Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Tuesday, February 28, 2017

HƯƠNG TÌNH CA, NGÀY HÔM QUA - Thơ Trần Mai Ngân



              Tác giả Trần Mai Ngân


HƯƠNG TÌNH CA

Em đến thăm anh một chiều
Trời buồn hắt hiu, mưa rơi lạnh lùng
Trên bờ môi dấu yêu em trao ngại ngùng
Yêu anh lần đầu...

Đôi tay anh ôm em mênh mang tình sầu
Trên bờ môi dấu yêu nhạt phai vết son
Xin đời luôn có nhau- tình yêu mãi còn
Mai kia dù có xa xôi mỏi mòn
Tình cầm luôn sắt son...

Trên bờ môi dấu yêu ngàn hoa ngát hương
Làm say đắm anh, làm say đắm chiều
Trên bờ môi dấu yêu đã nói thật nhiều
Rằng ta có nhau dù ta cách xa !

                               Trần Mai Ngân


NGÀY HÔM QUA

Có những mùa chở tôi đi
Qua bến cũ, qua xuân thì môi thắm
Có những ngày như buồn lắm
Nhớ một người đã say đắm nơi đâu...

Có gian truân, có dãi dầu
Xin qua hết để nhiệm mầu ban phát
Trần gian lạ như khúc hát
Những nốt trầm buồn bóng Hạc bay xa

Ngày hôm qua, ngày hôm qua 
Xin xua hết những nhạt nhoà quá thể!

                               Trần Mai Ngân

READ MORE - HƯƠNG TÌNH CA, NGÀY HÔM QUA - Thơ Trần Mai Ngân

THẾ GIAN - chùm thơ Trúc Thanh Tâm

 
     
Hình ảnh có liên quan

  THẾ GIAN

  Mộng mơ chi đến kiếp sau
  Kiếp nầy gian dối đủ đau lắm rồi
  Chữ tâm từ cuộc làm người
  Thế gian còn lắm trò đời trái ngang.

 NHỎ LỆ VÀO THƠ

 Ta chưa trả hết lầm than
 Xin đời hãy nhỏ lệ tràn vào thơ
 Ngàn thu, nói chuyện bây giờ
 Ái ân đã khẳm chuyến đò tình yêu.

 THỦY ĐÀI SƠN

 Thủy Đài, hương thơm hơi thở
 Thơ ta dìu dặt hồn mưa
 Em treo đời ta nỗi nhớ
 Để tình lơ lửng trăng khuya.

TRONG MỖI CHÚNG TA

 Huyền cơ, chỉ Phật trời mới biết
 Sống làm người, tôi hiểu nôm na
 Thiên đường, địa ngục gần nhau lắm
 Ở trên đời, trong mỗi chúng ta. 

TRÚC THANH TÂM
(Châu Đốc)
READ MORE - THẾ GIAN - chùm thơ Trúc Thanh Tâm

Monday, February 27, 2017

KHÔNG CÓ LẼ... - thơ Vĩnh Thuyên

Tác giả Vĩnh Thuyên
KHÔNG CÓ LẼ...
Vĩnh Thuyên 

Không có lẽ một tôi đứng đợi
Mây trên đầu và nước ở dưới chân
Vì không phải loài chim trốn bão
Bay thật cao nên mỏi cánh lưng chừng 

Không có lẽ yêu thương là tội
Khi chợ tình đã hết người mua
Em đừng sợ mùa đông qua vội
Nắng không về!
em đã về chưa? 

Không có lẽ dòng sông chạy mất
Chỉ tên em khắc kín nơi này
Nơi không có, có không, có lẽ
Đêm hoang tàn gió cũng sang ngang

Không có lẽ mình tôi có lẽ...


VT

READ MORE - KHÔNG CÓ LẼ... - thơ Vĩnh Thuyên

TÌNH TÔI EM CÓ HAY - thơ Vũ Trầm Tư

  Tác giả Vũ Trầm Tư

Tình Tôi Em Có Hay?


Tình cứ ngỡ như mơ
Trái tim tôi dại khờ
Hơn mười năm chưa đủ
Bước chân còn ngu ngơ


Tình sương khói mong manh
Tôi lang thang một mình
Đường vào yêu ngõ cụt
Mòn gót chạy loanh quanh


Tình như con sóng vỗ
Thanh âm tiếng vọng buồn
Đá mòn chân cũng mỏi
Tóc nhuộm màu hoàng hôn


Tình tôi vàng lá úa
Trong vũng lầy ăn năn
Bước xuống đời gỗ mục
Thương màu tím bằng lăng


Tình thôi áng mây bay
Phiêu du về cuối trời
Vết thương còn rướm máu
Tình tôi em có hay?


Vũ Trầm Tư

READ MORE - TÌNH TÔI EM CÓ HAY - thơ Vũ Trầm Tư

LỜI YÊU CHO EM - Thơ Nhật Quang





LỜI YÊU CHO EM

Còn lời yêu nào nữa cho em ?
Khi một ngày, trái tim thành sỏi đá
Cạn lời yêu, khi nhịp thở không còn
Để thiên thu ta mãi gọi tên em

Ta yêu em, như muôn vì sao đêm
Trong bầu trời bao la vô tận
Ai đếm được khi chưa từng cất lời yêu
Khi chưa từng biết thương, biết nhớ

Yêu em, để trái tim ta rạn vỡ
Để tam can sầu đắng xẻ đôi hàng
Để mi khép, từng đêm ta khóc vội
Trong âm thầm ôm dáng mộng đơn côi

Ta yêu em, khoảnh khắc thật chơi vơi
Giữa hai bờ yêu và xa cách
Em ơi ! Dẫu tình còn bao thử thách
Nguyện trọn đời anh mãi mãi yêu em.

                                       Nhật Quang
                                         (Sài Gòn)

READ MORE - LỜI YÊU CHO EM - Thơ Nhật Quang

HOA THỦY TIÊN - Chu Vương Miện













READ MORE - HOA THỦY TIÊN - Chu Vương Miện

TIÊU CHÍ 2: ĐOẠN KẾT CỦA BÀI THƠ - Phạm Đức Nhì

 
          Tác giả Phạm Đức Nhì


   TIÊU CHÍ 2: ĐOẠN KẾT CỦA BÀI THƠ


Nguyễn Hưng Quốc có lần viết, đại ý “Làm thơ mà không biết kết luận cũng giống như người đánh cờ không biết chiếu tướng”. Tôi thích túc cầu nên nghĩ rằng: “Làm thơ không biết kết luận giống như đội bóng chỉ giỏi vờn bóng giữa sân mà không có chân sút dứt điểm, không biết phối hợp để đưa bóng vào lưới đối phương”. Cho nên, không giống như Tựa Đề, Đoạn Kết của bài thơ sẽ được người bình để ý rất kỹ.
Hai Điểm Khác Biệt Giữa Tựa Đề Và Đoạn Kết
Giống như Tựa Đề, Đoạn Kết cũng tóm gọn những điều cốt yếu của tứ thơ. Nhưng có hai khác biệt chính:
1/ Khởi đi từ Tựa Đề, tứ thơ chỉ là cái mầm, mới tượng hình. Sau tiến trình thai nghén, sinh nở (trong tâm hồn của tác giả) tứ thơ ở cuối bài – dù vẫn từ cái Gien của Tựa Đề - đã có khuôn mặt mới, vóc dáng mới, bề thế hơn, thực hơn, sinh động hơn. Thí dụ:
     a/ Khởi đầu cũng là tâm trạng mòn mỏi, đợi chờ tình lang nhưng theo dòng cảm xúc (của tác giả) cái tâm trạng mòn mỏi, đợi chờ ấy đã càng lúc càng lớn mạnh để rồi cuối cùng đã lên đến đỉnh điểm khi cô em nhìn ra sân và “báo cáo” với chị:
Ngựa hồng đã đến bên hiên
chị ơi trên ngựa chiếc yên vắng người.
(Mòn Mỏi, Thanh Tịnh)
Những gì xảy ra sau đó với người chị - tác giả không cần phải nói - người đọc sẽ tự hiểu. (Show, Not Tell)
     b/ Khởi đầu là câu chuyện của Thuyền và Biển nhưng qua tiến trình cưu mang, chuyển hóa trong tâm hồn của tác giả câu chuyện ấy đã biến thành chuyện đôi trai gái yêu nhau và cuối cùng tình yêu đã sâu đậm đến mức:
Nếu phải cách xa anh
em chỉ còn bão tố.
(Thuyền Và Biển, Xuân Quỳnh)
2/ Tứ thơ đã thay đổi vóc dáng hình hài và lớn mạnh như thế nên nếu muốn “tóm gọn những điều cốt yếu của tứ thơ” Đoạn Kết cần nhiều “đất” hơn; một chữ hoặc một nhóm chữ (như Tựa Đề) không đủ để hoàn thành nhiệm vụ. Do đó, Đoạn Kết ít thì phải là một vài câu, nhiều thì có khi cả một đoạn.
Hai Cách Kết Thúc Bài Thơ
1/ Tóm gọn những điều cốt yếu của tứ thơ”
Và là đoạn đường cuối cùng đưa người đọc vào điểm đến (destination) của tứ thơ.  Khi tiếp cận điểm đến – tác giả đã cảm thấy hài lòng, đạt được mục đích - không cần hoặc không muốn nói thêm gì nữa. Thí dụ:
     a/ Nghe đồn rằng đám cưới của cô to lắm:
Nhà giai thuê chín chiếc đò đón dâu
Nhà gái ăn 
chín nghìn cau
Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu 
chín nghìn
Nhưng kiểm lại tài sản của mình thì anh lái đò chỉ có mỗi con thuyền đưa khách mà đem dạm bán thì người ta chỉ giả có chín quan tiền
Lang thang tôi dạm bán thuyền
Có người giả chín quan tiền, lại thôi
Hai câu kết chỉ nói đến việc dọ giá bán thuyền nhưng đã ngầm chứa nỗi đau đến xé tâm can của anh lái đò về mối tình vô vọng. Thủ pháp Show, Not Tell rất tuyệt. (Giấc Mơ Anh Lái Đò, Nguyễn Bính)
     b/ Sau Hiệp Định Paris, hai người lính - từng đối đầu trong cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn (Việt Nam) - đứng sát vai nhau nghĩ về những năm tháng hòa bình sắp tới:
Mê muội qua rồi
chia tay trên lối rẽ 
gửi cho nhau
lời xin lỗi muộn màng 
một cánh mai tươi
một nén hương vàng 
ta về
tặng những người đồng đội 
ta bá vai nhau
để những người kia xóa tội 
dưới suối vàng 

Họ...! chắc cũng đã ôm nhau...!  
(Hai Người Lính, Nguyên Thạch)
Đoạn kết thắm đượm tình người, đầy tính nhân văn, nhân bản.

2/ Lập lại, xác nhận lại điểm chính của tứ thơ một cách mạnh mẽ và hùng hồn hơn.
Tứ thơ đã vào điểm đến nhưng thi sĩ muốn viết thêm một đoạn, có khi chỉ lập lại, xác nhận lại điểm chính của tứ thơ nhưng với ngôn ngữ khác, giọng điệu khác, mạnh mẽ và tạo ấn tượng sâu sắc hơn. Thí dụ:
     a/ Chân Quê
Bắt đầu từ câu “Nào đâu cái yếm lụa Sồi” đến 2 câu cuối của thân bài “Như hôm em đi lễ chùa - Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh” tác giả đã cho con thuyền tứ thơ cập bến. Đã có 2 câu kết hoàn thành nhiệm vụ. Bài thơ có thể ngừng ở đó. Nhưng Nguyễn Bính muốn nhấn mạnh hơn ý nghĩa của “Chân Quê” nên ông đã viết thêm:
Hoa chanh nở giữa vườn chanh 
Thày u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.
(Chân Quê, Nguyễn Bính)
Đoạn kết này giống như một CODA trong bản nhạc, để lại ấn tượng mạnh mẽ, sâu đậm hơn trong lòng người đọc (người nghe).
     b/ Lời Mẹ Dặn
Tương tự như vậy, bài Lời Mẹ Dặn cũng có thể chấm dứt ở đoạn:
Người làm xiếc đi giây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Nhưng Phùng Quán muốn tạo ấn tượng mạnh hơn nữa nên đã viết thêm đoạn:
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
Và ông đã thành công mỹ mãn
Một Số Đoạn Kết Hay
1/ NIỀM TIN

Cùng cầu cho thế giới
Cho nhân loại hòa bình
Cho đôi ta gặp lại
Trong một mùa Giáng Sinh
(Nhất Tuấn)

Lời cầu nguyện cho hạnh phúc riêng tư của người lính đã được khéo léo ghép chung với – nhưng được khiêm tốn đặt ở phía sau - ước vọng hòa bình cho toàn thế giới. Trong không khí “đất với trời se chữ đồng” (1) của mùa Giáng Sinh – lúc “Thiên Địa Nhân quy nhất” (2) - dòng cảm xúc chân thật, cao đẹp ấy đã thấm rất nhanh vào tâm hồn độc giả. Thi sĩ, một người trai thời loạn, đã chọn được cách hành xử tối ưu; ông không thể tự cởi bỏ chiếc áo lính nhưng đã rất tài tình đặt bên dưới lớp vải kaki một trái tim đầy lòng nhân ái. 
2/ NHÀ TÔI
Này, anh đồng chí
Người bạn pháo binh
Đã đến giờ chưa nhỉ
Mà tôi nghe như trại giặc tan tành?
Anh rót cho khéo nhé
Kẻo nhầm nhà tôi!
Nhà tôi ở cuối thôn Đồi
Có giàn Thiên Lý, có người tôi thương.
(Yên Thao)
Đoạn kết là tâm trạng rối bời của người lính trước giờ nổ súng. Mục tiêu của trận đánh là làng bên kia sông đang bị quân địch chiếm giữ, nơi có căn nhà và hai người thân yêu nhất của anh lính – bà mẹ già và cô vợ trẻ mới cưới – đang sinh sống. Lời thì thầm năn nỉ người bạn pháo binh cũng là lời nguyện cầu cho căn nhà còn nguyên vẹn và những người thân yêu được tai qua, nạn khỏi. Nỗi lo sợ của anh rất lớn, rất thật vì xác xuất để lời nguyện cầu được đáp ứng quá nhỏ nhoi. Chỉ có mấy câu nhưng cảm xúc đầy ắp làm nổi bật sự tàn nhẫn, bất nhân của chiến tranh.
3/ NGẬM NGÙI
Tay anh em hãy tựa đầu
Cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi
(Huy Cận)

Tác giả cũng sử dụng thủ pháp Show, Not Tell – Tay anh đây, em hãy tựa đầu (như ngày xưa) để “trái sầu” vì nhớ thương, xa cách của anh rụng rơi chứ không còn treo lủng lẳng trên vai, trên cổ anh nữa. Người đọc phải tự hiểu phần sau “Nhưng em đã chết, chẳng có ai tựa đầu lên tay anh cả, nên trái sầu thương nhớ vẫn trĩu nặng trong hồn”. Cái “hồn cốt” của tứ thơ đã được gói gọn trong 2 câu kết một cách rất nghệ thuật.

4/ SAY ĐI EM
Nhưng em ơi,
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ.
Đất trời nghiêng ngửa,
Thành Sầu không sụp đổ, em ơi!
(Vũ Hoàng Chưong)
Từ cái tựa Say Đi Em người đọc mới chỉ mường tượng tác giả đang mời mọc, có chút thúc hối, người tình (hoặc bạn bè) cùng mình nâng ly, cạn chén cho say. Đến đoạn kết thì mục đích của việc uống say đã được hé lộ: mượn rượu giải sầu Nhưng VHC đã thất vọng; say đến “đất trời nghiêng ngửa” mà nỗi sầu cứ sừng sững như bức tường thành, chưa sụp đổ. Và cuối cùng là tuyệt vọng - chữ “chưa” đã đổi thành “không”- “Thành sầu không sụp đổ, em ơi!” Âm điệu ở đây, với tôi, rõ ràng là một Gai Kết Hoàn Toàn; chữ “ơi” đã về đúng cao độ của chủ âm và có độ ngân thật dài và thảm thiết. Thi sĩ của chúng ta đã cho thơ nhạc quyện vào nhau để bày tỏ tâm trạng chán chường của mình một cách tài tình.
Một Số Đoạn Kết Dở
1/ NGỌN CỎ

bây giờ
được ngồi rồi trên bồn cầu chễm chệ
tương lai không chừng tôi sẽ
to con mập phệ
tí tách như mưa
ngọn cỏ gió đùa.
(Nguyễn Thị Hoàng Bắc)
Đang biểu lộ thái độ hùng dũng, vùng lên “đứng đái đàng hoàng”  như các đấng nam nhi mà lại kết thúc bằng “ngọn cỏ gió đùa”- chấp nhận thân phận đàn bà như ngọn cỏ, gió muốn đùa hướng nào cũng phải chịu, thì đúng là cung đàn lạc điệu. Đoạn kết quá dở đã làm uổng một tứ thơ quá hay.
2/ PHƯƠNG XA
Men đã ngấm bọn ta chờ nắng tắt
Treo buồm cao cùng cao tiếng hò khoan
Gió đã nổi nhịp trăng chiều hiu hắt
Thuyền ơi thuyền! Theo gió hãy cho ngoan.
(Vũ Hoàng Chương)

Khổ cuối chỉ có câu “Thuyền ơi thuyền! Theo gió hãy cho ngoan” là cần thiết (ý nói thuyền vẫn tiếp tục trôi, dòng đời vẫn tiếp diễn); ba câu trước được đưa vào, theo tôi, chỉ để cho đủ số chữ, số câu của một khổ thơ (thể thơ bát ngôn trường thiên) không giúp ích gì (về ý tứ) cho bài thơ.  Khổ thơ có 32 chữ mà đến 24 chữ chẳng được tích sự gì. Thật thừa thãi và phí phạm. Đoạn kết, theo tôi, thất bại.

3/ NGƯỜI HÀNG XÓM
Hồi hộp theo dõi biến chuyển tâm trạng của Nguyễn Bính đối với Người Hàng Xóm từ khi “chửa có gì” cho đến lúc:
Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng!
Mau về mà chịu tang nàng đi thôi!
Ðêm qua nàng đã chết rồi,
Nghẹn ngào tôi khóc... Quả tôi yêu nàng.
độc giả vừa ngạc nhiên một cách thích thú vừa đồng cảm với nỗi đau buồn, thất vọng của ông về mối tình đơn phương. Tứ thơ đã đến bến, đã bày tỏ thành công điều tác giả muốn bày tỏ. Bài thơ chấm dứt ở đấy thì vừa đẹp. Hai câu thêm vào
Hồn trinh còn ở trần gian
Nhập vào bướm trắng mà sang bên này
không những không mạnh hơn mà còn yếu đi, làm nhạt bớt ấn tượng tốt trong lòng độc giả.
Khi Bình Thơ, Nên Đối Xử Với Đoạn Kết Như Thế Nào?
Mỗi người bình đều có cách riêng của mình. Đây là cách tôi “xử” đoạn kết:
1/ Trước tiên phải nhắc nhở mình chú ý đến nhạc điệu của đoạn kết; nhạc điệu hay thường có âm hưởng của Giai Kết Hoàn Toàn. (Cadence Parfaite, hợp âm bậc V về Chủ âm)
2/ Nếu đoạn kết hay một cách đặc biệt, hay lắm, điểm 9 hoặc 10 (thang điểm từ 1 đến 10) tôi sẽ viết vài ba câu, có khi hẳn một đoạn, giải thích, bàn luận cái hay của nó.
3/ Nếu đoạn kết thật dở, điểm 1 hoặc 2, tôi cũng sẽ viết một số câu, hoặc một đoạn bàn về cái dở của nó.
4/ Nếu đoạn kết khá dở, trung bình hoặc khá hay (điểm từ 3 đến 8), tôi sẽ lờ đi. Nhưng khi nhận định chung cuộc về giá trị nghệ thuật của bài thơ tôi sẽ nhớ đến nó để điều chỉnh lời khen chê cho thích hợp.
Kết Luận
Không biết chiếu tướng thì sẽ chẳng ai thèm chơi cờ với bạn. Không biết đưa bóng vào lưới đối phương thì sớm muộn gì đội bóng sẽ bị giải tán. Không có Đoạn Kết ấn tượng thì bài thơ sẽ rất dễ đi vào quên lãng. Đó là chuyện của những người đánh cờ, đá bóng và làm thơ. Với cương vị của người phê bình tôi sẽ nhắc nhở mình (và các bạn trẻ) không được lơ là với đoạn kết của bài thơ.
Phạm Đức Nhì
READ MORE - TIÊU CHÍ 2: ĐOẠN KẾT CỦA BÀI THƠ - Phạm Đức Nhì

TRƯỜNG CŨ - Thơ Nguyễn An Bình


Ngôi trường cũ của tôi và nhiều bạn đồng môn khác - Trường Phan Thanh Giản - Cần Thơ (sau nầy đổi tên thành Châu Văn Liêm đã tồn tại hơn trăm năm nay chính thức đã bị đập bỏ nên xây trường mới vào ngày 13/2/2017, nhưng đối với chúng tôi ngôi trường ấy vẫn tồn tại trong ký ức và chỉ còn biết bùi ngùi nhìn nhau: "Những người muôn năm cũ, Hồn ở đâu bây giờ."
                                                                        Nguyễn An Bình





TRƯỜNG CŨ

Ngôi trường cũ tôi về không kịp nữa
Nhớ mái vòm rêu phủ bóng thời gian
Bầy sẻ nâu thôi không còn ríu rít
Trường trăm năm trơ gạch ngói hoang tàn.

Tàn lim xanh đâu còn nghe chim hót
Rải hoa vàng cho sắc nhớ thêm tươi
Trái phượng già cuối mùa chưa kịp rụng
Em có về thương nhớ tiếng ve rơi.

Từng viên gạch vẫn đỏ tươi màu đất
Dẫu trăm năm luôn giữ mãi tình hồng
Bao vôi vửa đâu chôn vùi ký ức
Trong dòng đời chìm nổi bến đục trong.

Cầu thang gỗ em nhẹ nhàng tiếng guốc
Ấm chân người một thuở dõi theo sau
Khung cửa lớp cứa tim thành vết xước
Tôi bâng khuâng giữ mãi một niềm đau.

Dãy hành lang như trải dài hun hút
Tiếng thầy cô ngày ấy đã xa rồi
Người lỗi hẹn qua sông mùa xuân trước
Tôi ngậm ngùi đành bỏ lại cuộc chơi.

                            Nguyễn An Bình
                                22/02/2017

READ MORE - TRƯỜNG CŨ - Thơ Nguyễn An Bình

Sunday, February 26, 2017

TUỔI XUÂN - Thơ Hoàng Yên Lynh





TUỔI XUÂN

Thêm một tuổi nghĩa là đi trở lại
Những buồn vui chất chứa ở bên đời
Thêm một tuổi để thấy mình lỡ muộn
Những con đò lặng lẽ với đơn côi.

Thêm một tuổi lại già thêm mong đợi
Gọi mùa xuân ước vọng vẫn chưa về
Đàn chim én mang mùa xuân quá vội
Để với đời còn nặng nợ sơn khê.

                    Hoàng Yên Lynh

READ MORE - TUỔI XUÂN - Thơ Hoàng Yên Lynh

NHẤT NGÔN, THẤT NGÔN, THẤT NGÔN BÁT CÚ, BÁT NGÔN, HÁT NÓI - Thơ Chu Vương Miện



     Nhà thơ Chu Vương Miện


NHẤT  NGÔN

trời
đất
người
vật
còn ?
mất?

cỏ
cây
hoa
còn ?
mãi ?


THẤT NGÔN

nhất ngôn ký xuất bay đi mất
bốn ngựa đuổi theo được ích gì 
Lời nói nhẹ hều nhanh hơn gió
Mau ngang dòng nước cuộn trôi đi !

THẤT NGÔN BÁT CÚ

Gió mùa đông sương mờ lác đác
tấm thân già tuổi hạc càng cao
quê hưong nào thấy mô nào ?
chỉ nghe hơi gió thì thào hằng đêm !

Hoa trong vườn triền miên giấc ngủ
Toàn những cành lả tả tuyết rơi
kiếp hoa cũng giống kiếp ngưòì
sinh lão bệnh tử chả rời được nhau !

Xuân ấm áp hoa chào nhân thế
Hoa đủ màu muôn nhụy cười tươi
Phô trương dâng hết cho đời ?
Thu đông tàn tạ kiếp người kiếp hoa !

BÁT NGÔN

chậm với chứ từ từ đi với chứ !
em em ơi tình yêu tuyệt đỉnh rồi
cừ tà tà ngưng ngay lại em ơi
thêm chút nữa là cuộc tình đi đứt
mặc lại áo quần là ta li biệt
đến khi nào mới gặp lại được nhau
tình yêu ban đuôi với thủa ban đầu
cái chuyện đó cứ diễn đi diễn lại
diễn hoài hoài và cũng cùng diễn mãi
diễn đều đều mà chả có ai coi ?
mau làm chi ? để nghe tiếng thở dài
cùng lời than và lời ca tuyệt vọng
tình càng chậm càng lắng sâu càng thấm
càng nhiệt nồng hoan lạc lẫn say mê
tình yêu ơi mau chậm đủ đôi bề
cứ chậm rãi từ từ bơi nhè nhẹ

HÁT NÓI

ngẫm cho cùng trong cõi phù sinh
tợp dăm chén hoàng hoa mỹ tửu
ừa nếu sống để mà hoà điệu
dù có sầu có mếu cũng vui
có đậu phụng rang thịt chó đưa mồi
ba vạn sáu nghìn ngày thống khoái
Mịt mùng khuất lối sương mù rối *
chỉ một mình anh một cõi trời
cụ tú tài sông Vị non Côi
sống nhàn dật rượu chè trai gái
khi cụ thác đi, cụ Tản Đà có lại ?

               CHU VƯƠNG MIỆN

* Thơ Đỗ Thẩm Ngôn

READ MORE - NHẤT NGÔN, THẤT NGÔN, THẤT NGÔN BÁT CÚ, BÁT NGÔN, HÁT NÓI - Thơ Chu Vương Miện

CHUYỆN ANH CHÀNG ĐÀO HOA NỞ MUỘN - Truyện ngắn của Đặng Xuân Xuyến


       

CHUYỆN ANH CHÀNG ĐÀO HOA NỞ MUỘN

Anh sinh năm 1953, ở Hà Nội, giàu lắm, có mấy cái nhà mặt phố cho thuê, toàn cỡ vài chục triệu/tháng nhưng đường vợ con của anh thì lận đận lắm. Đến tận năm anh rất luống tuổi mới biết yêu, nên vội cưới. Nghe em rể anh kể, thì “chị” sinh năm 1984, hình thức cũng thuộc diện xinh gái, khéo ăn khéo nói, người Hà Nội, gia đình cũng khá giả, kém anh “chỉ có” 31 tuổi, mà anh là con trưởng, lại ở thế độc đinh, xưa tới đó chưa từng biết chuyện gái gú là gì nên cả gia đình gật đầu tắp lự khi anh đưa “chị” về ra mắt, tuyên bố sẽ cưới “chị” làm vợ. Cưới được hơn năm, “chị” sinh cho anh cậu ấm, giống anh như tạc nhưng chả hiểu sao từ ngày sinh được cậu ấm, “chị” đâm ra đổ đốn: Cãi bạt mạng khi anh nhắc nhở chuyện a, chuyện b trong văn hóa ứng xử; chị còn tự mình đặt ra quy định thế này thế kia với họ hàng ruột thịt của anh trong khi anh là người làm ra tiền, là người đang “cầm chịch” lễ nghi của dòng họ. Cãi nhau vài bận, chị đâm đơn ra tòa. Anh gật đầu cái rụp. Cũng chẳng cần ý kiến của tòa, anh hâm hâm đề xuất: Phụ cấp 10 triệu/tháng cho cậu ấm, đưa luôn cả 17 năm 3 tháng (thời điểm cậu ấm tròn 18 tuổi) cho gọn. “Chị” đề xuất anh chi thêm mấy trăm triệu để “chị” mua tạm ngôi nhà nho nhỏ làm nơi tá túc. Anh gật đầu rụp cái trước tòa, nhất trí chi thêm cho “chị”, tổng cộng tròn 3 tỷ. Mọi người trách anh hâm. Anh cười: Đằng nào cũng chi cho con nên đưa luôn cả thể cho gọn. Mọi người nhắc anh cẩn thận kẻo “người đàn bà” đó lợi dụng cậu ấm để rút ruột, “trả thù”. Anh hô hố cười, rồi mắng mọi người lo xa, khẳng định như đinh đóng cột sẽ không có chuyện đó.
Cầm 3 tỷ anh đưa, “chị” tuyên bố: - Hàng tháng, tiền chu cấp cho con tối thiểu 10 triệu phải gửi vào tài khoản của “chị” trước ngày mồng 3 hàng tháng. Anh nói tiền chu cấp cho con đã đưa trong số 3 tỷ “chị” vừa cầm. “Chị” mắng anh là thằng khùng, thằng dở người, thằng thần kinh có vấn đề, đấy là tiền hỗ trợ mua nhà cho cậu ấm. Anh lại gật đầu cái rụp: Ừ thì đưa trước ngày mồng 3 hàng tháng. Đều đặn từ đó đến giờ, tháng nào anh cũng chuyển 10 triệu vào tài khoản của “chị”; tháng nào “chị” cũng cho cậu ấm đến xin anh thêm vài triệu đến chục triệu để trả các khoản abc “chị” đã chi “thêm” cho cậu ấm.
Năm kia, 2015, anh cưới vợ lần nữa. “Chị” mới này trẻ hơn “chị” cũ 3 tuổi, có nghĩa “chị” mới kém anh 34 tuổi. Theo lời anh thì “chị mới” sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, dứt khoát không phải là người có gốc gác ở quê. “Chị mới” yêu anh, chấp nhận làm vợ anh, có lẽ không phải vì hám anh giàu có. Bằng chứng là 3 tháng quen nhau “chị mới” không hề biết anh có mấy cái nhà mặt phố cho thuê. Chưa bao giờ anh thấy “chị mới” đả động đến chuyện anh sống bằng nguồn thu nhập nào? Anh khen “chị mới” vô tư lắm. Ngồi sau xe anh, toàn hát bài “con chim non thích véo con”, ngộ lắm, dễ thương lắm. Gia đình thấp thỏm không biết “tình yêu bọ xít” của anh tồn tại được mấy bữa. Thế rồi câu trả lời cũng sớm đến, sớm hơn dự đoán của mọi người: “tình yêu bọ xít” của anh “cay đắng” ra đi sau hơn 1 năm, chính thức là 1 năm 1 tháng lẻ 5 ngày, về nhà anh làm vợ “thằng hấp”. Lấy anh, “chị” muốn có con sớm, anh lại bảo “chả cần đẻ vì anh đã có cậu ấm rồi, đẻ nhiều con làm gì, mệt lắm”. Cứ nhăm nhăm ngày nào “không an toàn” là anh tếch ra ngoài ngủ với mấy thằng cháu, bắt “chị mới” nhịn. Rồi anh đón luôn cậu ấm về nuôi nấng nhưng tháng tháng vẫn đều đặn chuyển vào tài khoản của “chị cũ” 10 triệu. Không chịu nổi, “chị mới” lại đâm đơn ra tòa. Đận này có vẻ khôn hơn, anh chỉ oke các khoản “chị mới” yêu cầu hợp lý. Cũng rất quân tử, anh tặng thêm “chị mới” 100 triệu để “chị” mua cái xe tay ga mà đi lại cho an toàn. Ngày “chị mới” dời nhà anh, cũng là ngày “chị cũ” điều động cậu ấm trở về sống với mẹ, tháng tháng đều đặn đến anh “truy lĩnh” các khoản tiền “cần chi thêm” cho cậu ấm, có tháng đến 20 triệu.
Năm nay, cách đây mấy ngày, gia đình anh lại nhốn nháo khi anh lù lù dẫn về một “chị mới nữa”, “chị mới này” sinh năm 1991, cũng mỏng mày hay hạt, cũng ăn nói nghe chừng lễ phép như 2 “chị” trước. Mặc mọi người phản đối, anh tuyên bố sẽ đi xem ngày để ăn hỏi, rồi cưới “chị mới nữa” về làm “dâu trưởng”. Lần này, anh sẽ “cho chị mới nữa đẻ thả cửa” chứ không “hãm đẻ” như “chị mới trước” vì anh muốn “đối trọng” lại với “chị cũ nhất”, để cậu ấm không bị mẹ lợi dụng làm công cụ rút ruột, trả thù bố, để cậu ấm sẽ là “thằng con ngoan chứ không hư hỏng như cách dạy của mẹ nó.”. Anh tặc lưỡi: Biết thế cho “con dở” (chị mới trước) đẻ thì đã có “đối trọng” với “con hâm” (chị cũ nhất) lâu rồi.
Nghe chuyện của anh, thấy cũng nhiều nét hao hao giống chuyện của anh T. hàng xóm. Bụng bảo dạ xin ông anh kết nghĩa, em rể của anh, ngày giờ năm tháng sinh của anh để tìm câu trả lời qua lá số nhưng mải chuyện nhà cửa, sách vở thế là quên.
*.
Hà Nội, ngày 26 tháng 02 năm 2017.
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
READ MORE - CHUYỆN ANH CHÀNG ĐÀO HOA NỞ MUỘN - Truyện ngắn của Đặng Xuân Xuyến