Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Sunday, January 31, 2016

NHỚ HUẾ ĐẾN NAO LÒNG - Nguyễn Văn Khánh



Tác giả Nguyễn Văn Khánh


Nguyn Văn Khánh

NHỚ HUẾ ĐẾN NAO LÒNG

    Huế đẹp, đó là điều không ai có thể phủ nhận được. Từ xưa đến nay, mỗi khi nói về Huế, nhắc về Huế ta thường nghĩ đến một vùng đất có lăng tẩm đền đài, có sông Hương, núi Ngự. Nơi đó có những điệu Nam ai, Nam bình man mác yêu thương. Với tôi, Huế không phải là quê hương, không phải là nơi tôi sinh ra và khôn lớn trưởng thành, nhưng Huế là nơi đã gắn liền những tháng năm quân ngũ, là nơi gắn với quãng đời sinh viên cơ cực nhưng rất đỗi tự hào của tuổi trẻ của tôi.

    Có một nhà thơ đã viết: “Có người bảo Huế xa xa lắm, nhưng Huế trong tôi Huế rất gần.” Câu thơ thật hay, như nói hộ lòng tôi bao lần với Huế và những ai đã từng đến Huế, yêu Huế và nặng lòng với Huế. Mảnh đất của thi ca, nhạc họa, mảnh đất của những bài ca say đắm lòng người.

   Xa Huế rồi nhưng có ngày nào nguôi quên Huế được. Nhớ lắm, nhớ quay quắt từ những chiều đạp xe trên con đường trong Đại nội, nhớ đến nao lòng thuở cùng bạn bè hàn huyên nơi quán cóc trong chiều mưa rả rích. Cái se lạnh của mùa đông trong không gian yên bình, tĩnh lặng... ngắm những tà áo dài bay bay nơi cuối phố đẹp đến nao lòng. Mấy thằng bạn đố nhau: Đố bay biết nước miềng nơi mô đẹp nhất, mấy đưa loay hoay tìm câu trả lời thì tiếng hát của ca sĩ Vân Khánh vang vang trong quán nhỏ “vẻ đẹp Huế chẳng nơi nào có được nét dịu dàng pha lẫn nét trầm tư”….

   Tôi đến Huế vào một chiều mưa lành lạnh. Chiếc ba lô bạc sờn thời quân ngũ cùng mấy bộ quần áo sờn vai với mấy cuốn sách cũ mèm là hành trang cho quãng đời bút nghiên ở Huế. Cái đẹp không chỉ nơi đây có nhiều danh lam thắng cảnh mà cái đẹp còn phảng phất bởi những con người xứ Huế mộc mạc, đơn sơ và đầy nghĩa tình. Những bữa cơm sinh viên đạm bạc hay những tô bánh canh 1000 đồng đã ấm lòng những sinh viên nghèo như tôi thuở ấy.

    Xa Huế rồi, chỉ mong một ngày trở lại, được đắm chìm trong không gian thơ nhạc, trong quá khứ của thành quách cũ. Những viên đá cũ trên tường, những viên gạch rêu phong khoác màu thời gian âm thầm theo năm tháng  như lưu lại vết tích người xưa… hay những chiều mưa rả rích buồn trong quán cà phê cóc… mấy thằng bạn hàn huyên chuyện đời, chuyện nghề, chuyện văn chương.

   Chiều miền Tây mênh mang sông nước, nhìn những cô thôn nữ chèo ghe đi hái bông điên điển trong mùa nước nổi mà nhớ Huế đến nao lòng. Nhớ ngày mưa bão, nước ngập trắng kinh thành; nhớ dòng sông Hương lững lờ trôi; nhớ núi Ngự vi vút thông reo; rồi bạn bè thuở sinh viên cơ cực…

   Bạn bè ơi một thuở: cho tôi trở về với những năm tháng yêu thương, chan chứa nghĩa tình với những ngày mưa rả rích, nhớ những sẻ chia từng chén cơm đạm bạc… tất cả là hành trang, là kỷ niệm vơi đầy…da diết nhớ hôm nay.

NVK


                                                Nguyễn Văn Khánh
                                        GV Trường THCS Vĩnh Hanh,
                                             Châu Thành, An Giang.
                                                                       


No comments: