Chúc Mừng Năm Mới

CHUC MUNG NAM MOI

Saturday, May 30, 2015

GIẤC MƠ ANH LÁI ĐÒ HAY MỐI TÌNH VÔ VỌNG - Phạm Đức Nhì


         Tác giả Phạm Đức Nhì



GIẤC MƠ ANH LÁI ĐÒ
                                             HAY
                                                        MỐI TÌNH VÔ VỌNG
Do không có phép ẩn dụ toàn bài nên tứ và ý bài thơ giống nhau, và thật đơn giản: tác giả tâm sự với người đọc về mối tình vô vọng của mình. Bài thơ chỉ có 14 câu, có thể đọc một mạch từ đầu đến cuối mà không bị khựng ở chỗ nào. Ngôn ngữ, hình ảnh (rất Nguyễn Bính), gần gũi, dân dã.
Bài thơ có thể chia làm 4 đoạn:
                Năm xưa chở chiếc thuyền này
                Cho cô sang bãi tước đay chiều chiều
Tác giả giới thiệu hoàn cảnh mà từ đó tình yêu của chàng với cô gái đã bén rễ: được mỗi chiều – bằng chiếc thuyền nhỏ bé của mình – chở cô sang bãi tước đay.
                  Để tôi mơ mãi mơ nhiều
                “Tước đay xe võng nhuộm điều ta đi
                Tưng bừng vua mở khoa thi
                Tôi đỗ quan trạng vinh quy về làng
                Võng anh đi trước võng nàng
                Cả hai chiếc võng cùng sang một đò”
Tác giả không nói gì về tình yêu nhưng khi người đọc nghe chàng tâm sự là đã đưa cô vào trong cả giấc mơ “vinh quy bái tổ” của mình thì hiểu ngay rằng chàng đã yêu cô say đắm.
                 Đồn rằng: đám cưới cô to
                Nhà giai thuê chín chiếc đò đón dâu
                Nhà gái ăn chín nghìn cau
                Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín nghìn
Tình địch của anh lái đò quá giàu, có thể tổ chức một đám cưới linh đình để lấy cô về làm vợ. Không kể việc thuê chín chiếc đò để đón dâu, đem đến nhà gái chín nghìn cau làm lễ vật mà còn có thể nạp chín nghìn quan tiền (một số tiền rất lớn) cho khoản  tiền cheo, tiền cưới.
                Lang thang tôi dạm bán thuyền
                Có người giả chín quan tiền, lại thôi
Trong khi cả cơ nghiệp của anh lái đò – là chiếc thuyền – đem gạ bán thì người ta chỉ trả có chín quan tiền.
Nhận Định Nghệ Thuật
1.Không có hội chứng nhàm chán vần
Bài thơ chỉ có 14 câu gồm 4 đoạn nối kết nhau thành một truyện tình đơn phương, vô vọng; người đọc được cốt truyện lôi cuốn, chưa cảm thấy “ngán” cái giọng ầu ơ của thơ lục bát thì bài thơ đã hết.
2.Ngôn ngữ, hình ảnh bình dị dân dã
Nói đến thơ lục bát của Nguyễn Bính thì hình như bài nào ngôn ngữ, hình ảnh cũng rất bình dị, dân dã, dễ hiểu và dễ cảm. Người đọc yêu thơ thế nào cũng biết cái nét đặc biệt này của thi sĩ. Nhưng bình thơ Nguyễn Bính mà quên nhắc đến cái tài này (dù cứ phải lập đi, lập lại) thì lại là một thiếu sót. Đúng vậy, bài Giấc Mơ Anh Lái Đò ngôn ngữ, hình ảnh cũng rất bình dị, gần gũi với dân quê. Trong cả 14 câu thơ, 98 chữ, chữ nào cũng dễ hiểu, cũng rõ như ban ngày. Ngay cả cái hình ảnh vinh quy bái tổ “võng anh đi trước võng nàng” cũng rất gần gũi với người dân quê Việt Nam; nếu họ chưa tận mắt chứng kiến cái nghi thức có thật này thì cũng được nghe các bậc ông bà, cha mẹ kể đi, kể lại, xem như một tấm gương để khuyến khích con cháu cố công học tập, dùi mài kinh sử.
3.Dòng chảy của thơ lững lờ, chậm rãi.
Tác giả kể lại chuyện tình của mình một cách chậm rãi, có vẻ như bình thản (khác với cái vẻ háo hức của một kẻ đang yêu như trong Người Hàng Xóm). Chỉ đến hai câu cuối, bao nhiêu đau buồn tuyệt vọng bị dồn nén trong lòng mới được tuôn ra.
4.Ba trong 4 đoạn thành công với thủ pháp “bày tỏ, không kể lại” (show, not tell)
Ý định của tác giả là sử dụng thủ pháp “bày tỏ, không kể lại” trong cả 4 đoạn của bài thơ, nhưng theo tôi, ông chỉ thành công ở 3 đoạn.
a/ Năm xưa chở chiếc thuyền này
Cho cô sang bãi tước đay chiều chiều
Đây chính là hoàn cảnh – cơ hội được tiếp xúc, gần gũi với cô gái – để mối tình đơn phương nẩy nở.
b/ Để tôi mơ mãi mơ nhiều
…………………………..
Cả hai chiếc võng cùng sang một đò.
Tác giả chỉ nói về giấc mơ của anh lái đò – được cùng cô gái “vinh quy bái tổ” sau khi đỗ Trạng Nguyên – nhưng người đọc đã hiểu rằng anh đã yêu nàng say đắm.
c/ Đồn rằng: đám cưới cô to
Nhà giai thuê chín chiếc đò đón dâu
Nhà gái ăn chín nghìn cau
Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín nghìn
Chữ vụng nhất và theo tôi, làm giảm giá trị của cả đoạn thơ là chữ “to”. Chính chữ “to” đã để lộ ý của tác giả trong đoạn này và đã làm thủ pháp “bày tỏ, không kể lại” thất bại. Ba câu kế tiếp chỉ làm rõ nghĩa thêm cho chữ “to” mà thôi. Nếu tác giả “dấu” được chữ “to” (thí dụ: Đồn rằng đám cưới của cô) thì 3 câu kế tiếp sẽ đóng vai trò cung cấp thông tin để từ đó người đọc tự nhận ra và tự kết luận “À! Đám cưới cô ấy to thật”. Đoạn thơ sẽ trở thành “bày tỏ, không kể lại” một cách tự nhiên, không gượng ép.
d/ Lang thang tôi dạm bán thuyền
Có người giả chín quan tiền, lại thôi.
Hai câu thơ chỉ nói đến việc dọ giá bán thuyền nhưng đã ngầm chứa nỗi đau đến xé tâm can của anh lái đò về mối tình vô vọng.
5.Hai câu kết tuyệt vời
Cái hay nhất của bài thơ chính là hai câu kết:
            Nhà giai thuê chín chiếc đò đón dâu
            Nhà gái ăn 
chín nghìn cau
            Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu 
chín nghìn
            Lang thang tôi dạm bán thuyền
            Có người giả 
chín quan tiền, lại thôi.

Tôi không tin là trong thực tế, con số 
chín (9) hoàn toàn phù hợp với số lượng những “thứ” mà ông nói đến trong bài thơ. Đúng là ông “phịa”; nhưng ông “phịa” khéo quá, “cao tay ấn” quá, nên người đọc, theo dòng cảm xúc của mình, đâu cần biết “có đúng là chín chiếc đò đón dâu, có đúng là chín nghìn cau hay chín nghìn tiền cheo, tiền cưới hay không, mà chỉ thấy cái khoảng cách giàu nghèo giữa anh lái đò và tình địch hiện ra một cách rõ ràng và cay đắng, để rồi cái cảm giác bàng hoàng đau đớn về mối tình vô vọng của anh lái đò đã như một dòng thác đổ xuống, tràn ngập tâm hồn. Ở đây thủ pháp “bày tỏ, không kể lại” được phối hợp với phép điệp ngữ (chín) một cách tài tình đã dẫn đến 2 câu kết thật tuyệt vời.
6.Hai chữ chừng đâu hơi gượng
Người đọc, nếu để ý, sẽ thấy hai chữ “chừng đâu” không thêm được gì trong nhiệm vụ chuyển tải ý của tác giả. Hình như chúng được đẩy vào vị trí ấy (một cách gượng gạo) chỉ với mục đích tạo vần cho câu 8 (của thể thơ lục bát). Tệ hại hơn, chúng còn làm cho con số “chín nghìn” của tiền cheo, tiền cưới có vẻ không chuẩn xác lắm (“chừng đâu” có nghĩa là có thể hơn, có thể kém) và từ đó khiến người đọc hơi có cảm giác “lấn cấn” khi so sánh với giá chiếc thuyền của anh lái đò, dù rằng con số này gấp cả nghìn lần con số kia. Ở những bài thơ “thường thường bậc trung” có lẽ chả ai để ý đến cái khuyết điểm nhỏ này, nhưng đây lại là bài thơ có tầm vóc, nằm trong số những bài thơ hay của thời tiền chiến, nên nếu có bị “chẻ sợi tóc làm tư” thì chắc bạn đọc yêu thơ cũng thông cảm cho người viết bài này.
Kết Luận:
Mỗi lần đọc lại hoặc ngâm nga bài Giấc Mơ Anh Lái Đò trong đầu tôi lại hiện ra một câu hỏi: “Tại sao một tài thơ hiếm có như Nguyễn Bính lại vô ý đến độ đưa chữ “to” rất “thô”, rất vô duyên ấy vào bài thơ?” Chữ “to” ấy đã làm đoạn thứ 3 mất đi danh hiệu “đoạn thơ bày tỏ không kể lại” (show, not tell) và đáng tiếc nhất là do đó, ông đã để vuột khỏi tay chiếc huy chương dành cho thi sĩ có Thi Phẩm Hoàn Toàn Show, Not Tell.
Dẫu sao  Giấc Mơ Anh Lái Đò vẫn là một bài thơ rất hay. Đặc biệt là 2 câu kết tuyệt vời, mở cửa đổ cả một dòng thác cảm xúc làm ướt đẫm tâm hồn người đọc và đã lưu lại trong lòng họ rất lâu cái cảm giác đau buồn tê tái của anh lái đò. Tuy không có tuyệt chiêu “thi hóa thân thành họa” như Ông Đồ của Vũ đình Liên nhưng bài thơ có những ưu điểm khác (đặc biệt là đoạn kết) tạo thành một thi phẩm độc đáo, góp phần đưa Nguyễn Bính vào hàng những nhà thơ được yêu mến nhất trong thời kỳ Thơ Mới.
Thay cho phần chú thích:
Sau khi đọc bài viết, một người bạn nhắc tôi “Trong một số phiên bản khác, bài GMALĐ còn có thêm 8 câu nữa.” Điều này tôi cũng đã biết. Nhưng theo tôi, (và một số bạn thơ mà tôi có trao đổi về việc này) 8 câu thơ thêm vào (chưa biết có phải thật của Nguyễn Bính hay không) làm tứ thơ loãng và nhạt đi rất nhiều (giống như trường hợp 4 câu thêm vào đoạn cuối của Tống Biệt Hành). Hơn nữa, trong Thơ Việt Nam Thế Kỷ XX – Thơ Trữ Tình (trang 50) được nhà xuất bản Giáo Dục in năm 2004 thì bài thơ chỉ có 14 câu, ở cuối bài có ký hiệu […] mà tôi hiểu là “còn nữa nhưng xin ngừng ở đây”. Hồng Vân trên youtube, khi ngâm bài thơ này cũng chỉ ngâm có 14 câu.
Sau đây là nguyên văn bài thơ:
(8 câu thêm vào chữ màu xanh)
GIẤC MƠ ANH LÁI ĐÒ
Năm xưa chở chiếc thuyền này
Cho cô sang bãi tước đay chiều chiều
Để tôi mơ mãi, mơ nhiều:
“Tước đay se võng nhuộm điều ta đi
Tưng bừng vua mở khoa thi,
Tôi đỗ quan trạng vinh quy về làng
Võng anh đi trước võng nàng
Cả hai chiếc võng cùng sang một đò.”
Đồn rằng đám cưới cô to
Nhà giai thuê chín chiếc đò đón dâu
Nhà gái ăn chín nghìn cau
Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín nghìn…
Lang thang tôi dạm bán thuyền
Có người giả chín quan tiền, lại thôi!

Buông sào cho nước sông trôi
Bãi đay thấp thoáng, tôi ngồi tôi mơ
Có người con gái đang tơ
Vẫy tay ý muốn sang nhờ bãi đay
Sao cô không gọi sáng ngày?
Giờ thuyền tôi đã chở đầy thuyền mơ
Con sông nó có hai bờ
Tôi chưa đỗ trạng, thôi cô lại nhà.
                                                               PHẠM ĐỨC NHÌ
                                                           nhidpham@gmail.com

READ MORE - GIẤC MƠ ANH LÁI ĐÒ HAY MỐI TÌNH VÔ VỌNG - Phạm Đức Nhì

Friday, May 29, 2015

ĐẤT ĐỨNG CÓ MỘT NGÀY TA ĐẾN - thơ Hoài Huyền Thanh


Hai nhà thơ Ngọc Tình và Hoài Huyền Thanh tại buổi họp mặt cộng tác viên lần thứ 7(24/5/2008 - 24/5/2015) và phát hành Tuyển tập Đất Đứng 11 tại Tây Ninh. 

Hoài Huyền Thanh

ĐẤT ĐỨNG CÓ MỘT NGÀY TA ĐẾN

Đất Đứng có một ngày ta đến
Trời xanh trong mây trắng bềnh bồng
Cánh gió vờn quanh vườn Thư Giản
Khúc nhạc lòng dìu dặt mênh mông

Ô kìa! Sao lòng ta rộn rã
Như thuở mười lăm chớm biết yêu
Mặt chạm mặt chào nhau hớn hở
Đảo mắt tìm bóng cũ năm nào

Đất Đứng có một ngày ta đến
Vui sao cọng nắng sớm hiên ngoài
Mơn mởn chậu hoa mười giờ nở
Thương làm sao những cái bắt tay

Anh nói hôm nay mừng gặp lại
Chị cười nhòa lệ mắt rưng rưng
Bao nhiêu bạn thơ ngày xưa đó
Nhẩm cùng nhau ai mất ai còn

Đất Đứng có một ngày ta đến
Trời vui sao! đất cũng mừng chào
Tây Ninh đất lành thi hữu mến
Chim trên rừng hòa tiếng đồng dao

Đất Đứng ơi! nhớ mãi ngày này
Bàn tay nắm lấy những bàn tay
Những ánh mắt nhìn nhau trìu mến
Lưu ảnh rồi nấn ná chẳng rời!

Tiếng ca vang vọng trời kỷ niệm
Lời thơ ngan ngát chút hương thầm
Không là tuổi mộng mà sao thế!
Hạnh phúc bên thềm tóc hoa râm.

    HHT (24.5.2015)


READ MORE - ĐẤT ĐỨNG CÓ MỘT NGÀY TA ĐẾN - thơ Hoài Huyền Thanh

CHIA TAY - thơ Đặng Xuân Xuyến


Tác giả Đặng Xuân Xuyến


Đặng Xuân Xuyến

CHIA TAY

                  Với Nguyễn Minh Phượng


Chia tay nhé
Đừng buồn em nhé
Chút nắng chiều vội vã chạy từ lâu
Em đừng tiếc gió chiều bảng lảng
Ánh hoàng hôn tím sẫm chân trời
Em đừng tiếc phút giây ngóng đợi
Đừng tiếc chiều đếm lá vàng rơi.

Chia tay nhé
Đừng buồn em nhé
Ánh hoàng hôn vụt tắt lâu rồi
Em nhớ đến bến sông ngày ấy
Nhặt cho anh câu hát lỡ quên
Em hãy đến gốc đa đầu ngõ
Xóa dùm anh dòng chữ mộng mơ.

Chia tay nhé
Đừng buồn em nhé
Đêm tàn canh
Vọng tiếng ơi đò
Qua bến cũ đừng nghe sóng dội
Cũng đừng nhìn ghế đá tuổi thơ
Dẫu lòng em day dứt vô bờ
Câu ca cũ
Con đò chiều
Và gió chiều bảng lảng
Em hãy nhớ giờ là kỷ niệm
Dư âm buồn
Day dứt cũng thế thôi
Ta chia tay
Đêm hết đã lâu rồi.

                                  ĐXX

                             
Hà Nội, đêm 11/ 03 / 2014                        


READ MORE - CHIA TAY - thơ Đặng Xuân Xuyến

NHỚ NGÀY PHẬT ĐẢN - thơ Nguyễn Hồng Trân




NHỚ NGÀY PHẬT ĐẢN                                              

Nhớ đến ngày rằm tháng tư
Đại lễ Phật đản dân cư kính mừng
Đèn hoa chào đón tưng bừng
Chùa chiền rạng rỡ không ngừng tiếng chuông
Ngân vang kinh Phật trào tuôn
Tay lần tràng hạt tiếp nguồn từ bi
Nam Mô Đà Phật A Di!
Đem về phúc ấm thiện tri cho đời.                    

                        Nguyễn Hồng Trân

(Hình minh họa do tác giả cung cấp)
READ MORE - NHỚ NGÀY PHẬT ĐẢN - thơ Nguyễn Hồng Trân

TÌM TRONG KỶ NIỆM - thơ Hồng Tâm


Tác giả Hồng Tâm


Hồng Tâm

TÌM TRONG KỶ NIỆM

Em về thăm trường xưa cũ
Thăm hàng phượng vĩ trổ bông
Góc sân hàng cây ghế đá
Nhớ anh xao xuyến ngập lòng

Ve sầu buồn reo khúc nhạc
Tiễn người con gái sang sông
Người xưa giã từ tuổi mộng
Em vui hạnh phúc bên chồng


Hè về tìm trong kỷ niệm
Khúc nhạc lòng cũ vấn vương
Thương sao tình đầu dang dỡ
Nhớ anh khóc mấy đêm ròng

Tinh đầu cũng là tình cuối
Rồi  mai đây sẽ phôi phai
Chắc anh nơi chân trời ấy
Từng đêm thương nhớ tuổi dài


Chia ly sao còn tiếc nuối
Giấc mơ như khói mây bay
Tình đầu thời gian xa lăm
Xa rồi xa một vòng tay

HT 
( Lý Thị Minh Tâm - Bến Cầu - Tây Ninh)
Email : lyminhly456@gmail.com

READ MORE - TÌM TRONG KỶ NIỆM - thơ Hồng Tâm

THÂM TÌNH - thơ Trúc Thanh Tâm


Tác giả Trúc Thanh Tâm









Trúc Thanh Tâm

THÂM TÌNH

Nhìn đi em, nhìn trong mắt anh thật kỹ
Tìm chút gì yên bình lứa tuổi chúng ta
Khi cuộc sống còn khó khăn, lận đận
Khi thân tình mỗi lúc cứ rời xa !

Anh băn khoăn trong tự do, hạnh phúc
Bởi mỗi người, sự ý thức chưa cao
Khi xã hội sự công bằng đang vươn dậy
Nên con người còn mánh khóe với nhau !

Vì thế nên, em hãy còn nghĩ đến
Những đua chen và dối trá cuộc đời
Những kiến thức và tầm cao khoa học
Nên nhớ rằng, tiếng Việt vẫn lên ngôi !

Nhìn đi em, nhìn trong mắt anh thật kỹ
Tìm chút gì âu yếm của ngày xưa
Em thấy không, trong mắt con thật sáng
Nét ngây thơ không một chút ganh đua !

Hãy ru ngủ con chúng mình yên tĩnh
Dù tháng ngày gian khổ vẫn chưa nguôi
Những đêm hôm, giật mình không yên giấc
Em hãy ru con cho ấm mãi nụ cười
Khi tuổi thơ chưa chút gì tội lỗi
Chưa biết buồn và chưa biết thù ai !

Con trai mình, em nên nói điều cần nói
Những đói nghèo, những tủi nhục, đắng cay
Những đấu tranh, những hy sinh cao quý
Vì quê hương mà xem nhẹ hình hài
Bởi xương, máu là linh hồn tổ quốc
Cho bây giờ và mãi mãi tương lai!

Em dạy con với những ngôn từ thâm thúy
Duyên dáng, dịu dàng phận gái như em
Sự thủy chung là thước đo cuộc sống
Đức và tài luôn ghi khắc vào tim
Để mai kia, khi làm dâu, làm vợ
Trọn đạo bên chồng và trọn nghĩa thiêng liêng !

Nhìn đi em, nhìn trong mắt anh thật kỹ
Tìm lại những gì yên ấm xa xưa
Khi cả đời anh thật nhiều trôi nổi
Mang kiếp người và mang cả ganh đua
Nên anh muốn con chúng mình phải hiểu
Biết thế nào từng hoàn cảnh thắng, thua !

Bằng tất cả những thâm tình anh viết
Đời chúng mình và xã hội bon chen
Cho những con mình mai nầy khôn lớn
Biết làm người phải biết sống cho quê hương !

                                        TTT

                                   ( Châu Đốc )
READ MORE - THÂM TÌNH - thơ Trúc Thanh Tâm

CHÁT YÊU, NỖI GÌ THIẾU EM - thơ Trần Ngọc Hưởng

Tác giả Trần Ngọc Hưởng


Trần Ngọc Hưởng

CHÁT YÊU 

Nghiêng đời nửa bóng em đâu?
Lấy tình thơ nối nhịp cầu chiêm bao
Cho anh hôn nhẹ má đào,
Mặn nồng tình đượm thuở nào lên ngôi

Nụ hôn say phút tuyệt vời,
Tình như sợi khói chơi vơi quên sầu.
Cho anh cỏ mượt gối  đầu,
Mây thơm đắp mặt ngó đâu cũng tình.

Màn hình chỉ một chấm xanh,
Một khung chat đủ chúng mình phiêu du.
Lắng sâu vào cõi sa mù,
Trái tim vứt phá ngục tù thăng hoa.

Em cho thêm nét đậm đà
Khơi lên lửa bếp thơ ca gió lồng
Bước chân trải rộng hoài mong,
Hôn nhau một thoáng hương nồng ngỡ như…

Tình yêu một cõi thực hư,
Tứ thơ vọng phía tuyệt mù quán trưa.
Ru em ngủ giấc rèm thưa,
Quên bao cay đắng chát chua đời mình.

                                        TNH


NỖI GÌ THIẾU EM

Anh còn gì nữa ngoài em?
Hiu hiu bóng ngã chiều lên gọi ngày.
Ôm nhau tròn một vòng tay,
Cảm ơn đất rộng trời dày bao dung

Có gì từ nhịp tim rung,
Trong hữu hạn, có vô cùng … đó thôi!
Gánh tình em quẩy đến nơi,
Reo vui ngày tháng tuyệt vời tuổi anh.

Bao phen giũ bụi  thị thành,
Hóa đôi bướm lạ đậu nhành phù dung.
Thở chung nhịp thở mặn nồng,
Mượn thơ lót gót phiêu bồng rong chơi.

                       *
Để rồi đơn lẻ ngậm ngùi,
Ngồi đây chỉ một mình tôi … muôn trùng!
Mơ màng đâu đất tạm dung,
Với bao kỷ niệm đã từng nâng niu.

Thương tôi bước trật bước trèo,
Thân cò bì bõm liêu xiêu ích gì?
Men vui đọng mãi vành ly,
Làm sao tôi cạn nỗi gì thiếu em!

                                     TNH

Trần Ngọc Hưởng
mrtranvansau@gmail.com
Tân An, Long An
READ MORE - CHÁT YÊU, NỖI GÌ THIẾU EM - thơ Trần Ngọc Hưởng

THĂM LẠI ĐƠN DƯƠNG - thơ Tuyền Linh




Tuyền Linh

THĂM LẠI ĐƠN DƯƠNG (*)

Xe ngừng đỗ xịch bên đường
Tôi xuống xe…thấy rưng rưng trong lòng
Đắng cay, cay đắng chất chồng
Mấy mươi năm cứ đổ dồn về tim

Tôi về Đơn Dương 36 năm
Nách mang tay xách nụ mầm lòng tôi
Tuổi thơ vừa mới đâm chồi
Đã xa lìa mẹ giữa thời loạn ly

Làm thân gà trống tôi đi
Xa rời Đà Nẵng, còn gì nữa đâu !
Ngụp lặn trong cuộc bể dâu
Mang theo chiu chít một bầy con thơ

Bé nhỏ nhất mới lên hai
Suốt ngày nhớ mẹ khóc hoài đó thôi
Chiến tranh đã cướp mất rồi
Mẹ đi đời mẹ, con vùi đời con

Oằn vai tôi gánh mỏi mòn
Tha mồi từng bữa, chim non đỡ lòng
Củ khoai củ sắn long đong
Dầm mưa dãi nắng để hong tủi buồn

Đời người được mấy mùa xuân
Cha con tôi được mấy lần ấm no
Từng ngày nuốt mối tơ vò
Từng đêm moi óc tính so đói nghèo

Khúc đời cầu ván cheo leo
Tay bồng tay bế rán đeo cuộc đời
Ba sáu năm đói tiếng cười
Lệ thầm thấm ngấm thành dòng Hàn giang (**)

Hôm nay về thăm Đơn Dương
Thăm rẫy khoai sắn thăm vườn rau xưa
Nuôi tôi từng bữa sớm trưa
Ngôn từ nào tả cho vừa lòng tôi

Cái thời gà trống nuôi con
Cái thời chỉ nói bằng lời vô ngôn
Chừ về thăm chốn dung thân
Hai hàng nước mắt âm thầm chực rơi

Một địa danh đã sống đời
Với tôi, chẳng thể xa rời máu xương
Đơn Dương ơi hỡi Đơn Dương !
Dẫu mai khuất núi còn vương nghĩa tình

Tuyền Linh
  14.4.2015

(*) Đơn Dương là một Huyện thuộc Tỉnh Lâm Đồng, nằm phía Đông Nam Đà Lạt

(**) Sông Hàn Đà Nẵng


Ảnh minh họa do tác giả cung cấp.
READ MORE - THĂM LẠI ĐƠN DƯƠNG - thơ Tuyền Linh

THƯƠNG QUÁ LA HAI, ĐÊM MƠ SẮC ÁO NGƯỜI XƯA - thơ Phan Minh Châu

Tác giả Phan Minh Châu


Phan Minh Châu

THƯƠNG QUÁ LA HAI

Ôi thương quá La Hai
Phô ngực mà chi anh
Phô ngực mà chi chị
Phô ngực mà chi em
Tấm thân trắng gội bên giòng châu thổ
Lúa đòng đòng đang trổ nát bờ xưa
Cánh hoa rừng run rẩy những ngày thơ
Em nhan sắc cho phố chiều thêm lạnh
Em nhan sắc để một đời nhân ảnh
Kỳ Lộ trong như con nước lạ ngày
Khoát trong mình chiếc áo vừa vai….
Nên năm tháng ôm vầng trăng thiếu nữ
Ôi vầng trăng những năm dài viễn xứ
Nơi núi rừng hút bóng cao nguyên
Sủi hương đi dẫn độ đến trăm miền
Trong khóe mắt mùa Thu đồng vọng
Giửa màu quê em hồn nhiên chiếc bóng
Trả ơn đời hay nợ lỡ cưu mang
Dấu chim về theo mổi bước chân hoang
Chiều lẫm đẫm cơn say từ phố núi
Mây trắng quá nên chiều thương gió bụi
Để tơ tằm lầm lũi tháng năm
Vầng trăng cong như cánh nỏ đang tầm
Đêm cứ chảy và ngày xuôi bến bải
Thị trấn nhỏ ôm núi rừng hoang dại
Buổi em về sóng nước bỗng lao xao

                                              PMC

      
ĐÊM MƠ SẮC ÁO NGƯỜI XƯA

Một cái nhìn bén tựa dao cau
Một câu nói tưởng chừng như ngờ nghệch
Em đánh thức trong anh
Nỗi buồn xa xí nhất
Trái tim đau năm tháng bỗng dại khờ
Đêm thầm thì anh đếm những giấc mơ
Và thầm hỏi giấc mơ nào đã mất
Trên con phố ngày xưa
Mùa áo cơm rát mặt
Có bao giờ anh thấy những cơn đau
Hạnh phúc đi qua muôn vẻ muôn màu
Không thể vẽ trái tim người thiếu nữ
Bằng màu sắc trập trùng của những ngày tháng cũ
Chỉ riêng màu hạnh phúc đã hanh hao
Đôi mắt em giờ bén tựa dao cau
Anh thử hỏi vì sao? vì sao anh hiểu được
Qua lớp phấn hồn nhiên có điều gì đã mất
Hạnh phúc lang thang ôm quãng đời buồn
Đêm anh nằm mường tượng những yêu thương
Có sắc áo người xưa về ngang cửa
Sắc áo ngày xưa rực như than lửa
Đã một thời đốt cháy trái tim anh


                                           Phan Minh Châu
READ MORE - THƯƠNG QUÁ LA HAI, ĐÊM MƠ SẮC ÁO NGƯỜI XƯA - thơ Phan Minh Châu

EM VÀ THƠ, ĐÀN XUÂN - thơ Phạm Phan Hòa


Tác giả Phạm Phan Hòa


Phạm Phan Hòa

EM VÀ THƠ                                   

Riêng dàng tặng nhà giáo nhà thơ TM (NTB)

Cũng trên vòm lá màu xanh
Em reo vui giữa đầu cành gió lay
Khít chạm vào hai bàn tay...
Khéo may vá, khéo thêu ngày trổ hoa


Bước dài chưa mỏi đường xa
Theo cùng năm tháng lượt là bỏ quên
Mắt trông xa - chiều sóng lên
Thương anh bao nỗi bấp bênh biển trời


Mở lòng ra giữa cao vời
Bao dung, độ lượng - yêu đời chẳng may....
Có thời để dệt thơ say
Em ơi! em mãi - những ngày đẹp thơ


P.P.H
Tháng 5/2015


ĐÀN XUÂN

Suối reo ru đá ngàn đời
Mây ngừng trôi ngủ đỉnh trời mùa xuân
Lời em trong nước tự nguồn
Thấm vào lòng đất trổi muôn điệu đàn
Hoa xuân chúm chím nụ vàng
Đàn chim say điệu hót vang lưng trời
Sắc xuân tha thướt muôn nơi
Người về rộn rã cung-  lời yêu thương.

PPH
Quảng Nam.


READ MORE - EM VÀ THƠ, ĐÀN XUÂN - thơ Phạm Phan Hòa