Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, August 31, 2016

NẾU SÀI GÒN … CÓ THU - Tản mạn của Trần Trung





Trần Trung

NẾU SÀI GÒN … CÓ THU

Một chiều Thu Hà Nội – Một khoảnh khắc quen quen, là lạ. Khó mà có sự lẫn trộn, pha tạp với bất kỳ miền đất nào. Chẳng biết tôi có thiên vị mà cho rằng nơi đất Thăng Long – Hà Nội này – đi suốt chiều dài của không gian, thời gian, vẫn sinh thái, vẫn lưu tồn thứ Thổ - Ngơi – Thu thật riêng, thật ý vị cùng sang trọng.

Bạn tôi – anh Cao Thắng – trưởng ban chương trình Đài Truyền hình Hà Nội,  chiều nay ngồi cùng tôi. Hai đứa vung vinh rượu ốc Tây Hồ. Mà đàm đạo. Mà xúc động. Mà suy tư về mùa Thu Đất Bắc. Về mùa Thu Hà Nội…

Tôi giãi bầy và bộc lộ. Rằng: Hình như (hay có lẽ!) Mùa Thu dịu dàng mà đích thực, mà ám ảnh lòng người, không phải ba tháng đâu! Thu Hà Nội chỉ thực sự xao xuyến và mê hoặc lòng người ta, có lẽ chỉ mươi mười lăm ngày. Có lẽ ông Giời cũng làm phép thử cho sự tinh tế đón nhận, rung động của những tâm hồn Thăng Long – Hà Nội – Nghệ thuật. Dễ xúc động. Dễ nao lòng… Bởi, hình như trong những khoảnh khắc đón nhận ấy, con người mới thấy hết được thế nào là tinh khiết, thế nào là trong trẻo. Thế nào là trong. Là êm. Là mang mang cao rộng…

Anh bạn tôi đột ngột, hứng khởi mà giao hòa, lại tự cảm nhận bổ sung: Anh ạ! Đã là thu Hà Nội, như chiều nay, anh em mình ngồi ở quán cóc. Ta cùng uống rượu pha hương cốm Hồ Tây, mới khoái. Vì, chiều này, mới có gió, có hương. Lại thêm chút nắng thu cuối ngày. Anh nhìn kìa! Ông bạn tôi nổi hứng văn chương, chỉ những cặp tình sóng bước, líu ríu bên nhau. Tay trong tay. Cứ quấn lấy nhau thả gót. Thanh thản trên đường Thanh Niên chẳng mấy khi thưa vắng.

Trong tôi, chợt mang mang liên tưởng đi về. Tôi gieo trong lòng mình một thoáng thương – nhớ! Một thoáng bâng khuâng – đa tình: Sài Gòn có Thu không nhỉ? Sài Gòn giờ này có mưa nhanh và tạnh nhanh không? Sài Gòn sắp lên đèn – rực rỡ muôn hoa – đèn. Chao! Sài Gòn – “Hòn ngọc Viễn Đông” của một thời chưa xa…

*
* *
Hình như có tiếng chim Sâm Cầm vỗ cánh, vỗ nước Tây Hồ. Ngâm nga giai điệu của khúc tình Thu Trịnh Công Sơn: “Đàn Sâm Cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời”.

Tôi ngất ngây trong men rượu cốm mà lẫn lộn. Giờ này là chiều, nghiêng sang tà bóng hoàng hôn. Thì, mặt trời ở đâu… ta. Mới thấy hay. Thấy mê hoặc, quyến rũ của Đất – Trời – Thu – Hà Nội.
Hình như Duyên – Khí của đất trời Thu, khiến tôi cũng như bảng lảng theo gió. Theo chút nắng Thu mong manh ảo diệu. Bình minh hay hôn hoàng của những vần thơ xưa, cất lên từ đất này, xứ này:

“Mịt mù khói thỏa ngàn sương
Nhịp chày Yên Thái – Mặt gương Tây Hồ”

Những con gió Thu Tây Hồ mơn man, giăng mắc thịt da mà dậy sóng nỗi niềm. Con gió se se; ngọt ngào đưa tới chạnh lòng, chạnh nhớ tới miền đất Phương Nam – xa Hà Nội tới ngàn cây số…
Anh bạn tôi thủng thẳng, mơ màng: Nếu Sài Gòn có Thu … Thì có lẽ chỉ về đêm. Tôi phụ họa: Về đêm trong khoảnh khắc giao mùa – giữa khô và mưa.

Mới hay, Thu đất Bắc – Thu Hà Nội là Một – Mùa – Đẹp – Buồn. Thu đẹp. Lại qua nhanh. Thu qua đi, Thu qua con đường – Tứ quý… Cứ như gót chân hồng hồng, thon thon của thiếu nữ qua đường, ngang đường – Nhớ lắm. Tiếc lắm. Tôi đọc ngâm đủ nghe cho mình những lời thơ Thu trong giai điệu nhẹ, thoảng như chút gió Thu về lẩn quấn và vương vấn đâu đây:

Ơ kìa! Em – Áo trắng
Tan trường mưa lương vương,
Thoảng mùi hương con gái
Nâng gót Thu sang đường

Chẳng biết có nghe được không hay chỉ là nổi cơn hâm – Thi sĩ, Cao Thắng đứng phắt lên đọc thơ từ điện thoại di động, (thảo nào từ nãy hắn vẫn bấm bấm, nhoay nhoáy…)

Hẹn nhau một chiều Thu mềm quá
Xích lại gần mà xa cứ xa
Tứ thơ chợt ùa về dào dạt
Mùa Thu nào chả giăng mắc lòng yêu

Hứng thế, bốc thế mà khi đọc đến câu thơ cuối, tôi thấy giọng ông bạn thơ của tôi cứ nhừa nhựa. Cứ nghèn nghẹn. Cứ như thơ Thu khởi phát mà đi ra từ Nước – Mắt – Thi – Nhân…

Té ra, còn một thực tế - như một thứ quy luật muôn đời của sáng tạo nghệ thuật. Mà, có lẽ nhất là sự sáng tạo trong địa hạt thơ – ca. Chẳng có gì mới khi phát ngôn rằng: Thơ chất chứa nội tâm mà bùng phát trong hứng khởi chủ quan – lãng mạn. Cái hứng đượm màu sắc chủ quan ấy, nhiều khi lấn át, xâm lăng cả thực thể ngoại giới.

Hãy nghe tiếng thơ, tiếng lòng rạo rực của cái tôi – Thi sĩ trong những câu thơ, vần thơ của thi nhân kim – cổ:

- Vàng rơi! Vàng rơi … Thu mênh mông
(Bích Khê)

- Đây mùa thu tới – Mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng
(Xuân Diệu)

- Em như con gió thổi ngang qua
Trẻ đến làm đau cả lá vàng
(Vân Long)

Dẫu ngất ngây pha chút tây tây trong men rượu cốm Tây Hồ. Dẫu khoảnh khắc hạnh phúc trong bạn bầu thơ phú. Tôi bỗng gai gai người mà chợt nghe ru lòng mình, tình mình về với thực tại, về với nỗi niềm thật trong đời sống, trong nhịp sống của Hà Nội - Hôm nay. Câu thơ của Nguyễn Đình Thi trong bài Đất nước chợt dội thẳng vào tâm trí tôi. Câu thơ dung dị như lời cảnh báo. Như lời dự cảm…

Mùa thu nay khác rồi

Tôi lại điệp khúc trong tâm tưởng mình – Giữa một chiều Thu đẹp và buồn, như hôm nay: Mùa thu nay khác rồi.

Hình như, có khác và khác nhiều so với những mùa thu xưa – qua đi… Mà thôi, cũng chẳng băn khoăn với khác lạ của bộ mặt xã hội kéo theo bộ mặt buồn từ nhân tình thế thái bây giờ…

Một nét đẹp thủy chung của con người đất Việt chính là tấm lòng yêu thương, xúc động khi hướng vọng tới thiên nhiên – Đất nước. Dẫu cho thiên nhiên ấy chẳng mấy kì vĩ, hoành tráng như ở xứ Người. Thiên nhiên đất Việt, mùa thu đất Việt mang chứa, tiềm ẩn một nét đẹp rất riêng, thật riêng: giản dị trong thanh sơ; mộc mạc mà tao nhã, kín thầm… Vẻ đẹp riêng ấy ắt chẳng bao giờ tàn phai theo thời gian lặng thầm mà nghiệt ngã chảy trôi… Vẻ đẹp riêng ấy – Một điều chắc chắn sẽ không bao giờ lạt phai trong tâm trí trong cảm hứng thi sĩ của những người dân trên “Đất nước hình tia chớp” (Trần Mạnh Hảo) này. Cứ thanh thản mà ngạo nghễ, mà kiêu hãnh như chàng Từ Hải trong Đoạn trường tân thanh của thi hào Nguyễn Du: Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo.

Thu đến, Thu đi – Lẽ thường tình, điều tất yếu định hình của quy luật tự nhiên, cái bắt rễ, đọng tồn vĩnh hằng trong lòng người dân Việt phải chăng là cái tình nghĩa không đổi thay với tình yêu thiên nhiên xứ sở của mình. Và, có cái gốc thiện căn, thiện mỹ, thiện tình ấy, người dân đất Việt xưa sau sẽ bất chấp mà vượt lên, vượt qua mọi biến động, thăng trầm…
*
* *
Hai đứa tôi, mỗi người đang theo đuổi, xa, gần, theo cái cách cảm, cách nghĩ của mình.

Gió thu từ chiều sang đêm thế này. Khí thu thanh khiết, thơm tho thế này. Nước Hồ Tây sóng sánh, mang mang thế này. Thấp thoáng những tà áo trắng thanh tân thế này… Hỏi rằng có ai nỡ chối từ. Ai nỡ bỏ qua.

Riêng tôi, tôi lại tự dắt tình đa mang (mà có lẽ cả tham lam nữa chứ!) tới miền đất thật xa, mà cũng thật gần, thật thương – đất Sài Gòn, phương Nam. Thế rồi, tôi lại bâng quơ, tha thiết – Theo kiểu “vơ vào”: Nếu Sài Gòn… có Thu.

Hà Nội – Thu, 9/9/2012.
Trần Trung


No comments: