Chúc Mừng Năm Mới

MỪNG NĂM MỚI BÍNH THÂN, KÍNH CHÚC QUÝ CỌNG TÁC VIÊN VÀ BẠN ĐỌC DỒI DÀO SỨC KHỎE VÀ HẠNH PHÚC

Wednesday, February 10, 2016

Em Đã Yêu - Nhạc: Đỗ Quân - Thơ: Hồng Thúy

READ MORE - Em Đã Yêu - Nhạc: Đỗ Quân - Thơ: Hồng Thúy

LỜI ĐẦU TIÊN - thơ Phạm Phan Hòa




LỜI ĐẦU TIÊN

           * Gửi về NTBTM.

Khai dòng
Mực
Thắm giấy hồng,
Một trời tươi mở
Xanh lòng.. mãi
Yêu.
Trào dâng như nước
Thủy triều
Tin vui, hi vọng
Vạn điều-
Mơ!.

PPH
Giao thừa 2016.


LỘC BIẾC

        * Tặng Thúy TM.

Mắt trong, thăm thẳm
Màu trời
Tuổi người
Thắm mãi một thời
Hương bay.
Má đào quyện..
Nắng hồng
Say!
Sớm Xuân ta hái..
- những ngày
Biếc
Xanh.

Phạm Phan Hòa.
QN- 01 tháng giêng

             Bính Thân .
READ MORE - LỜI ĐẦU TIÊN - thơ Phạm Phan Hòa

VIDEO CLIP "RAY RỨT MÙA XUÂN" - Thơ Xuân Ly Băng


Trong nắng đẹp ngày xuân hòa bình hôm nay, chạnh nhớ lại mùa xuân ly tán trong chiến tranh tang tóc của đất nước một thời phân chia, ai mà không chao động cõi lòng, rưng rưng cảm xúc cho non sông bị tàn phá , ruộng nương nhà cửa bị bom đạn cày xới, thấm đẫm máu người. Sinh ly tử biệt sầu dâng! Càng mũi lòng rỏ lệ cho nỗi lòng của người con xa xứ, biệt bóng quê nhà, đau đáu dõi trông về Đất Mẹ bên kia giới tuyến, trĩu nặng khối tình,“ray rứt mùa xuân”.  Xin giới thiệu video clip RAY RỨT MÙA XUÂN. Thơ của Xuân Ly Băng tức Đức Ông  LM Goan Baotixita Lê Xuân Hoa cảm tác từ thập niên 1960.

                                 

                 Thơ: Xuân Ly Băng
                 Giọng ngâm: La Thụy 



 RAY RỨT MÙA XUÂN

 Đường về mỏi cánh chim bay
 Còn xa hút lắm núi mây… hỡi trời!
 Ta buồn từ độ đôi mươi,
 Mùa thu năm ấy lá rơi phũ phàng…
 Xa quê trong một chiều vàng,
 Bờ tre bến nước xóm làng đìu hiu
 Nghĩ thôi một sớm một chiều, 
 Con đò tìm được bến yêu mà về…
 Ngờ đâu biền biệt sơn khê,
 Nhìn mây phương bắc mà tê tái lòng!  
 Mỗi năm một độ mùa đông

 Mười bảy năm ròng lá rụng hoa rơi…
 Mai nay xuân đã đến rồi,
 Cành mai lại nở sáng ngời hoa mai…
 Nhìn hoa hồn lạnh u hoài,
 Nhớ cành đào cũ ở ngoài quê xưa…
 Đau lòng sớm khổ chiều trưa…
 Biết mấy cho vừa thương nhớ cố hương!
 Ai gây nên nỗi đoạn trường?
 Ai làm nên cảnh nhiễu nhương sơn hà?
 Cho mùa xuân giết mùa hoa,
 Cành mai chích máu trong ta cành đào!
 Nửa đời khổ chuyện binh đao,
 Máu sông xương núi dâng cao ngập trời!
 Thương dân thương nước ngậm ngùi
 Thương người chiến sĩ dập vùi sơn khê!
 Mưa ngàn gió núi lê thê…
 Ngày đi thì có ngày về thì không!
 Mẹ quê đau khổ tràn lòng
 Còn đâu nước mắt để hòng thở than!
 Dân lành bao kẻ chết oan,
 Đồng khô, suối nước, mép ngàn phơi thây!
 Thương người quả phụ hao gầy,
 Tang chồng chưa mãn lại ngày tang con!
 Khăn sô phủ trắng linh hồn,
 Còn đâu máu hận mà hờn chiến tranh!
 Tội tình gì mái đầu xanh?
 Mẹ nào còn sữa mà giành em ơi!
 Xuân sang thương cảm bời bời…
 Nhìn cành mai nở đầy trời hoa mai!
 Mà hoa có biết lòng ai?

                               Xuân Ly Băng  

READ MORE - VIDEO CLIP "RAY RỨT MÙA XUÂN" - Thơ Xuân Ly Băng

Tuesday, February 9, 2016

NÓI VỚI MÙA XUÂN - thơ Hoàng Văn Chẩm


Tác giả Hoàng Văn Chẩm


NÓI VỚI MÙA XUÂN

Sau giao thừa
Chút Xuân em
Cát Tường lặng lẽ
Ta trở mình nghe ngóng Xuân về

Màu của tháng năm bên thềm vắng
Quấn quýt giọt nắng xiên
Như thầm gọi ... người ơi
Có chút gì để nhớ!

Mùa Xuân vỡ òa
Giọt sương mai bẻn lẻn
Khung thơ mời mọc
Ta bỏ buông xót đau buổi xa người
Cung bậc cao thấp người về không hẹn
Nốt trầm rung lên như từ thuở áo lụa mong manh


Cát Tường! Một màu Xuân.

Hoàng Văn Chẩm
READ MORE - NÓI VỚI MÙA XUÂN - thơ Hoàng Văn Chẩm

Monday, February 8, 2016

BÁNH CHƯNG! ƠI BÁNH CHƯNG...- Thơ Nguyễn Khôi


         Tác giả Nguyễn Khôi
         

Lời dẫn : "Bánh Chưng" xưa là đặc sản của các bộ tộc Việt, đặc trưng cho nền "văn minh lúa nước" ở vùng Lĩnh Nam (Quảng Đông, Quảng Tây, Giao Chỉ)... nay còn lưu lại ở cố đô Lĩnh Nam (Tp Triệu Khánh, tỉnh Quảng Đông ) & miền bắc Việt Nam ta. Bánh Chưng ở Triệu Khánh gọi là "quả Chưng" hay "Quả chưng tống" được coi là "Trà điểm vương" (Vua món điểm tâm), còn ở ta theo sự tích đó là món Lang Liêu làm dâng Vua Hùng...

 Bánh chưng Triệu Khánh & VN về công thức gói đều giống nhau, chỉ khác là bánh Chưng Triệu Khánh có hình 3 góc, 4 mặt (giống như "bánh Dợm- bánh nếp" ở Bắc Ninh) có ưu điểm là tận dụng được lợi thế của góc lá, buộc bánh được chặt hơn, còn "bánh Chưng Việt Nam" là hình vuông/ bánh Dày hình tròn- tượng trưng cho đất vuông/ trời tròn... Xưa nay ở ta Tết là phải có "bánh Chưng xanh / thịt mỡ/ dưa hành/ câu đối đỏ"... nếu không đủ các thứ đó thì chưa phải là Tết.

BÁNH CHƯNG! ƠI BÁNH CHƯNG...
(Nhớ em gái ở Berlin)

Sắp tết, mẹ đi chợ
Mua một bó lá Dong
về "trần" qua cho dẻo
để Bố gói bánh Chưng:
-này Nếp vàng hoa cái
-này Đỗ xanh nhân vàng
-này thịt Lợn "ba chỉ"
-này Tiêu, muối điểm hương...
Đêm 30 đen kịt
"xình xịch" bếp lửa hồng
Đất trời chuyển vào Tết
tưng bừng nồi bánh Chưng
Xưa tiến cúng Vua Hùng
Nay kính lễ tiên tổ
Những người con tha hương
Bánh Chưng xanh nỗi nhớ...
Tết theo mẹ đi chợ
Tết được bà lì xì
Bánh Chưng vuông nhỏ xíu
Bố gói thỏa Bé mơ...

Quê 26 tết Bính Thân
   NGUYỄN KHÔI

READ MORE - BÁNH CHƯNG! ƠI BÁNH CHƯNG...- Thơ Nguyễn Khôi

CÁNH THƯ XUÂN GỬI TRƯỜNG SA - Thơ Linh Thy



                              Tác giả Linh Thy



CÁNH THƯ XUÂN GỬI TRƯỜNG SA

Giàn mồng tơi em chọn từng trái chín
Hái đem phơi, ép mực tím để dành
Đêm đầu xuân dưới ánh trăng thanh
Em nắn nót viết cho anh từng chữ

Nỗi nhớ thương không diễn đạt bằng ngôn ngữ
Tìm từng từ để anh hiểu lòng em
Viết xong rồi cứ len lén giở xem
Ngàn thương nhớ sao chưa vừa ý

Trăn trở năm canh em suy nghĩ
Muốn theo đàn chim én bay ra
Để được cùng anh chiến sĩ Trường Sa
Ghì tay súng cùng anh canh giữ

Mỗi tấc đất quê hương đã ghi vào sách sử
Thuở Lê Quý Đôn đã vẽ bản đồ
Sao nay bạn cứ bảo: - tê - mô..?
Rằng Hoàng Sa cát vàng là của bạn.?

Dòng máu nóng xưa nay chưa cạn
Mong giữ sao hữu hảo như xưa
Dù cho bão, lũ, giông, mưa…
Mối tình ai nước như chưa bao giờ...!

Đêm nay dưới ánh sao mờ
Thư xanh, mực tím…vần thơ chưa nhoà…

     Kn. Đêm Mồng một Tết Bính Thân
                           Linh Thy (Bến Tre)


READ MORE - CÁNH THƯ XUÂN GỬI TRƯỜNG SA - Thơ Linh Thy

Sunday, February 7, 2016

NỒI BÁNH TÉT - Tản mạn của Nguyễn Đức Tùng





Nguyễn Đức Tùng

NỒI BÁNH TÉT

Ngày ba mươi tết đẹp nhất trong năm. Thời gian trôi chậm lại, bỗng đến một lúc trời trở lạnh, bóng tối đổ xuống mau. Chúng tôi không đứa nào muốn rời khỏi bếp lửa ngoài sân, nơi nồi bánh tét sôi sùng sục, lửa nóng rát mặt vì đun bằng gốc tre to, cháy đượm.

Con chó mực sủa nhiều lần, từ sau gốc cây khế. Ba hôm nay, con mực không dám đi ra khỏi nhà quá vài bước. Ánh sáng của cây đèn bão lắc lư chiếu từ hiên nhà che sáng một vùng, nhưng bóng tối mỗi lúc một dày, đẩy ánh sáng lùi lại. Chú Kiên giúp việc cho nhà tôi ngồi canh bếp lửa, mẹ tôi đã vào nhà thắp hương trên bàn thờ, dì tôi lục đục dưới bếp, tiếng động im dần, những người giúp việc khác đã đi ngủ, chỉ còn đám trẻ con ham chơi và chú Kiên vẫn còn thức cho đến giao thừa. Chú có nhiệm vụ vớt bánh ra, lựa những đòn đẹp nhất lát nữa cúng bàn thờ. Ba tôi vào Sài Gòn không về kịp. Hòa bình vừa lập lại, đường sá còn trắc trở, những người đàn ông trong gia đình, người bị Pháp giết, kẻ bị Việt Minh bắt đi mất tích, dân tản cư lần lượt trở về xóm cũ nhưng phần nhiều là đàn bà trẻ con và thương binh. Chú Kiên là thương binh, chú hay hát: sơn nữ ơi, đời ta như cánh chim rừng. Những dịp giỗ chạp, các mợ tôi, nhà vắng đàn ông, đều đem con cháu về quây quần bên bà ngoại cho ấm áp, riêng dì tôi đến ở chung ăn tết mấy hôm với em gái là mẹ tôi. Mẹ tôi có một khu vườn lớn, trồng nhiều ổi, cam, vả, khế, thanh trà, vài mảnh ruộng, cái quán tạp hóa nhỏ gần quốc lộ số Một, cần nhiều người giúp việc đồng áng vườn tược, nên nhà lúc nào cũng đông đúc, dù bà không giàu có gì. Lá chuối xanh từ từ đổi màu trong nồi nước sôi, mùi nếp bay thơm ngào ngạt, những sợi lạt cuốn chặt quanh khúc bánh ngâm mình trong nước mỗi lúc một siết chặt lại làm những đoạn ở giữa phồng ra, căng bóng dưới lớp nước sôi, sủi tăm mới đầu li ti rồi lớn bằng mắt cá, hơi lên nghi ngút. Trong không khí lẩn khuất chút âu lo thời cuộc của người lớn, chú gà trống từ cuối sân vẫn vô tư xòe cánh vươn cổ gáy vang, những đứa trẻ mải cười đùa đuổi nhau la hét ầm ĩ, và trong giấc mơ của tôi, vẫn leng keng những đồng tiền mừng tuổi thơm mùi kim loại hạnh phúc.

Từ hôm hai mươi ba tháng chạp, cúng đưa ông Táo về trời, mẹ tôi đã bắt đầu đi chợ tết, trong nhà không khí trở nên nhộn nhịp. Đi học về, thấy trước hiên bày những lọ thủy tinh, những hũ sành đựng dưa món, dưa chua, cà pháo ngâm, ớt xanh ớt đỏ ngâm dấm chua. Không khí buổi chiều ở nông thôn phảng phất mùi nhang đèn, mùi trầm thơm từ nhà ai bay ra. Hai đứa con trai, anh tôi và tôi, có bổn phận quét sân quét nhà, lau lư hương trên bàn thờ, chùi các chậu sứ ngoài hiên, là những công việc mà tôi thích thú. Đất trời thay đổi mỗi ngày, càng gần hết năm, càng trở nên mờ ảo, dịu dàng, bí mật. Bến đò mưa bụi lay phay tấp nập người qua lại. Trên những con đường mới đây còn lầy lội mưa dầm, nhão quánh bùn và phân trâu, nay đã bắt đầu khô ráo, thoáng thấy vài cánh áo mới, đôi phong pháo đỏ tươi trong quang gánh lùng nhùng.

Gần cuối năm, mẹ tôi gạt nỗi lo riêng vì ba tôi không kịp về cúng giao thừa, lấy lại dáng vui vẻ nhanh nhẹn thường ngày, sai người nhà đi tìm những lá chuối lớn, chuẩn bị gói bánh, làm tất bật luôn tay cho đến khuya. Trên cái mâm đồng lớn đựng trên phản gỗ, đậu xanh đã được giã nhỏ để làm nhụy bánh chưng bánh tét, trên một cái mâm khác những xấp lá chuối chồng cao ngất. Sáng ba mươi, vừa đi chợ về, mẹ tôi không kịp thay áo dài, đã hối hả bắc chậu nước lên bếp. Nồi thịt heo ướp sẵn, những thúng gạo nếp hôm trước đã được ngâm nước. Tôi đứng nhìn mọi người ngồi trên một chiếc phản gỗ lớn gói bánh, rồi theo anh tôi đi sau chú Kiên ra vườn, chú dùng một cái rựa lớn chọn những cây tre dài để chẻ thêm lạt. Một con chim chào mào lông đen mũ đỏ về hót hớn hở trên ngọn tre lao xao, những nốt nhạc của ngày thanh bình trước chiến tranh, khi tiếng súng chưa nổ lẻ tẻ, đường tàu xe lửa xuyên Việt còn chưa bị đặt mìn, những người lính gác cầu chưa có thói quen chĩa súng xuống nước bắn vào đám lục bình vừa trôi lững lờ qua chân cầu vừa trổ bông tím biếc; những cô dâu từ Huế, Sài Gòn mùa hè nắng ấm về thăm quê chồng tay cầm dù, tay xách va li, đi guốc cao gót, sơn móng chân, vẫn còn thản nhiên ngủ lại qua đêm trong căn nhà hương hỏa mà tổ tiên để lại. Mẹ tôi cho gói những chiếc bánh chưng vuông vức, nhưng gói bánh tét nhiều hơn, những đòn dài tròn trịa. Từ sáng sớm, những người giúp việc đã chuẩn bị bếp lửa ngoài sân. Chú Kiên bắc ba chồng gạch lớn làm bếp, những cái nồi đồng của mẹ tôi dù lớn cũng không đủ chứa, phải dùng thêm một cái thùng bằng tôn cao ngang ngực vì mẹ tôi cho gói bánh thật nhiều để mang cho bà ngoại, và cho bầy con cháu rất đông. Củi lách tách nổ, lửa lên đều, nước thỉnh thoảng sôi trào ra phải rút bớt lửa. Đêm càng sâu, trời càng lạnh, mọi người đã đi ngủ hết. Trước sân, cành mai bên bể cạn, nơi mặt nước phồng lên sau mấy cơn mưa, vài con cá chép bé teo đớp bóng, đang khoan thai nở những nụ sáng trong đêm huyền bí. Trong sáu, bảy đứa trẻ, con chú bác cậu dì gần bằng tuổi nhau, có lẽ tôi là đứa nhỏ tuổi nhất, vì vậy được thưởng món quà đặc biệt, đó là chiếc bong bóng heo thổi căng. Bọn trẻ ngồi sát vào nhau, im lặng lắng nghe chuyện cổ tích, chuyện ma hấp dẫn, để mặc con chó mực đang vẫy đuôi chồm về phía trước. Nó cố đánh hơi mùi thuốc độc. Ba hôm nay, trộm về làng.

Trong tiếng lửa củi lách tách, chú Kiên kể rằng ở bên kia sông, phía hạ lưu, có một ngôi làng nhỏ, dân làng ấy có tục đi ăn trộm, nghe nói không những đàn ông mà đàn bà con gái cũng làm nghề khoét vách trèo tường đục lỗ. Nhà bà ngoại tôi cũng có ít của ăn của để nên gần như năm nào cũng là đối tượng của các vị khách không mời, có năm bà tôi mất cả một cái nồi đồng lớn, từ thời Tự Đức. Làng ấy thờ một vị Thành hoàng nghe nói là một đạo hiệp, có lệ đến cuối năm cả làng phải đi nơi khác ăn trộm những thứ quý báu để cúng thần thì con cháu mới làm ăn phát đạt, nếu không sẽ bị phạt không ngóc đầu lên được. Họ ăn trộm rất giỏi, chưa bao giờ bị bắt. Đêm về khuya, những người đi chơi bài tới, bài bầu cua, bài tứ sắc, về ngang qua nhà sau những hàng chè tàu phủ kín dây tơ hồng nói cười thấp thoáng. Chiếc radio Ấp chiến lược, hồi ấy miễn phí cho nhiều gia đình, phát đi những bài hát mừng xuân rộn ràng từ đài phát thanh Huế. Chiếc đồng hồ con gà treo tường có quả lắc sáng choang treo trên cột nhà trước bàn thờ, thong thả điểm từng tiếng một, đĩnh đạc ngân vang. Trong bếp chỉ còn mẹ tôi vẫn lục đục sắp xếp nồi niêu xoong chảo, dì tôi đứng ở cửa cúi xuống trò chuyện. Một con tắc kè bò qua thân cây khế ngoài sân, đó là con tắc kè lâu năm khi ẩn khi hiện, khi xanh khi vàng, chỉ xuất hiện trong những dịp đặc biệt. Con chó mực chụm đầu nằm xuống giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối, mỗi khi có tiếng động khẽ nhỏm dậy dỏng tai lên.

Những đứa trẻ buồn ngủ nhíu mắt, chú Kiên đưa cả bọn vào nhà rồi thong thả đứng vớt bánh tét ra. Chỉ mình tôi quay lại đứng sau lưng. Khi ba tôi đi xa, tôi được thú ngủ chung với chú, nằm trên một cái giường kê sát mặt đất, bên cạnh hai người giúp việc khác, ở nhà dưới. Ru tôi ngủ, chú bắt chước ba tôi ngâm Chinh phụ ngâm, học mẹ tôi hát Lục Vân Tiên, giọng khàn khàn, nhớ lõm bõm. Dụi lửa tắt dần, nước vẫn còn sôi, chú vớt hết những đòn bánh tét, lá chuối xanh đã sẫm lại, căng bóng, đổ lên rá. Chú dùng gáo dừa, nhúng sâu vào nồi, múc từng gáo, cẩn thận đổ vào một cái xoong có quai. Nước nóng bốc hơi. Chú dùng hai tay cẩn thận bê cái xoong nặng đầy nước sủi tăm, và trước khi tôi kịp để ý, đứng thẳng lên, bất ngờ quay người lại, hắt nước thật mạnh vào bụi sả cao ngất ở gần đó.

Đó là một bụi sả lớn, thường trồng quanh nhà vừa để làm gia vị nấu nướng, vừa để chống muỗi và chống rắn rít vì mùi sả thơm hăng hắc làm chúng tránh xa. Một tiếng thét hãi hùng vang lên. Tôi rợn người. Một bóng đen vọt ra khỏi bụi sả, vùng chạy, nháy mắt đã biến mất trong bóng tối, nhưng tiếng thét vẫn còn vọng dài về phía cuối vườn, lũy tre xào xạc. Nhiều năm về sau, bom đạn khói lửa ngút trời, tôi mất liên lạc với chú Kiên, xa quê mãi không trở lại. Khi tôi về, nhà không còn ai, tôi lần hồi tìm dấu vết cũ, thấy lại được cái gốc đã tàn chỉ một nhánh nhỏ nhú lên của cây khế nửa chua nửa ngọt, nơi ngày trước con chó mực vẫn nằm sủa dấm dẳng, bụi bông trang hoa đỏ lơ thơ mỗi năm một đổi màu, khoảng sân xưa đầy gạch vụn đỏ hồng nấu bánh tét chiều ba mươi tết, chỗ ngồi của chú Kiên, của tôi và những đứa trẻ anh chị em họ. Bụi sả không còn, thay vào đó phất phơ bụi lau trắng như một cung nữ tóc bạc từ một triều đại khác, huy hoàng nhưng đã suy tàn, tôi đứng hồi lâu đến khi trời tối, đứng ở giữa đường biên của tối và sáng, như con chó nhỏ ngày xưa khi kẻ trộm về làng, lạc hướng, mất khả năng phản ứng trước nghịch cảnh cuộc đời, đánh hơi mùi thuốc độc của thời gian, đi ngủ rồi thức dậy nhiều lần trong đêm, ngửng đầu nhìn sao trời để tìm phương vị, nhưng những vì sao ấy dù mới đầu sáng đến mấy cũng cứ mờ dần trên nền trời xám của trí nhớ.

Đêm nằm trên võng bắc giữa hai chiếc cột của giàn hoa thiên lý, không ngủ được, tôi bỗng nhớ lại dạo tết hồi ấy có lần gần nửa đêm, tôi đang ngủ thì thấy giường lạnh, trở mình, chú Kiên không nằm ở đó. Tôi ngái ngủ mở mắt, thấy chú đang đứng im trong cửa sổ hướng ra sân sáng mờ mờ vì trước hiên lúc nào cũng có một cây đèn nhỏ thắp sáng. Tôi tò mò đến sau lưng, chú xua tay ra hiệu cho tôi quay lại, nhưng lúc ấy tôi cũng đã kịp nhìn thấy mẹ tôi từ ngoài sân đi vào dáng trầm ngâm. Hôm sau tôi để ý, lại thấy chú Kiên dậy một mình lúc khuya, lần này chú đứng bên cửa hông nhìn xuống bếp. Tôi lặng lẽ đến đứng sau lưng, nhưng chú không ngăn nữa. Mẹ tôi bước ra từ trong bếp, nơi giàn bếp có treo lủng lẳng những đòn bánh tét, bà cất để dành ra giêng làm món bánh tét chiên là thứ bọn trẻ rất thích. Bà cầm một đòn bánh tét trên tay, đứng im một lát, rồi đi xuyên qua nhà ngang, gần buồng ngủ của chúng tôi, hai người giúp việc khác đang ngáy to, tới trước sân, ngay chỗ đặt nồi bánh tét hôm trước, đặt đòn bánh xuống gần bụi sả, trên một tảng đá ong Thanh Hóa lớn, rồi trở vào nhà. Hôm sau bà cũng làm như thế, thêm bao nhiêu lần nữa thì tôi không nhớ, vì một hôm tôi mãi chơi suốt ngày mệt quá, ngủ thiếp đi, rồi hôm sau, như mọi đứa trẻ khác, quên bẵng hết mọi chuyện, quên một mạch mấy mươi năm, cho đến khi mùi hương của giàn hoa thiên lý đột ngột xông vào giấc mơ của một đứa trẻ, chiếu vào tâm trí của chú hình ảnh người giúp việc
trung thành lúc thời thế thay đổi, thỉnh thoảng hứng chí nhấc bổng chú lên trời làm chú cười như nắc nẻ. Hình ảnh những đứa trẻ ngồi quanh đống lửa chụm đầu vào nhau nghe kể chuyện ma, chú như còn ngửi được mùi thơm hăng hắc từ bụi sả, mùi tre tươi của lạt mới chẻ, mùi lá chuối non hơi đắng, mùi nếp thơm lừng lững từ nồi nước sôi bay lên, tỏa khắp, làm chú chạnh nhớ đến đêm giao thừa đã xa, lo âu và hạnh phúc, đen và trong suốt.

N.Đ.T.


READ MORE - NỒI BÁNH TÉT - Tản mạn của Nguyễn Đức Tùng

XUÂN VỀ - Thơ Đoàn Thuận



              Tranh của Delphine Enjolas



XUÂN VỀ

Mùa xuân về nhớ Mẹ
Lời ru xưa mênh mang
Có bóng cò qua núi
Có đồng quê lúa vàng.

Lời ru hoài ru mãi
Đã ru ai vào đời
Đã ru người nằm xuống
Ngàn sau còn chơi vơi

Mùa xuân về nhớ em
Mái tóc cài hoa sim
Một sớm xuân đầy nắng
Đồi vắng và tiếng chim.

Khúc hát trên cồn đá
Trôi mãi theo ngàn mây
Bềnh bồng vào phương nhớ
Trầm lắng trong chiều nay.

Xuân về ta gặp ta
Rong chơi giữa chiều tà
Hái hoa trên núi vắng
Chân mây hồn mơ xa.

        ĐOÀN THUẬN
 

READ MORE - XUÂN VỀ - Thơ Đoàn Thuận

ƯỚC NGUYỆN ĐẦU XUÂN thơ Uyên Khuê





ƯỚC NGUYỆN ĐẦU XUÂN

Nắng mới lên rồi nắng buổi sáng hôm nay
Chiếc áo con may đầu xuân cho mẹ ở phương này
Gió lạnh quê nhà mẹ già chắc lạnh lắm
Thương nhớ con nhiều mắt mỏi mòn ngóng trông

Thưa mẹ đợt này công việc con mong sớm cho xong
Tết Bính Thân này con được về hội tụ
Cùng những người thân mình quây quần đông đủ
Trò chuyện tươi cười thức đến sáng chờ đón giao thừa sang

Con muốn ôm mẹ, cầm bàn tay một đời người sớm tối lo toan
Dìu dắt con trên đường đời có nhiều ngã rẽ
Tấm lòng của người vẫn ân cần hàng ngày chia sẻ
Ngọt bùi, đắng cay con công tác nơi đất khách quê người

Xuân đến rồi con chỉ muốn nhìn thấy mẹ cười tươi
Muốn các anh chị đưa các cháu về quê quần bên mẹ nữa
Và còn được nghe bao lời yêu thương chan chứa
Của mỗi thành viên bao năm xa cách quê hương

Mẹ kính yêu ơi ! con vẫn luôn nhớ thương
Luôn cầu mong mẹ bình an và vui khỏe
Ôi nỗi nhớ mẹ luôn cồn cào trong con trẻ
Xuân sắp đến rồi !
Con nhớ mẹ...
Mẹ ơi !

15.1.2016

ƯỚC NGUYỆN ĐẦU XUÂN

Khi nào nước đẩy thuyền lên
Đổi thay vận số hoa lan tươi cười
Tin yêu trọn vẹn mười mươi
Là ngày hỷ sự đồng hành Trúc Mai
Cùng nhau hướng tới tương lai
Xây cầu hạnh phúc dạt dào ý Xuân.

25.01.2016


READ MORE - ƯỚC NGUYỆN ĐẦU XUÂN thơ Uyên Khuê

NHỮNG CÁI DĨA ĐẤT RẺ TIỀN - tản mạn của Ngưng Thu




Ngưng Thu

NHỮNG CÁI DĨA ĐẤT RẺ TIỀN

Tôi lớn lên trên quê hương miền Trung Nam Bộ đầy nắng gió, nơi có ngọn núi mang hình dáng người thiếu phụ kiêu sa nằm ngửa mặt nhìn trời mà thiên nhiên từ ngàn xưa để lại. Mảnh đất nghèo đã nuôi nấng tuổi thơ tôi với bao tình yêu thương vô bờ bến.

Người ấy của tôi hồi xưa cũng ở sát nhà Mạ, bao nhiêu năm đã xa rồi không biết có còn nhớ nhiều về những gì nhỏ nhoi như tôi vẫn từng nhớ : Góc đường làng; bụi chuối ra hoa vào mùa nghe là lạ; mùi phân bò hăng hắc .....tôi vẫn luôn mang hoài trong mình tất cả những thứ mà bây giờ không mấy ai thích thú, những thứ được gọi là vớ vẫn đó sao cứ mãi theo tôi ...

Đã 29 tết, nhỏ K rũ tôi về xóm cũ. Chiều cuối năm hiu hiu lạnh, làn đông nhẹ nhàng nhưng cũng hơi buốt qua vai, mà chúng tôi thì không như thế, vai tôi lúc này ướt vả mồ hôi, bởi tôi và K đang hì hục, lục lọi tìm những kỉ niệm xưa còn dấu đâu đó trong các ngóc ngách nhà, nói đúng hơn là dọn dẹp nhà cửa nhưng không phải nhà tôi, nhà của K mà tôi cứ gọi mẹ của bạn tôi là Mạ. Chúng tôi giúp Mạ chuẩn bị đón tết bằng cách tổng vệ sinh nhà cửa vào những ngày cuối năm, giờ K không còn ở đó nữa mà lo chuyện bán buôn trên chợ, mưu sinh mà... Nên chỉ còn Mạ là ở nơi xóm cũ mà thôi. Mạ một đời khổ cực, gian nan cả chuyện tình duyên lẫn đường đời... Xưa lo chạy đôn chạy đáo bán buôn cho con cái học hành, nay lo con cái không biết gia đinh chồng con hạnh phúc chi không... Giờ thì kinh tế hơi khỏe một chút, nhưng cái tính tằn tiện vẫn không thay đổi, cái gì cũng quý, cũng tiếc, không có cái chi là bỏ hết, đồ dùng dù cũ đến mấy Mạ cũng cất kỹ lắm.

Thương mạ : - Nhưng những cái đó nhiều quá mạ ơi! Không dùng thì bỏ đi chứ để làm chi chật nhà, chật cửa...

Thế rồi tiếc, lại tiếc, chi cũng tiếc nên đem cất, cất đầy tủ, đầy sập. Thậm chí những thứ không bao giờ đem ra dùng nữa nhưng vẫn cứ nhìn thấy là tiếc, bởi có lẽ không chỉ vì nó là vật chất mà còn là kỉ niệm nữa chăng? Chừng này tuổi đời mà chúng tôi hiểu Mạ được bao nhiêu? Mạ đi khỏi hai đứa mới dám làm chuyện này, không thì đố mà Mạ cho đem vứt đi những thứ mà Mạ đã cất giữ bấy lâu nay. Mạ đi về Huế rồi, thăm quê mà, giờ có thể để Mạ sung sướng được ngày nào thì các con Mạ đều cố gắng hết.

Hai đứa hì hục cả buổi chiều ...

Ôi chao! nào chai; nào lọ; nào bình... lung tung đủ thứ. Cái chi cũng cất hết, không biết cất làm gì mà cái chi cũng tiếc.

Nhưng ... Mạ thật là tuyệt vời làm sao.

Tôi sững sờ đứng nhìn hoài mấy cái dĩa cũ, thật cũ, màu đã xỉn lên trông rất cũ, cũ đến phát thương trong lòng, cầm mấy cái dĩa trong tay lòng tôi như dâng lên cái cảm xúc thật khó tả, sao tự nhiên tôi nhớ tới người ấy vô cùng, biết đâu hồi đó... người ấy cũng đã từng cầm những cái dĩa này ăn bánh bột lọc Mạ làm ...(Vì ở sát nhà Mạ mà ). Hay chúng đã từng được dùng để đựng mấy củ khoai nhỏ nhỏ khi qua nhà Mạ mời người đó ăn. Mạ thảo ăn lắm, có cái chi ăn được thì ai vô cũng mời hết.

Nhưng không chỉ có vậy mà làm tôi nhớ người đó. Khi nhìn những vết rạn trên từng cái dĩa, tôi bồi hồi xúc động. Chạnh lòng tôi nghĩ về quá khứ tuổi thơ không mấy êm đềm của chúng tôi, tuổi đời của những cái dĩa cũ ấy cũng đã quá lâu rồi, những cái dĩa đó đã đi theo tuổi thơ của chúng tôi, lớn lên theo chúng tôi, già theo chúng tôi, giờ tóc mỗi người dường như muốn thay màu thì màu của cái dĩa đó cũng xỉn xỉn ngà ngà và cũ kỉ làm sao, tự nhiên bao nhiêu kỉ niệm những ngày thơ ấu xa xưa lại hiện về làm tôi thấy tim mình hơi nhoi nhói. Không biết ở nơi xa xôi đó người ấy có biết chiều nay tôi nhớ về anh nhiều như thế này hay không?

Cầm những cái đĩa trên tay, mỗi cái nhỏ xíu và mỏng manh, chúng được làm bằng đất nung rẻ tiền mà do tiết kiệm nên Mạ mới mua dùng. Tôi như sợ chúng vỡ ra, nên cầm rất cẩn thận, nâng niu, rất nâng niu chúng. Mạ đã giữ chúng được hơn bốn mươi năm rồi thì sao tôi có thể làm vỡ chúng đi được cơ chứ. Cũng không thể nào vứt bỏ đi. Tuy là bây giờ Mạ chỉ dùng những cái dĩa kiểu sang trọng hơn nhiều. Tôi thấy thương mấy cái dĩa thật sự, như thương đời mạ tằn tiện, gian truân và cũng thương cho chuyện tình của Mạ lắm dỡ dang... Những cái dĩa cũ kỉ mỏng manh dể vỡ nhưng Mạ đã gìn giữ chúng thật nguyên vẹn. Tôi chợt nhớ ra : Mạ đã chung thủy, giữ gìn tình yêu của Mạ với Ba cho đến phút Ba qua đời, dù khi còn sống Ba đã là người bội nghĩa. Khi Ba xa rời mạ thì lúc đó Mạ mới hai mươi sáu tuổi, cái tuổi xuân đẹp đẽ đó Mạ đã gìn giữ cho người mà Mạ thương như gìn giữ những cái dĩa bằng đất kia. Giờ Ba đã mất nhưng Mạ lại thấy như hạnh phúc hơn vì cảm giác được giống như là Ba đã quay về với Mạ. Ôi! tình yêu của Mạ mới diệu kì làm sao.

Tôi chợt nghĩ đến mình. Liệu tôi có thể gìn giữ tình yêu của tôi được như Mạ đã từng gìn giữ những cái dĩa đất mỏng manh kia? Tôi cũng không biết nữa, nhưng những cảm xúc của tôi khi cầm những cái dĩa ấy trong tay là những cảm xúc thật sự, nó làm tôi cảm động, xao lòng và nhớ người ấy quá nhiều, nhiều hơn là tôi đã từng nhớ.

Chiều xuống, gió lành lạnh ngang vai. Những tia nắng cuối ngày cũng giã từ ngọn núi có người thiếu phụ nằm nghiêng mình mỉm cười. Nàng nằm đó bao năm. Chứng kiến bao gian truân của Mạ, chứng kiến tuổi thơ của chúng tôi, người không nói. Nhưng tôi biết người hiểu, chúng tôi đã lớn lên như thế nào...Và những cái dĩa đất kia, chúng rạn đi, xỉn màu theo thời gian ...Nhưng cái khuôn dĩa vẫn còn nguyên dáng đẹp đẽ, thủy chung.

K giục tôi vì trời đã về chiều, nhưng tôi vẫn còn mãi miết nghĩ đến những cái dĩa. Hình đã chụp xong, nhiều tấm cất giữ làm kỉ niệm. Tôi lo sợ một ngày nào đó sẽ không còn những cái dĩa đó nữa. Vạn vật đếu có tuổi mà. Không phải là đông rồi cũng sẽ đến, ngày rồi cũng sẽ tàn hay sao? Và tất cả chúng ta ai rồi cũng sẽ già theo tháng năm, tất cả đều sẽ lướt đi, lướt đi theo qui luật của dòng đời. Nhưng tôi biết, cái gì đã qua không có nghĩa là không còn... Mà tôi tin là : Tất cả những gì đều có thể trôi đi, nhưng tình yêu thương thì luôn ở lại. Tôi tin vậy và xin hãy cứ tin như vậy để đờì mình vơi bớt những nỗi đau.

Ngoài kia, không khí những ngày cuối đông se se lạnh, hương vị mùa xuân cũng đang đến thật gần.

Tết...


Ngưng Thu
READ MORE - NHỮNG CÁI DĨA ĐẤT RẺ TIỀN - tản mạn của Ngưng Thu

EM VỚI XUÂN THOẢNG MÙI HƯƠNG RẤT LẠ - thơ Vũ Trầm Tư

          



Em Với Xuân Thoảng Mùi Hương Rất Lạ

          Bỗng chợt thấy bóng nàng Xuân qua cửa
          Gió hắt hiu lay động cánh mai vàng
          Đôi bướm trắng lượn lờ trên khóm lá
          Nắng ấm rơi đầy, hơi thở nhẹ mơn man

          Mở rộng cửa đón nàng Xuân rực rỡ
          Sắc áo hồng tô điểm cánh môi cong
          Nụ cười duyên như e ngại gió đông
          Cúc trước sân nụ hoa còn khép nép

          Em đã đến bên tôi trời nắng đẹp
          Một chút hương thanh khiết tỏa đâu đây
          Em là Xuân để lòng tôi rạo rực
          Hay mùa Xuân khơi dậy khúc tình say?

          Em đã đến mang niềm vui bất tận
          Tết năm nay thật quá đỗi diệu kỳ
          Hạnh phúc mới ấm bờ môi mộng mị
          Hương yêu còn ngây ngất nét mê si

          Hơi thở tình ngập tràn theo ngọn sóng
          Tôi bơi hoài trong ánh mắt thơ ngây
          Có một mùa Xuân chín tựa bờ vai
          Em với Xuân thoảng mùi hương rất lạ!

          Vũ  Trầm  Tư


READ MORE - EM VỚI XUÂN THOẢNG MÙI HƯƠNG RẤT LẠ - thơ Vũ Trầm Tư

NGÀY CUỐI NĂM... - Thơ Trần Mai Ngân



                   Tác giả Trần Mai Ngân


NGÀY CUỐI NĂM...

Còn một chút xíu của năm cũ 
Đang lẩn quẩn ở nơi đây 
Trên môi, mắt nhuốm u hoài 
Chầm chậm trôi, chầm chậm nhạt...

Còn một chút xíu ngột ngạt
Xin qua mau, hãy qua mau 
Để môi ru khúc ngọt ngào
Hôn nhè nhẹ... mùa Xuân nào đang đến !

Và hết năm, và hết tháng 
Tiễn đưa nhau nhưng không chia ly
Ta nắm tay - buồn làm chi...
Dựa vào nhé - Xuân thầm thì đẹp lắm !

Còn một chút xíu... trôi qua 
Lặng im, lắng nghe cùng ta 
Rộn ràng muôn sắc hương hoa
Xuân bước đến... hãy ngã vào yêu dấu !

                                 Trần Mai Ngân

READ MORE - NGÀY CUỐI NĂM... - Thơ Trần Mai Ngân

Mừng Xuân Mới - Nhạc: Nguyễn Tâm Hàn - Giọng ca: Tuyết Mai

READ MORE - Mừng Xuân Mới - Nhạc: Nguyễn Tâm Hàn - Giọng ca: Tuyết Mai

Saturday, February 6, 2016

TÌNH XUÂN - Thơ La Thụy






TÌNH XUÂN
     (Tặng Phạm Tường Đại)
 
Bướm vàng điểm phấn má hồng nhung
Thánh thót cung đàn gọi cõi không
Xôn xao nhựa chuyển run cành lá
Phơi phới tình xuân phả nhạc lòng. 

Thấm đẫm sắc trời ngây ngất biếc
Thời gian chao cánh dậy mầm thơ
Thu tàn đông tạ quay tròn đất
Mây nước hồi sinh rạo rực mùa. 

Gió khẽ vương hương hồn cây cỏ
Oanh yến hòa ca ấm điệu vần
Ờ thiên kỷ hết ta còn đó
Vật đổi sao dời xuân vẫn xuân               

                              La Thuỵ


READ MORE - TÌNH XUÂN - Thơ La Thụy

THƠ NGÀY 30 TẾT - Nguyễn Khôi

     
             Tác giả Nguyễn Khôi
         

READ MORE - THƠ NGÀY 30 TẾT - Nguyễn Khôi

XUÂN VỀ - Thơ Cao Hoàng Trầm



     Tác giả Cao Hoàng Trầm


XUÂN VỀ

Hoa mai vàng chớm nở
Em ơi mùa xuân về
Én tung trời xanh thẳm
Cõng bóng chiều ven đê .

Chim chuyền cành ríu rít
Lộc non bao xuân sang
Trẻ thơ vang tiếng hát
Chuông chùa đổ ngân vang .

Đường quê vui rộn rã
Người xa hối hả về
Sim làng ngập màu nắng .
Gái xuân phe tóc thề

Mỗi lần đón xuân mới
Thương bóng mẹ ngày nào
Nồi bánh thơm hương nếp
Thầm nhớ mẹ làm sao !?!

         Cao Hoàng Trầm

READ MORE - XUÂN VỀ - Thơ Cao Hoàng Trầm

Friday, February 5, 2016

CUỐI NĂM ÂM LỊCH - La Thụy cùng thi hữu


           


           CUỐI NĂM ÂM LỊCH 
         (Cảm đề thơ Đá Ngây Ngô)

  Xuân về lâng lâng nào nhờ gió chở
  Đáy cốc vênh hay rượu ngấm ngã nghiêng
  Thèm trái cấm lòng vướng bận nghiệp duyên
  Loan phượng múa tình ai đang khép mở

  Mắt xanh trắng tri âm còn níu mộng
  Bến xuân ơi lưu luyến cõi trời xưa
  Sương khói phủ bâng khuâng xuân không mùa
  Thầm nguyện ước cho nguồn yêu mở rộng

  Ngọn nến ấy lung linh trời ảo diệu
  Hương xưa nào thoang thoảng ủ hồn mơ
  Để ngất ngây tình tràn thơm men rượu
  Hào sảng cười đồng vọng đá ngây ngô
                                             La Thụy 

 
                   HỌA


          CUỐI NĂM ÂM LỊCH

  Ai réo gọi mây chiều không chịu chở
  Để tình say trong chuếnh choáng ngã nghiêng
  Trông ơ hờ một cơn gió giao duyên
  Thầm thì đến êm đềm lờ ngỏ mở


  Trao và nhận ân tình thơ thực mộng
  Mới cũ nào thấp thoáng chuyện nay xưa
  Ủ ấp hương đợi giây phút giao mùa
  Bung tỏa ngát giữa đất trời cao rộng


  Tình yêu ấm trái tim thêm huyền diệu
  Rung đập hoài thôi thúc những ước mơ 
  Nồng nàn thật vui buồn bên chén rượu 
  Gốc dưỡng lòng là lúa nếp hay ngô
                                     Võ Sĩ Quý

 
 
                     KHÉP

  Đóa cúc muộn nặng hiên đời mãi chở
  Nắng hanh hao rải mảnh lụa chiều nghiêng
  Vườn hoa xưa đóa thắm lỡ phận duyên
  Ném khúc nhạc cõi lòng đành thôi mở

 
  Vầng trăng muộn tri âm xa bến mộng
  Khúc xuân ca vướng víu mảnh tình xưa
  Bên triền dâu lá rũ úa theo mùa
  Đêm nghiệt ngã lửa nồng treo khoảng rộng
 
  Vàng xưa ấy xa rồi đêm huyền diệu
  Phiến giá băng phủ kín mảng trời mơ
  Khép lối mộng khép lòng theo men rượu
  Nhấp môi nồng đồng vọng đá ngây ngô
                                             Ca Dao

                TIẾNG VỌNG

  Xuân về đây nước đầy thuyền hoa chở
  Chênh vênh khóc sóng bạc vỗ xô nghiêng
  Dòng trôi xuôi bẽ bàng nợ trao duyên
  Nước ròng lớn lao xao đêm mắt mở 

  Nhớ nhung cay canh tàn bên gối mộng
  Thao thức ơi luyến tiếc kỷ niệm xưa
  Mây bàng bạc rèm châu gió gọi mùa
  Xao xuyến lạnh hồn tôi đang mở rộng

  Trăng đêm ấy ảo huyền ôi kỳ diệu
  Thoảng hương đưa ngây ngất mảnh hồn mơ
  Chung đối ẩm lưng bầu say men rượu
  Vọng tiếng cười vang cả tối ngây ngô
                                  Ngoctuyencp

 
                       VÔ ĐỀ

  Chuyến đò ngang chiều nay người không chở 
  Để ta sầu trên bến nước ngả nghiêng
  Đêm Giao Thừa ta đã lỡ trễ duyên 
  Thì người nhỉ muộn phiền chi xuân mở 

  Quán nước chè dừng chân đêm xây mộng
  Một mình ta nhắc gió lộng năm xưa 
  Chiều hành quân qua bến buổi giao mùa 
  Ta nghe có những hạt mưa trải rộng 

  Tiếng chèo khua vang động nghe huyền diệu 
  Khách qua bờ như chợt tỉnh cơn mơ 
  Hồn gỗ đá chưa bao giờ say rượu 
  Mà chân hoang lạc bước giữa rừng ngô
                                             Ký Gàn

READ MORE - CUỐI NĂM ÂM LỊCH - La Thụy cùng thi hữu