Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Monday, September 26, 2016

BÀI THƠ KHÓC THƯƠNG MẸ /chùm thơ Võ Quốc Tuấn


Tác giả Võ Quốc Tuấn


Võ Quốc Tuấn

BÀI THƠ KHÓC THƯƠNG MẸ

Con nhận được hung tin, trên đường đi công tác
Trời đất nhạt nhòa theo nước mắt con rơi!
Đường về quê nào đâu thay đổi
Sao thấy dài, chạy mãi chẳng đến nơi?…

Thương thân mẹ suốt một đời lận đận:
Ba sang ngang, xa xứ sống cùng người,
Mẹ một mình ôm trọn lấy niềm đau,
Nuôi năm con nhỏ với mẹ chồng già yếu.

Rất vất vả nhưng mẹ thật có hiếu
Cơm trắng cá ngon, trước hết để mẹ chồng;
Phần còn lại nhường hết cho đàn con
Mẹ nhận lấy về mình toàn xương xẩu...

Tuổi đời chúng con lớn thêm, mẹ thì ngắn lại
Chúng con vào giảng đường, mẹ làm lụng suốt ba ca
Anh em con lần lượt lập gia đình
Chỉ có mẹ là người không hạnh phúc.

Năm đứa con, bốn đứa sống quê người
Nghề nghiệp, áo cơm, gia đình riêng bó buộc.
Mẹ nhớ thương mà nào đâu thúc giục
Sợ chúng con về, làm lỡ việc người ta…

Chiều cuối tuần chúng con về thăm nhà
Mẹ mừng lắm thấy gia đình đoàn tụ.
Cháu, rể, dâu; mẹ giờ đã có đủ
Sao một người còn mãi ở xa xăm?...

Di ảnh kia con thấy rõ mẹ cười!
Nhưng đời mẹ sao toàn là nước mắt?
Nụ cười ấy không chỉ là mãn nguyện
Vì con thơ nay đã lớn, nên người!...

Con khóc cho Người và khóc cả cho con…
Cây nhân –quả, ai trồng người ấy hưởng!
Nhưng cớ sao đắng cay toàn mẹ nếm,
Trái ngọt mẹ trồng, lại thưởng cho đàn con?

Con dặn lòng đừng để nước mắt rơi
Hãy để nó lăn vào tim, thấm quanh hình bóng mẹ.
Chỉ có thế mới nghe lòng yên nhẹ
Nước mắt con lăn …mong đổi lấy… mẹ cười.

                           Trà Vinh: 25/5/2016
                                       VQT


GIỖ MẸ


Người giỗ mẹ mỗi năm làm một lần
Mâm thức quý thi nhau bày la liệt.
Người giỗ mẹ mời vài trăm khách quý
Sóng nhạc ầm ầm, đinh óc điếc tai.


Ngày giỗ mẹ là ngày buồn- Người mất
Không xót thương cũng vẽ buồn lên mặt!
Vui sướng chi người nói cười sang sảng
Nhậu, Hát thâu đêm như mở tiệc mừng?
                        ***
Dẫu biết rằng đời người chết là hết!
Con ngỡ rằng mẹ luôn ở cạnh bên
Nên với con, ngày nào cũng giỗ mẹ.
Mỗi bữa cơm, thêm chén đũa mẹ dùng.


Con giỗ mẹ bằng nỗi lòng thành kính.
Bằng trà hoa, hương khói và lời kinh.
Bằng “Bài thơ khóc thương mẹ” con viết
Bằng dáng hình Người, luôn mãi trong tim.

Trà Vinh: 09/6/2016
Võ Quốc Tuấn






Tác giả Võ Quốc Tuấn
Giáo viên Trường THCS Huyền Hội -Càng Long –Trà Vinh.


No comments: