Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Sunday, November 19, 2017

LA THỤY, THI CA THI NHÂN - Chu Vương Miện giới thiệu





LA THỤY, THI CA THI NHÂN
               Chu Vương Miện giới thiệu


TIỂU SỬ TÁC GIẢ


Bút hiệu :  LA THUỴ            
Tên thật :   Đoàn Minh Phú
Nghề nghiệp: Dạy học (đã nghỉ hưu)
Hội viên Hội VHNT Bình Thuận.
Tác phẩm đã in Thơ Đời Ngân Vọng – NXB Văn Học 2014
Những tác phẩm đã in chung:
Tác Giả Thơ Việt Nam Đương Đại – NXB Thanh niên 2009 – Hoàng Hương Trang chủ biên
Những Bài Thơ Hay Và Lạ Xưa Và Nay (tập II) –NXB Văn Nghệ 2009 –Long Nguyên Trương Quang Nguyên chủ biên
Những Bài Thơ Hay Và Lạ Xưa Và Nay (tập III) –NXB Văn Nghệ 2010 –Long Nguyên Trương Quang Nguyên chủ biên
Thơ Hay Ba Miền – NXB Văn Học 2008 do BBT Thơ Hay Ba Miền chủ biên 
In chung trong nhiều tuyển tập thơ khác.


HỎI

Hỏi sông tuôn chảy âm thầm
Tri âm có gặp nghìn trăm bến bờ?    
Hỏi lòng sao cứ ngẩn ngơ 
Người xa xăm ấy lặng lờ... bặt tin.
Lá vàng rơi rụng bên thềm
Sao khuya lẻ bóng niềm riêng u hoài 
Hỏi trăng chếch bóng non đoài
Vì sao Cuội vẫn đêm dài... tương tư.
Hỏi tình sao cứ ơ thờ
Hỏi sương  nhỏ giọt... cho thơ... ướt mềm.


TRÊN BỤC GIẢNG MÙA XUÂN

Tơ xuân nhè nhẹ rải
Lộc biếc khẽ đâm chồi
Đất trời nghe phơi phới
Hoa xuân hé môi cười.

Sương thu bao lần trải
Áo trắng sắc không phai
Một đời yêu phấn bảng
Thân thương tiếng giảng bài.

Nhặt cỏ vườn hoa bé
Nâng niu từng nụ hồng
Nhựa xuân rung se sẽ
Mộng hồn bay lâng lâng.

Sắc hoa cùng thắm rộ
Ủ hương đầy bâng khuâng
Thì thầm tia nắng cựa
Nguồn thơ chợt trào dâng.


                                                    
Ừ thì mình cũng qua cầu
Rồi đây bục giảng thành màu khói sương
Còn đâu bụi phấn rắc vương
Một thời sinh hoạt học đường mê say...!
                                                     
Giã từ giáo nghiệp hôm nay
Giao thoa: khoảng lặng...  nhẹ bay cung trầm
Tơ vương ý kén lòng tằm
Miên man kỷ niệm bâng khuâng dặm về.
                                                    
Thì ừ! Chào biệt bạn bè
Chia tay trường lớp, lắng nghe tiếng lòng
Chúc người ở lại tâm đồng
“Trồng người” góp sức, thỏa lòng đợi mong


VỚI LƯƠNG MINH VŨ           
            
Ừ thì xếp sách lên ngàn
Áo xanh sắc lính đổi trang mộng đời
Sài Thành ơi! Vạn Hạnh ơi!
Lìa Phương Hạ xứ, sống“thời núi non”.
Đổi dời biển sóng dâu cồn
Hồn nhiên“Sơn nữ” mộng còn nguyên xuân
Hoa tay lưu dấu mệnh phần
Họa thi đan quyện chập chờn sắc không.
Bèo mây hụt bước phiêu bồng
“Nằm nghiêng nhớ núi” sóng lòng vọng âm.
Tóc râu bạc ánh tà huân
Dõi tìm “tri kỷ” trở trăn cõi người
Vẳng nghe cây lá thở dài
Làn dư hương cũ thoáng bay khẽ khàng.
Mịt mờ bụi thế mang mang
Đăm chiêu hoài vọng đến “làng mộng mơ”
Ngẩn ngơ kiếp nhện tơ vò
“Người xa lạ” ấy bất ngờ quen thân.
Thiện tâm hạt đã dậy mầm
Sao còn ảo hóa phù vân nỗi mình
Phố phường chao gót điêu linh
“Đêm say cùng bạn” thấy mình trong ta.
Tắm trong gió cát ta bà
Trùng khơi khói sóng mãi tha hương hành.  


(Truyện ngắn của Lương Minh Vũ)

Ngày tháng lặng buồn tênh vòng cơm áo
Ta chồn chân mỏi gối với đời mòn
Thu mình lại ẩn thân vào ốc đảo
Chút khẽ khàng liệm kín khối tình son.

Tóc đà bạc sao lòng còn hoài vọng
Một đời ta luôn dõi mắt tìm trông
Em hồn hậu trong ta thành vang bóng
Mắt môi xưa đọng ngấn ngát hương lòng.

Rồi lãng đãng gần xa, huyền dáng mộng
Nét thơ trinh vằng vặc ánh trăng ngần
Em thoáng hiện cho thơ đời ngân vọng
Ta ngậm ngùi nhìn lại - Đã tàn xuân.


THƠ KHÔNG VỀ

Thi hứng chừ đây có cạn nguồn?
Con tằm nhớ lá rối tơ vương
Phải chăng kén khép chôn hoài niệm
Lãng đãng hồn hoa đọng khói sương.


LIÊU TRAI CẢM TÁC
“Cô vọng ngôn chi, cô thính chi”
                 (Vương Ngư Dương)                                                 
Chiêu niệm hồn hoa chờ hiển linh 
Hay là em hát khúc vong tình
Trăng xưa tròn khuyết trời còn thắm?
Hạc cũ tụ tan đất có xinh!
Một phút tâm đầu mơ dáng bướm 
Ngàn năm ý hợp mộng hình tinh
Sao khuya chếch bóng soi hoài vọng
Lãng đãng vàng gieo rợn nét trinh.

     

Thoáng chốc đầy vơi bóng nguyệt già
Thu tàn đông tận ánh xuân qua
Gõ bồn Trang Tử mơ hồ điệp
Vung gậy Xích Tùng mộng tố nga.
Chuốc chén lung linh trời ảo diệu
Gieo vần sóng sánh đất giao hòa
Ung dung tự tại cười khinh khoái
Hào sảng ngân vang khúc tráng ca.
          

CHIỀU ĐÔNG TRẢY LÁ

Cuối năm trảy lá cội mai già
Bấc lạnh tàn đông còn buốt da
Ngấn lệ tang con dường chửa nhạt
Ngày hưu chào bạn ngỡ đang xa.
Nhâm Thìn, tống cựu bâng khuâng nhỉ!
Quý Tỵ, nghênh tân man mác a!
Chờ nắng hồng lên cành trổ lộc
Giao thừa canh thức: nhánh đơm hoa.

                                  (Cuối năm 2012)
                                            LA THỤY

READ MORE - LA THỤY, THI CA THI NHÂN - Chu Vương Miện giới thiệu

Saturday, November 18, 2017

NGƯỜI THAO THỨC CÙNG BIỂN – Đọc tập thơ BIỂN ĐÔNG VÀ MẸ của TRƯƠNG BÁ TRI

Nhà thơ Trương Bá Tri.
Ảnh nghệ thuật từ trang bìa tập thơ Biển Đông và Mẹ.


NGƯỜI THAO THỨC CÙNG BIỂN – Đọc tập thơ BIỂN ĐÔNG VÀ MẸ của TRƯƠNG BÁ TRI

 Nguyễn Khắc Phước

Cách đây mấy năm, khi tôi đến thăm nhà anh Bùi Phước Vĩnh ở Sài Gòn thì Thu Hương - cô học trò cũ của tôi trước 1975 - gọi điện muốn gặp thầy giáo cũ để hàn huyên sau mấy chục năm xa xôi cách trở.  Thu Hương đi cùng ông xã.  Anh tên là Trương Bá Tri người cùng quê Hải Lăng, suýt soát tuổi với tôi. Điều khiến tôi ngạc nhiên là anh Tri là một nhà thơ có sức sáng tác rất khỏe. Năm đó, anh đã in được 6 tập và đang in một tập nữa, có lẽ đã đến tay bạn đọc lâu rồi. Hải Lăng mình có những nhà thơ sáng tác mạnh và khá nổi tiếng như Phạm Bá Nhơn, Võ Văn Hoa, Võ Văn Luyến, Mai Thanh Tịnh, nay thêm một nhà thơ nữa là Trương Bá Tri.

Đọc tên những tập thơ của Trương Bá Tri, chúng ta có thể đoán được đề tài chình của anh là Quê Hương và  Mẹ: Mẹ Đi Cày, Lục Bát Thương, Thơ Tự Do, Lục Bát Núi Sông, Mẹ-Cô Tiên Vườn Địa Đàng, Biển Đông và Mẹ, Vầng Trăng Lục Bát. Tất cả đều được xuất bản bởi Nhà Xuất bàn Hội Nhà văn.

Hình như anh dành thơ lục bát vào những tuyển tập riêng nên trong tập  Biến Đông và Mẹ (xuất bản 2014) có 45 bài, tôi chỉ tìm thấy một  đôi bài lục bát, mà hầu hết đều thơ tự do.

Trong tập thơ nầy chúng  ta đọc được những câu thơ:
-Viết về tình mẹ (Việt Nam?) với biển:
Mẹ chỉ biết lòng mẹ xôn xao
Nơi Song Sa vời vợi ấy
Thân thương mà gần gụi vô ngần
(TÌNH MẸ BIỂN ĐÔNG)

-Ca ngợi vẻ đẹp huyền ảo của biển:
Em theo trăng ra biển
Trăng nghiêng
Lung linh muôn vàn tia sáng
Đùa vui đan lên da thơm nõn nà con gái
Những nụ hôn nồng nàn
(RA BIỂN)

-Ca ngợi mối tình của người vợ dành cho người chồng lính biển:
Chị gom yêu thương gửi ngọn song câu nơi biển xa
Từ khi quen anh làm chứng tích
Để lương duyên muôn năm xanh biếc
Khi bão going hay mây lặng an hòa
Sóng và biển vẫn bên nhau hằng cửu!
(TÌNH CHỊ)

-Ca ngợi lòng dũng cảm quyết bảo vệ quê hương của người lính biển:
Sá chi quân thù
Hiếu chiến nhất hành tinh
Giữ mãi non cao biển ngàn
Giữ gìn một hòa bình
(LÊN ĐÀNG)

Trong những bài thơ dạt dào tình cảm ấy, tôi tìm thấy một bài viết về vùng biển Quảng Trị quê mình, xin chép lại để quý bạn đọc cùng thưởng thức.

NHỚ BIỂN CỬA TÙNG

Chiều vơi nhớ biển quá chừng
Nhớ người qua đó ngập ngừng vong tay

Hôm nào theo anh về thăm biển cửa Tùng
Ánh nắng ban mai
xôn xao nơi miền đông bắc
Đảo Cổn Cỏ thân thương gần gụi

Hôm nào cùng anh về thăm Cửa Việt
Những cánh chim lờ lượn mặt nước xanh
Chiều buông vòng tay ấm nồng tha thiết
Lòng rộn rang biết mấy phải không anh

Hom nào theo anh về thăm quê Mỹ Thủy
Qua Diên Sanh – Hải Thiện – Hội Yên
Đồng lúa vàng ươm đang mùa chin tới
Bãi đá rì rào song vỗ triền mien

Ánh mặt trời tát dần nơi xa xôi cát trắng
Gió biển mơn man da thịt thơm tho
Đêm hoang dại trao bờ môi
Cong kiêu ngọt đắng
Và gửi nhau món quà trăng lạ lẫm
Để trăm năm nhớ mãi một bến bờ!

Trương Bá Tri yêu biển là phải bởi làng anh ở bên bờ biển,  sống và lớn lên với nghề biển trong những năm tháng chiến tranh cực kỳ gian khổ. Cho dù anh đã được học hành, trở thành nhà giáo – kỷ sư, định cư tại Sài Gòn,  nhưng trong tâm hồn anh vẫn dạt dào tiếng sóng biển, nhắc nhở anh về cảnh đẹp của quê hương, về tình cảm của người hậu phương dành cho người lính biển,  về tài nguyên phong phú của biển cả, về sự tự do khai thác nguồn lợi thủy sản không bị ai ngăn cản, … và anh thổ lộ những suy tư, tình cảm cảm của mình qua những câu thơ duyên dáng, súc tích, dễ đi vào lòng bạn đọc.


Nhà thơ Trương Bá Tri còn rất khỏe, và hy vọng anh sẽ cho chúng ta được đọc nhiều tập thơ nữa của anh.


READ MORE - NGƯỜI THAO THỨC CÙNG BIỂN – Đọc tập thơ BIỂN ĐÔNG VÀ MẸ của TRƯƠNG BÁ TRI

CHÙM THƠ LỆ HOA TRẦN





NHỮNG CHIẾC LÁ CUỐI THU

Những chiếc lá cứ dần dà theo gió
Giống con chim đang rời tổ mẹ hiền
Như cuộc đời sắp về cõi bình yên
Trong bổng chốc y nhanh bàn tay trở
Cứ cuối thu là hiện dưng thấy nhớ
Những cái gì sắp sửa sẽ đi qua
Lòng bùi ngùi, ngơ ngẩn đứng nhìn xa
Mà thầm tiếc nhưng nào ngăn cản được
Nhìn lá thu úa vàng màu, đẩm ướt
Nằm ven đường im, bất động, vô tri
Chờ biến hóa sẽ quây về cát bụi
Đời cũng thế, trăm năm gìa hết tuổi
Chẳng thua gì như chiếc lá cuối thu.
                                  Lệ Hoa Trần
                                  10-11-2017




MƯỢN TRĂNG CẬY LÁ GỠ PHIẾN
Đêm ngồi nhìn ánh trăng soi
Lá thu ngoài ngõ rơi ....rơi.....gió lùa
Ánh vàng lơ lửng đong đưa
Chị Hằng nghiêng ngã. Sao chưa gối đầu ?
Thu về lá đỗ lao xao
Nhớ thương, thương nhớ. Hỡi nào có yên
Mượn trăng,..... cậy lá gỡ phiền.....
Cho vơi đi chút nỗi niềm bao năm
Đêm tàn- chờ sáng ra sân
Nhặt đôi lá úa ép trang thư tình
Góp gom năm, tháng đẹp xinh
Khắc ghi kỷ niệm chúng mình yêu nhau.
                                        Lệ Hoa Trần
                                        09-11-2017


GIẤC MƠ NÀO RU TA
Giấc mơ nào ru ta
Qua cơn đau năm, tháng
Chiếc khăn nào lau tan
Vết tình đen như mực
Giấc mơ nào xóa được
Những hình ảnh xa xưa
Bàn tay nào cứu chữa
Trái tim hồng nát tan
Giấc mơ nào hàn gắn
Những cuộc tình chia xa
Phép nhiệm mầu nào đã
Biến tan vỡ nối liền
Giấc mơ nào linh thiêng
Hộ ta từng giấc ngủ
Như một lời điệu ru
An ủi kẻ si tình.
      Lệ Hoa Trần
      11-11-2017

READ MORE - CHÙM THƠ LỆ HOA TRẦN

NỬA THƯƠNG, NỬA TỘI - Bút ký Thủy Điền


      
            Tác giả Thủy Điền




 NỬA THƯƠNG, NỬA TỘI

      Gần hơn tháng nay, Thất từ một con người vui vẻ, hoạt bát. Bỗng trở sang trầm lặng và uống rượu hơi nhiều.
      Năm 2010. Sau nhiều năm thất nghiệp, hắn vào làm việc tại một nhà Tàu gần nơi hắn ở. Tình cờ hắn quen Liên, một cô bạn đồng nghiệp. Liên là người đàn bà đã có chồng, hai mặt con từ Việt nam sang.
      Giữa Châu âu xứ lạ, người đông, nàng là kẻ cô thân, chỉ biết ngày ngày đi làm và về nhà, ngoài ra mọi việc ngoài xã hội nàng dường như kém cỏi. Bỡi thế, mọi việc dù lớn hay nhỏ nàng cũng đều cậy nhờ vào Thất. Thất như một bức tường cho nàng dựa trong những ngày tháng khó khăn nầy.
      Ơn nối ơn, nghĩa nối nghĩa, nàng ngã lòng yêu thất và dần dà nàng quên mất người chồng cũ còn hiện ở Việt nam đang trông đợi ngày đêm người vợ hiền và hai con nhỏ trở về sum hợp. Tình yêu vụng trộm đã bắt đầu sanh sôi, nảy nở từ lúc ấy, như hai vợ chồng cứ quấn quýt bên nhau.
      Thất cũng thế, là một chàng trai đã lập gia đình, cũng có con như bao người khác. Thoạt đầu chàng cũng có ý giúp người cô thân trên tình đồng nghiệp, chàng cũng chưa nghĩ đến chuyện sâu xa. Nàng chẳng kém, cũng muốn cho qua những lúc nguy cơ mà mình không thể giải quyết được và định kiếm chút ít tiền rồi mẹ con đùm túm cùng nhau trở về quê sinh sống. Nhưng không ngờ ! Những ý nghĩ ấy không thành hiện thực và bắt đầu chuyển xoay theo hướng khác sau một cơn nàng bệnh nặng. Tình yêu càng lúc càng thấm dần, chàng không thể bỏ nàng một mình giữa lúc nguy cơ. Mặc dầu chàng đã có gia đình và nàng cũng không thể  thiếu chàng trong cuộc sống hiện tại. Hai tình thế cứ quến vào nhau như con Sam biển.
      Mãi đến nay là đã tám năm rồi, thế mà Hồng cũng không hề hay biết. Trước tình nghĩa hai mươi năm nay, Thất suy ngẫm và chưa thấy vợ mình có điều gì sai trái và chính mình là người phản bội vợ con. Chàng hối hận.
      Đã bao lần chàng quyết định loại bỏ nàng và trở về với vợ con một cách chân chính. Điển hình qua những lần gặp mặt hay Điện thoại chàng có những lời lẽ, lẽ ra chàng không được phép nói trước mặt người đàn bà. Mục đích cho nàng chán ngán người đàn ông. Nhưng ngược lại, chẳng chán ngán mà tiếng Điện thoại vẫn reo đều, khiến chàng phải quây đầu về chốn cũ và mọi chuyện đã trở lại bình thường như bao ngày trước đó.
      Cách đây không xa, chàng tìm mọi cách đi nơi khác làm việc, chủ yếu là muốn xa lánh nàng và lần lần biến tình yêu nhạt nhòa, hy vọng nàng sẽ tìm được một chân trời mới. Trong sự chọn lựa hai con đường, chàng trước đây là một con người hào khí, thanh lịch bao nhiêu, bây giờ lại trở thành một con người khó ưa bao nhiêu, khi mỗi ngày sau khi làm việc về trên bàn chất hàng mươi chai bia rượu. Hồng cũng thấy lạ, nhưng nghĩ chắc chồng mình đi làm xa, mệt nhọc, về uống một hồi Bia cho đã rồi đi ngủ, mai làm việc tiếp.
      Trong men cay, Thất cứ lẩm bẩm một điều: Sao đời tôi lại mang vào thân “Nửa thương, nửa tội “ thế nầy.
Thủy Điền
15-11-2017
READ MORE - NỬA THƯƠNG, NỬA TỘI - Bút ký Thủy Điền