Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, September 8, 2018

ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI - Thơ - Phạm Ngọc Thái

 

ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                                                               Tặng TT.
                                 (Cảm xúc về nàng với buổi tình chiều,
                                                         tôi đã viết nên bài thơ này)

Em nói với tôi rằng muốn có một đứa con…
Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
Năm tháng dáng hình em hiển hiện
Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!

Người thục nữ tôi yêu những năm cuối cuộc đời
Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm.

Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
Tóc cũng bạc đôi phần
                          dẫu tim còn khao khát 
Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu…

Thì đời này - em ạ, có trớ trêu
Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm ngày đông rét
Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết 
Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh.

Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!

Chỉ hóa kiếp mình tiếp cuộc trường sinh
Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
Với mối tình nồng thắm của em yêu!

Nếu giây phút nào em lạc bến cô liêu!
Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
Hãy tìm đến nấm mồ anh miền xa vắng
Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau.

Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
Thời trai trẻ phong trần qua chiến tranh loạn lạc
Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn!

Anh tìm đến em
                     lúc đã tàn úa mái đầu xanh
Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu…

PHẠM NGỌC THÁI
Cuối thu năm Mậu Tuất
Chiều 6.9.2018
READ MORE - ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI - Thơ - Phạm Ngọc Thái

CHIỀU MƯA, ANH ĐẾN THĂM / KHÔNG ĐỀ - Thơ - Tịnh Đàm

Tác giả Tịnh Đàm


CHIỀU MƯA, ANH ĐẾN THĂM
(Thân tặng bác G.T. Điệp.)

Chiều mưa - Anh đến thăm nhà,
Trên đôi nạng gỗ... lần qua ngả đường.
Mừng anh, trở lại đời thường
Dẫu không như trước... càng thương phận người!

Niềm vui, được thấy nhau cười
Cùng chia sớt những ngọt bùi, đắng cay!
Thâm tình - nào dễ đổi thay
Mặc trăm năm với tháng ngày phôi phai!


KHÔNG ĐỀ 

Nỗi gì, vướng víu bước chân?
Liêu xiêu dáng nhỏ...
Bao lần về không!

Dõi tìm ở giữa đám đông ,
Đâu người chín nhớ, mười trông ...thuở nào?!
...
Nỗi gì, gợi những chiêm bao?
Vẫn chưa hiểu hết...vì sao vô thường!
Thôi thì, ngồi lại bên đường
Ngắm trời, mây ...trắng một phương ...nhớ người!

TỊNH ĐÀM
(HÓC MÔN, TPHCM.)


READ MORE - CHIỀU MƯA, ANH ĐẾN THĂM / KHÔNG ĐỀ - Thơ - Tịnh Đàm