có trái tim xanh
Gải làn da nhưng kẻ bạo hành
Cây cứ vẫn hàng hàng ngả xuống!!! ./.


                                         CT
READ MORE - Châu Thạch: Cảm tác “Hàng Cây Không Biết Khóc” , thơ Phan Minh Châu

Thơ Dương Thanh Nhàn: TIẾNG GỌI …! , MÊNH MANG LỜI RU

Tôi đã đứng giữa Thành Cổ, được nghe, được bước chân trên thảm cỏ, được nhìn dòng sông Thạch Hãn… và cảm nhận. Sau khi xem bộ phim Mùi Cỏ Cháy, Thành Cổ càng nhức nhối trong trái tim tôi. Xin được chia sẻ một vài suy nghĩ của mình với Văn nghệ Quảng Trị.





                           Thơ Dương Thanh Nhàn

                               TIẾNG GỌI …!
                  
Mẹ … Mẹ… ơi!                  
Giữa mênh mang Thành Cổ                  
Nghe văng vẳng đâu đây
Tiếng gọi thiết tha.
Tiếng gọi vọng về
                  
Từ lòng đất.                   
Tiếng gọi vọng về                  
Từ đáy sông.
                  
Đất vẫn xanh non                  
Màu cỏ                  
Sông vẫn chảy                  
Như ngàn đời vẫn thế.                  
Cứ mênh mang, êm ả, dạt dào.                 
Những thẳm sâu                  
Hồn đất cồn cào                  
Bao tiếng gọi         
Mẹ … ơi…                  
Trong đáy sông- chơi vơi                  
Dật dờ - hồn tử sĩ.                              
                            
Khoảnh khắc                            
Trước giờ xung trận                            
Dâng hiến máu xương mình                            
Tổ Quốc - Mẹ hiền
Phút chốc              
Vụt hiện lên.
               

                         
MÊNH MANG LỜI RU
                            
Em nằm ….                                      
Trong lòng Thành Cổ                            
Cỏ non tơ…
Như em … tuổi học trò                            
Giảng đường, ngày nào âm vang tiếng thầy cô.                            
Theo em đi vào lòng đất mẹ.
                  
Đất mẹ ru …                  
Lời ru cay nồng khói lửa                  
Lời ru mang hồn núi sông.
                   
Đất nước mình trải bốn ngàn năm                  
Đã thắm máu triệu triệu người ngã xuống.                  
Trong lòng đất chứa lửa thiêng dân tộc                  
Bom đạn, máu xương thẫm đẫm quyện hòa.
                  
Dưới thảm non kia                  
Em có nghe mẹ ru                   
Có nghe tiếng gió thì thào hát gọi                  
Tiếng bạn bè, người thương, đồng đội…                  
Thành Cổ ơi - mênh mang lời ru.

                                             DTN


Họ và tên: Dương Thanh Nhàn
Địa chỉ:  xã Thịnh Đức- TP Thái Nguyên- tỉnh Thái Nguyên
Điện thoại: 0978 242 079.    
Email: thanhnhantn1957@gmail.com


READ MORE - Thơ Dương Thanh Nhàn: TIẾNG GỌI …! , MÊNH MANG LỜI RU

Thursday, March 26, 2015

YÊU ... - Thơ Trần Mai Ngân





 YÊU ..

Xin người đừng chuốc thơ yêu
Mộng dài, tỉnh thức đã nhiều đắng cay
Ủ tình năm tháng đắm say
Thôi xin trả nốt theo mây về trời...

Ru nhau bằng tiếng vỡ rơi
Vụn tan cung bậc... chơi vơi chỉ mình
Phôi pha một chốn điêu linh
An nhiên xin chút... cuộc tình khói hương ! 

                                       Trần Mai Ngân

READ MORE - YÊU ... - Thơ Trần Mai Ngân

Wednesday, March 25, 2015

Thơ Chu Vương Miện : XA NHAU, NỢ NẦN

Tác giả Chu Vương Miện


thơ chu vương miện

xa nhau


xa nhau nào phải núi đèo
chả sông chả suối cheo leo đứng nhìn
người về để lại trái tim
mùa đông tháng giá biết tìm nơi nao?
người về có hỏi vì sao?
ta chờ cho đến khi nào người qua?
trên trời có sao tua dua
hạ giới ta đứng ta chờ muôn năm
một đời được mấy tri âm?

***
vùng này sao lắm nhiễu nhương
hết Lê tới Mạc thê lương thành bầu
nhưng nào đã hết cho đâu
lại thêm chúa Trịnh hai đầu đánh vô
lấy chồng thì lấy xửa xưa
năm nay đi lính chết đưa về làng
ai lên phố cát đại đồng
tú thì vẫn đó phòng không vắng người

                           chuvươngmiện


nợ nần

người ta nợ bạc nợ tiền
còn ta nợ mộtlời nguyền lạ ghê ?
sông thương cầu nối đôi bề
bến thương đầy não cùng nề khó coi
nợ tiền trả hết lại đòi
nợ bạc bán cả ngựa voi trả dần
nợ tình đem đặt bàn cân
so le quá nặng đứt cần chổng chơ
nhẹ hều thân nhện giăng tơ
nhố nhăng giống một bài thơ lạc giòng
hai đằng nối một rặng thông
đền Hậu Quản chùa Kim Lăng quê nhà
mà dừng tình đã yên ba
thượng lưu giang thượng lòa nhòa khói vây
ờ lầu hòang hạc là đây?
mà lời nguyền đã rượu say lưng trời
người đừng tịch nữa người ơi
bao năm cũng tiếng cười vong nhân
ta bơi cái buổi phong trần
thì thôi độ lượng duyên gần quên ta

 ***
trăm quan mua đủ thứ trò
một quan chỉ đặt thò lò quay chơi
nghĩa đời kẻ ngược người xuôi
trò đời thì cũng vẫn lời gian ngoan
loanh quanh mang lửa thử vàng
vàng thật lẫn giả vơ quàng vơ xiên
đồng tiền ơi hỡi đồng tiền

                       chuvươngmiện

READ MORE - Thơ Chu Vương Miện : XA NHAU, NỢ NẦN

ĐẸP LẮM SÀI GÒN ƠI! - Tản văn của Nguyễn Đặng Mừng




Nguyễn Đặng Mừng
ĐẸP LẮM SÀI GÒN ƠI!
                                                                                        
                     
Khi những tin tức về vé xe tàu trên báo chí không còn, khi các quầy hàng thực phẩm hoa quả ngày tết đã vơi đi, khi  người công nhân vệ sinh đêm ba mươi tết quét những cọng rác cuối cùng, Sài Gòn như được tắm sạch, trút bỏ gánh nặng một năm bộn bề ngột ngạt. Một năm với những con đường ùn tắc, mịt mờ khói bụi. Một năm với tiếng còi inh ỏi thâu canh. Một năm thành phố chong mắt không ngủ, nhìn những dòng người trôi đi trong trùng trùng dòng xe cộ. Bon chen, căng thẳng, lo toan núp sau chiếc khẩu trang, ẩn dưới những chiếc mũ bảo hiểm muôn màu, muôn số phận.

Sài Gòn như người mẹ đảm đang quằn vai gánh đàn con, nay có thể thở phào nhẹ nhõm đôi chút. Đàn con tha hương lại  về quê cũ, hân hoan với số tiền dành dụm, trút bỏ lại một năm làm việc nhọc nhằn nơi chốn đô thành chật chội , có ai trong đó cám ơn thành phố, cám ơn "người mẹ ghẻ hào phóng" Sài Gòn không. Lúc về quê được hỏi làm việc ở đâu, anh chị sẽ trả lời "Sài Gòn", cộng theo một chút hãnh diện. Vậy mà chúng ta nhiều khi vô tình, tạm biệt Sài Gòn không một cái vẫy tay.

Bạn có nhớ ngày đầu đến Sài Gòn không?! Bên cạnh những va chạm nếp sống đã có bao nhiêu những ân tình của dân Sài Gòn dành cho bạn.  Hình ảnh ông già xích lô, xe ôm ân cần chỉ đường  với phong cách rất Sài Gòn, gần gũi và chí tình. Hình ảnh anh chị tình nguyện viên đón bạn ở bến xe đò nhiệt tình hướng dẫn, bạn còn nhớ không. Trong những năm học đại học ở Thành phố, đã lần nào bạn ghé lại nơi nhà trọ đầu tiên chân ướt chân ráo đến thành phố, được những gia đình hảo tâm dành cho bạn chỗ ở trong những ngày thi cử chưa. Người ban ơn thường quên đi, nhưng kẻ hàm ơn phải nhớ. Ngày tết là dịp để chúng h ta tỏ lòng với tha nhân, nhất là những ân nhân mà một năm qua chúng ta không cơ hội.

Ngày tết ở thành phố bắt đầu từ lúc giao thừa, từ lời chúc tết trên TV, từ những cuộc điện thoại nhắn tin cho nhau vào giây phút  đầu năm mới. Niềm vui tràn ngập trong những biệt thự xa hoa lộng lẫy đến những căn nhà ổ chuột nghèo nàn, đâu đâu cũng râm ran tiếng cười câu hát. Có ai trong những thành phần giàu nghèo cách biệt đó điện thoại chúc mừng nhau không?!

Phố xá trở về với sự yên tĩnh hiếm hoi. Nếu bạn chạy xe một vòng  vào lúc đó, sẽ  thấy lòng nhẹ tênh như về với một thành phố thần tiên xa lạ. Có ai đi như thế không, để nhận ra rằng thành phố của mình cũng trong  lành khỏe khoắn như cô gái đôi mươi lòng đầy hương và gió. Có ai trong đó hồi xuân cùng thành phố không, hay lại vô tình như đi qua một nơi xa lạ. Rồi quen đi một lối nghĩ: Thành phố tết nào cũng nhàn nhạt. Bạn hãy hãnh diện đi với Sài Gòn, nơi mà những lễ hội hoa hằng năm luôn mang dáng dấp cô gái phương Nam nam chúm chím môi cười, dễ thương hào phóng. Bạn hãy tự hào đi, nơi nề nếp văn minh văn hóa thị thành tiềm ẩn, trật tự, tôn trọng nhau, yêu mình yêu người yêu hoa, điều mà mới đây một thành phố lớn khác không có được. Hãy cùng nhau nghĩ rằng, nét đẹp của đô thị không phải từ những tòa cao ốc, những rực rỡ đèn màu mà ở những tấm lòng cùng nhau, với nhau xây dựng nên một nền văn hóa đô thị, điều hàng trăm năm nay Sài Gòn vẫn trân trọng giữ gìn.

Sáng mồng một. Đường sá vắng tanh, Sài Gòn dậy muộn. Có lẽ đây là ngày duy nhất trong năm thành phố ngủ nướng thêm năm ba tiếng. Nắng lên rồi mà Sài Gòn vẫn vắng hoe. Những đường phố rợp bóng cây lao xao gió. Những chiếc xe không vội vàng, không có những tiếng rú ga hối hả.  Hãy đi chậm thôi, để nhìn những chiếc lá  chao nhẹ hạ cánh bên đường.  Để thấy thiên nhiên đem mùa thu Hà Nội, Huế vào đây, rắc vào lòng  bạn bè tha hương những chiếc lá vàng xưa, làm cho hồn người lai mơ đáo mộng.

 Sài Gòn mùa xuân còn thoáng lá vàng bay
 có mùa thu nào còn ở lại…
Mặt đường bình yên, hiền ngoan như con suối
Kết hoa vàng cho lộng lẫy đời …              
 (Thành phố mùa Xuân, Trịnh Công Sơn)

Sài Gòn đông dần lên lúc chín mười giờ. Những đôi nam thanh nữ tú trên những chiếc xe tay ga thủng thẳng vòng vèo qua những đường phố sạch bong, tươi mới. Hoa mai hoa cúc nhà ai vàng mơ vẫy gọi. Mùa xuân cười lên trong mắt, nở hoa trên môi. Lác đác bên vệ đường những kẻ không nhà cuốn vội chiếc chiếu trước hiên nhà ai đó qua giấc giao thừa,  ngơ ngác nhìn năm mới. Hai cảnh đời trái ngược,  hãy nghĩ về nhau đi, thương mến cảm thông nhau đi trong ba ngày tết.

Những ngày xuân bạn bè đồng hương gặp nhau ai cũng nhắc về quê cũ. Có ai nghĩ rằng thành phố phương Nam này, hòn ngọc Viễn Đông này đang cưu mang họ, cho họ cuộc sống và sự nghiệp,  để  lúc đi xa nhớ về quay quắt, như đã từng nhớ quê không.

 Khi ta ở đất chỉ là nơi ở.
 Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
                            (Chế Lan Viên)

Ở nơi này " lại nhớ nơi kia". Biết bao người phương xa cũng đang nhớ về Sài Gòn đó thôi. Nỗi nhớ cồn cào làm nên những tâm - hồn - Việt -  tha - hương, nồng nàn nhớ quê nhớ nhà hơn trong đêm giao thừa:

  Những cánh cửa đêm nay vẫn thức
 Đất nước dài như khói một nhành hương.       
                                     (Nguyễn Đức Tùng)        
               
Trong ngổn ngang bộn bề đường sá năm nay, chắc bạn cũng không khỏi chau mày vì các "lô cốt" dở dang. Hãy hy vọng năm tới những công trình đào lên bới xuống sẽ không còn.  Hãy hy vọng đi, như lời nhắn nhủ với ai đó có trách nhiệm hơn với thành phố trong năm mới. Ba ngày tết sẽ qua. Chu kỳ trời đất và con người cứ quay vòng lẽ sống.  Hãy tận hưởng những ngày tết Sài Gòn,  khoảnh khắc hiếm hoi trong một năm đi bạn nhé. Và dù thế nào thì chúng ta cùng  hãy hát lên trong ngày xuân câu hát của cố nhạc sĩ Y Vân: Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi
                                                                

                                        Báo Người Lao Động số tân niên Kỷ Sửu
                                                                         NĐM




Trích từ 
NHỊP ĐỜI BUỒN VUI
tập tản văn của Nguyễn Đặng Mừng
NXB Hội  Nhả Văn
2011
(Tác giả gởi tặng)

READ MORE - ĐẸP LẮM SÀI GÒN ƠI! - Tản văn của Nguyễn Đặng Mừng