Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Saturday, December 31, 2016

KHÚC RỜI CUỐI NĂM - chùm thơ Phan Nam




KHÚC RỜI CUỐI NĂM


1.
mặt trời vẫn soi sáng nhân thế
bỏ qua cơn đau của những đám mây
nặng nề trút xuống
giọt nước mắt lưng chừng


cứ ngỡ thấm vào đất
cứ ngỡ chảy vào ruột
cữ ngỡ nhỏ vào tim


đốn ngã buổi sáng
đốn ngã buổi chiều
đốn ngã buổi tối


duy nhất bóng cây
hứng nắng hứng mưa và gọi mùa xuân tới.


2.
đào sâu phía dưới
cạo sạch phía trên
ôi, mạch máu linh thiêng
linh thiêng linh thiêng


bao đời trú ngụ
qua giông bão sấm chớp
qua gió dập mưa dồi
những đứa trẻ tự nhiên chào đời


chúng không biết làm thế nào
quỳ gối vái lạy
thắp nhang cầu trời
đi ra đi vô


cái bụng cồn cào
máu chảy ào ào
dưới tán lá mục
giày xéo mạch ngầm


chắn ngang mùa xuân
cơn đói cơn khát tuôn ra, bản năng sinh tồn.


3.
canh bạc
vô số mắt
không có mắt
bủa vây hình hài thời gian


ở đó có những giấc mơ của con thơ
ở đó có giấc mơ của người vợ
tảo tần ươm mầm cánh hoa
làm sao tránh được quỷ tha ma bắt


tình cờ
và buông tay
những con mắt chạy qua chạy lại
những gương mặt bào mòn con đường, quen thuộc


trôi tự do
trôi giữa dòng
đỏ đỏ đen đen
than than thở thở


mùa xuân đánh rơi.

GIỌT NƯỚC


những giọt nước nhỏ giọt
giọt thứ nhất
chiếc rễ mọc ngược
giọt thứ hai
thân cây mọc ngược
và hoa lá cành
điểm tô mùa xuân


những giọt mước trong veo
những giọt nước đầy đủ sắc màu
chúng sẽ chẳng còn công dụng
nếu như thiếu lực hút trái đất


tranh cãi vô tri
yêu thương vô tri
giọt nước nhìn thấy được
sự sống chảy tràn da thịt


trái tim làm việc không ngừng nghỉ
giọt nước muôn đời chảy xuôi.



KHOẢNG LẠNH


1.
rũ bỏ lớp mặt nạ
từng gương mặt hiện ra
xa mà gần
gần mà xa


và những cánh tay nối dài, hì hục khoét sâu đất mẹ
bên trong lớp áo bạc màu, hoa bùn đang sinh sôi


rất tự nhiên
rất hiền từ
rất bao dung


giọng nói quen thuộc hình thành dòng sữa trắng
đôi chân quen thuộc vun xới hạt ngọc trời


chỉ dáng đứng
mãi đơn côi.


2.
mắc võng trôi qua khung cửa
mắc đêm trôi qua hơi lạnh


ngôi nhà hứng chịu cơn mưa
như hứng chịu sự dằng vặt cuộc sống


chửi bới đêm
ta chui vào túi áo
đứt khuy


chửi bới nhà
ta chui vào giọt nước
loang dần


những bí bách khai sinh tế bào da thịt
những tù túng khai sinh ngọn lửa


con chữ vô thường
nghe trái tim sưởi ấm mùa đông.


3.
đong cạn giọt thời gian
sự gặp gỡ cân bằng


nốt nhạc vang
nốt nhạc ngân


vài thanh âm trong trẻo


đốt sống công việc
đốt sống niềm vui
đốt sống cuộc đời


đưa tay vào ngăn bàn
gỡ từng kỷ niệm


xấp giấy nhường chỗ nếp nhăn.


Phan Nam





No comments: