VĂN NGHỆ QUẢNG TRỊ KÍNH CHÚC CÁC BẠN VÀ QUÝ QUYẾN NĂM MỚI GIÁP NGỌ 360 NGÀY AN BÌNH, MAY MẮN VÀ HẠNH PHÚC

Wednesday, October 22, 2014

Thơ Chu Vương Miện: GÀ CHẾT, HẰNG HÀ



gà chết 


ồ con gà chết lăn ra chết 
từ nay câm họng tiếng gáy rồi
đâu đó chỉ còn con chó sủa
ồn ào trong dậu trúc hầm vôi
làng quê vẳng lại dăm tiếng vịt
chen lẫn tiêng cu (tiếng cu mồi)
con chim vừa lớn gáy bổ nhất
trên đầm cô gái lướt chèo đôi
thoát đó đã 23 tháng chạp
cây nêu phơ phất giữa cổng người
ai đem áo mới phơi đầu ngõ
một ly rượu trắng uống chờ vui 
năm nay có lẽ hơn năm ngoái
trên dàn thiên lý tiếng chim lười




hằng hà


bao kiếp hằng hà sa
tụ nơi này mấy độ
thoáng cùng chỉ sátna 
qui tây thiên vắn số
ta vẫn là hương hoa
thoang thoảng vườn điạ tạng
ta một kiếp áo già 
bay tứ thời loạng quạng
nhìn lên giải thiên hà
toàn phạm trù cát buị
vì sao xác thân ta 
quay hoài cơn lốc cuối
đi giữa quãng vô minh
vòng quanh tình lẫn tội
chớp mắt đã chả còn 
lá vàng rơi về cội 


                       chu vương miện
READ MORE - Thơ Chu Vương Miện: GÀ CHẾT, HẰNG HÀ

ĐÊM NAY NGHE TIẾNG EM CƯỜI - thơ Đức Tiên

Tác giả Đức Tiên



Đêm nay nghe tiếng em cười

Ta từ nắng gió miền Trung
Thương nhau vượt cả ngàn trùng tới đây
Bạc liêu sông nước trời mây
Ta ngơ ngẩn giữa vơi đầy với em
Đợi chờ bao tháng bao năm
Đêm nay gom hết tơ lòng gởi trao
Nồng cay bên chén rượu đào
Tiếng thơ ngân vọng rót vào hư không
Bao nhiêu cay đắng mặn nồng
Mà nghe xa xót cõi lòng lạnh tê
Ta đuối đắm em đê mê
Mấy câu dạ cổ não nề lòng ai
Trời Tây vẽ nét liêu trai
Cho nhau nồng ấm đêm dài mà chi
Màu môi hương tóc cũng vì...
Cung đàn đã lựa thôi thì... phải theo
Em rằng con gái Bạc Liêu
Đã thương dẫu có gảy chèo cũng thương
Ta từ xa ngái dặm đường
Thân trai mới gặp đã vương nghiệp rồi
Đêm nay nghe tiếng em cười
Thì lay đổ cả đất trời sá chi
Ngày mai ta lại ra đi
Mang theo tất cả những gì... là em


                              ĐỨC TIÊN
READ MORE - ĐÊM NAY NGHE TIẾNG EM CƯỜI - thơ Đức Tiên

Thơ Võ Văn Hoa: ĐÊM ĐÀ LẠT, NÚI MAI, KÝ ỨC THANH XUÂN



ĐÊM ĐÀ LẠT

                             Đêm chùng xuống thung xanh
                             Một Đà Lạt mờ sương ảo ảnh
                             Ven Hồ Xuân Hương se lạnh
                             Bạn cùng tôi rong suốt bao ngày.
                                                   
                             Tháp Vi- ba phản quang
                             Như Ép - phen của " Pa - ri thu nhỏ " *
                             Đêm Đà Lạt mới hình dung phố
                             Một trời hoa cao nguyên
         
                             Vó ngựa nào đưa tôi đến cùng em
                             Hương dạ lan cồn cào nhịp thở
                             Mai " Xa rồi em có nhớ  ..."  **
                             Đà Lạt ơi, đêm rộng đến vô cùng

                                                                   8-1996

* Người Pháp gọi Đà Lạt là " Le petit Paris " (Pari nhỏ )
** Trích lời bài hát " Thôi nhé Đà Lạt mơ, xa rồi em có nhớ ..."


NÚI MAI

                             Vắt kiệt cằn khô ruộng đất
                             Mùa xuân mai nở non cao
                             Mai nở vàng sông, rực suối
                             Đại ngàn dát nắng ca dao.
         
                             Bản nhỏ, em gùi hoa chuối
                             Anh đến, vít cong rượu cần
                             Thịt rừng nướng thơm, thết khách
                             Già làng khéo tiếp khách tân.

                             Núi Mai, chiều buông sương mỏng
                             Khách lên chớ vội mau về
                             Luân vũ  bập bùng đêm trắng
                             Không gian vàng tận ngoài kia

                             Ở đây một thời bão lửa
                             Già làng kể chuyện mê say
                             Sông Hãn thượng nguồn  " đá dựng "
                             Xuân như đến sớm nơi này !

  
KÝ ỨC THANH XUÂN

                             Đất đã có từ lâu
                             Còn người thì rất trẻ
                             Thanh Xuân rất thanh xuân
                             Em dịu dàng nói thế !

                             Mùa xuân như về sớm
                             Từ buổi sớm mai này
                             Về đâu hoa đào cũ
                             Còn chào gió đông nay

                             Anh một lần qua phố
                             Lãng quên tình đắm say
                             Thượng Đình em còn nhớ
                             Hoa sữa nào quanh đây !

                             Anh về với vầng trăng
                             Đọc thơ tình năm tháng
                             Này em, hát lời rằng :
                             Tình ai còn sâu lắng ...

                                          Hà Nội, 29/10/1997
                                          VÕ VĂN HOA



READ MORE - Thơ Võ Văn Hoa: ĐÊM ĐÀ LẠT, NÚI MAI, KÝ ỨC THANH XUÂN

ĐỈNH DỐC SƯƠNG MÙ - thơ Tuyền Linh




Đỉnh Dốc Sương Mù
Về: Cẩm Nhung, Basancon, France

Trời bên đó Thu vàng còn ủ mộng?
Ở bên nầy Đông đã quấn khăn tang
Hai hàng cây se lá trụi bên đàng
Nắng nghiên đổ rọi soi vùng ký ức
Vẫn con dốc Duy Tân dập dìu tha thướt
Aó học trò bướm lượn trổ đường hoa
Em có bao giờ nhớ Đà Lạt năm xưa ?
Hoa quỳ dại hai bên đường vẫn đợi
Đành quên sao những tháng năm phơi phới
Suối hẹn hò mây phủ bụi sương giăng
Đỉnh Langbiang nhìn xuống phố lên đèn
Chân vội bước sợ trễ giờ xưng tội
Chuông Nhà Thờ từng hồi như giục hối
Tay trong tay mà vẫn thấy chưa gần
Lời nguyện cầu em còn nhớ gì không ?
Đêm Thánh lễ nghe chùng đôi tâm sự
Ngày em đi phố phường như chết lặng
Vầng thái dương ủ dột một góc trời
Ghế đá công viên vắng cả tiếng cười
Hoa đào nở bỗng vàng màu ảo giác
Phố phường cũ tự dưng sao thấy lạ
Em đi rồi phố xá cũng buồn theo
Trường Bùi Thị Xuân mỗi sáng mỗi chiều
Ai gõ bước cho tình xanh ươm mộng
Chiều Thủy Tạ ai đợi chờ trông ngóng
Ngụm cà phê nghe thời khắc lạ thường
Lòng bồn chồn từng giọt nhớ giọt thương
Em chưa đến hay là em không đến ?
Cảm xúc ấy vẫn còn nguyên ký ức
Dĩ vãng kia đang thắp sáng trong hồn
Xin em về Đà Lạt một lần thôi
Nghe suối thác kể chuyện tình xa cách
Lỡ mai em về, anh mồ yên mả đẹp
Giot lệ tình có đẫm ướt khăn tang
Thì xin em nhặt một chiếc lá vàng
Đặt lên mộ anh thay vòng hoa tưởng niệm
Cũng xin em đừng buồn và đừng khóc
Cho hồn anh thanh thản giấc ngàn thu
Anh vẫn chờ em trên đỉnh dốc sương mù
Nơi chúng mình đã bao lần hò hẹn
                          Tuyền Linh Nguyễn Văn Thơ
                          (Nhớ mùa Giang Sinh 1987)


READ MORE - ĐỈNH DỐC SƯƠNG MÙ - thơ Tuyền Linh

VỀ TRI TÔN - thơ Hoàng Anh 79




VỀ TRI TÔN

Anh về thăm lại Tri Tôn
Cầu Cây Me nắng đổ dồn bước chân
Đi trên phố cũ tình thân
Sao nay bỡ ngỡ chợt gần chợt xa.

Thời gian chớp mắt thoáng qua
Tóc xanh một thuở phôi pha sương chiều
Đồng xa gió quyện hương yêu
Cô Tô thơm rạ nhớ nhiều về em.

Cẩm Sơn bóng ngả đường quen
Ngồi trên xe ngựa nghiêng triền núi xưa
Xa em mưa nắng mấy mùa
Hàng cây thốt nốt vẫn chưa kịp già.

Mắt cay sợi khói phía nhà
Nam Quy chiều xuống mây là đà rơi
Chim bay mải miết cuối trời
Và anh đi mãi một đời không em!

Ngày 20/10/2014
Hoàng Anh 79


Họ và Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng
Bút Danh: Hoàng Anh 79.
Năm sinh: 14/09/1973.
Địa chỉ mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Blog : hoanganh79.blogspot.com
Điện Thoại: 0918.974.522

Địa chỉ nhà : 1S5 lầu 1, Lương Văn Can, 
Chung cư Bình Khánh, 
P. Bình Khánh, Long Xuyên, An Giang.
READ MORE - VỀ TRI TÔN - thơ Hoàng Anh 79

Monday, October 20, 2014

TỪ CHỐN SƯƠNG MÙ - Kha Tiệm Ly



                        Tác giả Kha Tiệm Ly


TỪ CHỐN SƯƠNG MÙ


Chưa thấy hoa đào mà trời như trở lạnh
Chưa rớt hoàng hôn mà núi đẫm sương mù.
Chưa suốt trường sơn mà chim hồng mỏi cánh
Hay Đà Lạt muôn hồng níu bước lãng du?

Đường thiên lý chang chang nắng gió
Vào quán ven sông rũ bớt bụi đường
Chẳng cng chiêu phu sao tú cầu nở rộ,
Chẳng khóc hè sao trắng lệ đỗ quyên! *

Mưa rơi chi cho ướt bờ tóc liễu,
Rừng thông xạc xào thương cây phượng lẻ loi.
Chưa ấm dạ dù đã lưng hồ rượu
Sim dại bâng khuâng cũng đủ tím lưng đồi

Vẫn ấp ủ mimosa ngày đó
Nhưng nắng hanh hao có nhạt đóa nhung hồng
Phượng đây tàn, môi xưa còn thắm đỏ?
Liễu đây gầy, liễu cũ có gầy không?

Má đào xưa ta quên giữ lại
Để giờ nầy thiếu ấm lửa yêu thương
Lại quên mượn mái tóc huyền man dại
Để đêm về đếm sợi nhớ sợi thương!

                                Kha Tiệm Ly
                              (20 / 10 / 2014)

* Hoa đỗ quyên màu trắng
.......................

KHA TIỆM LY
99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, tp Mỹ Tho Tiền Giang
Tel: 0987  701  952   -   01229  880  130
Email: khatiemly@gmail.com


READ MORE - TỪ CHỐN SƯƠNG MÙ - Kha Tiệm Ly

KÝ ỨC MIỀN TÂY - thơ Lý Thị Minh Tâm




KÝ ỨC MIỀN TÂY

Từ ngày giã biệt miền Tây
Nhớ quên một thuở đong đầy trang thơ
Bờ xưa lau lách nẻo chờ
Và đêm Chợ Nổi chuyến đò dọc ngang
Đường nghiêng theo ánh đèn vàng
Thương bài Dạ Cổ Hoài Lang Gành Hào
Chưa tàn một giấc chiêm bao
Nỗi buồn quanh quẩn cấy sâu tim mình
À ơi...
Ru một cuộc tình
Qua miền Cỏ lạ thôi đành lãng quên
Thời gian chở nỗi ưu phiền
Vì một vết đỗ chúng mình xa nhau

Từ đây, xa lắm Cà Mau
Mấy mùa mưa nắng bạc màu áo mưa
Rượu nồng một cuộc tiễn đưa
Miền Tây ký ức sầu lưa thưa sầu

Lý Thị Minh Tâm (bút danh: Hồng Tâm);
Hội viên hội Văn học Nghệ thuật Bến Cầu, Tây Ninh;
Số nhà 46, ấp Rừng Dầu, xã Tiên Thuận, huyện Bến Cầu, tỉnh Tây Ninh;
Điện thoại: 01285990757;
Email: lyminhly456@gmail.com.

READ MORE - KÝ ỨC MIỀN TÂY - thơ Lý Thị Minh Tâm

KHÓI SƯƠNG ĐỘ LƯỢNG - thơ Trần Hữu Khả





KHÓI SƯƠNG ĐỘ LƯỢNG

Ai về qua đây giữa ngày không hẹn
Cuộc trùng phùng cằn cỗi chết lâu rồi!
Phấn sắc xa đường nụ hồng nán đợi
Kiều mỵ bơ phờ gượng nét phôi pha
Hờ hững tay trần vòng ôm cỏ dại
Quấn quýt cho ai lau lách hoang đàng
Gánh nặng tiếng cười theo chân năm tháng
Vực thẳm ngọt ngào phơi đáy xót xa
Ta trả ta về dỗ dành chai đá
Bày biện vết thương cung chúc rong rêu
Hạt bụi lưu vong khấn cầu vương miện
Vay cánh phù du ngậm ngải tìm trầm
Một chấm phiêu linh cuồng si bất tận
Em ở với người ta níu hư không
Ta có hư không gửi đời lêu lổng
Tấu khúc Nguyệt Cầm chuộc tội nhớ thương
Ân phúc tựa nương khói sương độ lượng
Má hồng môi đỏ gió đuổi về trời
Chảy máu ngàn năm nợ nần réo gọi
Nhắm mắt đui mù vẽ lại thiên thu
Xóa bớt vết hằn trên lưng con thú

Tác giả: Trần Hữu Khả
Sinh năm: 1961
Địa chỉ: K95/10 Bà Huyện Thanh Quan- Đà Nẵng
Nghề nghiệp: Tự do
Số ĐT: 0903507075 


READ MORE - KHÓI SƯƠNG ĐỘ LƯỢNG - thơ Trần Hữu Khả

Thơ Huy Uyên: THỜI THIẾU NỮ, BẾN QUÊ, EM GÁI ĐÔNG HÀ

  
Tác giả Huy Uyên



Thời thiếu nữ

Trong cơn mưa xóm vắng trời chiều
đứa con ngày xưa lầm lũi bước
phố quê đỏ đèn ánh mắt đìu hiu
người một mình ngậm sầu tưởng tiếc.

Đứng nhìn mùa thu vàng gõ cửa
nước chen xanh phủ ngập cánh đồng
ngậm ngùi vết chân chim đuôi mắt mẹ
tiễn con về phố thị chiều đông.

Tháng mười hai tơ vương trong lòng
bao nhiêu người đi, ở lại
in đấu quanh đây những vết chân buồn
tàu qua rồi còn tay ai đưa vẫy.

Ở ngã ba sông quên mái chèo khua nước
đêm dát đỏ trăng vờ ngũ cùng thuyền
bến cũ tiếng chuông thánh-đường chìm khuất
em một mình giặt áo giữa trời sương.

Con đường và những hàng cây
đầu dốc tuồng như tiếng ai đang gọi
tim riêng trao vội vã cùng người
ngó lại cây đa, bến cũ.

Vườn cà tầm xuân em hái nụ
môi em quá đổi ngọt ngào
những ngày hè xưa quá
em trèo lên cây bưởi hái hoa trao.

Trầu xưa rồi có còn cay
sao tiếc những chiều quê không nói
cá cắn câu đợi đến bao giờ
cô gái bên sông đi lấy chồng quá vội.

Xao xuyến hương thơm mùi lá
dại lòng chi em chở mãi mây trời
hạnh phúc nghiêng che một thời thiếu-nữ
em lang thang nơi xứ lạ quê người.

Đồng chiều vườn hoa nụ cải vàng
mặt trời vội về phía núi
bên khe em gái nhớ khôn cùng
tháng mười hai hình như về quá vội.

Ngày xưa tôi cầm tay em mà lòng bối rối
cùng em.
                                       Huy Uyên


Bến quê

Sáng em nhẹ mái chèo qua bến
nắng ngập-ngừng trôi từng giọt sương tan
xóm nghèo từ thu đông hạ trắng
đường quê hiu hắt chạy khắp làng.

Bờ dậu xanh mấy rặng mồng tơi
mưa nắng hai mùa
đồng sâu ruộng cạn
chiều rắc vàng men theo rặng chân đê
đò em qua sông đưa chàng từ xa vắng.

Bến quê hai mùa đò gác mái
thơm mùi hoa sông nước bằng lăng
thả tình trao ai
bên gốc "mưng" gốc "bội"
đêm trần truồng em hát khẻ cùng trăng.

Mơ ai chuyện hương lửa gốc "bần"
dòng sông chín màu hoàng hôn lẻ bạn
mưa trên sông thoáng giọt mưa tuôn
ai một mình đứng dưới trời nín lặng.

Từ em đưa khách qua sông xóm vắng
túp tranh nghèo bên bến cũ bờ đê
tình hẹn qua rồi những chiều lẻ bạn
suốt đời ai chờ đợi buổi quay về.

Đêm chao buồn đợi gió theo sông
trăng vỡ tan trôi hửng hờ với nước
lầm lũi đi qua mấy lúc bão dông
bến quê trôi khuất dòng nước mắt.

Em trong tay nhỏ nhoi hạnh-phúc
trời sương chan những ký-ức buồn
vườn ai đầy hoa lan  hoa cúc
ai đọng hồn chiều Hạ-lý mù sương .

Chao tình em con nước bềnh bồng
bến xưa năm nào còn đứng đợi
bỏ ai ngơ ngẫn với dòng sông
ráng chiều lạnh hồn ai không nói
(em quê tháng ngày hoài chờ đợi).
                                Huy Uyên


Em gái Đông-hà
                  
Khi trời sang chiều bơ vơ đầu chợ
ai đi bỏ lại đò xưa
con sông Đông-hà ầm ào sóng vỗ
nhớ da diết ai
chia tay mãi đến bây giờ.

Ngã ba đường 9 thoáng đìu hiu
ngày giêng hai bập bùng đạn lửa
nước mắt xoay quanh nhỏ giọt trăm chiều
lệ xót đổ ruột chín chìu nhung nhớ.

Về lại ngã-ba-cầu-ga từ thuở
bến bờ xa khuất mấy dòng sông
nước chảy ngược lên Đầu-mầu,Cam-lộ
nhớ chuyện ngày xưa máu chảy quặn lòng .

Em gái quê từ buổi mất Khe-sanh
bỏ Lao-bão,Tà-cơn chìm sầu từ độ
mây trôi bơ vơ về tận Đông-giang
người đi rồi sao quá buồn ơi Đông-lễ .

Thôi em gió Lào xuyên sầu mùa hạ
thổi tóc người bay dạt tới Khe-mây
nơi em bắt đầu từng con khe suối đổ
em có xuyến xao tim thương nhớ một người .

Em có một lần về ơi Như-quỳnh
gởi tiếng hát theo phố trôi cùng gió
bao nhiêu năm người từ biệt miền Trung
đi xa rồi có gởi tình còn ở lại.

Trao tặng em cành lan-hồ-điệp
đi quất quanh mấy dãy phố Đông-hà
đứng trên cầu Đông-hà  nhìn sông hát
bên chợ chiều sắc-nắng-vàng-pha .

Từ em đi phố thị Đông-hà
ký-ức xưa trào dâng cuối phố
thôi hết rồi vùng kỷ-niệm muôn hoa
phút bên người đi qua thời xa cũ.

                               Huy Uyên
READ MORE - Thơ Huy Uyên: THỜI THIẾU NỮ, BẾN QUÊ, EM GÁI ĐÔNG HÀ