Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Thursday, July 6, 2017

TRƯỜNG XƯA CÒN ĐÓ TA VỀ - Chùm thơ Phan Dương Thy

Nhân dịp chuyến về thăm quê và tham dự Hội trường Nguyễn Hoàng, xin gởi Văn Nghệ Quảng Trị 3 bài thơ. Đây là tình cảm và tấm lòng của người con đã xa quê vừa tròn 50 năm.


TRƯỜNG XƯA CÒN ĐÓ TA VỀ
(Thương tặng cựu học sinh THPT Đức Linh)
  
Mai về, trường xưa xem dấu cũ
Kỷ niệm lưu hình cội me tây
Sương gió mờ phai thời thiếu nữ
Chiều vàng hấp nắng má ai hây!
  
Mai về, thầy cô không còn nữa
Rêu phong, phượng đỏ cháy sân trường
Bóng nắng in dáng ai một thuở
Ve sầu u uẩn khoảng trời thương!
  
Mai về, bạn bè xưa nhớ lắm!
Có đứa này lại vắng đứa kia
Trăm ước hẹn quắt quay sâu thẳm
Uống dùm nhau khát nhớ, rồi đi!
  
Sau ngàn ngày tha phương phiêu bạt
Nợ áo cơm lăn lóc chợ đời
Sương gió phủ đời trai lấm mặt
Vòng tay thầy ăm ắp niềm vui!
  
Bao vụng dại một thời niên thiếu
Đang ùa về hoe mắt đỏ gay
Ôm bè bạn siết lòng chợt hiểu...
Rồi chếnh choáng như thể chiều say!
  
Trường xưa hội ngộ, ta về lại
Đò xưa vắng khách mấy mùa lâu
Khao khát cháy lửa lần lửa cháy
Bốn mươi năm đỏ mắt chờ nhau!

01/4/2017
PHAN DƯƠNG THY


TỰ MỪNG SINH NHẬT

Mạ sinh chiều cấy ruộng về,
Tháng ba, mười tám xuân quê mát trời
Cái liềm cắt lúa tranh phơi,
Mạ hơ qua lửa, rốn thời lìa nhau!

Ngày thơ, mót lúa chăn trâu,
Mùa đông giá buốt rụt đầu áo tơi
Đói thời, khoai đậu cầm hơi,
Cỏ đồng bóng mát làm nơi ngủ ngày.
Lớp trường bom xới, đạn cày.
Nhớ lời thầy giảng xen đầy tiếng bom.
Một đời, chẳng tính thiệt hơn,
Lo làm ông giáo miệt vườn cỏ hoa
Cơm thời, cá muối, dưa cà,
Đời người mấy nỗi oan gia khó lường
Chút tình kẻ khó lo thương,
Biết thời dừng lại, khôn thường bon chen
Ba sinh chẳng chịu sống hèn,
Mặc ai danh lợi thua hơn sự đời!
***
Mạ đi đã chục năm rồi,
Trong mơ vẫn thấy áo tơi mưa phùn.
Đường làng chân cóng Mạ run.
Gió Lào thổi xạc phên cùn tranh xơ.
Mịt mù ngày ấy tuổi thơ.
Năm chín xuân lẻ... bây giờ mới ngơi...

Như trăng, như cỏ thảnh thơi,
Như dân được thế thì thôi mong gì!

 12/4/2017
PHAN DƯƠNG THY


TÂM SỰ VỀ LÀNG

Bạn học trường làng ngày trước còn đâu?
Gặp lại người thân bước chân tất tả
Dăm đứa trẻ ném ánh nhìn xa lạ
Người thân ai, ở tận xứ mô về ?

Cái rét hanh hao, nứt nẻ tái tê
Cha khô khốc dậm bùn ruộng cấy
Mẹ cầm cập đôi bàn chân run rẩy
Hạt thóc gầy xanh xám lũy tre thôn!

Tôi xa làng từ thuở bé con
Chiến tranh, đạn bom, napan, thuốc độc
Cả mấy làng chỉ mình tôi đi học
Bao trẻ con đều lấy làm gương.

Vất vả bao năm tôi ra trường
Làm việc hết mình đồng lương còm cỏi
Muốn về thăm quê thấy mình có lỗi
Cô bác nghèo đầm bóng phía hoàng hôn.

Mỗi bận về ray rứt lại dày hơn
Tay trắng và thơ dâng làng thứ tội
Cơm áo mẹ cha ơn làng vời vợi
Hơn nửa cuộc đời chưa trả nghĩa sâu.

Thà như ngày xưa làm đứa chăn trâu
Bẻ bắp, hái cà được làng thứ tội
Bao tướng tá về làng đều vội
Để một mai quá cố lại nhờ làng!

20/7/2007
PHAN DƯƠNG THY  
GV Ngữ văn, trường THPT Đức Linh, Bình Thuận;
ĐT: 01255128563;







No comments: