VĂN NGHỆ QUẢNG TRỊ KÍNH CHÚC CÁC BẠN VÀ QUÝ QUYẾN NĂM MỚI GIÁP NGỌ 360 NGÀY AN BÌNH, MAY MẮN VÀ HẠNH PHÚC

Saturday, October 25, 2014

BÃO KHÔNG MÙA - truyện ngắn Đức Tiên



BÃO KHÔNG MÙA  

Nhà giáo sư Vũ Tuấn ở Láng Hạ, một căn biệt thự hạng trung có nhiều cây xanh quanh năm mát lạnh. Bà Hà vợ giáo sư là con nhà trâm gia thế phiệt, ăn nói dịu dàng, đi đứng khoan thai, mới nhìn qua ai cũng đoán biết là cô giáo hiền thục, có tiếng một thời. Bà thường mặc chiếc áo the lụa Hà Đông màu cánh gián để lộ làn da trắng hồng, hai cánh tay nòn nã, ngực còn căng như thời con gái. Khuôn mặt thanh tú, mũi thẳng, đôi mắt nâu đen nhìn xa xăm, ươn ướt đôi mi. Người ta nói, miếng ăn nuôi cơ thể cũng đúng lắm. Nhà bác lúc nào cũng đủ món, ngoài ra, trái cây không bao giờ thiếu trong tủ lạnh, ăn xong bác thường uống một cốc cam tươi nên da dẻ hồng hào phơn phớt. Bà không dùng son phấn cầu kỳ mà chỉ điểm lên môi chút son đỏ thẳm nên dáng người ra vẻ quyền quý, sang trọng lắm. Phải nói là bà đẹp! Đi ngang qua bà, mùi thơm từ cơ thể toát ra quyến rũ lạ thường.
Giáo sư Tuấn thì trái lại, ở nhà ông thường mặc bộ pi-gia-ma màu tro xám, hai tay xắn lên quá khuỷu, vầng trán cao hói hết tóc chỉ còn mấy sợi lơ thơ nằm vắt ngang như cố che đi phần hói của vầng trán đĩnh ngộ. Suốt ngày, khi không có giờ đến lớp, ông say sưa bên những mẫu vật vừa mới sưu tầm về như chiếc thố của người Ba Na, chiếc cồng Tây Nguyên hay chiếc A chói người Vân Kiều.
Nhà có hai anh em, cậu Trung đang du học ở Nhật, cô em gái là Hồng Nhung, năm cuối Đại học xã hội nhân văn Hà Nội. Nhung giống mẹ như đúc, da trắng, mắt xanh biếc, mái tóc loăn xoăn bên bờ vai thon thả, đúng mẫu người Hà Nội gốc. Nhung được bố Tuấn cưng chiều hết cỡ. Nhà có miếng ngon vật lạ là bố để dành khi Nhung đi vắng. Chiếc Atlanta đời mới, màu trứng sữa mới cóng là quà sinh nhật mà bố mua tặng.
Cùng giảng dạy đại học nhưng ở bách khoa là giáo sư Phục Hưng. Ông người cao lớn, mái tóc đen kịt, cặp kính cận có gọng đồi mồi, đúng mẫu người trí thức Hà Nội.
Ông có hai người con. Một ở Viện khoa học còn cậu em đang làm luận án tiến sĩ ở Học viện ngoại giao tên là Tú. Hai nhà giáo sư đi lại với nhau như anh em. Tú thường sang chơi nhà bác Tuấn vì rất thích chiếc đàn tơ rưng đặt ở đầu hồi. Anh chơi thành thạo bài cô gái vót chông theo nhịp điệu Tây Nguyên.
Mỗi lần anh gỏ nhịp là Hồng Nhung cất tiếng hát. Tiếng hát và tiếng đàn quyện vào nhau nghe hoang dã và âm u như núi rừng tây nguyên vậy. Mỗi lần như thế, bà Hà lại gọi con làm việc này việc nọ ý chừng không muốn con gái ủy mị mà đâm ra hư hỏng.
Lại một tháng phải lên Tây Nguyên đưa đoàn sinh viên đi điền dã, nghiên cứu những tập tục của vùng đất sử thi đầy huyền thoại. Một tháng xa nhà, bao nhiêu việc phải làm nhưng giáo sư cứ giao hết cho vợ. Đến mấy bộ quần áo mà ông cũng không thèm xếp lại chờ đến ngày là vác ba lô lên đường.
Hà nội về đêm. Ánh đèn đường bật sáng bên những hàng cây sấu sần sùi và hoang dại. Đường thanh niên, con đường hạnh phúc, những đôi tình nhân ngồi chéo chân nhau tình tự như không biết còn ai. Tú và Hồng Nhung đan tay nhau, vừa đi vừa chuyện trò thầm thỉ. Hình như tình yêu đến với họ sau những lần gỏ đàn và cất giọng hát. Gió từ hồ Tây thổi nhẹ, mấy chiếc thuyền hình con ngổng bơi khoan thai, sóng vỗ lan man bên chân thuyền.  Tú nói với Hồng Nhung bao nhiêu dự định cho tương lai, một tương lai sáng đẹp đang ở phía trước, hạnh phúc chứa chan của đôi bạn trẻ đang phôi thai khi bước vào đời. Hồng Nhung dừng lại, bàn tay ấm dần rồi nóng ran, cơ thể của cô như có một dòng điện vô hình chạy qua làm sởn lên gai ốc.
Anh Tú ạ! Có lẽ đã đến lúc anh phải thưa chuyện với bố em  rồi. 
Tú chân thật. Anh buồn lắm! Không hiểu vì sao bố anh không muốn anh làm quen với em. Có lần anh thưa chuyện, ông cứ gạt phăng đi, mày không thiếu người mà sao phải lấy con gái bác Vũ Tuấn, tao không chấp nhận. Ông nói mà không cần giải thích.
Hồng Nhung cũng có cảm giác đó trong một lần qua nhà Tú chơi. Hai đưa yêu nhau bằng trái tim mẫn cảm và trong sáng. Tú nhớ lắm mỗi khi hai đứa xa nhau. Trong Tú bây giờ chỉ có Hồng Nhung, Hồng Nhung là đóa hoa thanh tú và kiều diễm mà tạo hóa ban tặng. Lẽ nào mà sao người lớn không hiểu được, không cảm nhận nỗi rạo rực khi tình yêu đã đến độ vô bờ. Hồng Nhung còn hơn thế. Không thể sống thiếu anh Tú. Là những thanh niên có học, họ nhận thức và nâng niu tình cảm như gìn giữ cánh hoa thắm sắc nở bên vườn vô ưu, hoang dại và thanh khiết.
Đêm ấy, mãi tới gần mười giờ đêm Hồng Nhung mới về nhà. Bà Hà ngồi soạn giáo án cho ngày mai, thấy Nhung, bà đã nhẹ nhàng, con đi đâu mà về khuya thế, con gái phải biết giữ gìn chứ!
Một tháng đối với giáo sư Vũ Tuấn như một tuần lễ. Ông về mang theo chum vại và mấy cuốn sử thi Tây Nguyên. Tắm rửa xong, ngồi mày mò ghi chép lại những điều thu hoạch được, ông khoái trá tục đổi vợ của  dân tộc K'ho mà ngày nay không còn. Tục ấy kể rằng sau khi cưới vợ những chàng trai có thể đổi vợ cho nhau mà cô vợ nào cũng thuận chiều không hề trách cứ. Rồi ông cười, một nụ cười xa xăm, huyền bí. Suốt ba hôm liền ông về nhà mà không hề đoái hoài gì đến người vợ lúc nào cũng hừng hực lửa tình, bà Hà cũng ngán ông lắm. Mỗi lần, một mình trong buồng tắm, cơ thể đẫy đà và trắng ngồn ngộn, đôi vú của người đàn bà gần năm mươi tuổi vẫn săn tròn, tuy có chảy xệ một ít nhưng vẫn hấp dẫn không thua gì con gái. Mỗi lần kỳ cọ lên đôi vú, bà có cảm giác tê mê hứng thú như hồi mới yêu ông, cảm giác ấy cứ  chảy mãi, chảy mãi trong cơ thể một con người sinh lực dồi dào và rạo rực.
Tuần này, giáo sư Phục Hưng chuẩn bị đi dự hội thảo toán học tại Labenhaghen, đất nước thần tiên có nàng tiên cá nỗi danh. Bác Vũ Tuấn nói với bà Hà chuẩn bị làm cơm thiết đãi. Nghe thế, Hồng Nhung tươi ra mặt. Hai mẹ con ra chợ Bưỡi mua sắm chuẩn bị cho bữa tiệc.
Trên bàn tiệc, giáo sư Vũ Tuấn rót chai whisky mời Giáo sư Phục Hưng, hai người nói chuyện khoa học say sưa. Không thấy anh Tú đến, Hồng Nhung buồn rười rượi, cô không lên ngồi cùng bàn tiệc, mặc dầu bác Tuấn đã gọi mấy lần. Trong thâm tâm, Hồng Nhung đoán chắc bác Hưng không muốn cho Tú đến gặp cô . Nỗi buồn sâu thẳm và cồn cào khó tả. Có ai hiểu được cho Hồng Nhung lúc này không, không một ai hiểu được tình yêu mà mình đã dành trọn vẹn cho anh Tú, người thanh niên hai bốn tuổi đầu có mái tóc xanh đen, đôi mày rậm toát lên vẽ nghiêm trang và chuẩn mực.
Đêm ấy, cô nghĩ ngợi nhiều lắm, hình như có cảm giác gì là lạ, người cứ rời rợi, buồn nôn nhưng không nôn được. Đã đến ngày “nguyệt kỵ”  nhưng sao không thấy… Hay mình đã có thai. Cô suy nghĩ lao lung rồi quyết định phải nói với mẹ.
Cô lấy máy di động điện cho Tú và nói chuyện gì đó rất lâu. Đoạn cô đến phòng mẹ, nhẹ nhàng mở cánh cửa bước vào.
Bà Hà giật mình khi thấy Hồng Nhung bước vào. Cô ôm mẹ rồi khóc nức lên.
Con có thai rồi mẹ ạ!
Bà Hà giật bắn người, bà không tin vào lời con nói.
Trời ơi! Sao con biết có thai? Có thai với ai, thằng nào? thằng nào?
Hồng Nhung buột miệng, Anh Tú, anh Tú con bác Phục Hưng. Bà Hà ngất lịm, cơ thể bà mềm nhủn, hai tay níu lấy vai con như cầu cứu. Chết mẹ rồi con ơi! Mẹ đã nói nhiều lần với con là không được chơi với thằng Tú. Con là con của bác Phục Hưng, mẹ không thể nói cho con biết.  Con có thương ba con không? Con có thương cả nhà này không? Trời ơi! Ba con mà biết chuyện này thì nhà ta tan hoang hết con ơi!
Hồng Nhung không hiểu hết câu chuyện mà mẹ vừa nói, chỉ biết tất cả đã sụp đổ, sụp đổ như bất thần cơn bão kéo qua, cả ngôi nhà ba tầng rung chuyển rồi đổ ầm xuống, chỉ còn lại một đống ngổn ngang gạch vữa nằm chơ vơ trên mảnh vườn xác xơ cây lá.

                                                       ĐỨC TIÊN



READ MORE - BÃO KHÔNG MÙA - truyện ngắn Đức Tiên

Thursday, October 23, 2014

Wednesday, October 22, 2014

MÙA TRÔI VÀ SƯƠNG KHÓI TRÔI - thơ Ngưng Thu




MÙA TRÔI VÀ SƯƠNG KHÓI TRÔI

Chiều chậm trôi trên lênh đênh con sóng
ngọn sóng cong miền hư vô
anh đã từng nghe thanh âm lòng phố
phố mùa ngập ánh trăng xô
tóc thề bay bay
gió oà mây vỡ
và khói
và sương
và cả cánh hồng nhung hiền ngoan
từ độ yêu người
yêu nỗi thương mong.


Thời gian rơi rơi chạm tiếng tơ lòng
lời trăm năm năm cổ độ?
lối trăng mòng mọng thơ
và em
và cả tình cờ
yêu như xưa lắm
tự bao giờ bâng khuâng?


Vừa long lanh màu mắt xuân
hạ đi thao thiết in hằng dấu mê
vàng thu chiếc lá vụng về
nghe đông trắng
gọi bốn bề hương trôi.


Là mây
là sương khói thôi
ta dìu nhau bước
dẫu đời chênh vênh.

                              Ngưng Thu


READ MORE - MÙA TRÔI VÀ SƯƠNG KHÓI TRÔI - thơ Ngưng Thu

LÂU KHÔNG GẶP TA MỜI NGƯƠI CHÉN NỮA - thơ Phan Minh Châu




LÂU KHÔNG GẶP
TA MỜI NGƯƠI CHÉN NỮA

Lâu  không gặp tao mời mầy một chén
Rượu nghĩa tình không phải rượu lưu linh
Lâu không gặp tao mời mầy một miếng
Mồi tao chài... không phải để mưu sinh .

Đừng nhắm mắt đừng trề môi tao sợ
Hãy nín hơi mà cạn nốt ly này
Gắp miếng nữa đưa cay vào cuống họng
Sợ nỗi gì mà mầy phải run tay.

Dù cho chó có ăn chè cũng kệ
Dù mai kia... dập nát lá lan này .
Không thể khướt bởi mầy là bè bạn
Qua buổi này mai gió thoảng mây bay.

Mầy sợ uống còn gì là hảo hán
Phận làm trai  hồ tửu gánh trong đầu
Say khật khưởng thật thà tình tri bỉ
Còn hơn là lừa dối vật vờ nhau

Nhớ năm tháng dưới lằn tên mũi đạn
Mầy không run tao có sợ đâu nào
Dẫu pháo dội, dẫu bom gào đạn xé
Chui xuống mồ tao thấy có đau đâu.

Mầy gởi lại chiến trường dăm cốc máu
Ta bàn chân khập khiễng bỏ không đành
Bạn bè ta một thời say trận mạc
Đã bao thằng được sử sách vinh danh

Ta khốn đốn bởi đời ta mạt vận
Những vết đau năm tháng mục trong đầu
Thêm ly nữa cho những điều vớ vẩn
Hơn lọc lừ ghim gút hại đời nhau

Lâu không gặp ta mời ngươi chén nữa
Rượu dẫu cay, dẫu đắng đến nao lòng
Thêm chén nữa nếu coi ta là bạn
Không gì bằng cạn nốt chén tri âm.

                        PHAN MINH CHÂU
                                        3b Âu Cơ, Nha Trang, Khánh Hòa
READ MORE - LÂU KHÔNG GẶP TA MỜI NGƯƠI CHÉN NỮA - thơ Phan Minh Châu

Thơ Chu Vương Miện: GÀ CHẾT, HẰNG HÀ



gà chết 


ồ con gà chết lăn ra chết 
từ nay câm họng tiếng gáy rồi
đâu đó chỉ còn con chó sủa
ồn ào trong dậu trúc hầm vôi
làng quê vẳng lại dăm tiếng vịt
chen lẫn tiêng cu (tiếng cu mồi)
con chim vừa lớn gáy bổ nhất
trên đầm cô gái lướt chèo đôi
thoát đó đã 23 tháng chạp
cây nêu phơ phất giữa cổng người
ai đem áo mới phơi đầu ngõ
một ly rượu trắng uống chờ vui 
năm nay có lẽ hơn năm ngoái
trên dàn thiên lý tiếng chim lười




hằng hà


bao kiếp hằng hà sa
tụ nơi này mấy độ
thoáng cùng chỉ sátna 
qui tây thiên vắn số
ta vẫn là hương hoa
thoang thoảng vườn điạ tạng
ta một kiếp áo già 
bay tứ thời loạng quạng
nhìn lên giải thiên hà
toàn phạm trù cát buị
vì sao xác thân ta 
quay hoài cơn lốc cuối
đi giữa quãng vô minh
vòng quanh tình lẫn tội
chớp mắt đã chả còn 
lá vàng rơi về cội 


                       chu vương miện
READ MORE - Thơ Chu Vương Miện: GÀ CHẾT, HẰNG HÀ

ĐÊM NAY NGHE TIẾNG EM CƯỜI - thơ Đức Tiên

Tác giả Đức Tiên



Đêm nay nghe tiếng em cười

Ta từ nắng gió miền Trung
Thương nhau vượt cả ngàn trùng tới đây
Bạc liêu sông nước trời mây
Ta ngơ ngẩn giữa vơi đầy với em
Đợi chờ bao tháng bao năm
Đêm nay gom hết tơ lòng gởi trao
Nồng cay bên chén rượu đào
Tiếng thơ ngân vọng rót vào hư không
Bao nhiêu cay đắng mặn nồng
Mà nghe xa xót cõi lòng lạnh tê
Ta đuối đắm em đê mê
Mấy câu dạ cổ não nề lòng ai
Trời Tây vẽ nét liêu trai
Cho nhau nồng ấm đêm dài mà chi
Màu môi hương tóc cũng vì...
Cung đàn đã lựa thôi thì... phải theo
Em rằng con gái Bạc Liêu
Đã thương dẫu có gảy chèo cũng thương
Ta từ xa ngái dặm đường
Thân trai mới gặp đã vương nghiệp rồi
Đêm nay nghe tiếng em cười
Thì lay đổ cả đất trời sá chi
Ngày mai ta lại ra đi
Mang theo tất cả những gì... là em


                              ĐỨC TIÊN
READ MORE - ĐÊM NAY NGHE TIẾNG EM CƯỜI - thơ Đức Tiên

Thơ Võ Văn Hoa: ĐÊM ĐÀ LẠT, NÚI MAI, KÝ ỨC THANH XUÂN



ĐÊM ĐÀ LẠT

                             Đêm chùng xuống thung xanh
                             Một Đà Lạt mờ sương ảo ảnh
                             Ven Hồ Xuân Hương se lạnh
                             Bạn cùng tôi rong suốt bao ngày.
                                                   
                             Tháp Vi- ba phản quang
                             Như Ép - phen của " Pa - ri thu nhỏ " *
                             Đêm Đà Lạt mới hình dung phố
                             Một trời hoa cao nguyên
         
                             Vó ngựa nào đưa tôi đến cùng em
                             Hương dạ lan cồn cào nhịp thở
                             Mai " Xa rồi em có nhớ  ..."  **
                             Đà Lạt ơi, đêm rộng đến vô cùng

                                                                   8-1996

* Người Pháp gọi Đà Lạt là " Le petit Paris " (Pari nhỏ )
** Trích lời bài hát " Thôi nhé Đà Lạt mơ, xa rồi em có nhớ ..."


NÚI MAI

                             Vắt kiệt cằn khô ruộng đất
                             Mùa xuân mai nở non cao
                             Mai nở vàng sông, rực suối
                             Đại ngàn dát nắng ca dao.
         
                             Bản nhỏ, em gùi hoa chuối
                             Anh đến, vít cong rượu cần
                             Thịt rừng nướng thơm, thết khách
                             Già làng khéo tiếp khách tân.

                             Núi Mai, chiều buông sương mỏng
                             Khách lên chớ vội mau về
                             Luân vũ  bập bùng đêm trắng
                             Không gian vàng tận ngoài kia

                             Ở đây một thời bão lửa
                             Già làng kể chuyện mê say
                             Sông Hãn thượng nguồn  " đá dựng "
                             Xuân như đến sớm nơi này !

  
KÝ ỨC THANH XUÂN

                             Đất đã có từ lâu
                             Còn người thì rất trẻ
                             Thanh Xuân rất thanh xuân
                             Em dịu dàng nói thế !

                             Mùa xuân như về sớm
                             Từ buổi sớm mai này
                             Về đâu hoa đào cũ
                             Còn chào gió đông nay

                             Anh một lần qua phố
                             Lãng quên tình đắm say
                             Thượng Đình em còn nhớ
                             Hoa sữa nào quanh đây !

                             Anh về với vầng trăng
                             Đọc thơ tình năm tháng
                             Này em, hát lời rằng :
                             Tình ai còn sâu lắng ...

                                          Hà Nội, 29/10/1997
                                          VÕ VĂN HOA



READ MORE - Thơ Võ Văn Hoa: ĐÊM ĐÀ LẠT, NÚI MAI, KÝ ỨC THANH XUÂN

ĐỈNH DỐC SƯƠNG MÙ - thơ Tuyền Linh




Đỉnh Dốc Sương Mù
Về: Cẩm Nhung, Basancon, France

Trời bên đó Thu vàng còn ủ mộng?
Ở bên nầy Đông đã quấn khăn tang
Hai hàng cây se lá trụi bên đàng
Nắng nghiên đổ rọi soi vùng ký ức
Vẫn con dốc Duy Tân dập dìu tha thướt
Aó học trò bướm lượn trổ đường hoa
Em có bao giờ nhớ Đà Lạt năm xưa ?
Hoa quỳ dại hai bên đường vẫn đợi
Đành quên sao những tháng năm phơi phới
Suối hẹn hò mây phủ bụi sương giăng
Đỉnh Langbiang nhìn xuống phố lên đèn
Chân vội bước sợ trễ giờ xưng tội
Chuông Nhà Thờ từng hồi như giục hối
Tay trong tay mà vẫn thấy chưa gần
Lời nguyện cầu em còn nhớ gì không ?
Đêm Thánh lễ nghe chùng đôi tâm sự
Ngày em đi phố phường như chết lặng
Vầng thái dương ủ dột một góc trời
Ghế đá công viên vắng cả tiếng cười
Hoa đào nở bỗng vàng màu ảo giác
Phố phường cũ tự dưng sao thấy lạ
Em đi rồi phố xá cũng buồn theo
Trường Bùi Thị Xuân mỗi sáng mỗi chiều
Ai gõ bước cho tình xanh ươm mộng
Chiều Thủy Tạ ai đợi chờ trông ngóng
Ngụm cà phê nghe thời khắc lạ thường
Lòng bồn chồn từng giọt nhớ giọt thương
Em chưa đến hay là em không đến ?
Cảm xúc ấy vẫn còn nguyên ký ức
Dĩ vãng kia đang thắp sáng trong hồn
Xin em về Đà Lạt một lần thôi
Nghe suối thác kể chuyện tình xa cách
Lỡ mai em về, anh mồ yên mả đẹp
Giot lệ tình có đẫm ướt khăn tang
Thì xin em nhặt một chiếc lá vàng
Đặt lên mộ anh thay vòng hoa tưởng niệm
Cũng xin em đừng buồn và đừng khóc
Cho hồn anh thanh thản giấc ngàn thu
Anh vẫn chờ em trên đỉnh dốc sương mù
Nơi chúng mình đã bao lần hò hẹn
                          Tuyền Linh Nguyễn Văn Thơ
                          (Nhớ mùa Giang Sinh 1987)


READ MORE - ĐỈNH DỐC SƯƠNG MÙ - thơ Tuyền Linh

VỀ TRI TÔN - thơ Hoàng Anh 79




VỀ TRI TÔN

Anh về thăm lại Tri Tôn
Cầu Cây Me nắng đổ dồn bước chân
Đi trên phố cũ tình thân
Sao nay bỡ ngỡ chợt gần chợt xa.

Thời gian chớp mắt thoáng qua
Tóc xanh một thuở phôi pha sương chiều
Đồng xa gió quyện hương yêu
Cô Tô thơm rạ nhớ nhiều về em.

Cẩm Sơn bóng ngả đường quen
Ngồi trên xe ngựa nghiêng triền núi xưa
Xa em mưa nắng mấy mùa
Hàng cây thốt nốt vẫn chưa kịp già.

Mắt cay sợi khói phía nhà
Nam Quy chiều xuống mây là đà rơi
Chim bay mải miết cuối trời
Và anh đi mãi một đời không em!

Ngày 20/10/2014
Hoàng Anh 79


Họ và Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng
Bút Danh: Hoàng Anh 79.
Năm sinh: 14/09/1973.
Địa chỉ mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Blog : hoanganh79.blogspot.com
Điện Thoại: 0918.974.522

Địa chỉ nhà : 1S5 lầu 1, Lương Văn Can, 
Chung cư Bình Khánh, 
P. Bình Khánh, Long Xuyên, An Giang.
READ MORE - VỀ TRI TÔN - thơ Hoàng Anh 79

Monday, October 20, 2014

TỪ CHỐN SƯƠNG MÙ - Kha Tiệm Ly



                        Tác giả Kha Tiệm Ly


TỪ CHỐN SƯƠNG MÙ


Chưa thấy hoa đào mà trời như trở lạnh
Chưa rớt hoàng hôn mà núi đẫm sương mù.
Chưa suốt trường sơn mà chim hồng mỏi cánh
Hay Đà Lạt muôn hồng níu bước lãng du?

Đường thiên lý chang chang nắng gió
Vào quán ven sông rũ bớt bụi đường
Chẳng cng chiêu phu sao tú cầu nở rộ,
Chẳng khóc hè sao trắng lệ đỗ quyên! *

Mưa rơi chi cho ướt bờ tóc liễu,
Rừng thông xạc xào thương cây phượng lẻ loi.
Chưa ấm dạ dù đã lưng hồ rượu
Sim dại bâng khuâng cũng đủ tím lưng đồi

Vẫn ấp ủ mimosa ngày đó
Nhưng nắng hanh hao có nhạt đóa nhung hồng
Phượng đây tàn, môi xưa còn thắm đỏ?
Liễu đây gầy, liễu cũ có gầy không?

Má đào xưa ta quên giữ lại
Để giờ nầy thiếu ấm lửa yêu thương
Lại quên mượn mái tóc huyền man dại
Để đêm về đếm sợi nhớ sợi thương!

                                Kha Tiệm Ly
                              (20 / 10 / 2014)

* Hoa đỗ quyên màu trắng
.......................

KHA TIỆM LY
99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, tp Mỹ Tho Tiền Giang
Tel: 0987  701  952   -   01229  880  130
Email: khatiemly@gmail.com


READ MORE - TỪ CHỐN SƯƠNG MÙ - Kha Tiệm Ly

KÝ ỨC MIỀN TÂY - thơ Lý Thị Minh Tâm




KÝ ỨC MIỀN TÂY

Từ ngày giã biệt miền Tây
Nhớ quên một thuở đong đầy trang thơ
Bờ xưa lau lách nẻo chờ
Và đêm Chợ Nổi chuyến đò dọc ngang
Đường nghiêng theo ánh đèn vàng
Thương bài Dạ Cổ Hoài Lang Gành Hào
Chưa tàn một giấc chiêm bao
Nỗi buồn quanh quẩn cấy sâu tim mình
À ơi...
Ru một cuộc tình
Qua miền Cỏ lạ thôi đành lãng quên
Thời gian chở nỗi ưu phiền
Vì một vết đỗ chúng mình xa nhau

Từ đây, xa lắm Cà Mau
Mấy mùa mưa nắng bạc màu áo mưa
Rượu nồng một cuộc tiễn đưa
Miền Tây ký ức sầu lưa thưa sầu

Lý Thị Minh Tâm (bút danh: Hồng Tâm);
Hội viên hội Văn học Nghệ thuật Bến Cầu, Tây Ninh;
Số nhà 46, ấp Rừng Dầu, xã Tiên Thuận, huyện Bến Cầu, tỉnh Tây Ninh;
Điện thoại: 01285990757;
Email: lyminhly456@gmail.com.

READ MORE - KÝ ỨC MIỀN TÂY - thơ Lý Thị Minh Tâm

KHÓI SƯƠNG ĐỘ LƯỢNG - thơ Trần Hữu Khả





KHÓI SƯƠNG ĐỘ LƯỢNG

Ai về qua đây giữa ngày không hẹn
Cuộc trùng phùng cằn cỗi chết lâu rồi!
Phấn sắc xa đường nụ hồng nán đợi
Kiều mỵ bơ phờ gượng nét phôi pha
Hờ hững tay trần vòng ôm cỏ dại
Quấn quýt cho ai lau lách hoang đàng
Gánh nặng tiếng cười theo chân năm tháng
Vực thẳm ngọt ngào phơi đáy xót xa
Ta trả ta về dỗ dành chai đá
Bày biện vết thương cung chúc rong rêu
Hạt bụi lưu vong khấn cầu vương miện
Vay cánh phù du ngậm ngải tìm trầm
Một chấm phiêu linh cuồng si bất tận
Em ở với người ta níu hư không
Ta có hư không gửi đời lêu lổng
Tấu khúc Nguyệt Cầm chuộc tội nhớ thương
Ân phúc tựa nương khói sương độ lượng
Má hồng môi đỏ gió đuổi về trời
Chảy máu ngàn năm nợ nần réo gọi
Nhắm mắt đui mù vẽ lại thiên thu
Xóa bớt vết hằn trên lưng con thú

Tác giả: Trần Hữu Khả
Sinh năm: 1961
Địa chỉ: K95/10 Bà Huyện Thanh Quan- Đà Nẵng
Nghề nghiệp: Tự do
Số ĐT: 0903507075 


READ MORE - KHÓI SƯƠNG ĐỘ LƯỢNG - thơ Trần Hữu Khả