VĂN NGHỆ QUẢNG TRỊ KÍNH CHÚC CÁC BẠN VÀ QUÝ QUYẾN NĂM MỚI GIÁP NGỌ 360 NGÀY AN BÌNH, MAY MẮN VÀ HẠNH PHÚC

Friday, April 18, 2014

ĐỜI XÓA GIẤC MƠ CON - thơ Mặc Phương Tử






Có những cuộc đời con

Sớm chiều đi về trong ngõ hẹp

Trên miền đất nước quê hương

Nơi nào tôi cũng thấy những em tôi

Ngày tủi cực, lòng vui trong mộng đẹp

Tháng năm xa xuôi ngược dấu chân đời.



Trên đường đến miền Cao Nguyên đất đỏ

Núi tiếp trùng mây, cây tiếp đồi xanh

Chênh vênh gió chiều xa vờn sắc cỏ

Thượng dân về hơ hếch những chòi tranh.



Vai mang chiếc gùi con ngày hai buổi

Sáng theo nắng lên đồi

Chiều nương mây xuống núi

Quày chuối, củ khoai, bó củi

Một ngày qua, năm tháng ước mơ con.



Ánh lửa về đêm ấm ngày tháng rộng

Điếu thuốc tàn canh xua bóng đêm dài

Những hôm nào và như cả hôm nay

Những ngõ hẹp đi về theo lối mộng

Những ngõ hẹp lòng vui bao sức sống

Với núi rừng, cây cỏ với đôi tay.



Niềm vui khổ dấu trong làn sóng mắt

Bữa cơm ngon chỉ thấy ở môi cười

Đời cúi mặt tâm sự dẫu đầy vơi

Cũng đủ đựng trong chiếc gùi con nghĩa nặng.



Tôi là khách bao miền xuôi ngược

Thương đời em lầm lủi nước non nầy

Đường sỏi đá, lối sương mòn đếm bước

Khép kín cuộc đời theo bờ cỏ truông mây.

Cơn nắng, cơn mưa lòng như tiếp núi

Sầu năm tháng đi về bao gió bụi

Hoa lá ngàn reo nhịp bước lối sương mòn

Cuộc đời con, vui với giấc mơ con !





Để nhớ một lần lên vùng Buôn Ma Thuột

Thương đời em, lòng bỗng hóa trang thơ

Đã thu lại trong tôi bao cảnh thực

Rồi hóa thành tim máu tự bao giờ.!



Thương đời em,

Như thương cả kiếp người

Và cũng như cuộc đời bao dân tộc

Trăn trở đòi phen

Đã qua rồi những tháng ngày biến động

Binh lửa còn đâu sau trái núi hoang tàn

Đâu máu lệ, mắt sầu qua biển rộng

Nay em về, đời rộng bước thênh thang.



Khi ngoài kia trời lộng gió

Hương ngày lên người rộn bước chân son

Thức gọi bình minh chim rừng vang tiếng hót

Mắt nhìn xa

Đời xóa giấc mơ con.



                                                  Những ngày lên Buôn Ma Thuột

                                                          MẶC PHƯƠNG TỬ


READ MORE - ĐỜI XÓA GIẤC MƠ CON - thơ Mặc Phương Tử

THÁNG TƯ - thơ Trương Thúc



Viết về dòng sông Ô KHÊ đã in dấu vào tuổi thơ tôi





Tháng tư nắng đợi mưa giông.

Gió Nam khẽ chớm ngang đồng vàng hoe.

Sông buồn nằm đợi nước về.

Thềm xưa thiu ngũ bốn bề vắng tênh.

Bóng người khuất đã bao năm

Mà như thấp thoáng xa xăm hiện về! 

Tre buồn rủ bóng đường quê

Đụn rơm  xa ngỡ ... tóc thề ngang vai.

Ngày đi năm rộng tháng dài

Người đi, đi mãi đi hoài... biệt tăm

Ngày về ngắm lại dòng sông

Im buồn lặng lẽ rêu phong bến bờ

Cố tìm dấu ấn tuổi thơ

Tháng tư ngày ấy bây giờ nơi đâu? 

Phượng xưa năm tháng dãi dầu

Gió mưa bảo tố đã lâu chẳng còn!





Trương Thúc

dieukhacgia772@gmail.com


READ MORE - THÁNG TƯ - thơ Trương Thúc

NGÀY PHẬT ĐẢN - thơ Hạnh Phương

      

Kính mừng Đại lễ VESAK Phật lịch 2558   
do Tổ chức Văn Hóa Giáo Dục Liên Hiệp Quốc tỗ chức 
tại Việt Nam 

            

Ngày Phật Đản ngày người được sống

Từng phút giây thanh tịnh bình yên

Từng hơi thở  trời xanh cao rộng

Tự thân mình giới thể trang nghiêm.



Ngày Phật Đản môi ai cũng đẹp

Nụ cười tươi nguyên đán chào nhau

Mỗi lời nói không gang không thép

Ngọt ngào yêu đó bí đây bầu.



Ngày Phật Đản truyền trao THÔNG ĐIỆP

HÒA BÌNH cho khắp cả năm châu

Tươi mát quá hoa vàng trúc biếc

Trái đất người cắt rốn chôn nhau.



Ngày Phật Đản ngày không vũ khí

Không có ai tàn nhẫn sát sinh

Mỗi chân bước thần thông du hí

Thế giới chung mặt đất tươi xanh.



Ngày Phật Đản năm châu bốn bể

Cùng tuyên ngôn Phật Đạo Hòa Bình

Nhà khoa học Einstein bảo thế :

Đạo tương lai rạng rỡ bình minh.



Ngày Phật Đản ngày không bão táp

Loài người mừng Vesak thanh tân

Sen bảy đóa nở hồng mặt đất

Người người cùng thấy Phật tương thân.



Ngày Phật Đản từ bi trí tuệ

Sáng trong mình , vằng vặc giữa tâm

Đức  Phật dạy từ trong khổ đế

Tự nâng mình vượt thoát trầm luân.



Ngày Phật Đản tự mình thắp đuốc

Tỏ lòng mình từng mỗi bước đi

Người đau khổ tự mình tìm thuốc

Sáu mái chèo thuyền  tới bến kia.



Ngày Phật Đản là ngày Thành Đạo

Mỗi chúng sanh thành tự Chính Mình

Ngọc như ý sẵn trong lai áo

Thân thương ơi ! Bồ tát Bất Khinh.



Ngày Phật Đản ngày con có mẹ

Quán TÂM KHÔNG Bát Nhã Tâm Kinh

Sinh thành Phật tam thiên nhất thể

Soi sáng ngời  Tự Tánh vô sinh.



Ngày Phật Đản mười phương ba cõi

Nhạc hòa âm Vesak quang vinh

Phật xuất thế người nghe tiếng gọi

Tự mỗi người Phật Tánh đản sinh.



Ngày Phật Đản cụ bà hành khất

Tiền xin ăn, cúng Phật đèn dầu

Những ngọn nến tham cầu lịm tắt

Ngọn đèn tâm sáng mãi thiên thâu.



Ngày Phật Đản ngày con báo hiếu

Nhìn mẹ cha tóc trắng ngàn mây

Hiện thân Phật : Lắng nghe con gọi

Nữa đêm người  mang guốc ngược đây.



Ngày Phật Đản vượt ngoài tự ngã

Không có ai ngũ uẫn tự tồn

Thế mới biết cả ba ngàn cõi

Cả mười phương DUY NGÃ ĐỘC TÔN



Ngày Phật Đản Phật là nhất thể

Phật sơ sinh thành đạo niết bàn

Người có mặt vốn vì bản thệ

Vời chúng sanh vào cõi khinh an.



Ngày Phật Đản tiếng người thỏ thẻ

Mỗi bước chân quán niệm định thiền

Kìa ánh tuệ tâm linh lộ hé

Soi đường về cõi Phật trang nghiêm.



Ngày Phật Đản trùng trùng sen  nở

Mỗi bước chân sen đỡ bước chân

Cứ như thế suối từ khơi mở

Tuệ giác soi ánh ánh trong ngần.



Ngày Phật Đản tựu thành như nguyện

Chung niềm vui Vesak thanh bình

Trút bỏ hết hận thù cuồng vọng

Người đưa người tới bến quang vinh.





                       HẠNH PHƯƠNG





Cảm xúc khởi thảo lúc 10 giờ ngày 10/4/2014 10/3 Giáp Ngọ, Phật lịch 2558.
READ MORE - NGÀY PHẬT ĐẢN - thơ Hạnh Phương

TÌNH LỠ XA NHAU - Hoàng Anh 79




Những dòng sông xuôi ra biển lớn

Mây trắng trôi mải miết cuối trời

Manh chiếu cũ đưa anh về đất

Đã trả xong nợ một kiếp người.





Đời ngắn ngủi qua đi chớp mắt

Em yêu ơi tình lỡ xa nhau

Hương môi chín thơm thời con gái

Đường chiêm bao gởi mộng bên cầu.





Chưa sống vinh biết đâu là nhục

Chiếc áo tơi mưa nắng trên đồng

Ruộng phù sa đất bồi cát lở

Như đời anh gạo chợ nước sông.





Em đi rồi trăng buồn muôn thuở

Lá cỏ gầy đếm cánh sương bay

Em hãy giữ dùm anh nhan sắc

Rớt trên tay tờ lịch mỗi ngày.





                             Ngày 17/4/2014

                              Hoàng Anh 79





Họ và tên: Hồ Mạnh Phi Hùng

Bút Danh: Hoàng Anh 79

Sinh ngày 14/09/1973



Điện thoại: 0918.974.522

Địa chỉ:  Long Xuyên, An Giang.


READ MORE - TÌNH LỠ XA NHAU - Hoàng Anh 79

ANH & BÀI THƠ VIẾT DỞ - Đan Thụy



Em muốn níu hoàng hôn chậm lại

Để giữ anh mãi mãi bên đời

Dù anh thật xa

trong em vẫn nhớ

Nụ cười buồn

xuôi ngược quanh em





Em mong sao

anh bớt nỗi nhọc nhằn

Cho ước mơ theo nhịp sóng bềnh bồng

Như trời thu đầy sắc vàng hoa nắng

Thơm ngát hương đời                                                                        

gợi nhớ mênh mông ...



Anh như cánh buồm ra khơi căng gió

Câu thơ tình đầy ắp những đam mê

Dù đời chiều với bao điều trăn trở

Hồn thơ anh                                                                                      

luôn ngát một mùa yêu





Anh còn nợ em bài thơ viết dở

Nên Xuân ngập ngừng như đợi chờ ai ?

Trên bến sông chiều dẫu nắng nhạt phai

Dòng hoài niệm

vẫn thức cùng năm tháng



Em mãi chờ

điều mong manh rất thật



Bài thơ nào ...                                                                         

anh viết tiếp cho em





ĐT



Đàm Thị Hải

Công ty Tây Ninh Cosinco

Hoà Thành - Tây Ninh

Điện thoại : 0918266282

Email : damhaitn@gmail.com




READ MORE - ANH & BÀI THƠ VIẾT DỞ - Đan Thụy

ĐỌC BÀI THƠ “CÓ LẼ NÀO” CỦA HOÀI HUYỀN THANH - Châu Thạch


Hoài Huyền Thanh



CÓ LẼ NÀO…



Có lẽ nào ngày mai không còn nữa

Trời thêm xa và đất lại thật gần

Có lẽ nào chốn trầm luân cõi tạm

Nẻo nào xa còn lưu luyến phân vân.

            

Có lẽ nào từ mong manh sợi khói

Từng ngày qua đau đáu trái tim nhàu

Có lẽ nào con sông quê thuở ấy

Bàng bạc trôi viễn xứ chở niềm đau.

               

Có lẽ nào hoàng hôn chênh chếch bóng

Nghiêng nghiêng đêm mộng mị đến nao lòng

Có lẽ nào lá vàng rơi thật khẽ

Mây biết buồn và sao cũng bâng khuâng.

              

Có lẽ nào nắng tàn phai trước ngõ

Bóng trưa hè thảng thốt nén niềm đau

Có lẽ nào bài thơ tình dang dở

Gió ru hời hạt nắng cũng xôn xao…



          HOÀI HUYỀNTHANH

                                4/2014



Lời Bình: Châu Thạch


 Thảo luận về bài thơ “Có lẽ nào” của Hoài Huyền Thanh, nhà thơ Đan Thụy đã viết như sau: “Câu thơ giản dị, nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng cho ta những dấu hỏi thật lớn, càng suy nghĩ càng nao lòng”. Quả vậy, vì những dấu hỏi đó tác giả lại đem đặt đàng sau những câu khẳng định, hay đúng ra hỏi về những điều mà mọi người đã từng nếm trải trong cuộc sống trần gian. Bài thơ có liên tục những câu hỏi, dồn đập những câu hỏi, thắc mắc về những điều phi lý xảy ra trong cuộc đời, có tác dụng khơi dậy những niềm đau của thân phận kiếp người đã hằn sâu trong tâm khảm, được ngụy trang bằng những niềm vui tạm bợ giữa trần gian. Cái chữ “ nao lòng” mà nhà thơ Đan Thụy đã dùng là ý thức được nỗi đau đứng bên bờ vực thẳm mà sự đen tối phía dưới kia không bao giở giải được.  Hãy nao lòng vì sự chết đã được dùng ngay trong vế nhập đề:



Có lẽ nào ngày mai không còn nữa

Trời thêm xa và đất lại thật gần

Có lẽ nào chốn trầm luân cõi tạm

Nẻo nào xa còn lưu luyến phân vân.



“ Có lẽ nào” không đánh dấu hỏi phía sau là tiếng kêu thảng thốt, ta thán, trách móc về lẽ vô thường và nỗi đau dằn vặt  trong ý thức con người về sự vô lý cứ yêu thương, lưu luyến  nó.  Bốn câu thơ nầy hoàn toàn đem triết lý nhà Phật vào thơ nhưng nó không giải thích triết lý mà đặt ra thành nan đề cho người đọc thơ suy nghiệm. Và rồi từ sự suy nghiêm ấy con người sẽ thấy ngõ cụt của vấn đề, để con người càng ưu tư đến độ phải cùng nhà thơ thốt lên lời than thở “ Nẻo nào xa còn lưu luyên phân vân”. Chữ “ Có lẽ nào” ở đây nhắc chúng ta liên nghĩ đến có lẽ ngày xưa thái tử Tất-Đạt-Đa cũng vì ba chữ nầy mà rời bỏ hoàng cung đi tìm con đường giải thoát. Tất-Đạt-Đa thành Phật nhưng ta thì vẫn còn “trầm luân cõi tạm” nên cũng trầm luân trong câu hỏi “có lẽ nào” kia. Bốn câu thơ cho ta hiểu thêm về “khổ đế” trong triết lý nhà Phật không bằng suy luận của lý trí mà bằng cảm xúc của tâm hồn.


 Ở vế thứ hai, nhà thơ Hoài Huyền Thanh cởi bỏ đi chiếc áo đóng vai tu sĩ, lộ nguyên hình một nhà thơ với những yếu đuối trong tâm hồn, rung động đến từ mong manh của sợi khói đến niềm đau trôi dạt trên con sông quê:



Có lẽ nào từ mong manh sợi khói

Từng ngày qua đau đáu trái tim nhàu

Có lẽ nào con sông quê thuở ấy

Bàng bạc trôi viễn xứ chở niềm đau.



“Có lẽ nào” bây giờ không hỏi về điều cao trọng của kiếp nhân sinh mà hỏi về điều thầm lặng dơn sơ xảy ra trong lòng người nhưng nó cũng nặng nề không khác chi những điều cao trọng. Sợi khói lại đau đáu nằm trong trái tim. Con sông quê mà lại chở niềm đau, nghĩa là con sông ấy với hình ảnh của nó cũng đang trôi hoài trong trái tim tác giả. Tác giả ý niệm về kỷ niệm đời người mong manh như sợi khói nhưng nó lại không tan biến đi mà hằn sâu trong trí nhớ, đáu đáu ở trong tim. Sự mong manh trở thành bền vững và sự bền vững chất chứa cái mong manh trong ý thơ làm cho con người như biến thành sợi khói bay về vùng trời kỷ niệm. Bởi đó mà sự “Bàng bạc trôi về viễn xứ chở niềm đau”cũng xảy ra trong lòng người khi đọc thơ của tác giả. 


Qua vế thứ ba nỗi khắc khỏai về sự tàn phai, về sự tận cùng, về sự lâm chung của ngày như sự lâm chung của cuộc đời cứ bâng khuâng trong lòng tác giả . Nỗi buồn muôn thưở ấy được diễn tả bằng lời thơ trầm xuống như những tiếng thở dài não nuột nối theo nhau:



Có lẽ nào hoàng hôn chênh chếch bóng

Nghiêng nghiêng đêm mộng mị đến nao lòng

Có lẽ nào lá vàng rơi thật khẽ

Mây biết buồn và sao cũng bâng khuâng.



Hoàng hôn chếch bóng là nan đề, đêm mộng mị là nan đề, lá vàng rơi là nan đề, mây cũng là nan đề, tất cả mọi biến động trong không gian, trong thời gian, trong vạn vật đều mang nan đề biến thành nỗi ưu tư trong lòng tác giả. “ Có lẽ nào” bây giờ là dấu hỏi cho những điều xảy ra trước mắt, những điều mà cái nhìn làm cho cuộc đời trở nên bi quan yếm thế. Tất cả cảnh trong thơ đều mang tâm trạng con người cho nên thơ đã lồng được cái cao rộng của hồn người vào chung cùng vạn vật.  


  Ở vế chót bài thơ, điều chủ yếu nén sâu trong lòng tác giả đến bây giờ mới được thốt lên. Đó là tình yêu, thứ mà chỉ một mình nó đã làm cho trời đất, muôn vật quay cuồng:



Có lẽ nào nắng tàn phai trước ngõ

Bóng trưa hè thảng thốt nén niềm đau

Có lẽ nào bài thơ tình dang dở

Gió ru hời hạt nắng cũng xôn xao…



Cả bài thơ sẽ không thành hình nếu “bài thơ tình” không dang dở. “ Bài thơ tình dang dở’ là mấu chót của bài thơ “Có lẽ nào”, là điều kéo theo những trải nghiệm cuộc đời dưới đôi mắt bi quan, là điều trung tâm cho ý nghĩa của bài thơ. “ Bài thơ tình dang dở”  làm cho toàn bộ bài thơ đau đáu nỗi suy tư bi luỵ về cuộc đời trở nên lảng mạn, làm cho bài thơ triết lý khô khan trở nên trử tình, khiến người đọc thơ đương ở trong thế giới  sầu bước qua thế giới của mộng mơ. Tác giả thật khéo léo khi đem cả luật vô thường, đời người, quê hương đưa con người lên đến đích đỉnh cao để cùng với mình buông tiếng thở dài hoài niệm tình yêu .



  Thơ Hoài Huyền Thanh khi nào cũng là sự trầm lắng chất chứa suy tư và kỷ niệm. Tiếng thơ Hoài Huyền Thanh dầu bắng những câu từ ngắn gọn, thoảng như cơn gió bay qua song cửa hay dài bằng những vế thơ nối tiếp cũng đều đem đến hồn ta sự bâng khuâng của hoài niệm , sự man mác của tình yêu, sự vương vấn trong suy nghiệm và sự khoan khoái khi thấy một tâm hồn nên thơ trải đều thanh âm trên bình diện cả bài thơ.


                                                      Châu Thạch  








READ MORE - ĐỌC BÀI THƠ “CÓ LẼ NÀO” CỦA HOÀI HUYỀN THANH - Châu Thạch