VĂN NGHỆ QUẢNG TRỊ KÍNH CHÚC CÁC BẠN VÀ QUÝ QUYẾN NĂM MỚI GIÁP NGỌ 360 NGÀY AN BÌNH, MAY MẮN VÀ HẠNH PHÚC

Wednesday, October 29, 2014

THƯ CHO BẠN - Thuý Ngân


               Tác giả Thuý Ngân


                        THƯ CHO BẠN
                                                        Gửi TY

    Đã hơn hai tháng Tôi không nhận được thư Bạn. Sau khi được tin bạn báo là sẽ tham gia chuyến du lịch CUỐI ĐỜI . Tôi rất vui là bạn vẫn luôn luôn lạc quan yêu cuộc sống từng ngày, từng giờ. Cho dù sức khỏe bạn đã không cho phép. Tôi thấp thỏm lo âu mỗi khi nghe tin bạn phải vào viện để kiểm tra và mừng khấp khởi được bạn báo là vẫn còn “ THỞ” được một thời gian nữa.  Dù bạn nói có mang âm hưởng HÀI HƯỚC xong trong lòng tôi nỗi lo còn đầy ắp. Tôi vẫn hằng cầu nguyện cho bạn mãi bình an, và vạn sự may mắn.
   Trong suốt thời gian qua,Tôi phải nói với bạn là tôi chân thành cảm ơn tấm chân tình bạn đã dành cho tôi. Tôi vẫn nhớ lời bạn động viên mỗi khi tôi buồn và khóc, hay gặp chuyện xấu bất ngờ xảy ra hằng ngày. Bạn nói rằng: “ Cuộc đời tôi vẫn còn may mắn hơn nhiều người khác, cho dù đã phải trải qua bao nhiêu nước mắt lẫn mất mát. Cuộc đời là VÔ THƯỜNG thì ta cũng chẳng phải lo lắng chi nhiều. Rồi một mai, khi ta xuôi tay cũng chỉ còn là hai bàn tay trắng mà thôi..” Như bạn:  sau khi NGỘ ra rằng đời chỉ là CÕI TẠM.
   Bạn đã từng tâm sự với tôi: “ Đời bạn cũng trải qua trăm đắng ngàn cay để mưu sinh, để có một cuộc sống đầy đủ cho những người bạn yêu thương, bảo bọc. Bạn đã sống bằng trái tim mình. NHƯNG…Đúng là cuộc đời không nói trước được điều gì. Để đến một ngày bạn nhận ra rằng mọi thứ xung quanh bạn đều là phù du. ( Tình, tiền, hạnh phúc ! ) Bạn thật sự đau đớn khi trái tim bị tổn thương. Nỗi đau nhân đôi khi cả thể xác cũng đã đến hồi suy kiệt. Tôi khâm phục sự chịu đựng  của bạn và cả những việc làm tốt đẹp và đầy ý nghĩa cho THA NHÂN. Bạn ước mơ là một một ngày nào đó bạn sẽ về  một vùng quê xa xôi  khám và chữa trị miễn phí cho người nghèo. Ước mơ cao đẹp ấy bạn không thể thực hiện trọn vẹn mà thay bằng cách hàng năm bạn đã trích một khoản tiền trong thu nhập của mình, tặng người nghèo, trại mồ côi ở Huyện Hàm Tân quê tôi. Hay ở Huyện Trảng bàng, trảng Bom Tỉnh Đồng Nai và một số các xã nghèo của tỉnh Tiền Giang….
   Tôi chưa thực sự được theo bạn trong những chuyến làm thiện ấy. Song thâm tâm tôi tin vào tấm lòng của bạn là có thật. Cả việc bạn động viên tôi hãy viết bất kỳ những gì mà tôi thích. ( Không cần hay, hay là dở. Đó là một cách học hỏi tốt nhất lẫn xả stress hữu hiệu. Và còn nhiều việc tưởng chừng như nhỏ nhặt lại có một ý nghĩa vô cùng quý giá đối với tôi). Hôm nay tôi đã viết được một tí xíu muốn chia sẻ với bạn.
  Hơn hai tháng nay tôi luôn ngóng tin bạn hằng ngày. Với tình trạng sức khỏe : “ Cắt, nối, vá, ép..”đó, không biết bạn có còn THỞ hay không?!  Tôi muốn đến bên BẠN nhưng chúng ta ở quá xa nhau. Tôi không thể đến thăm, còn bạn thì… Tôi vẫn tin một ngày nào đó bạn HÁI MƯỚP đem sang như đã hứa.  Nhất là những bức thư Bạn đã viết cho tôi và tên gọi thân tình BÁC TÀI tôi đã lưu vào trái tim mình.

*********

   Nếu không may ( ! ) Ta không còn gặp nhau được nữa, thì Tôi xin gửi đến TY lời cám ơn chân thành sâu sắc của tôi đến NGƯỜI BẠN LỚN. Nguyện cầu cho TY mãi mãi an lành trên thế gian này.  Tạm biệt
                                                                            Thúy Ngân
                                                             Bưu điện tỉnh Bình Thuận

READ MORE - THƯ CHO BẠN - Thuý Ngân

Tuesday, October 28, 2014

RÚT CẠN TƠ VÀNG - thơ Trần Ngọc Hưởng

Tác giả Trần Ngọc Hưởng


Rút cạn tơ vàng

Một thời hoa mộng học sinh
Tuổi hồng phơi phới Sài thành, Tây đô
Chín năm kháng chiến chưa mờ
Một đời viết báo làm thơ soạn tuồng

Lìa quê còn sợi khói rơm
Hồn thơ quấn quýt hương thơm dỗ dành
Ngôi sao Mẹ ngự Thiên đình
Mái chùa cong phía sáng vành trăng xưa

Giọng ầu ơ, nhịp võng đưa
Hoà cùng tiếng gáy gà trưa trễ tràng
Hương mùa lúa sạ Miền Nam
Lửa binh nướng ánh chiều vàng thành tro

Quê hương thơ ấu qua đò
Đâu quên bông súng củ co một thời
Tiền và lá chuyện chơi thôi
Xoè tay gương cũ nghiêng soi nỗi mình

Ơi cô gái tuổi băng trinh
Cài duyên hoa trắng ngày xanh dịu dàng
Đâu màu áo tím sang ngang
Đã về trong chiếc áo tang tuyệt tình

Con dù ngoại đạo nhưng tin
Chúa trên cao xuống phước lành thế gian
Con tằm rút cạn tơ vàng
Trách chi dâu bể đa đoan phận người

27 – 10 – 2010 
Trần Ngọc Hưởng


Tên: Trương Khương Trinh;
sanh năm 1929;
Quê: Kiên Giang.
Tác phẩm chính:
Hoa trắng thôi cài trên áo tím,
Quê hương thơ ấu,
Lúa sạ miền Nam.


READ MORE - RÚT CẠN TƠ VÀNG - thơ Trần Ngọc Hưởng

NHỚ ƠI, ĐÀ NẴNG! - thơ Tuyền Linh

Nại Hiên Đông, Đà Nẵng


Nhớ ơi, Đà Nẵng!

Một chút mưa phùn cũng đã đủ
Gợi thương gợi nhớ chốn quê nhà
Chân đang bước giữa lòng Đà Lạt
Mà hồn bay bổng tận chốn xa

Không biết bây giờ nơi Cố Quận
Mưa qua mấy nẻo thân thương buồn
Nại Hiên làng cũ còn giăng mắc
Tơ lòng một thuở lắm vấn vương

Không biết mưa về qua Lê Lợi
Mưa còn hôn nhẹ gót chân son
Giọt buồn để lại trên đường phố
Ướt sũng hồn tôi đến mỏi mòn

Cứ ngỡ hồn về treo đầu núi
Sơn Trà trăng rọi sáng niềm xưa
Sông Hàn gợn sóng tình năm cũ
Qua sông em còn thấy nhớ người ?

Như thể mưa luồn qua xóm vắng
Hắt hiu cơn nhớ Cổ Viện Chàm
Trưng Vương lỗi bước chân hò hẹn
Con đường ghi dấu thuở trường tan

Có dịp theo mơ về ký ức
Xin em hãy ghé Cổ Viện Chàm
Ủ giùm chút hương mùa hạ cũ
Mùa vàng dệt mộng thuở hồng hoang

                            Tuyền Linh

                                2014
READ MORE - NHỚ ƠI, ĐÀ NẴNG! - thơ Tuyền Linh

XA NHAU - thơ Chu Vương Miện





XA NHAU
chu vương miện


1
xa nhau mấy chục năm trời
mất nhau từ thủa bậu ngồi chép thơ
quen nhau từ nớ tới giờ
quê hương ái ngại cành lưa thưa cành
thủa nào mái tóc xoài xanh
theo giòng suối thả bờ lưng tuyệt vời
bây giờ trời vẫn là trời
đất vẫn là đất mà ngươì lại quên
đất lành chim thuý chim uyên
đàn giờ 1 tiếng độc huyền lãng xa
thiếu thời người ở bên ta
hiện giờ toàn những lá đa úa vàng
thì thôi chão chuộc chão chàng
chuộc thì chẳng chuộc còn vang mé rừng
người xưa 2 má hay hồng
ngươì giờ còn 1 đoạn thừng cầm tay
ngàn năm cầy vẫn là cầy
ngàn năm khói thuốc lá bay vật vờ
thơ xưa cũng vẫn là thơ
thơ nay sao lại ù ơ đầu đời
xa nhau thôi chuyện đã rồi 


2
1 trời 1 đất 1 trăng
5 châu 4 biển sông Hằng sông Nil
mê em cuốn gói đi tìm
4 phương 8 hướng bóng chim giang hồ
giăng ngang hơn lũ vịt cồ
bay qua mất hút đôi bờ lặng câm
thuyền chìm nổi chiếc bơi dầm

3
đằng xa thì cụ Nguyễn Du
đằng gần cụ Lý Đình Dù làng ta
cây đề rồi lại cây đa
miếu Thần đền Thánh Phật nhà đều thân
trải qua 1 cuộc cởi trần
chịu bao sóng gió vẫn Vân vẫn Kiều
phong tình còn có bấy nhiêu

4
ngô đồng không trồng mà mọc
gái chưa chồng không chọc cũng theo 
ồ kia diều giấy lộn lèo
ngả nghiêng rơi xuống ao bèo tím hoa
tang tình ta lại có ta 

5
người xưa với lại người nay
thực ra thì vẫn cái cày con trâu
trước sau nào khác gì nhau
chẳng qua tráo trở vài câu danh từ
độc tài mà lại tự do
ngưu vừa 2 nghiã vưà bò vừa trâu
nghĩ làm chi tổ nhức đầu

6
 cố nhân cũng chỉ là người
chẳng qua duyên hỏng lỡ cười với nhau
trầu này dị ứng với cau
còn duyên thiếu nợ kiếp sau lại tìm 


7
quanh ta con vịt con gà
còn bơi dươí nước con xa con gần
con gà tứ cố vô thân
vòng vo hết ở ngoài sân trong nhà
tết rồi đã sắp tháng 3
hoa bưởi đã trổ hoa cà tím tươi
nhìn lên đã đỏ mặt trời


chu vương miện


READ MORE - XA NHAU - thơ Chu Vương Miện

NHỚ CẦN THƠ - thơ Hồng Tâm





Nhớ Cần Thơ

Cần Thơ thu nắng hanh hao
Dòng sông lụa trắng tím sao lục bình
Ninh Kiều xưa một cuộc tình
Ta ôm ấp mãi bóng hình trong tim

Đò ai thả giọng hò quen
Cho người thương nhớ muốn xen lời vào
Bấy lâu chưa thỏa ước ao
Câu hò điệu hát còn xao xuyến lòng

Nhớ dòng sông Hậu mát trong
Là bao Bến đợi hẹn mong trải dài
Em như đò dọc trôi hoài
Bao xuôi ngược vẫn không rời mặt sông

Cần Thơ ơi ! Mấy năm ròng
Sao ta nhớ mãi bóng hồng ngày xưa
Nhớ em gái, Chợ Hàng Dừa
Hẹn ngày gặp mặt cho vừa lòng em.


Lý Thị Minh Tâm (bút danh Hồng Tâm);
Hội viên hội Văn học nghệ thuật huyện Bến Cầu;
Địa chỉ : số nhà 46, ấp Rừng Dầu, xã Tiên Thuận, huyện Bến Cầu, tỉnh Tây Ninh;
Điện thoại :01285990757
READ MORE - NHỚ CẦN THƠ - thơ Hồng Tâm

SÀI GÒN ĐÊM ĐỘC HÀNH - thơ Hoàng Anh 79




SÀI GÒN ĐÊM ĐỘC HÀNH

Mưa trở về bên hiên đời ngày cũ
Vòm cây im đợi gió chuyển sang mùa
Miền thương nhớ vẫn ngàn năm mây phủ
Thời gian trôi anh lỡ chuyến đò đưa.

Chim lạc bầy khản hơi tìm gọi bạn
Vậy sao em xa lắm mấy nẻo đường
Đời dâu bể anh ôm tình lận đận
Giọt thu tàn chìm khuất giữa mù sương.

Sông Sài Gòn chảy qua đền Bến Dược
Mấy dòng chia mà con nước bạc đầu
Chuyến xe lam một thời qua ngã bảy
Giữa trời sầu em cất bước về đâu.

 Trên phố nhỏ ánh đèn treo nỗi nhớ
Thèm hương yêu thơm nắng của Sài Gòn
Qua An Hạ bụi vàng bay muôn thuở
Sợ mưa dầm em lấm gót chân son.

Anh ra đi không rượu nồng đưa tiễn
Chuyện tình yêu như chiếc lá đong đưa
Đêm độc hành lạc vầng trăng cổ tich
Bài Thánh Ca Buồn ai hát trong mưa!

Ngày 28/10/2014

Hoàng Anh 79


Họ và Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng
Bút Danh: Hoàng Anh 79.
Năm sinh: 14/09/1973.
Địa chỉ mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Blog : hoanganh79.blogspot.com
Điện Thoại: 0918.974.522
Địa chỉ nhà : 1S5 lầu 1, Lương Văn Can, Chung cư Bình Khánh, P. Bình Khánh, Long Xuyên, An Giang.
READ MORE - SÀI GÒN ĐÊM ĐỘC HÀNH - thơ Hoàng Anh 79

Chuyện vui: CÔ ĐÀO TẬP PHI NGỰA ĐỂ GIẢM BÉO - Nguyễn Hồng Trân





Chuyện vui
CÔ ĐÀO TẬP PHI NGỰA ĐỂ GIẢM BÉO


Ở Hà Nội cũng như nhiều nơi khác có nhiều cô béo phì. Các cô trẻ chưa chồng thì rất lo cho cơ thể mình phát triển tự do ngoài ý muốn làm ảnh hưởng đến chuyện lập gia đình. Do đó, họ đã chịu khó tập luyện, kiêng khem ăn uống hoặc dùng thuốc để giảm cân. Có nàng đã mạnh dạn đến “mỹ viện” giải phẫu cắt bỏ từng phần thịt mỡ dư thừa để cho thân hình gọn nhẹ hơn. Các nàng béo phì cứ đồn nhau tìm cách giảm béo. Cô Đào cũng muốn như vậy, nhưng cô thuộc loại béo đều đặn các bộ phận và mặt mũi lại xinh xắn dễ thương nên cô không ưa đi mỹ viện, cũng không thích dùng thuốc, hoặc tập máy để giảm béo. Cô đào chọn cách tập sinh động và phóng khoáng hơn. Đó là đi tập cưỡi ngựa, phi ngựa để giảm béo.

Thế là cô đến địa điểm dịch vụ tập ngựa để đăng kí làm thủ tục tập luyện. Cô chọn một con ngựa đực còn non và có vẻ hiền lành, dễ bảo để tập. Có người hướng dẫn cho cô tập từng động tác. Cô Đào vui vẻ tập trèo lên, nhảy xuống ngựa nhiều lần cho quen rồi phi ngựa chạy quanh bãi tập. Cô cảm thấy việc tập này rất hứng thú, sinh động. Cô cho rằng kiểu tập ngựa này thật tuyệt vời. Cô hy vọng sẽ giảm béo thân hình rõ rệt.

Sau một tuần tập ngựa theo hợp đồng, cô Đào đến phòng dịch vụ để xác minh kết quả. Cô hồi hộp chờ xem thông báo kết quả trên bảng điện tử.

Sau khi cân đo lại trọng lượng cô và con ngựa thì thấy rằng:trọng lượng của cô không thay đổi gì mấy mà trọng lượng con ngựa thì giảm đi mấy cân.

Thấy thế mọi người ngạc nhiên cười vui lên và nói với nhau:

“Thật là buồn cười! Chắc là con ngựa đực non đó vất vả quá sức, vì phải để cô Đào nhảy lên, tụt xuống, phi đi, phi lại nhiều lần rất vất vả mệt nhọc”.

Còn cô Đào thì cảm thấy rất hứng thú mà không mệt mỏi chút nào. Có lẽ do vậy mà trọng lượng của cô không hao hụt gì cả. Cô vẫn chưa làm giảm được gì cái độ béo của cô ta. Tuy thế, cô Đào vẫn không thấy buồn. Cô nàng đành cười vui tự nhiên theo mọi người rồi chào tạm biệt ra về.

                                                              Nguyễn Hồng Trân
                                                                     (Hà Nội)


   


 

READ MORE - Chuyện vui: CÔ ĐÀO TẬP PHI NGỰA ĐỂ GIẢM BÉO - Nguyễn Hồng Trân

DẤU TÌNH XA - thơ Tú Yên







DẤU TÌNH XA

Tặng Kim Ngân (Bảo Lộc)

Phượng chưa nở hạ đã về rộn rã
Xuân vừa tàn - ai để dấu tàn phai
Nắng Bảo Lộc tô thầm duyên con gái ,
Ru hồn em - tình trải tháng năm dài
Tuổi hồng xưa ngỡ trăng về cuối ngõ
Là hoàng hôn sẽ từ tạ qua đi 
Đâu biết được vầng mây đời nghiệt ngã
Gieo bão giông làm lỡ bước xuân thì
Để từng đêm đèn khuya soi gối chiếc
Giọt lệ sầu thấm mặn giấc cô miên
Bóng núi đã vô tình nghiêng lối khác
Cuối đèo xa sương chở nặng ưu phiền
Em lặng lẽ đem niềm riêng phong kín
Cất tiếng cười ngạo nghễ với nhân gian
Gió phiêu lãng đi ngang vườn cổ tích
Giật mình nghe lạc lõng giữa thiên đàng.
Chừ gặp em trong tình cờ – mầu nhiệm
Để  thổi bùng ánh lửa giữa tro than
Dòng sông qua bao thác ghềnh xuôi ngược
Chảy về đây tưới mát cả non ngàn.
Anh dừng chân nghe như vừa tìm lại
Ở nơi đây một thánh địa huy hoàng
Bước nhọc nhằn nhờ em mà đứng được
Ngôi  nữ hoàng em lồng lộng đăng quang.
                                            Tú Yên
                                           (Hội An)

READ MORE - DẤU TÌNH XA - thơ Tú Yên

PHẠM NGỌC THÁI VỚI NỖI QUÊ TÌNH NHÀ NHỮNG NĂM XA XỨ - Phạm Thành Công




PHẠM NGỌC THÁI 
VỚI NỖI QUÊ TÌNH NHÀ NHỮNG NĂM XA XỨ



TIẾNG HÁT ĐỜI THƯỜNG
                                              Tặng vợ 
                                                                                                                                                                                     
Trong một phố nghèo có người vợ trẻ           
Vẫn đón con đi, về... như thường lệ        
Vóc em thanh cũng thể mùa xuân                                       
Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen.

Ngôi nhà nhỏ bên đền
Gốc đa, quán báo
Nơi ngày xưa ai bán chiếu gon (*)
Đêm hồ nước trăng soi
Chiều lá me, lá sấu
Cung thành xưa dấu đại bác còn. (**)

Ôi quê hương!
Cái phố nhỏ cứ mưa là lầy lội
Cháu gái nhà bên tuổi không đoán nổi
Chưa tối đã khêu đèn bê mẹt thuốc rao đêm
Ngày hai bữa, bữa nào cũng vội.

Miền đã theo tôi vào cuộc chiến tranh
Hành quân rừng già, võng treo sườn gió...
Ai biết chiều nay người vợ trẻ
Đứng mong chồng bên đứa con thơ
Giọt lệ cháy xót lòng mang sắc xanh thu!

Tuyết bạc quê người... xứ sở mưa cau...
Đi đâu, đến đâu: nhớ về phố ấy!

Đôi mắt em buồn cho bài hát anh ca
Con sẻ hót mênh mông đồng nước
Người hát rong hát vui sân ga
Tiếng Hát Đời Thường thường lẫn vào bụi cát
Anh hát cho đời...
Anh hát em nghe...
                        
                              Phạm Ngọc Thái
                       Nước Đức - tháng 2/1989

      (*) Gợi lại câu chuyện bà Thị Lộ thời con gái đi bán chiếu gon ở hồ Tây, đã gặp ông Nguyễn Trãi. Sự tích còn truyền tụng đến ngày nay.
     (**) Là hình ảnh mặt thành Thăng Long Cửa Bắc cố đô xưa, còn in dấu đạn đại bác từ thời giặc Pháp bắn vào. Thành Thăng Long thất thủ, quan Tổng đốc Hoàng Diệu phải thắt cổ để tuẫn tiết.


 LỜI BÌNH: 

     Truyền kể lại rằng, trong một khu phố nhỏ có một người vợ trẻ cùng đứa con thơ, ngày tháng chờ chồng ra đi nơi đất khách vì miếng cơm manh áo.
     Tiếng Hát Đời Thường là một bài thơ về quê hương. Những hình ảnh rất thân thuộc nhưng vẫn mang tính điển hình, khái quát. Từ căn nhà bên ngôi đền cổ quanh năm rợp bóng đa chùa, cái quán báo trong phố, đến cảnh sóng nước hồ Tây. Được gợi lại bằng câu chuyện cổ của bà Thị Lộ đi bán chiếu gon, đã gặp ông Nguyễn Trãi và những vần thơ đối đáp giữa hai người.   
     Qua bao hình ảnh mà người ra đi ở phương trời xa thường hay nhớ. Những đêm trăng hồ, những chiều lá sấu, lá me rơi. Cả chiếc cổng đá của cung thành cố đô xưa, vẫn còn in dấu đạn đại bác từ thời giặc Pháp bắn vào. Thành Thăng Long thất thủ, tổng đốc Hoàng Diệu đã phải thắt cổ để tuẫn tiết. Đó là một bức tranh quê với tiết tấu thơ đầy chất trữ tình. Rồi những hình ảnh sinh sống hàng ngày trước đây mà nhà thơ nhớ lại:                                    
                    Cái phố nhỏ cứ mưa là lầy lội
                    Cháu gái nhà bên tuổi không đoán nổi
                    Chưa tối đã khêu đèn bê mẹt thuốc rao đêm
                    Ngày hai bữa, bữa nào cũng vội.
       Người chồng ấy vẫn đau đáu nhớ về nơi vợ con đang trông đợi:
                    Tuyết bạc quê người... xứ sở mưa cau...
                    Đi đâu, đến đâu: nhớ về phố ấy!
      Cái miền quê một thuở nào vẫn theo anh trong suốt cuộc chiến năm xưa:
                    Miền đã theo tôi vào cuộc chiến tranh
                    Hành quân rừng già, võng treo sườn gió...
      Bài thơ được viết trong nỗi nhớ mong hiu hắt của kẻ đang lưu lạc xứ người. Đó là những tiếng nói yêu thương, xao xiết thường tình chốn dân gian, càng làm cho tình thơ thêm tha thiết:
                    Đôi mắt em buồn cho bài hát anh ca
                    Con sẻ hót mênh mông đồng nước
                    Người hát rong hát vui sân ga...
      Cái tiếng hát đời thường ấy có thể là một khúc đàn dạo của người hát rong trên sân ga, tiếng rao của em bé bán báo, hoặc tiếng gọi đò trên sông trong đêm vắng. Nó máu thịt như người vợ quê ta, như bà mẹ già tóc bạc, như nồi khoai, củ sắn ngày tám tháng ba. Cũng có khi ánh lên niềm vui bên bếp lửa hồng của những người thân. Ngày ngày ta vẫn từng nghe ở đâu đấy vọng lên thảng thốt, để rồi bay đi lẫn vào trong cát bụi cuộc đời:
                    Tiếng Hát Đời Thường thường lẫn vào bụi cát
                    Anh hát cho đời...
                    Anh hát em nghe...
     Và tình thi Tiếng Hát Đời Thường da diết máu tim đã khép lại ở đó.

                                                                  Phạm Thành Công
                                                                         (Hà Nội)

  Trích trong "Phê bình & tiểu luận thi ca - Phạm Ngọc Thái - 2013"
READ MORE - PHẠM NGỌC THÁI VỚI NỖI QUÊ TÌNH NHÀ NHỮNG NĂM XA XỨ - Phạm Thành Công

BÓNG TỐI- Thơ: Trần Hữu Khả



BÓNG TỐI
Thơ: Trần Hữu Khả

Âm thầm
Đi về vô hồn
ẩn trong chiếc bóng rách nát vay mượn
ta rong rêu
đeo bám tầm gởi
trên thân hòn sỏi nhỏ còm cỏi
lăn lóc bên đường…
ta không tìm thấy ta
giữa biển hợp xướng tiếng cười man rợ chia chác
ta không nhận ra ta
giữa lô nhô mặt nạ sực nức phấn xạ yêu ma

Bóng tối
trong ta
quanh đây
vòng vây đậm đặc dan díu
ngày ngày u linh mai phục bày mưu dọn kế
từng giờ mã ngưu huynh đệ dóng trống hẹn thề

Bóng tối
trong mắt ta
thui chột nhân ảnh
đui mù với nước mắt loài người

Bóng tối
trên tay ta
vòi bạch tuột uốn lượn mềm mại thâu tóm
chưa một lần nhẹ roi truy đuổi…

Bóng tối
ôm ấp
ru ta ru ta
con thú săn bắt
trong hang ổ ngon giấc
sau mỗi lần
no mồi…




Tác giả: Trần Hữu Khả
Sinh năm: 1961
Địa chỉ: K95/10 Bà Huyện Thanh Quan- Đà Nẵng
Nghề nghiệp: Tự do
Số ĐT: 0903507075 
READ MORE - BÓNG TỐI- Thơ: Trần Hữu Khả

TÌNH KHÚC SỐ 1 - thơ Trúc Thanh Tâm





1. LÝ THUYẾT

Tình yêu bài toán khó
Nếu mình muốn được yêu
Sẽ không còn lý thuyết
Tự mình phải đang yêu !

2. CHÚ ƠI

Nhớ chú, cháu gọi bằng tên
Đêm nay gió lạnh qua thềm
Giọt lệ như vừa rơi xuống
Thời gian nào để cháu quên !

3. NHỐT GIÓ

Khi anh làm cơn gió
Hẹn hò đến bên em
Chỉ cần em hé cửa
Đủ nhốt gió êm đềm !

TRÚC THANH TÂM

( Châu Đốc )
READ MORE - TÌNH KHÚC SỐ 1 - thơ Trúc Thanh Tâm

UỐNG RƯỢU TRÊN BIỂN - thơ Đức Tiên



UỐNG RƯỢU TRÊN BIỂN                       

Ta uống rượu trên sông và trên cạn
Nay bày trò uống rượu với biển khơi
Bạn một chén cùng ta một chén
Mặc mênh mông sóng gió tơi bời

Biển rộng quá hóa thuyền ta rất chật
Tiếng cười lan gọi cá về theo
Tung tăng nhảy say trong men rượu
Cá nhảy vào khoang mắt còn nheo

Bạn mời ta uống thêm chén nữa
Nghiêng tay thôi rượu đã tràn môi
Chuyện Vĩnh Hoàng biển chỉ còn gang tấc
Rượu thay ta nói chuyện cuộc đời...

Chông chênh cả biển không còn cuồng nộ
Thuyền lắc lư ngây ngất trời mây
Bạn đắc chí đòi uống cạn biển
Ta phải ngăn thôi thi sĩ chau mày...

Rượu uống trên biển không hề say
Gió và sóng cuốn đi hơi mật
Ta cùng bạn ôm nhau rất chặt
Mặn ngọt qua rồi giờ chỉ còn cay...



                      Cồn Cỏ 11-6-2010
                              ĐỨC TIÊN
READ MORE - UỐNG RƯỢU TRÊN BIỂN - thơ Đức Tiên