Chúc Mừng Năm Mới

Mười năm Văn Nghệ Quảng Trị, 2008 - 2018

Monday, August 20, 2018

MẸ ƠI - Thơ Trần Hoàng Vy



                Nhà thơ Trần Hoàng Vy



MẸ ƠI

Đọt lục bình non luộc với kèo nèo
Trả cá kho cong vạt lửa bếp rơm
Những bữa cơm nghèo
Năm xưa còn mẹ...
Mẹ ơi!

Tà áo nâu khô, buổi trưa nắng lửa
Mẹ về chung chiêng, cơn mưa một nửa
Trái thị thơm rơi ra
Chiếc nón lá giữ lại sợi tóc xưa, hồi trẻ
Mẹ ơi!

Bàn thờ ngoại hoa điệp thơm ngái
Ly nước giếng trắng trong mãi
Nãi chuối vàng ươm màu mật ong
Có đôi mắt mẹ thuở còn con gái?

Mẹ theo chồng mười mấy mùa sinh nở
Những lần đi biển... mồ côi
Dòng sữa vắt ra cạn dòng máu đỏ
Mẹ ơi!

Chiếc chõng tre nhà mình
Vạt thâm đen: “bên ướt mẹ nằm
Bên ráo con lăn”...
Ầu ơ, mùa giá lạnh...

Những cánh sẻ nâu, từ mái nhà tranh, bay ra
Bay mãi...
Mẹ chống gậy, chiều chiều
Ra ngõ ngóng phương xa.

Mùa Vu lan, chỗ mẹ ngồi một đóa hoa muống trắng
Chỗ mẹ nằm, một chén cơm trắng
Và nhang khói bay
Bên di ảnh mẹ buồn!

Mẹ ơi!
Ao thả kèo nèo nhiều con cá lội
Lục bình giờ hoa tím ngắt
Các con trở về. Mẹ đi chợ xa
Rất xa...

Mùa Vu lan vắng mẹ, 2012
TRẦN HOÀNG VY

READ MORE - MẸ ƠI - Thơ Trần Hoàng Vy

BÓNG ĐÊM, THÓI ĐỜI - Thơ Thủy Điền



BÓNG ĐÊM

Bóng đêm ta gọi mãi
Xa lắc một hình hài
Vô vọng. Ôi ! Vô vọng
Mà nào có biết, hay

Mơ đêm, rồi mơ ngày
Bóng dáng nàng tôi thương
Đêm Thức suốt canh trường
Nhìn xa lòng khoắc khoải

Bóng đêm làm khờ dại
Tiều tụy xác chinh nhân
Chí nam nhi rụi dần
Giữa trần gian khao khát.

                      Thủy Điền
                     16-08-2018



THÓI ĐỜI

Ngày đầu vừa mới quen
Tiếng điện thoại reo vang
Người chờ tôi trước cổng
Tay dìu nhẹ lên xe

Dặn đôi lời khe khẽ
Chầm chậm từng bước chân
Nghe ôi ! Sao dịu dàng
Hồn tôi... dưng cuốn mất

Hôm nay, ôi ! Lại khác
Chẳng ai đón, ai đưa
Mặc nắng, gió, bão, mưa
Đi, về trong lặng lẽ

Tiếng dây thép êm re
Cổng nhà chiều vắng vẻ
Không người, không bóng xe
Như tha ma xóm đạo

Cuộc đời ôi ! Trở tráo
Tôi như con thiêu thân
Lúc bỏ rơi, lúc cần
Như bậc thang cao, thấp

Lên non rồi xuống dốc
Nụ cười pha nước mắt
Tình thay trắng, đổi đen
Mật đường chen vị độc

Thủy Điền
12-08-2018

READ MORE - BÓNG ĐÊM, THÓI ĐỜI - Thơ Thủy Điền

LẺ LOI, THÁNG BẢY MƯA SẦU - Thơ Lệ Hoa Trần


 

LẺ LOI

Chơi vơi, ta một cõi
Khóc, cười trong đơn côi
Sầu, vui tim gói trọn
Dòng sông buồn chảy trôi

Lang thang muôn khắp lối
Một mình trong nắng chiều
Lòng bỗng thấy cô liêu
Giữa không gian trống vắng

Vai mang, sầu chất nặng
Lẻ loi giữa dòng đời
Chơi vơi và chơi vơi
Con thuyền không bến đỗ

Muốn nghe và thố lộ
Muốn than thở, ngậm ngùi
Muốn hớn hở, cười vui
Nhưng quanh mình một bóng.

                        Lệ Hoa Trần
                       12- 08 - 2018




THÁNG BẢY MƯA SẦU

Tháng bảy mưa ngâu
Lệ đổ giọt sầu
Bùi ngùi, trông xa
Thương người yêu dấu

Anh giờ nơi đâu?
Mười năm xa cách
Quê nhà tựa vách
Nhìn ánh trăng mờ

Tháng bảy mưa to
Hỡi ! Người vạn dặm
Có nhớ gì chăng?
Những ngày hoa mộng

Tháng bảy mưa giông
Ngóng trông, ngóng trông
Rụng rơi từng mảnh
Đau xót cả lòng

Tháng bảy mưa ròng
Nhớ người xa xăm
Nhớ bạn gối, chăn
Đêm về trăn trở.

Lệ Hoa Trần
18-08-2018
READ MORE - LẺ LOI, THÁNG BẢY MƯA SẦU - Thơ Lệ Hoa Trần

ĐÊM TRẦM TƯ - Thơ Nhật Quang


                 Nhà thơ Nhật Quang



ĐÊM TRẦM TƯ

Tôi chàng trai ngoại đạo
Ngày ấy, lãng đãng mơ yêu
Ngẩn ngơ dưới tháp chuông nhà thờ
khi hoàng hôn tím buông chiều
Rong ruổi…thầm yêu
tà áo dài trắng trinh nguyên những chiều tan lễ

Rồi tình yêu đến, đong đầy mơ say…
ấp ủ hương nồng bao mùa xanh lá
Từ đó, em là cây Thập giá
Tôi đem đức tin mình đóng đinh, làm chứng con tim
và từng đêm, tôi nguyện xin…
Trời giăng mây hồng se kết duyên tơ

Nhưng, chợt một chiều mưa rơi
em hững hờ, quên đi bao lời ước hẹn…
cô gái má hồng
sang ngang không lời giã biệt
Hương tình ấp ủ, mộng vỡ xót xa,
mưa xối xả, rưng rưng chiều tháng  sáu,
văng vẳng cung đàn sầu lắng đọng niềm đau

Đêm trầm tư, tôi đắm mình trong khoảng lặng
Từ đó cây Thập giá rỉ máu loang màu lỗi tội
nhưng đức tin tôi vẫn thầm khát khao
Ngày ngâu ray rứt mưa tháng bẩy
Ô thước bắc cầu, ta mình lại gặp nhau
Em ơi! Ngân Hà ai biết nông sâu?
Để tôi vắt vấn vương treo hai bờ mong nhớ.

                                                 Nhật Quang
                                              (GX Tân Hưng)

READ MORE - ĐÊM TRẦM TƯ - Thơ Nhật Quang

MỘNG NGƯỜI ÔM LÊN NÚI, LẦN QUAY LẠI SÀI GÒN, PHỐ NGỦ PLEIKU, DI CHÚC TÔI !!! - Thơ Huy Uyên



                         Nhà thơ Huy Uyên



MỘNG NGƯỜI ÔM LÊN NÚI

Tháng giêng mùa sim nở
Biếc tím tận cuối đồi
Chiều sương rơi giọt áo
Nghiêng che vai em tôi !

Ngày em quay trở về
Sầu gởi theo bóng núi
Chập chùng sương bóng mây
Tôi một đời đứng đợi.

Mái nhà ai un khói
Ai đang thổi cơm chiều
Bên đồi sim chiều tối
Lá bên đường liêu xiêu.

Làng quê êm thanh-bình
Đêm sao trời lấp lánh
Có hai mái đầu xanh
Tim rộn ràng hò hẹn.

Đồi sim đêm trăng tỏ
Nước mắt người vây quanh
Ai một đời xa mãi
Đăm đắm nhìn lặng thinh.

Hoa tím chiều xa xưa
Trên đồi ai còn đứng
Hoang trôi đi không về
Chôn sâu từng kỷ-niệm.
Mộng người ôm lên núi...


LẦN QUAY LẠI SÀI GÒN

Đêm trôi đi đâu trời đất Sài-Gòn
Vườn nhà người thơm mùi hoa sữa
Dỗ dành mãi chạy quanh con tim
Đầu đường thả dài cơn òa vỡ.

Những sáng mai thức dậy
Lẩn quất quanh đây giọng cười
Người còn đó mà tôi nào thấy
Bóng chùm ma Sài-Gòn chết trôi !

Bước chân và những tháng ngày buồn
Chuyến xe đi về Chợ Lớn
Sầu xưa ai trải kín chợ Bến Thành
Đứng trước ngả ba
sửng sốt nhìn bàn tay năm ngón.

Về chi đây xanh xao màu đời lá
Sài-Gòn trôi xuôi đám mây trời
Ra khơi xa mà lòng như đã
Tình-nhân xưa phụ rẫy tình xưa !

Về chi đây sau mấy mươi năm
Đứng giữa Sài-Gòn ôm mặt khóc
Hồn bao năm một cõi mê hoang
Trần-gian đó bây giờ đã khác.

Lần quay lại Sài-Gòn
cầm nhầm quá-khứ
Dấu tích xưa trả lại ngày xưa
Mù lòa tối tăm đường hạnh-phúc
Chôn tháng năm ngã tư ngả bảy bơ-phờ.

Tóc bạc trắng và tình đã phai
Tôi con chim mù lòa bói cá
Tôi lìa cành chiếc lá rụng rơi
Về đâu đây ơi Sài-Gòn phù-thủy...


PHỐ NGỦ PLEIKU

Một mình ly cà phê quán vắng
Đêm Pleiku thả sợi sương buồn
Môi người xưa một đời chát đắng
Ta xa nhau rồi sáng mai nụ hôn.

Có phải em và mùa hè
Núi vây quanh nỗi nhớ
Trái tim người mọc rêu
Thả bên ai chùm bộc phá.

Tình rồi em có phôi pha
Treo lên cây niềm đau thập-tự
Lời cầu kinh im lặng phía nhà thờ
Những con đường
những cặp tình-nhân chờ đợi.

Màu sương lạnh quanh đây bảng lảng
Tôi, Pleiku mây nước mênh mông
Dưới mưa đèn nhà người ngắt quảng
Len lén niềm đau chà xát tận lòng.

Đêm ngồi quán đợi em về
Nỗi nhớ bò dài hốt hoảng
Biển rộng hồ sâu tấc lòng Pleiku
Phố ngũ quên con đường da diết lạnh.

Mù tăm lối quay về quê cũ
Em bây giờ thả bước nơi nao ?
Đóng cửa bên ai quắt quay nỗi nhớ
Linh-hồn tôi xiêu lạc cõi đi về.

Pleiku vội chôn huyệt mộ tình sâu
Hình như đêm qua mưa tới vội
Người còn ở lại níu đời nhau
Có còn hai mắt ngập ngừng lệ nhỏ.

Ngậm ngùi tôi cả đời cay xót
Bài thơ thay bản di-chúc cuối cùng
Bu quanh quán khuya bầy rắn độc
Nghĩ về một nghĩa-trang, một thuở hư-không.

Đêm đi qua phố ngủ Pleiku buồn ...


DI CHÚC TÔI !!!

Quán cà-phê đã vắng người
Lao lung tiếng hát bên trời dấu xưa
Từ em một lối đi về
Con đường đã cũ khuất che đoạn tình
Tôi cầm lên núi u-minh
Đốt quanh ký-ức đi tìm tuổi tôi
Mai sau dù đã xa người
Cũng xin giữ lấy nổi trôi dặm lòng
Tôi giờ một khúc hư-không
Dang tay nằm chết giữa thung lũng buồn
Nỗi đau chôn lấp nghĩa-trang
Mộ tôi thắp nến hai hàng lệ rơi...

                                Huy Uyên

READ MORE - MỘNG NGƯỜI ÔM LÊN NÚI, LẦN QUAY LẠI SÀI GÒN, PHỐ NGỦ PLEIKU, DI CHÚC TÔI !!! - Thơ Huy Uyên

Sunday, August 19, 2018

NỤ TẦM XUÂN CHENG CHENG CỦA TÔI - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân

Tác giả Lê Hứa HuyềnTrân

NỤ TẦM XUÂN CHENG CHENG CỦA TÔI
Truyện ngắn
LÊ HỨA HUYỀN TRÂN

          Năm tôi gặp em, em chỉ tròn mười bảy, cái tuổi còn quá đỗi ngây thơ, quá đỗi xinh tươi với một tâm hồn trong trẻo. Bởi thế, tôi giữ em vo tròn trong trái tim của tôi, không để cho em biết, nào để cho em hay một chàng trai hơn em bảy tuổi đang thương em một cách âm thầm…
          Em tên Cheng, cái tên nghe thật ngộ. Chẳng bó buộc trong cái khuôn khổ tên nào, đơn giản như cách em nói: "Mẹ muốn em có cái tên thật ngộ nên đặt tên đó.” Từ đó, để một cách dễ thương, tôi hay gọi em là Cheng Cheng. Em, tôi, Du và Kỳ là bộ tứ thân thiết lúc nào cũng gắn bó với nhau. Chúng tôi là bạn đồng tuổi, đều lớn hơn em bảy tuổi, còn em, em là em gái bé nhỏ của cả ba thằng. Chúng tôi thân với nhau từ niềm đam mê Kpop, thứ âm nhạc thời thượng mà dường như tuổi trẻ ai cũng một lần theo đuổi. Cứ thế, cuối tuần nào chúng tôi cũng gặp nhau, và lẽ thường, nếu người ta đến với nhau khi có một sự đồng điệu về sở thích, người ta sẽ vô cùng gắn bó, khó xa nhau.
          Trong cả ba thằng, tôi là người gần gũi với em nhất, em hay vòi tôi chở đi học, và có lẽ cũng bởi trong cả ba, tôi là người có bề ngoài ấm áp nhất. Kỳ là dân chơi nên cậu mang vẻ phóng túng dù rất chiều chuộng em, còn Du thì hay cười và lớn nhất trong cả bọn nhưng có vẻ hơi đơn giản. So ra, tôi hay tự khen mình là thằng tâm lý nhất. Còn em, em là một  cô bé có phần hơi lạnh lùng, lạnh lùng đến độ em thu mình nhỏ bé lại xíu xiu trong chiếc vỏ ốc mà chỉ ba thằng chúng tôi thi thoảng được phép bước vào.     
          Người ta hay nói, những con người gần gũi nhau, họ hay yêu thương nhau. Cái lòng thương đó sinh ra từ những sẻ chia khi khó khăn, những niềm vui khi cùng nhau làm điều gì đó, hay đơn giản với những người đa cảm, họ thương nhau bởi kỉ niệm. Thế nhưng, chưa bao giờ tôi có ý định nói rõ lòng mình, bởi tôi đợi em lớn, đợi em hiểu rõ tình cảm tôi và cả tôi có thêm thời gian hiểu rõ tình cảm của chính mình.
          Em và tôi đều yêu mưa. Người ta yêu mưa vì người ta lãng mạn. Chúng tôi yêu mưa vì mưa làm chúng tôi lạnh. Giống như nhiều người có cái sở thích bật quạt rồi trùm chăn hay tuyết rơi thì phải đi ăn kem cho kì được. Mưa làm chúng tôi buồn, nhưng nỗi buồn ấy lại làm chúng tôi thích. Những lúc ấy, cả Du và Kỳ đều bị kéo vào những trò rồ của chúng tôi và thể nào Du cũng nói: "Sao lại phải ăn kem ngày mưa? Anh lạnh lắm”, còn Kỳ thì cằn nhằn: "Nếu muốn anh sẽ dẫn em đi Đà Lạt một chuyến, chứ đừng ở đây mà tận hưởng không khí trên đó”.  Vì thế, tôi muốn vào một ngày mưa, một ngày mưa lạnh giá nhất, tôi nói rõ lòng mình với em. Tôi vẫn còn nhớ như in ngày ấy, khi tôi hẹn em ra nói chuyện, em đã rất vui, em ghé nhỏ vào tai tôi:
          -Thật trùng hợp, em cũng có chuyện muốn nói với anh. Em đã tìm được người mà em thích rôi…
          Em thích Kỳ. Còn chuyện tôi định nói ra, nó theo thời gian mà không bao giờ có thể nói cho em nghe nữa. Bẵng đi một vài tháng, tôi nghe Du nói Kỳ bỏ rơi em, cái thằng vốn ăn chơi, không chung thủy với ai, nhưng tôi lại nghĩ với nó em sẽ khác biệt. Khỏi phải nói, tôi tức giận nhường nào, tôi thậm chí còn tìm đến Kỳ để đánh nó, trong lúc nó đánh lại tôi, như dùng hết sức bình sinh nó hét vào mặt tôi:
          -Mày là thằng không có quyền đánh tao nhất.
          Tôi và Kỳ không nói chuyện nữa, và chúng tôi cũng không còn buổi họp mặt nào nữa, chỉ thi thoảng, tôi, Du và em lại cùng nhau đi uống nước kể về những điều xưa cũ. Được tròn một năm, tôi nghĩ em sẽ nguôi ngoai, với khát vọng muốn được bên cạnh em, tôi định tỏ tình một lần nữa, nhưng lúc này em lại nói với tôi:
          -Anh Du vừa tỏ tình với em.
          Tôi lại chìm vào yên lặng. Hôm sau, thấy em và Du cười với nhau, tôi chợt hiểu lại một lần nữa tình mình thành dang dở. Con người ta hay có những ngoại lệ, có lẽ tôi là ngoại lệ duy nhất trong em, ngoại lệ mà lúc con người ta là bạn với nhau, người ta thường nghĩ mình đặc biệt, nhưng ngoại lệ trong yêu thương thì người đó chỉ là một kẻ cô đơn. Rốt cuộc thì trong ba thằng, tôi luôn là người ngoại lệ đó, rốt cuộc trong ba đứa con trai, em không bao giờ chọn tôi. Năm em hai mươi, tôi từ biệt em, từ biệt Du, từ biệt thành phố nhỏ đi lên tỉnh làm ăn. Thực ra cuộc sống chỉ là một lí do, lí do chính là vì tôi muốn đến một thành phố không có em, để quên em.
          Những năm năm sau, tôi quay lại thành phố đã từng có cả bốn chúng tôi trong đó. Tôi hẹn Kỳ, và cả Du đi uống café, cả hai đứa giờ đã vợ con đuề huề, nhưng không có em. Nghe Du nói sau khi tôi đi ba năm, em cũng rời xa thành phố và mất liên lạc từ đó. Tôi hỏi Du sao lại để em đi khi chuyện tình đang đẹp, nó chỉ ngỡ ngàng:
          -Bé Cheng chưa bao giờ là bạn gái tao.
          Còn Kỳ, nó nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực:
          -Đừng nói với tao mày không biết nhé. Ngay từ lúc ban đầu, người bé Cheng thích đã là mày. Thế nên ngày đó, tao mới đánh mày tơi bời, vì tao thích bé ấy nhưng bé ấy lại không hồi đáp. Còn mày, cứ nghĩ tao vì dân chơi nên bỏ rơi bé ấy, ghét mày quá, tao cũng không nói sự thật.
          Tôi ngồi bần thần cả người. Ừ nhỉ, em chưa bao giờ nói rằng em thích ai, mà chỉ có tôi ngồi yên một chỗ rồi suy đoán, cũng chỉ có tôi không dám nói lên tình cảm thật của mình để rồi đánh mất em. Em là cô bé lạnh lùng, em không nói lên tình cảm mình, em nói với tôi ai thích em chỉ là để tôi giữ em lại, thế mà tôi không hề hay biết.
          Thế đấy, nụ tầm xuân ngày nào vẫn biếc một màu xanh, nó xanh ngắt như một loài cây sớm nở mau tàn, nhưng e ấp. Chỉ có tôi và em đã đánh mất đi tình cảm mới nhú ấy vì không dám nói thật. Tầm xuân, loài hoa tôi yêu đầy nhẹ nhàng và e ấp, người con gái mang cho tôi cảm giác như loài hoa ấy, Cheng Cheng, tôi đã từng rất yêu em.

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân,

Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định.
READ MORE - NỤ TẦM XUÂN CHENG CHENG CỦA TÔI - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân

DUY ƠI, BẠN RA ĐI NHƯ BÓNG THU VỀ - Thơ Trần Kiêm Đoàn



                 Bs Hồ Đắc Duy


DUY ƠI, BẠN RA ĐI NHƯ BÓNG THU VỀ

“Bác… Duy thôi đã thôi rồi,
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta.”

Mấy năm trước bạn ta gặp lại,
Ở quê người hải ngoại Cali,
Đọc thơ Nguyễn Khuyến – Dương Khuê,
Hứa suông sẽ “mượn ngày về tiễn nhau”.
Cứ tưởng tếu ngờ đâu lại thật,
Tin bạn hiền vừa mất hôm qua.
Quê hương, tình bạn quan hà,
Biển trời hai cõi phương xa mịt mờ.
Nhớ chi lạ thương hoài thuở nớ,
Bạn hơn mình vài tuổi ngây thơ.
Học trò Quốc Học vu vơ,
Thương o Đồng Khánh làm thơ… con mèo!
Đứa thầy thuốc đứa theo thầy giáo,
Mà tâm hồn gió bão văn chương,
Tài hoa chi giữa đời thường,
Thi ca, biên khảo… ngó đường mà đi!
Hồ Đăc Duy lương y khiêm nhã,
Hồ Đắc Duy đôi ngã văn đàn:
Hồn tự do là bóng trăng,
Mây che không khuất, gió tràn không lay.
Đường thế hệ Đông Tây kim cổ,
Đã xa rồi cái thuở Dương Khuê.
Ta quý nhau và lắng nghe,
Con đường Trung Đạo đi về an nhiên.
Mùa Vu Lan chuông thiền đồng vọng,
Bạn ra đi như bóng Thu về,
Tình người, tình bạn, tình quê,
Thương thương, nhớ nhớ, lắng nghe bụi hồng.
Không hoàn không, chân không rỗng lặng,
Cõi đi về tự tánh bình an.
Duy ơi! Có một vầng trăng,
Sao Mai vừa lặn, bóng Hằng còn đây.

Sacramento, Cali - mùa Vu Lan 2018
              Trần Kiêm Đoàn

READ MORE - DUY ƠI, BẠN RA ĐI NHƯ BÓNG THU VỀ - Thơ Trần Kiêm Đoàn

THƠ CHO NGƯỜI PHÚC LỘC - Phan Phụng Thạch



               Nhà thơ Phan Phụng Thạch



THƠ CHO NGƯỜI PHÚC LỘC 

Em có về thăm Phúc Lộc không ?
Nắng xưa e nhạt áo em hồng
Những con bướm của thời thơ ấu
Còn trở về bay trong nắng trong

Quê cũ bên trời ơi nhớ lắm
Cuộc tình còn đó những si mê
Thương em áo lụa chều hoe nắng
Thương cả con đường em bước đi

Đời đã ba mươi hồn đã mỏi
Lẽ nào trôi mãi giữa hoang liêu
Em bây giờ cũng như sương khói
Không nhớ sao lòng anh hắt hiu

Bao giờ em đã trở về Phúc Lộc
Nhớ gửi cho anh ít nắng vàng
Với đóa hoa anh cài mái tóc
Phương người anh sẽ đón xuân sang

                           Phan Phụng Thạch

READ MORE - THƠ CHO NGƯỜI PHÚC LỘC - Phan Phụng Thạch

THÁNG TÁM VÀ SINH NHẬT - Thơ Trần Mai Ngân






THÁNG TÁM VÀ SINH NHẬT

Mình âu yếm đi anh...
Đừng lạnh lùng hay hờ hững nữa
Tháng Tám về rồi... sinh nhật em
Mùa Thu vàng trời cũng xanh thêm
Và đêm đến nhiều sao lấp lánh

Mình tựa vai đi anh
Buổi trưa nơi đây trời im vắng
Thảm hoa vàng cùng cánh đồng xanh
Có tiếng hát anh ru thật êm
Cánh môi say tháng Tám đẹp thêm

Mình ôm nhau đi anh
Và hôn em đi anh
Mừng tháng Tám mừng sinh nhật đến !

                           Australia, 20-8-2018
                                Trần Mai Ngân

READ MORE - THÁNG TÁM VÀ SINH NHẬT - Thơ Trần Mai Ngân

Saturday, August 18, 2018

TÁI NGẠO GIANG HỒ - Thơ Nguyễn Khôi




Lời dẫn: 
Ngày 7-11-2005, sau khi đọc bài "Giang Hồ" của Phạm Hữu Quang, Nguyễn Khôi về hưu (hết bay nhảy) đang ngồi bó gối trên gác ở Phố Vọng viết Bộ sử làng "Cổ Pháp cố sự" - 4 tập, 920 trang... nổi hứng viết bài "Tái ngạo giang hồ" gửi tặng một số Bạn Thơ... Nay (10/9/2016) đọc trên Văn đàn BNN có đăng bài "Giang hồ tê chân" của Trần Hoàng Vy, viết ngày 22/10/2008... Nguyễn Khôi thấy hay hay, xin đăng lại bài thơ cách nay 11 năm để các Bạn Thơ cùng đọc cho vui:


TÁI NGẠO GIANG HỒ
 "Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt

           Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà"
                               (Phạm Hữu Quang)


Giang hồ... Ừ ta đi lên gác
Leo từ tầng một lên tầng tư
Phớt tỉnh khi đi qua buồng vợ
Đầu trụi, không tiền khác gì Sư ?

Giang hồ... Ừ không đi đâu cả
Quanh quẩn lên lên xuống xuống hoài
Ra ban công trông mây hóng gió
Đứng tựa lan can đọc Thơ vui...

Giang hồ... sớm mai ta thể dục
Vươn vai, khuỵu gối, quay hai tay
Ngồi Thiền bất động e ngưng trệ
Vặn vòi xịt nước tưới Bon Sai.

Giang hồ... không say, ừ kiêng rượu
Tránh huyết áp cao, ngại Tiểu đường
Cảm lạnh viêm dây "Thần kinh bảy"
Châm cứu... méo mồm - ôi rất thương.

Giang hồ... ương ương, ừ lẩm cẩm
Ti vi xem chán lại nghe Đài
Các tay Chính khách đua tung hứng
Sợ Cúm gia cầm, khủng bố xơi...

Giang hồ... mình chẳng CHƠI chi cả
Cứ kệ thây đời quá nhố nhăng
Bọn trẻ lâng lâng trong chích CHÁT
Cánh già "thế sự" chuyện loăng quăng.

Giang hồ... âm thầm qua trang sách
Cụ Khổng mơ bá chủ loài người (1)
Thôi thì hội nhập TOÀN CẦU HÓA
Các nhà tài phiệt thỏa kiếm lời.

Giang hồ... tiến lui trên sân thượng
Ta đang cười hay đang ngu ngơ ?
Thế giới tranh hùng... mình ngất ngưởng
Tọa sơn xem Thiên hạ đánh cờ...

                Phố Vọng 7-11-2005
                   NGUYỄN KHÔI
…….

(1) Đọc sách "Trung Hoa mộng"

READ MORE - TÁI NGẠO GIANG HỒ - Thơ Nguyễn Khôi

Friday, August 17, 2018

ĐỌC L.T. ĐÔNG PHƯƠNG - Lê Văn Trạch

ĐỌC L.T. ĐÔNG PHƯƠNG
Lê Văn Trạch


http://oi59.tinypic.com/6hnc5u.jpg
Nhà thơ L.T. Đông  Phương

Chưa có dịp diện kiến, nhưng ai sống gần hoặc tiếp xúc với chị đều cho rằng chị là người hồn nhiên, cởi mở, vui tính...  Những hôm lễ, tết, chị rất điệu với tà áo dài tha thướt, dáng nét trẻ trung... Trong một lần nói chuyện, chị kể vừa đi dự đám cưới tổ chức ngoài trời trong không gian thông thoáng với cảnh quan hài hòa, thơ mộng, nghĩ rằng về nhà ít ra cũng làm được một vài bài thơ, nhưng khi ngồi xuống, giấy bút sẵn sàng thì không ghi được chữ nào. Tôi bảo: Đúng rồi, bởi vì “nguồn thơ” của chị không khởi đi từ những hình tướng với sắc màu kiều diễm như thế!

Những biểu hiện bên ngoài chỉ là lối hành xử đời thường để hòa theo dòng người mà sống. Đằng sau ấy là tấm lòng đầy ắp sự xúc cảm, ngổn ngang trăm mối, như cây đàn nhiều sợi tơ, chỉ cần chạm nhẹ là rung lên theo cung bậc. Trong cuộc sống thỉnh thoảng có những tâm hồn như thế và chị là một – đó là nhà thơ L.T. Đông Phương, người gốc Diên Sanh, huyện Hải Lăng tỉnh Quảng Trị. Hiện nay chị đang cư ngụ tại San Jose – Cali.

Từ rất sớm, ở góc làng quê, tâm hồn thơ ngây trong trắng của "cô bé" L.T. Đông Phương dường như gặp sự va chạm tình cảm thật mạnh, làm dao động và tạo dấu ấn thật sâu, dai dẳng.. Có thể do nguyên cớ ấy kết hợp với những yếu tố khác đưa đẩy, chị đành phải ngậm ngùi lìa xa nơi một thời gắn bó. Hai nỗi buồn quyện lại hình thành một khối đớn đau dung chứa bao mất mát, cô đơn... Những phân tử ấy gặp nhau tạo thành những phản ứng dây chuyền và cộng hưởng với những âm thanh tác động, dẫn dắt tâm hồn chị đến mọi ngõ ngách trong khoảng tối cuộc đời. Những điều ấy dường như tụ ở điểm gãy của cây Gió, theo năm tháng hình thành một thứ trầm kỳ, ngát hương quý giá...
http://oi63.tinypic.com/2w4k9vo.jpg
Tình yêu, đề tài muôn thuở của nhân loại và giai đoạn kiếm tìm, khai mở hò hẹn là thời kỳ đẹp nhất với bao niềm vui, dệt mộng ước mơ, cứ tưởng muôn đời nắm giữ:

Từ đó tình anh em ấp ủ
Bao lần gương lược thấy em tươi
Trên nương dưới rẫy em thầm nguyện
Muối mặn gừng cay chỉ một lời

Bằng một tình yêu mãnh liệt với lời thề nguyền kết dính, nàng chủ quan, độc quyền chiếm hữu:

Tóc thề buông vấn vít trái tim anh
Em trói chặt một đời anh phiêu lãng

Nhưng sự đời vốn không tròn trịa như ta tưởng, chẳng mấy chốc nắng sớm, mưa chiều, chàng đành đoạn quay lưng để nàng một mình tàn phai nhan sắc với bao điều phiền muộn:

Xơ xác tóc xanh ngày nắng hạn
Vàng phai má thắm lạnh tàn đông
……
Vò võ sớm chiều em ngóng đợi
Ai ngờ câu muối mặn, gừng chua!
……
Chân bước qua dòng sông cạn nước
Nhớ lời thề thốt ruột bầm đau
Bờ sông con nhái đừng kêu nữa
Ta trĩu đôi vai một gánh sầu!


Người phụ nữ vốn giỏi chịu đựng và thủy chung, trước nghịch cảnh ngăn cách, nhưng vẫn luôn hoài niệm về người tình với những ước hẹn ngày xưa:

Em yêu người từ thuở tuổi vành khuyên
Vai áo mỏng nặng nề câu vàng đá
Nắng sớm mưa mai chăm chút hương nguyền

Nàng trân quý tình yêu đầu đời, nên vẫn còn chút niềm tin, mong manh đợi chờ ngày trở lại:

Đợi chờ người, ướp thơm tà áo lụa
Bằng trầm hương tôi ngậm ngải đi tìm
Bằng mê đắm khi tay lần mở cửa
Thấy mặt trời chợt sáng chói trong đêm

Nàng bước đi với muôn người theo vòng quay của đất trời, nhưng vẫn canh cánh bóng hình người xưa cũ, mỏi mòn qua bao mùa lá rụng:

Vẫn đợi người đêm mịt mùng bóng tối
Trăng phai rồi, trắng xóa cõi hồng hoang
Nghe giục giã những hồi chuông thống thiết
Nghe trong em năm tháng đã phai tàn

Hiếm có người con gái nào gìn giữ, chắt chiu cuộc tình như thế, cho dù mai này xác thân cạn kiệt, lặng yên vẫn đợi chàng về trong phút cuối:

Đợi người về đốt que diêm cuối
Có tôi ngồi im vắng suốt đêm thâu
Người nhớ khẽ lay tôi bằng tiếng gọi
Biết đâu chừng tôi hóa đá từ lâu

Tình yêu của L.T. Đông Phương là vậy, không giăng đèn kết hoa hay êm xuôi đằm thắm, mà đầy nghiệt ngã, có thể đôi khi pha chút giằng xé giữa mộng và thực, nhưng đó là chất liệu để “nàng thơ” nhả những sợi tơ mượt mà óng ánh.

Ngoài Tình yêu với quay quắt nhớ thương ấy, trong thơ chị, dòng chảy của kỷ niệm từ tình mẹ cưu mang con trẻ đến tình quê hiền hậu như củ khoai, củ sắn, như những chắt chiu hình ảnh xóm làng, dòng sông đã quyện lẫn nhau. Chị đã đem trao hết nỗi lòng đau đáu nhớ thương ấy thả xuống dòng thơ - để dẫu tất cả là nỗi niềm xưa nhưng sẽ sống mãi trong hồn chị, như một chút gì bàng bạc của cánh buồm xa đợi gió nồm đưa về lại bến cũ.

Và tình quê trong chị, do thời cuộc chị đã phải rời xa quê hương mình, cho dù bởi lý do nào đi chăng nữa, thì phút chia tay là khoảnh khắc ảm đạm, dấy lên bao nỗi niềm trong lòng người đi kẻ ở. Nhất là với tuổi thơ, một quãng thời măng sữa quẩn quanh trong nếp nhà nhỏ, khu vườn xinh xắn, đường đi lối lại cùng những khuôn mặt gần gũi, thân thương bỗng chốc phải bỏ lại để đến một nơi nào đó lạ lẫm xa xôi...


L.T. Đông Phương cũng ra đi trong tâm trạng như thế, lòng đau như có vết dao cắt:

Mùa xuân ấy ra đi không trở lại
Xa quê hương như lá phải xa cành
Còn đâu nữa một thời yêu dấu cũ
........
Có đợi ta không con đường ngày cũ
Quê hương ơi tha thiết gọi tên người
Những sáng, những chiều không biết sao vơi

Lòng quặn thắt nhưng phải đành đoạn và ai ngờ một lần đi là biền biệt, có khoảnh khắc nhung nhớ là "ruột đau chín chiều":

Đời chia trăm hướng người muôn ngả
Tan nát lòng theo những bước đi
Chốn cũ ai về cho nhắn gởi
Quê người xuân đến giữa phân ly
....
Nghẹn ngào dõi mắt về quê cũ
Chỉ thấy trời mây xám một màu

Khung trời quê hương cách xa ngàn dặm, những lúc bâng khuâng nhớ về bóng dáng mẹ lúc nào cũng hiện ra và từng chi tiết của những chăm sóc trìu mến, những khổ nhọc từ ngày đầu con hiện hữu:

Những khi buồn vẫn nhớ lời mẹ kể
Góp mặt đời con chẳng có gì vui
Xót thương mẹ những chuỗi ngày khốn khó
Tràn ngập tim con thương nhớ ngậm ngùi

Cả đời mẹ chỉ lo cho con suốt ngày đông tháng hạ, vất vả khôn nguôi. Thế mà khi mới lớn con bỏ mẹ mà đi, chẳng có một lần chăm sóc, bây giờ có bao nhiêu lời trần tình cũng không thể nào bù đắp được.

Ra đi cũng tưởng sẽ có ngày trở lại, nhưng thế sự đưa đẩy dập dồn ùn tắc, đưa con đi xa hơn, đến lúc cha già, bè bạn nằm xuống cũng không có mặt để nhìn lần cuối, đi sau quan tài đến nơi an nghỉ:

Đưa em về thắp nén hương muộn trễ
Nhớ cha xưa từng vất vả đồng sâu
Đời buồn thiu tóc mẹ trắng mái đầu
Nấm mộ nhỏ phủ xương tàn bè bạn

Và nữa, những ngày theo mẹ về ngoại có lẽ là những lúc êm đềm nhất, nhưng khi nhớ về thì không là như thế mà hình dung ra bóng ngoại hiu hắt, quạnh quẽ:

Khi chợt tỉnh, bóng ngoại buồn in vách
Con lớn lên rẽ đường đi hướng khác
Đời nổi trôi sóng nước chốn quê người
Vinh nhục bao lần cười khóc đầy vơi
Mưa bão trong đời mình con nhận đủ
Trong tâm tưởng vẫn ghi hình ảnh cũ

Nỗi quay quắt tận cùng vẫn là mẹ. Con theo năm tháng nổi trôi, mẹ tuổi già còm cõi, đến lúc cuối đời con vẫn ở nơi xa xôi, không nắm được tay mẹ để giữ hơi lần cuối:

Đau lòng con biết mấy
Thương nhớ làm sao nguôi
Thầm gọi mẹ hiền ơi
Tuôn trào dòng lệ chảy

Bằng những mất mát, cách xa, cứ tưởng như thế là đủ theo quy luật thừa trừ có phần châm chước cho phận má hồng. Nhưng không! Thử thách cứ theo chân trên bước đường lưu lạc:

Nhớ xưa áo lụa vàng trong gió
Xây đắp lâu đài giữa mộng mơ
Đâu biết cuộc đời như trái đắng
Tháng năm nếm trải đến không ngờ

Để từ một cô gái quê chân chất, đôn hậu, muốn hòa vào vòng quay nhân thế, nàng phải hóa trang thành khuôn mặt khác tạo sự đối kháng nội tâm, hành hạ thân xác mình, biết thế nhưng phải chấp nhận vì không có sự lựa chọn nào khác:

Ta lạc lõng theo dòng đời cuốn hút
Lòng rất thật phải nói điều không thật
Gắng gượng ngọt ngào để thế nhân vui
Ta dấu buồn sau những nụ cười tươi
Đem cay đắng chôn sâu vào lồng ngực

Sự đối kháng nội tâm cùng những nghịch lý luôn rình rập trên từng bước chân đi, đôi khi nàng muốn xa lánh tất cả tự mình gậm nhấm nỗi đau:

Đừng ví mình như một cách chim
Chim bay tôi biết nẻo đâu tìm
Gánh sầu tôi chạy quanh trời đất
Chỉ một mình tôi với bóng đêm

Nhưng như thế vẫn không yên, chính khi thu mình trong cô đơn, bão lòng lại nổi lên, quặn thắt, chới với... tưởng như mấp mé bên bờ tuyệt vọng:

Tôi về trong một căn phòng vắng
Mưa gió muôn phương kéo lạnh về
Có cả một vầng trăng góa bụa
Theo tìm trong suốt những cơn mê

Cứ ngỡ bằng những đớn đau khổ lụy như giông tố phủ lên cả cuộc đời sẽ làm chai lì, thui chột mọi cảm nhận; ngược lại, nó như kim cương mài dũa, cảm xúc thêm sắc sảo, nhạy bén... Xã hội đảo điên, nhiều phận đời khốn đốn, bị đẩy vào những cảnh đắng cay... Đó là chuyện thường tình, nhưng đối với chị, không thế...  Tình cờ gặp người em xóm nhỏ, một thời "Đơn sơ áo trắng lòng trong trắng, Em dệt bao nhiêu ước mộng đời" nay đang thấp thoáng trong ánh đèn mờ ảo "Son phấn vùi chôn dấu vết đời" làm chị ngỡ ngàng, quặn thắt:

Lơi lả em cười quên đắng cay
Đèn mờ nhuộm tím tuổi thơ ngây
Quán đêm gặp lại người năm cũ
Đau xót lòng tôi em có hay...

Cơn hồng thủy năm ấy làm đảo lộn tất cả vị trí trong xã hội, mọi người đều ở tận cùng một giai cấp để ... kiếm ăn, đang tần tảo ngược xuôi nuôi đàn con dại, gặp thầy: “Oằn vai vì cơm gạo - Thầy gò lưng đạp xe - Mồ hôi tuôn ướt áo - Đón đưa khách đi về”
Chị nghẹn ngào, ray rứt:

Đời không như sách vở
Chữ nghĩa chẳng no lòng
Em nhìn thầy rưng lệ
Thầy nhìn em ngại ngùng

Và cuối cùng, một chữ tình cứ làm đắng lòng chị:

Người hẹn cùng tôi phơi tóc bạc,
Dệt thơ trăng sáng tỏa lưng đồi

Nhưng người không giữ lời hẹn ước, nửa chừng quay lưng... Chị hụt hẫng như vết chém ngang đời, nhức nhối, mung mủ, di căn qua từng cơ phận khác, bệnh hoạn cả châu thân... nhưng không bỏ cuộc, tự mình chẩn đoán, đứng dậy tìm phương cách:

Đành lên núi thẳm tìm cây thuốc
Về dựa lều tranh xoa vết thương

Cây thuốc là chữ nghĩa thoát ra thành vần điệu, giải tỏa mọi ức chế.
http://oi63.tinypic.com/2w4k9vo.jpg
Tôi đã đọc những gì chị viết trên diễn đàn, kỷ yếu, tạp chí, đặc san... phần nào nắm bắt được nguồn thơ và cảm được hồn thơ của chị: Chị gom phụ bạc, chia ly, nhung nhớ, phủ phàng, thất bại... nói chung là nỗi khổ niềm đau vào nồi chưng, để cất, chắt lọc thành hương hoa rất riêng trao cho đời.

Có ai đó nói rằng:"Người nghệ sĩ sáng tạo thơ văn là thượng đế", bởi vì dưới ngòi bút, họ cho những nhân vật biến hóa khôn lường. Riêng tôi lại nghĩ rằng nhà thơ là sứ giả của thượng đế, được phái xuống trần gian với thiên chức nghe, nhìn, cảm nhận những gì ẩn sâu trong tâm thức con người, rồi diễn bày ra, qua ngôn ngữ, kết hợp với nhịp điệu cá biệt của mình để đánh động trở lại.... Lúc đó không còn là tâm sự cá nhân mà hoá thành tiếng lòng chung thổn thức... như cây hương được đốt, lan tỏa vào không gian... Có lần chia sẻ chuyện văn chương, tôi mạnh miệng bảo là sự nghiệp thi ca của chị được chất chứa trong hai câu thơ… Không đợi cho tôi nói tiếp, chị đọc:

Biết về hái hết rừng sim chín
Uống cạn dòng sông chẳng thấy người

Nhân gian chỉ cần "ăn nửa trái sim, uống lưng bát nước" là đủ để tìm thấy "người thương", thế mà... Chị băng qua khu đồi trơ lá, chân chạm nhẹ vùng cát khô mịn ở đáy sông, cứ thế mải miết bước đi, không chỉ tìm duy nhất… một con người, nhưng là đi tìm tất cả hoài bão để bù đắp bao điều mà ý thơ đã gói ghém, ẩn dấu như khát vọng cả đời chị cưu mang....

LÊ VĂN TRẠCH
READ MORE - ĐỌC L.T. ĐÔNG PHƯƠNG - Lê Văn Trạch