Chúc Mừng Năm Mới

Mười năm Văn Nghệ Quảng Trị, 2008 - 2018

Friday, April 20, 2018

CHIỀU LỘC NINH - Thơ - Trần Thiên Thị

Tác giả Trần Thiên Thị


CHIỀU LỘC NINH 

em chẳng vội chi ..
quay về bên kia ải
chiều Lộc Ninh có bao nhiêu người chờ?

đất đỏ thay son
lem lem mùa con gái
một chuyến hàng
một gánh đời con

tóc mùa lá chưa kịp xanh
đã trơ vơ như tàng thốt nốt
giữa bụi cao nguyên mơ về mùa quả ngọt

chiều đã ngả
biên cương sầu cửu vạn
hồn Lộc Ninh
chân phía Công pông chàm 

rong ruổi tháng năm cứ nghĩ mình phiêu bạt
chiều bên ải
giật mình trông bụi đỏ
như chân người ứa máu gian nan

về thôi em
chiều đã tàn
bếp lửa phía quê nhà đang chờ người nhóm


 trả lại bụi cho con đường
 trả lại nắng cho hàng cây thốt nốt
 trả lại muộn phiền sau cánh cửa thuế quan


Trần Thiên Thị



READ MORE - CHIỀU LỘC NINH - Thơ - Trần Thiên Thị

ĐÊM ĐÌNH THU - Thơ - Đình Thu

Tác giả Đình Thu
ĐÊM ĐÌNH THU

Điều đó có thể rất mơ hồ
Nhưng anh biết !
Lúc em ra đi
Đêm mùa thu dừng lại
Hơi lạnh đan vào nhau
Vòng tay ấm !
Miên man ...

Cũng có thể ngoái lại nhìn nhau
Khi cuộc chia tay không hề hẹn trước
Khóe mắt lưng tròng
Giọt nước mắt nóng hổi
Rơi vào miền đau ...
Xa thẳm

Cái điệp khúc của tình yêu là tan vỡ
Nỗi đau đi hoang bốn mùa
Ta chậm rãi
Chạm vào nhau
Mùa thu vàng lên nỗi nhớ

Đêm dừng lại
Để nghe tiếng còi tàu chia xa ...

Đình Thu



READ MORE - ĐÊM ĐÌNH THU - Thơ - Đình Thu

MỘT NGÔI SAO VỪA TẮT / NƯỚC MẮT MẸ ÂU CƠ / ĐỨC TIN CÒN LẠI - Chùm thơ - Nguyễn Hữu Minh Quân


Tác giả Nguyễn Hữu Minh Quân

Chùm thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

MỘT NGÔI SAO VỪA TẮT
(Tưởng nhớ họa sĩ Võ Xuân Huy)

Từ buổi Huy đi ngày như vực thẳm
Mười lăm tháng ba chuồn chuồn bay thấp
Mười lăm tháng ba tan tác mây ngàn
Rối bời mắt em…đời vắt ngang dải lụa

Mười tám tháng ba Huy về với mẹ
Xuống đất để được gặp trời (*)
Tháng ba hoa bưởi tiễn người
Đưa hương thơm ngát trần gian!
18.3.2016


 NƯỚC MẮT MẸ ÂU CƠ
(Cảm tác những ngày cá chết-biển miền Trung nhiễm độc)
  
Còn chỗ nào cho em hẹn hò
Còn chỗ nào cho gã làm thơ
Còn chỗ nào cho chim về làm tổ
Còn chỗ nào cho đôi lứa yêu nhau… 

Tinh cầu ơi vắng mãi những lối về
Núi sông ngày thêm phờ phạc
Rừng đã chết biển cũng đang chờ chết
Quay lưng về phía biển
Mẹ Âu Cơ ngồi khóc
Thương đàn con chẳng phương kế mưu sinh
Cá chim cũng buồn rủ nhau tự tử
Ôi đất nước hơn bốn ngàn năm lịch sử
Tứ đại ô nhiễm
Lòng người ô nhiễm
Mòn khô
Nước mắt
Mẹ Âu Cơ! ! !

27.4.2016


ĐỨC TIN CÒN LẠI
  
Đêm ai về uống mưa say cô đơn
Trong veo niềm vui ngờ vực
Màu hạnh phúc long lanh như nước mắt
Đất đã chai lì rửa trôi…

Buông bỏ hết cho nhục thân nhẹ nhõm
Cho thần thức vút cao
Cho những giọt sương cùng đêm về đảnh lễ
Cho mắt mở mùa tạ lạy hanh hao

Em như loài chim lạ
Mất hút con đường là mất cuộc chào nhau

Ta như ngàn mây
Chim bay cánh mỏi
Điều cuối cùng còn lại
Có niềm tin là còn cả bể dâu…

16.5.2016


N.H.M.Q
READ MORE - MỘT NGÔI SAO VỪA TẮT / NƯỚC MẮT MẸ ÂU CƠ / ĐỨC TIN CÒN LẠI - Chùm thơ - Nguyễn Hữu Minh Quân

HOA TULIP - Chùm ảnh - Chu Vương Miện






READ MORE - HOA TULIP - Chùm ảnh - Chu Vương Miện

Thursday, April 19, 2018

CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN VỀ TẢN ĐÀ





LẠC VÀO THƠ TẢN ĐÀ

mâm gỗ đặt trên manh chiếu mộc
bát sành bát đất úp ngổn ngang
đũa tre cọc nằm vung vãi
nậm nọ be kia đến võ vàng

thịt heo nguyên miếng còn trên đĩa
ớt còn y trái lọ mắm tôm
rau diếp xanh rờn rau húng quế
thôi rồi đủ ấm mối tình con

nâng li thứ nhất mừng nguyên quán
một giải sông Đà nước Hắc Giang
Ba Vì, Tần Lĩnh bao la quá
Khê Thượng quanh năm cuộc sống còn

nâng tiếp li nhì mừng Sào Nam
đôi vai gánh nặng nặng vô vàn
Đông Du lớp lớp người thương nước
bồi bức dư đồ nước Việt Nam

 một tiếp xin mời Cao Bá Quát
một vầng tinh đẩu vạn đời sau
ba hồi trống dục tròn danh tiết
yêu nước thương dân họa mất đầu

li tiếp thì ta uống với ta
danh vang bốn biển bác Tản Đà
trà rượu có dư nhà không có ?
đế đô sót lại tiếng cầm ca


LÁC ĐÁC HOA ĐÀO

lối thiên thai
rượu lạc trích tiên chán mớ đời
uống được hớp nào lời hớp ấy
phường tuồng nhìn lại có là bao ?
cụ Xương khổ vì rượu gái trà
cụ Cao giáo thụ Quốc Oai xa
còn ta trọn chiếu ngồi ngay giữa
một tô canh mướp một chén cà
giang sơn nghiêng ngửa cánh đồng không
chả ai biết trước gió lưng chừng ?
mảnh trăng hạ dãi treo lờ lửng
một chuyện tình chả khác ruộng bông ?
kéo bi thuốc lào qua điếu cày
ngẩn ngơ theo khói thuốc lào bay ?
còn thơ còn có người bán rượu
làm lão tản đây xỉn suốt ngày


CÁI HẠC

bay lên vút tận trời
thôi đành làm cù nèo dựt xuống thôi ?
bây giờ đúng là con hạc không cục cựa
nghĩ loay hoay một lúc đành bỏ vào nồi
hoa đào lác đác lối thiên thai
đọc thơ của cụ đấng thiên tài
một khay tài páo bàn tài xiểu
núi Tản sông Đà chả giống ai ?
cụ Nguyễn Khắc Hiếu làm thơ bút hiệu Tản Đà
một chai quế lộ hai con gà ?
chỉ nhường Tiên Điền Nguyễn Du chút đỉnh
Hắc giang, Bất Bạt chớn làng ta
thi hào số 1 của thế kỷ 20
thân thế tiên sinh dở khóc cười
đôi lúc nát lòng còn mếu nữa
Khê Thượng trăng rằm vằng vặc soi
ta mặc áo thụng vái tiên sinh bốn vái
đủ bốn trời nam bắc đông tây
rượu trắng rót đầy trong bát đất
uống lai rai với đĩa giả cầy
hoàn cảnh bây giờ thôi khó nói
thi đàn toàn rặt thơ Tây lai
quốc hồn quốc túy theo hạc chết
toàn một lũ theo đuôi hết bếp lại bồi ?


GIÓ THU

gió thu lá phong rụng cái vèo
Tản Đà lớ quớ đứng nhòm theo
trong nách còn cắp chai Văn Điển
tôm khô đậu lạc thuốc con mèo

dăm gốc cây phong thân bạc mốc
thi sĩ ngông đời đứng chèo queo
vài chiếc phong vàng đu theo gió
dỡn chơi thi bá buổi trống chèo

vài chiếc lá phong rơi hốc hác
vô tình tiếp mãi ngọn gió heo
lá rơi vô tội vương trên áo
vuốt mãi thân ta một kiếp nghèo

ở không nốc cạn dăm hớp rượu
hút thuốc thổi thêm đam sương mù
lơ đãng bên hồ hàng cây sấu
thay màu trời vớ vẩn vào thu

thời xưa lỡ vận bao thi sĩ
thời nay thưa thớt chốn văn chương
đời trước cả một bầy đói rách
đời nay cả một lũ đứng đường


ĐỜI ĐỜI

đời cua cua máy, cáy cáy mò
đời thò lò thò lò quay ?
đời cụ Tản Đà say cả ngày
mặc kệ thiên hạ ngưỡng mộ
mặc xác thiên hạ cười
cười dơ mười cái răng ?
cả hai hàm răng ?

còn tiền còn bạc còn ly
còn rượu còn mực ngồi lỳ uống chơi ?
thơ hay đọc đã cái đời
sông Đà nuí Tản con ngươì tài hoa ?
ồ thì ra bác Tản Đà
thơ văn bác soạn trời già thích ngay
rượu Văn điển mặt đỏ gay
thêm túi đậu lạc thơ ngày thơ đêm ?

con cóc trong hang con cóc nằm ngủ
thi sĩ và cái hũ ?
cầm cái ly uống hoài
chờ con cóc nhảy ra !
con cóc không ra
thi hào uống xong !
quăng hũ quăng ly ! đi thôi !


MÂY NÚI

núi mọc trên đất mây bay ngang trời
gặp nhau đôi chút, bèo lặng lờ trôi
núi từ xưa trụ đó nhưng mây ngược rồi xuôi
 núi mầu xanh biêng biếc, mây mầu sắc đổi hoài!

CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN VỀ TẢN ĐÀ

CHÙM TỨ TUYỆT GỬI CÁC VĂN NGHỆ SĨ - Thơ Nguyễn Khôi


        
           Nhà thơ Nguyễn Khôi


CHÙM TỨ TUYỆT GỬI CÁC VĂN NGHỆ SĨ
        (Nhân Đại hội VHNT Thủ Đô - 12)
                          
*1- Đeo bám mãi , chần chừ chưa  Đại Hội
Nhân sự "chờ"/ tranh chấp... đợi TRÊN "phê" (1)
Già khú đế không chịu nhường bọn trẻ (2)
Nghệ sĩ ư  ? nghe tiếng đã chán phè...
                         
*2- "Văn nghệ sĩ"... Đảng / Dân nuôi béo ú
Chỉ có tài "chém gió" vượt Thánh thần
Quá "tam thập"... vẫn chưa hề cai sữa (3)
Cứ "bú" hoài bầu vú "thuế" của dân ?
                         
*3- Là "Nhà văn" không sống bằng ngòi bút
Lại "đeo lon", bám Chức... sống đình huỳnh
Thơ với Truyện nhạt phèo mùi nịnh bợ
"Giải thưởng" hoài / chia chác... tự vinh danh !?
                         
*4- Là "Họa sĩ" vẽ tranh treo xó bếp
chờ Tây mua... ăn bám Vợ mánh mung ;
Là "Hát sĩ" nào "Nhân dân" / Ưu tú
Như Giáo sư/ Tiến sĩ... rẻ hơn Sung...
                         
*5- ÔI Đất Nước 32 năm "Đổi Mới"
Đã sang thời "Công nghiệp 4 chấm không"
Mau lai tỉnh hỡi các Văn Nghệ sĩ
Vào @ sáng tác để nuôi thân ?!

                           Hà Nội 20/4/2018
                           NGUYỄN KHÔI
-----
(1) Đã quá Nhiệm kỳ hơn 2 năm, nay mới Đại Hội...Thành Ủy đã "phê chuẩn"/ giới thiệu  Nghệ sĩ hát chèo Quốc Chiêm làm Chủ tịch Hội ( lại nhớ câu thơ xưa "Vua chèo còn chẳng ra chi/ Quan chèo thì cũng khác chi thằng hề" ..." !?!)
(2) BCH cũ 25 vị , từ Nhà thơ Bằng Việt (đa số từ 70 - gần 80 tuổi)
không chịu rút lui, vẫn cứ Tự giới thiệu vào BCH mới..."bầu" chưa rõ kết quả...?
(3)Tam thập nhi lập... nay đã 32 năm mà các HỘI  vẫn sống bằng "bao cấp"/ tiền thuế của dân.
                                            
READ MORE - CHÙM TỨ TUYỆT GỬI CÁC VĂN NGHỆ SĨ - Thơ Nguyễn Khôi

CHÉN BIỆT LY - Thơ Tịnh Đàm


    
  Nhà thơ Tịnh Đàm


CHÉN BIỆT LY
(Viết theo tâm sự của bác G.T.Điệp)

Anh với em - nào, ta cứ say !
Để lòng, bao mộng chết đêm nay
Uống đi, vơi cạn niềm thương nhớ,
Cho kiếp giang hồ lịm ở đây !
Mượn chén men say xóa nỗi buồn,
Dù mai em có phải cô đơn.
Dù mai ta chẳng còn sum họp,
Thì để men cay ấm lại hồn.
Rót nữa đi nào, anh với em,
Cho đời bừng cháy giữa hơi men.
Cho tan giấc mộng trùng lai ấy,
Còn gặp nhau không - nặng nỗi niềm !
Anh hẹn mười năm nữa sẽ về,
Và - xin đừng nhớ buổi xưa đi,
Mười năm xa lắc - đời gang tấc,
Say nữa đi nào - chén biệt ly ! 

                        Tịnh Đàm
                (Hóc Môn,TP.HCM)

READ MORE - CHÉN BIỆT LY - Thơ Tịnh Đàm

VỀ ĐÂU NHỮNG MÙA HẠ XƯA - Nguyễn An Bình





VỀ ĐÂU NHỮNG MÙA HẠ XƯA

Mùa hè của tôi ơi
Về đâu sao vội vã
Giọt mưa bay qua đời
Ủ tình tôi xanh lá?

Phượng hồng còn thắp lửa
Đỏ một trời tương tư
Tiếng ve rền khung cửa
Gõ từng nhịp thiên thu.

Bài thơ tuổi học trò
Nằm im trong góc nhớ
Thời gian chẳng đợi chờ
Đón tình đầu bỡ ngỡ.

Còn đó những cơn mưa
Rơi trên triền môi mặn
Còn đó cuộc tình xưa
Trôi theo mùa hạ trắng.

Môi thơm chưa một lần
Tình sao mong manh quá
Bụi  xóa mờ dấu chân
Giữa biển người xa lạ.

Về đâu mùa hạ cũ
Để tôi ngẩn ngơ hoài
Giữa sân trường rực nắng
Cánh phượng nào vừa rơi.

                   13/4/2018
              Nguyễn An Bình

READ MORE - VỀ ĐÂU NHỮNG MÙA HẠ XƯA - Nguyễn An Bình

Wednesday, April 18, 2018

TA VỀ - Thơ Trần Mai Ngân



                               Nhà thơ Trần Mai Ngân


TA VỀ

Ta về nhẹ như sương
Ngồi soi lại bóng mình
Có dòng sông lặng thinh
Trăm năm cõi vô minh

Ta về vàng đèn khuya
Bước ngập ngừng sợ vỡ
Ai đang tròn giấc mơ
Nào biết đời thờ ơ...

Ta về xưa cổ tích
Người như dấu chim bay
Mộng đã tan theo ngày
Trốn chạy tình loay hoay

Ta về nhuộm sắc không
Máu đỏ con tim khóc
Ngàn Bỉ Ngạn mênh mông
Lòng đã cách xa lòng

Ta về lạc lối đi
Chánh điện buồn hương khói
Nhặt cánh hoa từ bi
Chuông ngân... bóng em quỳ !
                                          
                       17- 4 - 2018
                    Trần Mai Ngân

READ MORE - TA VỀ - Thơ Trần Mai Ngân

HOA TRÁI VÀO HÈ - Chùm ảnh - Chu Vương Miện





READ MORE - HOA TRÁI VÀO HÈ - Chùm ảnh - Chu Vương Miện

ĐỌC LẠI BÀI THƠ "CẢNH KHUYA" CỦA HỒ CHÍ MINH - Lê Thiên Minh Khoa


Bình thơ: 
Đọc lại bài thơ “Cảnh Khuya” của Hồ Chí Minh
                                             Lê Thiên  Minh Khoa


(Ảnh: Tác giả LTMK qua ký họa cuả HS Nguyễn Hoàng)

























              Cảnh Khuya

Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa
Cảnh khuya như vẽ, người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà
                                      Hồ Chí Minh      
                                   Việt Bắc 1947

Cảnh Khuya được sáng tác ở chiến khu Việt Bắc vào năm 1947, thời điểm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, lúc tình hình đất nước  rất  khó khăn, gian khổ, cam go. 
     Bài  thơ nhiều năm nay được giảng dạy trong trường phổ thông, nên có rất nhiều bài  phân tích, cảm nhận, bình giảng... về nó, phổ biến là chia bố cục bài thơ thành 2 phần: 2 câu đầu và 2 câu cuối để giảng. Ở đây, chúng tôi thử tiếp thụ bài thơ theo một hướng khác: men theo từng khúc đoạn trên con đường cảm xúc của nhân vật trữ tình mà tiếp nhận tác phẩm.
  
    Về nghệ thuật, bài thơ có nhiều đặc sắc: ngôn ngữ bình dị, kết tứ bất ngờ, khác lạ mà tự nhiên..., nhưng có 2 mặt có thể coi là cách tân  trong thơ tứ tuyệt hiện đại: tiết tấu (nhịp) thơ và kết cấu (bố cục) bài thơ. Không theo nhịp truyền thống (4/3), câu 1 theo nhịp 3/4: Tiếng suối trong/ như tiếng hát xa và câu cuối có nhịp 2/5: Chưa ngủ/  vì lo nỗi nước nhà...  để biểu hiện diễn biến tâm trạng, cảm xúc của tác giả. Và so với bố cục thơ tứ tuyệt truyền thống: Khởi (khai)- Thừa- Chuyển- Hợp, bài thơ nầy có nét mới: Bài thơ có 2 phần: 2 câu đầu và nửa câu 3 (Cảnh khuya như vẽ): tả cảnh thiên nhiên; phần  còn lại: biểu  hiện tâm trạng. Cụ thể: câu 1: nghe  âm thanh; câu 2: ngắm nhìn cảnh; nửa đầu câu 3: cảm nhận chung về cảnh vật; nửa sau câu 3: sự thao thức; câu 4: nguyên nhân (nỗi lo nước).
   
      Câu 1: Tiếng suối trong như tiếng hát xa
    Tác giả nghe "tiếng suối" mà liên tưởng đến "tiếng hát", nghe tiếng thiên nhiên như nghe tiếng con người, xem thiên nhiên cũng có sự sống như con người. "Tiếng suối trong": "Trong" là tính từ chỉ màu sắc (thị giác) lại được dùng để chỉ âm thanh (thính  giác)- Nhà thơ đã chuyển đổi cảm giác khi thưởng thức cảnh đẹp thiên nhiên. Chỉ câu thơ đầu đã thể hiện tâm hồn giàu cảm xúc và tình yêu thiên nhiên nồng nàn của nhà thơ.
    Tác giả đã sử dụng nghệ thuật lấy động để tả tĩnh, nên câu thơ có âm thanh mà vắng lặng, tĩnh mịch, vừa có chiều rộng, chiều sâu thẳm của không gian (xa), vừa gợi lên thời gian im vắng của cảnh khuya

    Câu 2:  Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa
    Nhà thơ nhìn sự vật ở 3 tầng khối, vị trí khác nhau: trăng- cổ thụ- hoa_ xa lớn- đồ sộ- bé nhỏ  hòa quyện vào nhau. Cái nhìn bao la  như bao quát cả đất trời. Điệp từ "lồng" làm cho các sự vật vốn cách xa nhau ấy trở  nên   quấn quýt, lồng gắn vào nhau, tạo một cảm giác ấm áp. Câu thơ bộc lộ tâm hồn nồng ấm  của nhà thơ khi nhìn ngắm thiên nhiên đất trời.
    
       Cảnh khuya như vẽ...
      Đây là một nhận xét trực tiếp, thiên về tư duy sau khi lắng nghe, ngắm nhìn thiên nhiên, nhưng là sự rung động sâu sắc trước vẻ đẹp  thiên nhiên của một tâm hồn thi sĩ . 
   
     Như vậy, Việt Bắc hiện lên huyền diệu, nên thơ, lung linh, huyền ảo mà không ghê rợn , tối tăm. Bức tranh khuya Việt Bắc biểu hiện tình yêu thiên nhiên, đất nước vô cùng và tâm hồn nghệ sĩ nhạy cảm của nhà thơ.
     
      Cảnh khuya như vẽ/ người chưa ngủ
      Đọc đến câu 3, người đọc tưởng nhà thơ vì say đắm cảnh vật mà không ngủ được, nhưng đến câu 4:
      Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà
        Người đọc mới hay rằng 2 vế trong câu 3 không có quan hệ nhân quả (yêu thiên nhiên nhưng không phải vì say mê thiên nhiên mà chưa ngủ được). Câu nầy là điểm đỉnh của bài thơ, kết tứ một cách bất ngờ mà tự nhiên và có sức nặng. Từ tả cảnh tác giả chuyển sang biểu hiện tâm trạng: thao thức  chưa ngủ (ở câu 3), bồn chồn chưa ngủ (câu 4), bài  thơ dừng lại ở "nỗi nước nhà". Qua từ "nỗi", người đọc liên tưởng đến tình hình kháng chiến khó khăn, gay go ở thời điểm 1947  và nỗi niềm day dứt non nước của nhà thơ- chiến sĩ, người lảnh tụ của cuộc kháng chiến chống Pháp trong hoàn cảnh đó.
   Cảnh khuya  là một bài thơ  hay, xuất sắc trong thơ tứ tuyệt  hiện đại Việt Nam.  Bài thơ là tâm hồn giàu cảm xúc của một nghệ sĩ tài hoa, đồng thời là  tấm lòng yêu nước thiết tha của một người chiến sĩ hiến dâng cả đời mình cho Tổ quốc.
                                              Lê Thiên  Minh Khoa

READ MORE - ĐỌC LẠI BÀI THƠ "CẢNH KHUYA" CỦA HỒ CHÍ MINH - Lê Thiên Minh Khoa

Thơ Tình Lục Bát 2018: “THỀM NĂM MỚI” 1 - 2 - 3 - Lê Kim Thượng


Tác giả Lê Kim Thượng
Thơ  Tình  Lục  Bát  2018
 “THỀM  NĂM  MỚI”  1 - 2 - 3
 Lê Kim Thượng

1.

Quê nhà phương ấy mịt mù
Vọng Phu mòn mỏi... Chinh Phu chưa về
Bao năm biền biệt xa quê
Mong ngày quay gót, trở về cố hương
Ước gì... giũ áo phong sương
Phơi lên trước ngõ nắng vương ngọt bùi...


2.                     

Xuân - Quê bao chuyện buồn vui
Bới lên dĩ vãng... chôn vùi nhiêu khê...
Quanh người hương đất mùi quê
Vấn vương trong gió nhẹ về tình ca
Lung linh hạt nắng ngọn cà
Đưa tay hứng giọt sương sa ngọt lành...
Khói lên ấp ủ mái tranh
Làng quê yên ắng, nắng hanh ráng chiều
Nắng tà, bóng nắng xiêu xiêu
Đường quê gánh lúa, dáng kiều, tóc mây
Bóng chùa đổ xuống sông gầy
Nước trôi, trôi mãi... bóng mây soi dòng...
Cửa Sài... trăng xế qua song
Đêm trăng ai tát gầu sòng hò ca
Thềm rêu, trải ánh trăng tà
Tiếng mưa rơi nhẹ... tiếng gà trở canh
Bốn bề lặng lẽ vắng tanh
Chờ ai... chờ ánh trăng thanh đôi bờ
Bên hiên uống rượu, ngâm thơ
Hồn quê lắng đọng, lững lờ thiết tha...


3.   

Bây giờ... ta với mình ta
Một mình, một ngựa... bôn ba phiêu bồng
Tím chiều... buồn sắt se lòng
Tối trời, tối đất... bão giông hoang tàn
Giọt mưa rả rích thở than
Thương người xa xứ võ vàng sầu tuôn
Theo mưa... nước lại về nguồn
Để cho biển nhớ, biển buồn... vô ngôn
Mưa điên, nắng quái qua hồn
Sao lòng đọng bóng hoàng hôn quê nhà
Quẩn quanh trong cõi người ta
Ngóng trông Cố Quận... quê xa sóng đùa
Mùa đi, mùa đến, tiếp mùa
Mấy mùa lá rụng, gió lùa bâng khuâng
Mỗi năm... mỗi một mùa Xuân
“Trước thềm Năm mới...” gian truân đến chào?
Gặp người quê cũ thuở nào
Cầm tay nhung nhớ, dạt dào tình thâm
Cám ơn tri kỷ, tri âm
Xa quê, lòng vẫn giữ thầm... Hồn Quê...

                       Nha Trang, tháng 4. 2018
                          KIM  THƯỢNG


READ MORE - Thơ Tình Lục Bát 2018: “THỀM NĂM MỚI” 1 - 2 - 3 - Lê Kim Thượng