Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Wednesday, July 27, 2016

HẠT NẮNG ĐỔ MƯA - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Tác giả Lê Hứa Huyền Trân

HẠT NẮNG ĐỔ MƯA

Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân


Người ta nói phải bước qua những ngày mưa ta mới yêu thêm những ngày nắng. Ấy thê nhưng chưa bao giờ trong tim tôi yêu ánh nắng vàng rực rỡ, cứ tưởng như từng ánh nắng chan chứa qua tim tôi đều khiến tôi nhói đau những nỗi niềm không rõ để rồi trong thôi hồi, trống ngực đập thình thịch những nhát thật kêu rồi quằn quại đớn đau, cho phút chốc tôi thét lên: tôi khóc nữa làm gì. Em yêu những cơn nắng, em bảo em sợ bóng tối, nhiều khi tôi hiểu cái quá khứ kinh hoàng khiến em hãi sợ, nhưng cũng nhiều khi tôi chẳng chấp nhận điều đó. Như một lẽ hiển nhiên của những người không trải qua chuyện, tôi nghĩ quá khứ chỉ là những điều đã qua, cớ chi mà em cứ cố giữ rồi không chấp nhận rồi trách móc thôi rỏi, đớn đau từng cơn như thế? Đó là vì tôi không biết chuyện. Con người, cứ như một thực thể kiêu sa, họ cứ huyễn hoặc cho rằng mình mạnh mẽ lắm, đôi khi, thậm chí ngay cả những người thân của mình gặp chuyện, họ còn nhếch mép cưới. Cái cười không phải chế nhạo nỗi đau mà cái cười mỉa mai sự yếu đuối. Ngày ấy tôi cũng thế, tôi tự bao biện, tự thôi miên mình mạnh mẽ biết bao nhiều, sắt đá biết bao nhiêu nên ngay khi thấy nỗi đau đang dằn vặt cô gái nhỏ của tôi từng đêm ban đầu tôi còn e ngại, sau khuyên miết không được tôi trở nên coi thường. Cái coi thường giành cho một người quá yếu mềm, quá bi lụy vào tình yêu. Trong mắt tôi khi ấy, cái yếu mềm vì tình yêu là cái mà tôi xem nhẹ.
     Em yêu nắng một cách cuồng si. Cái lòng yêu của một người luôn có đức tin mãnh liệt mong chờ thứ ánh sáng huyền diệu ấy sẽ rọi đường cho em đi. Ở bên cạnh em, dẫu chẳng thiết tha gì những bóng nắng lung linh thì tia sáng mầu nhiệm ấy cũng cùng tôi đi suốt bờ kí ức. Tôi hay gọi em là “nàng nắng” và những lúc ây em sẽ cười khanh khách tưởng chừng thích thú lắm. Chúng tôi hay ngồi trên những mảng cỏ, đôi khi có một chiếc lá bàng tinh nghịch nào đó rơi xuống đầu em, em sẽ cầm nó lên tròn xoe mắt:
     -Anh xem này, cái lá này nó rơi xuống đầu em kêu cái “koong”
     Tôi sẽ cốc lên đầu em rồi bảo:
     -Thế ra đầu em bằng sắt à? Hay chiếc lá bằng sắt? Mà không, mình thấy đầu em giống bằng sắt hơn đấy. Tội nghiệp cái lá.
     Những lúc ấy mặt em sẽ sụ lại, phụng phịu ra chiều giận dỗi lắm. Nhưng ngay sau đó em sẽ quên ngay, có đặng.
     Em cầm chiếc lá lên đục một lỗ nhỏ, xuyên ánh mắt qua soi bóng nắng. Những tia nắng tinh nghịch sẽ nhảy lên đám cỏ thành những vòng tròn bởi nó xuyên qua cái lỗ ấy. Lại có đôi khi tôi nằm thiu thiu ngủ vì những cơn gió mát, bỗng mắt trở nên giật giật chói chói, mở ra thì thấy em đang soi ánh nắng vào, thế là bực, rượt đuổi em ù té chạy.
     Em thích dạo biển. Nhưng vì chút hơi điên mang trong mình, em toàn dạo những khi trời trở nắng. Hẳn trên bờ, khi mọi người nhìn thấy hai kẻ điên đang rảo bước trên những triền cát tưởng có gì buồn cười lắm. Nhưng em yêu nắng mà. Còn tôi, ừ thì, tôi chẳng biết. Tự nhiên em ngồi sụp xuống rồi ngẩng lên nhìn tôi:
     -Em bị hàu cứa vào chân rồi anh ơi!
     Câu nói thản nhiên của em khiến tôi hơi xót xa, dường như em chẳng đau, chỉ là cái lí do cho việc em muốn dừng lại. Con người ta, cứ như giỏi nói dối lắm vậy, có đớn đau cũng giấu kín, để rồi trong một phút nào đó bộc phát ra, có một sự việc tưởng chừng như tương đồng lại lây ra làm cớ mà nói, lại lấy ra làm cớ mà nói, mà đau. Tôi tặc lưỡi:
     -Để mình cõng em!
     Em ngoan ngoãn leo lên lưng tôi. Bỗng nhiên em bấu chặt vào tôi như sợ mấ
     -Em, đau lắm anh ơi! Em đau lắm.
     -Rỗi sẽ hết đau thôi mà, về mình sẽ sát trùng cho em!
     Tôi biết em sẽ chẳng đau vì vết thương ấy đâu,. Tôi cũng biết ngày người ấy đi khỏi cuộc đời em, nắng chẳng về
     Trên đôi mắt ấy. Có chăng nắng chỉ về trong vòng tay anh ôm em sau cuối, cái thứ vòng ôm ấm nồng, cháy bỏng rồi anh ra đi chẳng còn lại gì, ngay cả vòng tay cũng lạnh dần, thứ còn lại chỉ là mùi hương vấn vít trên ve áo và cái vòng tay khép hờ hãy còn ấm những mùi hương. Nắng có về trong lòng, ráo hoảnh những yêu thương. Cuộc đời nghĩ cũng kì lạ thật, sao yêu thương chẳng thể nào giữ lại, cứ vội đến rồi đi, cái lí do bao giờ cũng vì tình yêu mới chia tay, nhưng nếu đã yêu thương thì tội tình gì phải làm tổn thương nhau như thế? Đau đớn nhất chẳng phải nhìn người mình yêu nhất mực bỗng trở thành những người dưng hay sao? Thứ tình cảm chứa chan tưởng chừng có thể dùng sinh mệnh mà đánh đổi trong phút chôc bị vỡ tan chẳng phải vì lí do gì chỉ với sự cợt đùa là “ vì yêu” thì chẳng phải lời nói đó là lời nói dối trắng trợn nhất hay sao? Người ta, cứ luôn cho mình là đế vương của lí trí thế nhưng luôn bị cảm xúc nắm quyền. Lúc nào cũng vỗ ngực phình phịch sẽ không buồn đâu, không khóc đâu, nhưng cuối cùng trong bờ đêm lại gào khóc, lí trí đã cản ngăn nhưng con tim thì từng giây cứ như vò xé. Cứ như người nô lệ. Cũng giống như dẫu lí trí có cười khẩy, có dằn xé, có thôi thúc bảo đừng nên thì thực tại, hình như, tôi đã vô tình yêu cô gái ấy.
     -Anh có yêu nắng không?
     -Không, mình thích mưa!
     -Thế anh yêu gì?
     -Yêu em!
     Em nhìn tôi mắt chớp chớp, rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo, Tôi cũng cười, nhưng trong vị cười có trái
     Đắng trên đầu môi. Sau hôm ấy, em vẫn như thế, cùng tôi dong ruổi trên khắp chặng đường. Còn tôi, chẳng còn như thế, có gì đó thuộc về tình lên ngôi trong trái tim tôi. Ngồi trong quán café, qua khung cửa kính, lớp nắng huyền diệu chiếu soi qua ô cửa, tạo một mảng màu lóng lánh soi rọi trên chậu cây xương rồng tí hon tôi vừa tặng.
     -Anh thấy nắng đẹp không? Nhìn này, nắng chạy trên những bông xương rồng này anh! Chẳng phải nắng cũng chạy nhảy trên nụ cười của em đó sao?          
     Tia nắng tinh nghịch. Tự nhiên em chích tay vào cây xương rồng ấy, giọt máu đào rơi ra rồi tôi chưa kịp nâng niu đôi tay em đã vội đưa vào miệng mút chụt một cái:
     -Em có thể tự làm được mà anh. Chắc cây xương rồng này nó không thích em rồi anh. Cái gì đã không thuộc về nhau thì miễn cưỡng cũng không là hạnh phúc anh nhỉ?
     Tôi nghiêng đầu nhìn em. Đôi mắt em híp lại cười toe. Em khuấy ly café thật sánh rồi nhìn tôi:
     -Em chuẩn bị vào Sài Gòn.
     -Làm gì?
     -Em chuyển nhà. Em muốn tìm kiếm mình ở vùng đất mới.
     -Ở đây, em cũng tìm được chính mình mà.,
     -Ở đây không có thứ thuộc về em.
     -Thế còn ba mẹ? Còn bạn bè? Họ sẽ buồn lắm nếu không thây em.
     -Không sao đâu anh, còn liên lạc mà.
     “Thế còn mình?”. Nhưng chẳng hiểu sao tôi chẳng bật nổi ra câu ấy. Rồi em đi, ngày em đi nắng cũng về
Trên đôi mắt tôi, ánh nắng chứa chan khiến đôi bờ mắt tôi ráo hoảnh. Nhưng mưa, nó đổ ập trong lòng tôi khi ấy. Tôi muốn giơ tay ôm lấy em, vòng tay của người anh trai giành cho em gái. “ Em thương anh|”, cô gái bé nhỏ nói vào tai tôi, nhưng thương và yêu là hai khái niệm hãy khác nhau lắm. Thương có thể là tình cảm giành cho những người thân yêu hoặc là thứ cảm xúc chẳng thể nào vươn tới nỗi tình yêu cho được. Còn yêu là ái tình thuộc về nhau và chỉ riêng nhau mà thôi. Có phải chẳng trong ngày nắng hôm ấy, em nói với tôi những điều cũng giống như ví tôi như cây xương rồng ấy không? Và nếu thế thật, dường như em đã hiểu tình cảm tôi giành cho em là gi? Đã đổi khác ra sao. Bỗng nhiên, một mình ngồi đi dạo trên con đường thênh thang nắng ấy tôi chợt thấy đau. Cái đau mà tôi vẫn hay cười em rắng yếu đuối, và khi ngồi phịch xuống, nhìn những bóng nắng nhảy đùa trên mắt tôi, hạt mưa bỗng rơi ra từ đôi mắt ấy…


Tác giả : Lê Hứa Huyền Trân,
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định.
Mọi thư từ phúc đáp xin chuyển về địa chỉ : Lê Hứa Huyền Trân, Hội VHNT Tỉnh Bình Định, 103 Phan Bội Châu, thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. 
Email: phongtruongtu201@gmail.com



No comments: