Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Wednesday, December 21, 2016

CHÙM THƠ HUY UYÊN


 
            Ảnh tác giả



1- Ngày ở Niagara fall

Ngày Niagara fall lạnh đầy sương
Mây đùn quanh cơn gió bấc
Nhớ Đà-Lạt, Prenn lạ lùng
Ở sân bay Liên-Khương em khóc .

Vẫn những hàng phong trụi lá
Ngôi nhà một mình lủng sâu
Chuyến xe vội vàng bão thổi
Bây giờ em ở nơi đâu ?

Bên đồi thác nước bạc màu
Giấc mơ mù trong đêm riêng lẻ
Những bụi ngò gai trổ hoa
Xa nhau nhiều chi đến thế !

Quay lại Washington, Newyork
Tìm nhau phố rộng, xe người
Hình như bây giờ đã mất
Con đường Magane quạnh quẽ quanh tôi.

Nhà người khói lên tận trời
Mansfield quanh co cao thấp
Những hàng cây trụi lá đông về
Đồn binh fort Niagara 150 năm lặng lẽ.

Niagara bốn mùa sóng cuộn
Tình em thác đổ bể dâu
Bên kia sông Canada sừng sững
Nước trôi bạc màu.
Huy Uyên

2- Ở bến Newyork

Bên sông dảy đồi chừng in bóng
Có mong chi em một ngày về
Giữa Newyork trời cao đất rộng
Xót xa nhớ người lâu đã xa quê.

Tôi ở lại đây một mình
Đâu rồi bóng ai lẩn khuất
Nhấp nhô tầng cao dưới nắng lên
Newyork trong mắt người đã mất .

Manhattan gọi ai từ thuở
Bỏ sông xưa, bỏ cả giáo-đường
Bên kia bờ từ đó
Bỏ lại tình một thuở xa quên.

Trăm năm dọi mình dưới ánh nắng mai
Statue-of-Liberty lồng lộng
Tim người có chảy theo sông dài
Em về không để tôi trông ngóng.

Sông xa êm đềm chảy
Nắng tan những mái nhà tới trời
Chờ ai về mà tôi đứng lại
Nước lơ xanh lặng lờ trôi .

Linh-hồn ai xưa có hiện về
Quanh Ground Zero lặng buồn tê tái
Tượng đài Washington bên kia
Chạy dài nỗi đau xưa Newyork.

Chia tay người trên bến cảng
Tiếng hát ngân dài từ phía sông xa
Biết em có về không mà hò hẹn
Những chiếc cầu chờ đợi tháng năm qua.
Huy Uyên

3- Khi đang ở Mĩ

Còn lại chiếc bóng dưới ngọn đèn vàng võ
Đứng ngã tư Bolsa cắn môi cười
Ở giáo-đường tạ ơn ngày trước
Xa xôi một buổi trở về.

Đêm vội đi bỏ lại cuộc vui
Tôi quá-giang bến xe đời tháng chạp
Thao thức ai để dạ bồi-hồi
Quên mất trái tim
để lại nhà trước khi đến Mĩ.

Để ngậm ngùi đau từng dong ruổi
Vội chi tắt ánh đèn ngoài phố
qua rồi lâu-đài-tình-ái chiêm-bao
Có khi nào buồn không nhỏ ?
Băng bó vết thương giả vờ.

Em mang mối tình thổ-tả tặng tôi
Dưới cơn mưa đêm bất tận
Biển động,giàn hoa giấy,bầu trời
Em lẩn trốn mùa đông gió cuộn.

Ngôn-ngữ em mặt người trần trụi
Em trốn tôi giữa ngã ba đời
Ru tim bao quanh huyền-ảo
Hạnh-phúc người bao vây tôi.

Ở Mĩ trăm vạn nẻo đường
Địa-ngục vọng âm ma quái
Rượu cay,đàn bà và em
Cớ sao không hề quay lại.

Nữa đêm tôi về đóng cửa
Ngậm ngùi em và Pennsylvania
Tôi tỉnh cơn mê trần thế
Đứng giữa Cali ngậm ngùi.

Có bay đi như cánh chim
Tìm nhau ẩn núp nơi xứ lạ
Ẩn-dụ tình bắn nát con tim
Hơi thở người phả đầy con phố .
Những cô-gái-điếm-buồn ở đó
Buổi sáng qua 
những chuyến xe điện ngầm
Giờ này em thức dậy
Vẽ khuôn mặt tượng đá hình-dung.

Những lá phong tha thiết gọi chiều
Mùa ngậm-ngùi tiếc nhớ !
Huy Uyên

4- Texas, chặng đường dừng lại

Đâu rồi hình bóng em xưa
Bên ngoài lá chiều rơi rụng
Nổi buồn bỏ lại Houston
Một mình bên đường lặng đứng .

Ta mang miếu-đền qua Mĩ
Tặng tình em cuộc phiêu-du
Gởi tim bên mộ chí
Mai sau dỗ mắt môi người .

Lá trải hạnh-phúc bên đường
It's not goodbye tình cũ
Tượng người lính xưa gió sương
Sầu hai mắt đầy nhớ !

Lên môi nụ hôn ngào ngọt
Trước sân mall Hòng-Kông
Buồn có thâu đêm khuôn mặt
Em kịp về theo mưa không ?

Love means never having to say you're sorry
Hình như có ai đang khóc
Nghĩa trang Houston một người
Hai mươi năm tình buồn Texas .

Quê hương một thời đánh mất
Ra đi ngày đó tóc xanh
Ngày Austin giờ đã mất
Giữ lại trong em tình buồn .

Buổi sáng ở Mĩ đầy sương
Kể từ chia tay ơi nhỏ !
Những chuyến xe đi qua đường
Bỏ lại mắt ai xa-lộ.

Nước mắt,bảo trời,dông tố
Tiếc chi một buổi quay về
Vườn ai chạy dài mút mắt
Nắng lên còn lại mình tôi.

Tuồng như tiếng em thở dài
Một ngày quay về Texas
Houston còn nhớ thương ai
Nhà người đầy lời ru gió.

Houston mùa này hoa nở...
Huy Uyên

5- Qua Las Vegas

Người nghệ-sĩ nghèo đất Mĩ
Người ăn xin hai mắt mù câm
Chừng tay nghiêng miền đất hứa
Las Vegas nghèo quanh năm .

Huy-hoàng quán rượu bên đường
Rộn ràng sắc màu giọng nói
Casino vui chật đông
Tiền ai chất cao vời vợi ?

Một mình đếm đêm chân dặm bước
Lưu lạc chi đây xứ-sở người
Trắng/đen bạc lòng người thuở trước
Las Vegas lạnh lùng đêm trôi.

Tháp Eifel lung linh đèn màu
Em đi bỏ nơi này tiếng hát
Khải-hoàn-môn đêm sâu
Paris trở lại.

Đi rồi sao không nhớ
Las Vegas kiêu sa thiên-đường
Đưa tay ôm bóng hình xưa cũ
Cát trắng, pha-lê, môi mềm.

Rượu cạn ly mà tình biếu không
Em thiên nga khỏa thân trần ngoài phố
Lặng lẻ rót buồn vào đêm
Dòng sông hai bờ thác ngủ.

Sương khuya rơi Las Vegas
Tịnh-yên không bóng người
Đại-lộ lên đèn vờ kín khép
Ở đau rồi em bỏ San Bernadine.
Huy Uyên

Đi ngang New Castles

Ngàn dặm rừng thông mùa thay lá
Ở Delaware nắng lên sớm mai
Bây giờ Pennsyl.có vui không nhỏ ?
Tới Washington DC bỗng thở dài.

Lối về đầy sương Newcastle
Đi ngang lòng buồn vời vợi
Gần nhau xa cách muôn trùng
Lối rẽ Nicaraga ngái ngủ.

Theo người về phía Nam đầy nhớ
Em đâu còn ký-ức ngày xưa
Tháng năm Tam-Kỳ con phố cũ
Tiễn nhau đi từ ấy đến bây giờ.

Bên ấy giờ tôi gọi có nghe
Làng Churchville mùa này trở gió
Giáng-sinh chuông đổ ngọt ngào
Nhà ai chen ngang mái đỏ.

Không ghé đâu ơi em gái
Nơi quê người em còn nhớ tôi không ?
Sáng chiều em nguyện-cầu kinh kệ
Nghe từ lâu em khoác nâu sòng.

Từ-biệt em khi tới Baltimore
Bỏ lại đằng sau hoài tiếc nhớ
Tôi một mình và phố Washington
Quên hết em từ dạo đó.
Huy Uyên

Chiều muộn Washington

Vẫn những hàng phong lá đỏ
Sa mù đồi núi vây sương
Towson đợi chờ mấy ngã
Về chi Washington quá buồn .

Gốc cao trên đồi Capitol Hill
Potomac River thinh lặng
Canal chạy quanh phố chiều
Trong xanh thoáng màu mây trắng.
.................................
Huy Uyên

No comments: