Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Monday, January 16, 2017

Hoài Huyền Thanh đọc và giới thiệu: BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA - *Tiểu thuyết của TRƯƠNG VĂN DÂN


Hoài Huyền Thanh đọc và giới thiệu:
BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA
          *Tiểu thuyết của TRƯƠNG VĂN DÂN

Trong một lần họp mặt ở Quán Văn, tôi thấy một người bạn cầm trên tay quyển sách có thiết kế hình khá dễ  thương với tựa sách khá lạ: BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA của tác giả Trương Văn Dân.Tò mò, tôi tìm cho được cuốn sách và thật không uổng công tôi lục lạo.
    Sau mấy ngày miệt mài đọc cho xong quyển sách (dĩ nhiên là ngoài giờ cơm áo gạo tiền ngủ nghỉ), tôi liên tưởng ngay với tác phẩm Như Áng Mây Trôi của nhà văn Mang Viên Long. Những phận người trôi nổi trong kiếp nhân sinh. Có khác chăng cảnh mồ côi cả cha lẫn mẹ của bé trai 8 tuổi và cô gái mới hơn mười tuổi bị chính mẹ ruột mình bỏ rơi lận đận trong kiếp sống nhờ.

Nếu ở tác phẩm Như Áng Mây Trôi đập vào mắt tôi là một đêm nưa bão hai đứa nhỏ một trai một gái dắt díu nhau tìm kiếm người mẹ bệnh hoạn vừa mới mất của mình thì ở Bàn Tay Nhỏ Dưới Mưa tôi hình dung cảnh một cô bé mới hơn mười tuổi đã phải chăm sóc các em như một người mẹ, dạy dỗ chúng câm lặng nuốt hết những xót xa tủi nhục vào lòng. Và khi “con đày tớ không lương” bẽ bàng tủi hổ phát hiện mẹ con người dì giấu chiếc bánh trung thu ăn riêng để khỏi san sẻ cho cháu thì họ đã nhẩn tâm hô lên mất tiền để có cớ  đuổi đám cháu ra khỏi nhà. Đi đâu về đâu? Bà ngoại thu xếp cho đám cháu về ở nhờ gia đình người cậu rất giàu nhưng dường như của chìm của nổi không che lấp được sự ti tiện, tham lam, tàn nhẫn và bóc lột của họ.

Người cha sau nhiều năm học tập trở về chứng kiến toàn bộ bi kịch của gia đình: người vợ xinh đẹp ngày nào theo một quan chức chính quyền mới, đành lòng bỏ đám con rớt xuống dòng đời, vất vưởng như thứ hàng rẻ tiền rớt rơi  giữa phố. Ông suy sụp tinh thần, thể xác; mất hết niềm tin vào cuộc sống và cuối cùng ngã gục.  Cắn răng nuốt những hạt cơm ăn đậu ở nhờ nhà cô út, cúi mặt nghe những lời chì chiết người mẹ ích kỷ, bất nhân của mình, ba chị em lớn lên lòng đầy tủi hờn, đơn côi và lạc lõng.Tự bươn chải vào đời, thiếu sự quan tâm chở che, ba chị em với  ba số phận khác nhau trong dòng đời nghiệt ngã.

Gấm, tên nhân vật chính trong truyện kinh qua hai đời chồng với mơ ước tìm được  một bờ vai, một điểm tưạ ấm áp cho cuộc đời côi cút của mình nhưng may mắn không dành cho cô.  Người chồng thứ nhất, mối tình đầu của cô, một năm sau ngày cưới đã đẩy cô vào bước đường cùng phải chọn lựa bỏ của chạy lấy người vì kinh tởm hình ảnh say xỉn, rượu chè be bét và mất nhân cách của anh. Người chồng thứ hai lại là loại người bạc nhược, chỉ biết sống dựa dẫm, ỷ lại vào người khác. Sau bốn năm chung sống và có với nhau một đứa con gái, cô lại chủ động ly dị. Như những thước  phim quay chậm lại hình ảnh người chồng thô lỗ vẫn hằn trong góc nhớ đau buồn của cô: Mày đi đâu giờ này mới về?
 -Vừa phải thôi nghe… Liệu hồn!... Tao đánh thấy mẹ!
Gia đình chồng hùa nhau nặng nhẹ với những lời độc ác đã bóp nát trái tim cô. Và trong một đêm mưa, cô đã lầm lũi ra đi, bỏ lại sau lưng những năm tháng sống trong ngột ngạt, tù túng với bao tủi nhục bẽ bàng ở  nhà chồng.Và cuộc đổi đời của cô cũng bắt đầu từ đó. Một tình yêu vượt mọi cám dỗ thường tình.  Một tình yêu làm cho hai kẻ yêu nhau  cảm thấy tâm hồn mình ngời ngời hạnh phúc. Nhất là với Gấm sau hai lần đổ vở, nàng trân quý nó biết chừng nào: “Em nợ anh một cuộc đời. Không có anh, em sống trong địa ngục.” Tôi mừng cho Gấm trên từng trang viết  và đôi lúc cảm nhận hình như chính mình và bao người phụ nữ khác cũng mong mỏi,  ước mơ  điều đó.

Nhưng bàn tay nhỏ dưới mưa không che nổi bầu trời, không vượt qua số phận hẩm hiu của mình, định mệnh đã an bài. Mối tình đẹp ba năm hương lửa mặn nồng đành vĩnh biệt trong một đêm mưa cuối hạ với căn bệnh quái ác: Ung thư phổi! Đọc xong, buông quyển sách ra, tôi vẫn nuối tiếc ước  gì còn thêm những trang nhật ký đầy cảm xúc yêu người yêu mình đến vậy!

Xen lẫn trong cuộc tình nóng bỏng  của Gấm là những mảng đời chìm nổi, những ẩn ức về người, về đời về thế giới chung quanh. Một bức tranh ảm đạm của xã hội hôm nay với  bao trăn trở.

Cám ơn anh Trương Văn Dân, tác giả Bàn Tay Nhỏ Dưới Mưa. Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Hoài Huyền Thanh.

Thềm đông 2016
READ MORE - Hoài Huyền Thanh đọc và giới thiệu: BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA - *Tiểu thuyết của TRƯƠNG VĂN DÂN

TIN XUÂN, MỘT ÁNH NHÌN... - Phan Nam giới thiệu tập sách Tin Xuân



Mùa xuân, mùa của cỏ cây đâm chồi nảy lộc, mùa của muôn hoa đua sắc và đặc biệt mùa xuân, mùa của thi ca. Dẫu biết mỗi mùa đều mang đến mỗi thi sĩ những nỗi niềm khác nhau, nhưng mùa xuân có lẽ luôn luôn mang lại xúc cảm nồng nàn quyến rũ, cảm xúc và lắng đọng. Đối với tôi, mỗi khi mùa xuân đến được cầm trên tay tuyển tập Tin Xuân mà hồn tôi bồi hồi mong chờ khoảnh khắc mùa xuân chạm vào trái tim, đúng như hai câu thơ của Nguyễn Công Trứ in đầu tuyển tập: Tin Xuân đã có cành mai đó/ Chẳng lịch song mà cũng biết giêng.


Mảnh chất Liên Chiểu đượm thắm tình người, tình quê, tình phố được phác họa đầy đủ và rõ nét trong những bài thơ đầy chất riêng: Phố nối phố/ Má hồng thêm đôi má/ Nhà nối nhà mắt sáng những bờ vui (trích “tiếng xuân cười”, Trần Toàn).


Trong dặm dài hai mươi mùa xuân biết bao nhiêu tình, những vần thơ như chắp cánh cho ngày vui thêm phần trang trọng ý nghĩa: Liên Chiểu vừa tròn tuổi hai mươi/ Soi duyên đôi má mắt em cười/ Ngàn hoa ướm nụ chào xuân mới/ Gửi nốt nhạc lòng dạo khúc vui (trích “Liên Chiểu tuổi hai mươi, Hải Lưu).


Nhà thơ Nguyễn Hoàng Thọ rưng rưng xúc động khi nói về vùng đất từ quê lên phố như trong bài thơ “Hình bóng quê nhà”, ông viết: Ta đi trên đường vòng cung ôm biển lớn/ Hương sen Liên Chiểu ngát bờ xa/ Mỗi con sóng trùng dương vỗ vào lòng Tổ Quốc/ Buốt lời đau gan ruột mẹ Hoàng Sa/ Em có nghe lời dòng sông soi bóng vua Lê/ và tiếng chuông chiều thuần lương đồng vọng/ Trái tim son lấp lánh bóng quê nhà. Những con đường ta đi hôm nay, những ngọn sóng vỗ bờ cát hôm nay, những công trình hiện đại hôm nay rợp bóng nhân dân, đó chính là Mẹ Tổ Quốc, mẹ của lòng dân.


Và hồn ta dường như đong đầy hồn xuân bởi vẻ đẹp của quê hương hòa quyện với vẻ đẹp của thi ca, mang đến lòng người một bức tranh đầy đủ sắc màu, đủ sức khơi gợi biết bao câu chuyện đẹp đẽ từ quá khứ đến hôm nay, từ mùa xuân trước đến mùa xuân sau. Liên Chiểu ơi! Con đường ta đi dệt nên gấm vóc/ Xoa dịu nỗi buồn hóa ngọt đắng cay/ Ta đã bước những bước dài theo năng tháng/ 20 năm ấy là khúc say. Những câu thơ trong bài “Nồng nàn Liên Chiểu”, tác giả Biện Kim Yên như rót vào hồn tôi một khúc ca đằm thắm ngọt ngào, bởi mảnh đất ấy đã gắn liền với bao kỷ niệm, dẫu thoáng qua “như một nỗi tình cờ” (chữ nhà văn La Ngạc Thụy), day dứt và đầy trăn trở. Dẫu tôi mới gắn bó vùng đất này vỏn vẹn bốn năm, có lúc thoáng qua cơ hồ như giọt nước lăn tăn trên mặt hồ, có lúc nhẹ nhàng như hạt phù sa vang vọng tiếng gọi lòng sông Cu Đê hiền hòa chảy ra biển lớn, có lúc rì rào những con thuyền vững chãi vượt sóng Hải Vân. Và mỗi mùa xuân đến tôi đón chào Tin Xuân trong một khát vọng mới, mãnh liệt hơn, tự hào hơn, dẫu mới chỉ tái lập 20 năm nhưng Liên Chiểu hòa chung mạch ngầm văn hiến nghìn năm lịch sử dân tộc.


Nhà nghiên cứu Bùi Văn Tiếng, chủ tịch hội khoa học lịch sử thành phố viết về sự hình thành của quận Liên Chiểu: “Vùng đất Liên Chiểu có một địa danh gắn với hành trình Quảng-Nam-mở-cõi: Nam Ô - tức là phía Nam của Châu Ô. Người Việt đã sở hữu được Nam Ô nói riêng, vùng đất Liên Chiểu nói chung từ năm 1306”. Trải qua biết bao thăng trầm lịch sử, Liên Chiểu đã góp vào bản đồ Đất Việt, một diện mạo không lẫn vào đâu được, gắn liền với bề dày văn và lịch sử, gắn liền với rất nhiều những địa danh nổi tiếng.


Trong nhạc phẩm “Liên Chiểu tuyệt vời một bức tranh xuân”, nhạc sỹ Nguyễn Duy Khoái phác họa trọn vẹn cái tình của người và đất Liên Chiểu, nhất là mỗi khi khoảnh khắc giao thoa của đất trời, cái tình của người và đất Liên Chiểu như vang lên đầy tự hào: “Liên Chiểu ngọt ngào tên làng tên phố thân thương/ Hòa Hiệp, Hòa Minh, Nam Ô, Hòa Khánh, Kim Liên, Thủy Tú, Làng Vân, Xuân Thiều/ Ngọn đèn Hồng Phước, ngọn lửa cây xăng còn sáng mãi truyền thống xưa...”. Ở mỗi vùng đất ta đi qua, không chỉ là nơi ta sống, học tập và làm việc mà ẩn chứa trong đó biết bao nhiêu tình: tình đồng chí, tình đồng đội, tình quê hương, tình bạn bè anh em..


Trong một đêm thao thức ở đèo hải Vân, tôi đã từng lặng lẽ viết về “trang trại tâm hồn” đầy nỗi niềm tuổi trẻ: những âm thanh vang lên trong cuống họng/ những vạt sáng lấp ló phía non ngàn/ gió ngang mây cao/ kéo vài giọt sóng dạt bờ/ núi và biển/ gần và xa/ như những nhịp đập/ rạt rào rạt rào, đựng trên chiếc lá (trích “Vọng âm biển”, Phan Nam). Trong mỗi con người, dường như giọt nhớ, giọt thương được bày tỏ sâu sắc nhất trong mỗi vần thơ, những vần thơ nói lên nỗi niềm rất thật khi mà ta khó có thể bày tỏ cùng ai. 

Tuyển tập Tin Xuân kỷ niệm 20 năm thành lập quận Liên Chiểu mà tôi may mắn được cầm trên tay đã thay lời nói hết những nỗi lòng mà vùng đất này đã dành cho tôi. Rất nhiều những tác giả có mặt trong Tin Xuân như: Vương Phạm Tâm Ca, Vạn Lộc, Đinh Thị Như Thúy, Nguyễn Hoàng Thọ, Ngô Hà Phương, Đỗ Thượng Thế... đã góp phần làm dày dặn thêm nét của một vùng đất đang từng ngày đổi mới nhưng vẫn trọn vẹn nghĩa tình, tô diểm thêm một xuân mới tràn ngập sắc màu.


Thời gian trôi qua như một cái chớp mắt, chỉ có cái tình là còn đọng lại, tôi cảm thấy rất may mắn khi đã chọn Liêu Chiểu làm nơi sinh sống và học tâp. Hôm nay, một mùa xuân mới lại về, tôi chắc chắn mình sẽ nâng niu những cảm xúc ngọt ngào này đến cuối đời. Bài hát của nhạc sỹ Nguyễn Duy Khoái ngân nga trong một mùa xuân đầy khát vọng ở phía trước: “Náo nức rộn ràng khu công nghiệp mới/ Tươi mát hồn người khu xinh thái đẹp xinh/ Hân hoan tự hào đi trong ngày mới/ Liên Chiểu tuyệt vời như bức tranh xuân”.

Liên Chiểu, tháng 01.2017.
PHAN NAM


READ MORE - TIN XUÂN, MỘT ÁNH NHÌN... - Phan Nam giới thiệu tập sách Tin Xuân

TẾT QUÊ HƯƠNG - Thơ Phan Minh Châu

Ảnh tác giả


TẾT QUÊ HƯƠNG
(Thân tặng những người con xa xứ)

Tôi lại nhớ ngày anh đi vượt biển
Bỏ lại quê nhà hai đứa con thơ
Kể từ đó bao mùa xuân miên viễn
Xuân quê hương để tháng đợi năm chờ
Nhớ năm tháng mẹ tảo tần mưa nắng
Cha suốt đời cứ sôi giọt mồ hôi
Nhưng tết đến cả nhà vui đón tết
Đêm giao thừa ngào ngạt những niềm vui
Nồi bánh tét nấu xong chiều cuối Chạp
Khuya ba mươi chuẩn bị cúng ông bà
Con háo hức bên bộ quần áo mới
Những đồng tiền mừng tuổi mới tinh khôi
Sáng mồng một cả nhà đi lễ phật
Chúng con đu trên những chuyến xe bò
Cứ lục cục làng càng qua hết buổi
Ôm đồng tiền mừng tuổi nữa buồn, vui.
Đến mừng tuổi ông bà mùa xuân mới
Con chúc ông sức khỏe thọ muôn phần
Chúc cô chú chúc cả nhà vui tết
Chúc bạn bè sáng mãi mối tình thâm
Rồi mẹ mất cha cũng không còn nữa
Lũ chúng con như đàn trẻ lạc bầy
Đứa ở tít xa mù trên đất khách
Đứa eo nghèo đôi bửa cháo cầm hơi
Đã mấy chục mùa xuân rồi anh nhỉ
Khi mai xuân phơi phới nở bên đường
Nhìn lữ khách dập dìu đi đón tết
Bỗng chạnh lòng theo sắc áo quê hương
Còn đâu nữa những mùa xuân thánh thiện
Những mùa xuân đúng nghĩa một mùa xuân 
Có bánh mứt rượu hồng câu đối đỏ
Khuya giao thừa pháo sáng cả làng thôn....
PHAN MINH CHÂU
Nha Trang


READ MORE - TẾT QUÊ HƯƠNG - Thơ Phan Minh Châu

Sunday, January 15, 2017

NGƯỜI KHÁCH CUỐI NĂM - truyện ngắn Trạch An - Trần Hữu Hội



Ảnh tác giả



Người khách cuối năm
                             
                         *Trạch An - Trần Hữu Hội

Từ ngày chị Tích, vơ anh qua đời vì tai nạn, ông anh vợ rời Việt Nam đến định cư ở Hoa Kỳ, Thuyết trở thành người thừa hưởng cái cơ ngơi gồm một căn nhà khá rộng và một khu đất mênh mông, cỏ mọc um tùm quanh năm bởi anh không  phải là người làm nông chuyên nghiệp! Thỉnh thoảng, anh thuê người làm cỏ, thường là trước tết âm lịch hàng năm,
Năm nay, những ngày giáp tết đã gần kề, anh khỏi làm vì hôm tháng mười một dương lịch, ngày lể các Thánh, anh đi thăm mộ vợ ở nghĩa trang về, thấy khu đất um tùm, nhớ đến hai ngôi mộ của người chủ trước, bán lại cho ông anh rồi biệt tăm ba năm năm nay… anh thuê người làm cỏ, vun nền, thắp nhang  cho ngôi mộ, anh cũng gởi lể cầu hồn cho họ dù không biết tên thánh là gì!
Ánh nắng đã tắt, trong cái chập choạng của buổi chiều, Thuyết rờn rợn người khi thấy một bóng người ngồi ủ rủ nơi mé trái hàng hiên.
Bốn năm nay, anh sống đơn độc, năm ngoái anh đón bà chị ruột đã lớn tuổi, cũng côi cút về ở cùng…
Nghe tiếng xe của anh, người lạ ngẩng đầu lên, nhìn anh gật đầu chào cùng lúc bà chị xuất hiện nơi cửa chính, cất giọng nói to, cách nói của người già nghễnh ngãng:
- Anh đây là chủ trước của khu đất, hai ngôi mộ là vợ và con của anh ấy!
Nghe vậy, Thuyết dựng xe đến bắt tay người đàn ông:
Cài tên của người khách thoáng qua trí nhớ của Thuyết, anh nhớ tới mớ giấy tờ sang nhượng đất mấy năm nay vẫn nằm trong tủ.
- Chào anh, anh là anh Hào? sao chị không mời anh vào nhà?! Anh đến lâu chưa?
- Cảm ơn anh, cũng mới thôi anh ạ.
- Anh đã ra thăm chị và cháu chưa?
- Tôi chờ anh về!
- Không biết anh có Đạo hay không, Lễ các Thánh vừa rồi tôi có gởi lể cầu hồn cho chị và cháu, nhưng không biết tên thánh là gì!
- Người lạ lại đưa tay bắt tay Thuyết, anh ta bóp mạnh:
- Tôi cũng Thiên Chúa Giáo. Cảm ơn anh lắm!
Là người theo đạo Thiên Chúa Giáo thuần thành. Nhưng Thuyết thắp nhang thường xuyên. Anh vào nhà lấy nhang rồi kéo tay người đàn ông cùng đi ra góc vườn. Người đàn ông quỳ sụp xuống nơi ngôi mộ lớn, khóc rấm rức. Thuyết cũng nghèn nghẹn nơi cổ, vợ anh cũng đã chết tức tưởi sáu năm nay, sau hơn mười ba năm chung sống thuận hòa hạnh phúc! Đứa con trai của Anh nay đã vào đại học.
Từ lâu rồi, không hề gặp người đàn ông này để đề nghị đưa hai nấm mộ ra nghĩa trang rồi xây cất tử tế. theo ý nguyện của bố vợ anh. Không biết gì về họ, ngoài cái tên Hào, nhưng nhìn người đàn ông gầy gò với những nếp nhăn khắc khổ trên gương mặt sạm đen, trong lòng anh dậy lên một mối cảm thương với anh ta.
Bóng tối phủ lên khu vườn, cảnh vật chìm trong cơn gió se lạnh của những ngày cuối đông. Người đàn ông đứng lên, lúng túng nhìn Thuyết ấp úng:
- Cảm ơn anh đã chăm cho mộ vợ và con tôi bấy lâu nay…
- Anh định đi đâu?
- Tôi tính đi tìm một người quen cũ  qua đêm, rồi mai thuê người đưa cô ấy và cháu ra nghĩa trang, mẹ tôi cũng chôn ở đó.
- Sao không ở lại đậy với tôi, từ lâu rồi tôi mong gặp anh!
Cả hai vào nhà, mâm cơm được bà chị dọn sẵn, Thuyết mời người lạ cùng ngồi vào bàn. Từ dạo sống như kẻ đốc thân, Thuyết có thói quen uống rượu vào buổi chiều, khi thì ở trường cùng với đồng nghiệp, khi thì một người bạn nào đó, nếu không thì bữa cơm tối anh cũng uống vài cốc, loại rượu trắng ngâm chuối hạt…
Anh mời người khách ngồi vào bàn, đơm cơm rồi rót rượu ra hai cái tách trà:
- Mời anh, từ khi bán lại ngôi nhà, chắc là anh đi làm ăn xa?
- Vâng, tôi lên Buôn Ma Thuột! Tôi đã có trước một đời vợ, cũng có một đứa con trai, chúng tôi chia tay nhau mười năm nay, cô ấy dành phần nuôi con rồi lên Buôn Ma Thuột làm ăn cúng người chồng mới. Hai ngôi mộ này là vợ và con thứ hai của tôi!
                                                      oOo
Tiếng người đàn ông trầm, buồn buồn kể lại chuyện của mình…Thuyết ngồi nghe trong yên lặng, anh nghỉ đến chặng đường người khách đã trải qua, dài như một cuộc khổ nạn!
Sau khi chia tay người vợ trước, tôi không còn nghĩ đến chuyên chắp nối thêm một lần nửa, bởi thấy rằng trong hôn nhân, với nhiều người lả nguồn hạnh phúc, nhưng với số phận của tôi thì hạnh phúc ấy thật mong manh!
Chỉ sau khi sinh đứa con hai năm, cô ấy bắt đầu ngoại tình với một cán bộ tài chính huyện, họ có chung một đường dây huê hụi lớn trong vùng, trên danh nghĩa làm ăn, họ gần gũi nhau cho đến khi tôi bắt gặp, ngay trong phòng ngủ ngôi nhà mình! Ngôi nhà đứng tên cô ấy nên tòa tịch biên sau khi họ bỏ trốn, tôi về ở với Mẹ, lô đất này là của bà ấy. Mẹ tôi mất một năm sau!
Sau khi ra tòa, nhận phần nuôi con, cô ấy và hắn, tên cán bộ tài chính bỏ trồn cúng với mấy tỷ tiền huê hụi và cả của nhà nước…làm khốn đốn nhiều người!
Ba năm trước, Tôi mới biết cô ấy đang ở Buôn Ma Thuột, đứa con trai của tôi và cô ấy phải vào tù vì dính vào một vụ cướp! Tôi tìm lên thăm con…Biết sự tình là trong đám thanh thiếu niên của vụ án, con tôi chưa đủ tuổi thành niên, nhưng muốn lo lót trước khi tòa xử, phải chạy một khoản tiên mả cô ấy không có hay không muốn bỏ ra, tôi phải trở về bán lô dất và căn nhà này…Nhưng rồi cũng không lo được cho đứa con thoát vòng tù tội! Tiền mất tật mang, nó ra tòa lãnh án bốn năm tù giam!
Cô ấy lại cùng chồng mới trốn đi lần nửa! Họ đã có với nhau hai đứa con…
Không đành bỏ con tù tội không ai thăm nuôi, tôi mua một đám dất nhỏ,  dựng một cái chòi…rôi hàng ngày đi làm thuê, vừa nuôi bản thân vừa dành dụm hàng tháng đi thăm con trong tù!
       Hào nâng cốc hớp một hớp rượu, anh mồi một điếu thuốc, đôi mắt như chìm vào những buồn đau của ký ức. Thuyết cũng nâng cốc, anh cạn ly rồi rót đầy lại hai cốc như chung chia nỗi buồn cùng khách. Gió đêm thổi qua khu vườn làm lao xao cây mãng cầu nơi cửa sổ gần bàn, Thuyết đứng lên đến đóng cửa sổ rồi đóng luôn cửa chính. Bầu trời đêm lưa thưa vài vì sao…như làm buồn thêm cái không khí của những đêm cuối năm. Ngồi lại bàn, Thuyết rụt rè hỏi Hào như sợ câu hỏi khơi thêm nỗi đau trong lòng người đàn ông bất hạnh:
- Anh gặp chị…đây lúc nào? Không biết gọi người vợ thứ hai, người nằm dưới ngôi mộ sau vườn thế nào, Thuyết ngần ngừ rồi gọi: chị…đây.
Hiểu ý Thuyết, Hào lại nhấp thêm ngụm rượu:
- Hân là em gái của Phú, một người bạn của tôi. Chúng tôi quen nhau từ khi cô ấy còn học cấp ba.  Hân thích Thơ và nhạc, thỉnh thoảng hỏi tôi về một nhà thơ nào đó của thời tiền chiến. Những bài thơ tôi nhớ được làm cô ấy thích thú. Cô ấy tất thích cái tâm trạng bồi hồi của cô gài trong “Mưa xuân” của Nguyễn Bình, thường lặng yên, chống cằm ngồi nghe tôi đọc những bài thơ: “ Thu xa” của Hoàng Cầm, “ Bên kia sông Đuống” của Yên Thao, “Đôi mắt người Sơn Tây”, “Quán cên đường”… của Quamg Dũng…Tôi cũng biết đàn, chỉ chơi được chút ít để tự dàn, hát những bản nhạc yêu thích, cô ầy nghe hát, cảm nhận với tấm hồn lãng mạn trẻ trung của tuổi mới lớn… Cô ấy thích nghe tôi hát bản: “Hương xưa” của Cung Tiến, “Gợi giấc mơ xưa” cuả Lê Hoàng Long… Chúng tôi giống nhau về sở thích…Những bài thơ, bản nhạc nào tôi thích, Hân cũng thích…
Hết cấp ba, Hân vào Đại Học ở Sài Gòn, Tình cảm của chúng tôi không phải là tình yêu mà chỉ là cảm mến nhau, Hân còn chưa trưởng thành đê nói đến tình yêu, cô ấy luôn tôn trọng tôi như một người anh, một người thấy có kiến thức cần thiết cho mình…Cô ấy còn có những ước mơ xa xôi của tuổi mới lớn, Vào Đại học là con đường thênh thang cô ấy mong mỏi lâu nay.
Chúng tôi chia tay nhau trong niềm hy vọng tương lai của Hân. Sài Gòn, nơi mà những cô bé mới lớn mong ước được sống cùng với đời sinh viên…Những tháng đầu, chúng tôi liên lạc nhiều, nhưng rồi cũng thưa dần khi cô ấy bắt đầu hòa nhập được với bạn bè và môi trường mới.
Tôi cũng quên dần cô ấy với những lo toan công việc thường ngày của một công nhân viên, Tôi bận rộn thường xuyên với những việc đo đạc, vẽ bản đồ và những cuốc nhậu tràn bờ…của một càn bộ địa chính…Tôi quen dần với những mối quan hệ nhiều toan tính trong giao tiếp thường ngày… làm cằn cỗi đi tâm hồn tôi. Rồi tôi lập gia đình…
Hân ra trường, Cô ấy làm việc cho một công ty nào đó ở trong ấy.
Lúc này, tôi không còn tâm trí nào để nghĩ đến ai. Vợ tôi xoay trong những cuộc làm ăn, hái ra rất nhiều tiền củng với những mối quan hệ không minh bạch! Với sự đồng lỏa của tay cán bộ tài chình, nhiều lần cô ấy lấy danh nghĩa của tôi để bán khống những lô đất trong thị trấn. Chuyện vở lỡ, tôi bị kỷ luật buộc thôi việc…
Trút bỏ tất cả, tôi mua một đám đất rừng. vừa trồng rừng vùa chăn nuôi…Cho đến khi chuyện ngoại tình của cô ấy vở lỡ…cùng với những vụ lường gạt huê hụi sau đó!
Tôi gặp lại Hân trong một buổi tiệc mừng tân gia của Phú ở thị xã.
Cô ấy cũng ê chề vì yêu rối lấy nhằm một anh chồng đã có gia đình. Biết được, cô ấy chia tay.
Phú thương em, Không an tâm khi để Hân sống đơn độc tại Sài gòn…gọi Hân về, mở một cơ sở Photocopy, đồng thời cho các cơ quan, công ty… trong thị xã thuê máy photocoppy cũ, giao cho nàng quản lý.
Niềm vui lẫn nỗi buồn gặp lại nhau trong hoàn cảnh cả hai đều thất bại trong hôn nhân. Tôi uống nhiều…
Khi tàn tiệc, Hân không cho tôi về một mình. Đoạn đường từ thị xã về đây ba mươi lăm cây số. Cô ấy chở tôi về rồi nhất định ờ lại đêm cùng tôi.
Sau đêm đó, Hạnh phúc mà chúng tôi cảm nhận được tử hai tâm hồn hòa cùng thể xác của nhau… cả hai chúng tôi đều tiếc nuối cho những tháng năm qua!!!
                                                            oOo
Chúng tôi nâng niu từng ngày niềm hạnh phúc muôn màng. Hai chúng tôi cùng mong mỏi một đứa con cho trọn vẹn hạnh phúc chồng vợ…Nàng mang thai sau một năm chung sống. Đứa con lớn dần, là con trai và đã được năm tháng!
Tôi không để cô ấy làm một việc gì, cực chẵng đã phải đi xe máy như đi chợ thì tôi chở đi…Khi tôi lo lắng ngăn ngừa tai họa từ hướng này thì bằng ngã khác, tai ương ấp đến với chúng tôi!
Năm đó cũng vào những ngày cuối năm, trước lể giáng sinh vài hôm, Trong một lần tắm, cô ấy bị ngã trong phòng tắm, bụng cố ấy dập vào bồn cầu…Tôi kinh hải nhìn cô ấy đớn đau trong máu và nước! Khi đến bệnh viện thị xã, thì cả cô ấy lẫn thai đều quá yếu. Buộc phải mổ đưa thai ra để chăm cho mẹ…
Với thai năm tháng tuổi, bênh viên không dủ đều kiên trợ tim, trợ thở cho chàu. Nửa giờ sau khi đưa ra khỏi tử cung, con chúng tôi ngưng thở!
Hân vẫn nằm trong phòng hồi sức! Một nữ y tá bồng cháu ra, trao cho tôi:
- Không thể cứu được cháu, chị vẩn còn hôn mê nhưng đã qua cơn nguy kịch. Anh đem cháu về rối sáng mai trờ lại!
Tôi gọi báo tin cho Phú rồi mượn bạn chiếc xe máy. Phú đến cùng em gái Hân ngay sau khi nghe điện. Trùm cháu trong một cái áo khoác, tôi cột hai tay áo ra sau cổ thành chiếc võng rồi trong đêm, chạy về nhà, Tôi chôn cháu trong vườn để sáng còn trở lại bệnh viên. Tôi vừa chạy xe vừa lầm rầm khấn cầu với cháu: Con ơi, con hãy cứu mẹ!
Vết mổ của Hân nhiễm trùng, tái đi tái lại cộng với lượng máu mất nhiều, Co ấy kiệt sức rồi mất sau mười hai ngày nằm trong phòng hồi sức! Tôi đau đớn tột cùng. Đưa Hân về chôn bên con...
Không lâu sau, chưa hồi tâm sau mất mát đau lòng này, tôi được tin con trai vướng vào vụ án!!!
                                                 oOo
Suốt đêm hôm ấy và mấy đêm sau nửa, Thuyết không ngủ được, anh trắn trọc với những khốn khổ mà Hào, người khách cuối năm kể lại. Bố vợ anh có ý tự nguyện giúp cho Hào một khoản tiền, đủ để xây cho ba ngôi mộ, luôn cả mộ mẹ của Hào.
Hôm xong xuôi, Hào nghẹn ngào ôm Thuyết, mếu máo những lời cảm ơn. Không lớn lao to tát, nhưng ba nấm mộ cũng khá khan trang. Hào trở lại Buôn Ma Thuột.
Chia tay nhau nơi bến xe, tấp nập người đi kẻ về vào những ngày cuối năm… dáng Hào đơn độc, bước đi liêu xiêu với cái túi xách trên vai. Thuyết cúi đầu quay về, lỏng trĩu nặng như mang theo nỗi bất hạnh của Hào.
Anh ngẩm nghĩ: Hạnh phúc của kiếp con người, bao giờ cũng mong manh ngắn ngủi, nhưng nỗi bất hạnh thì xem chừng như trùng trùng, vô tận!!!


                                                                          Sài gòn, 01/12/2016.
                                                                       Trạch An -Trần Hữu Hội
                                                    




















       

















READ MORE - NGƯỜI KHÁCH CUỐI NĂM - truyện ngắn Trạch An - Trần Hữu Hội

TÌNH XUÂN - thơ Mặc Phương Tử





TÌNH XUÂN


Đâu phải có Mai, có Đào trước ngõ
Hay nến hồng, câu đối, quả dưa
Lòng ta như ngọn gió vờn biếc cỏ
Mênh mông về theo mỗi bước chiều trưa.


Từng ý niệm nở tươi trên màu lá
Mảnh tim đời hương quyện khắp trời xa
Chân rám nắng trên lối mòn sỏi đá
Thương giọt mồ hôi cát bỏng ngày qua.


Đâu đợi có hoa Hồng, hay màu Thược Dược
Chữ Phước thếp vàng, xanh dĩa Bánh chưng
Khi ta để mắt nhìn về phía trước
Phía sau ta còn lắm kẻ đau thương.


Dù mặt đất chưa có màu hoa nở
Nhưng ta vẫn đi giữa mùa xuân.
Đàn chim én chưa bay về hăm hở
Thương ai còn đau giọt lệ trầm luân.


Từ thuở Nguyên Xuân trời đất đẹp
Tấm lòng của biển vẫn mênh mông
Bên góc phố, vĩa hè, ngõ đời chật hẹp
Ai mang cho giọt nắng chiều đông?


THƠ như hạt cơm, hạt muối
XUÂN như nắng ấm hương hoa
Hạt gạo trắng thơm hương đồng
Hạt muối mặn xanh tình biển
Nắng xanh đời
Xuân gọi bốn mùa hương.


MẶC PHƯƠNG TỬ.
READ MORE - TÌNH XUÂN - thơ Mặc Phương Tử