Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Wednesday, March 22, 2017

THA THỨ VÀ CHẤP NHẬN - truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân



Lê Hứa Huyền Trân


THA THỨ VÀ CHẤP NHẬN
Lê Hứa Huyền Trân

Vài tiếng bát vỡ, những chiếc cốc bay thẳng vô tường và rơi xuống văng tung tóe, tôi ngồi thu mình lại, cố nhét mình đằng sau tấm phản to bảng giống như sợ dù chỉ chiếc bóng mình lọt ra thôi cũng có gì đó nguy hiểm lắm. Tôi không dám khóc ré lên kể cả khi ba tôi đánh má ngay trước mặt, cả khi má tôi ngã vật ra nó cũng không dám chạy lại đỡ . Ừ thì tôi nhát, nhưng tôi sợ nhiều hơn, một đứa nhóc 7,8 tuổi không thể làm gì cho má trước uy lực của ba.

Nhà tôi nghèo, cái nhà tranh vách đất ở giữa cái xóm nghèo dẫu không thể làm tôi nghèo hơn nhưng cũng đủ khiến tôi biết cuộc sống đang ngày càng cơ cực. Ba tôi hay đốn gỗ trộm trên rừng rồi đi bán, chừng Nhà nước bắt đầu có chiến dịch với bọn lâm tặc thì những tên “lâm tặc nhỏ” như ba cũng thành kẻ mất việc, thế là ổng ở nhà. Phàm những người quá rảnh rỗi bắt đầu sinh tật. Má tôi đi làm thợ hồ. Đàn bà mà đi thợ hồ là cùng cực lắm. Trước thì má bán rau ngoài chợ nhưng chẳng được mấy năm đồng, ba mất việc sinh rượu chè bê tha thì má tôi oằn thêm gánh nặng. Rau rác ngoài chợ ít tiền thế là má theo chân chú Bảy đi làm thợ. Nhiều lúc đi học ngang qua chỗ má làm, tôi thấy má oằn mình với đống gạc quá cổ hay vôi vữa dính đầy người kì cọ mãi không ra. Nhưng ba thì dường như không hiểu cho nỗi cơ cực đó, cứ rượu chè suốt ngày, dường như tôi biết nhận thức thì đã thấy ba và chai rượu bên cạnh cứ như thủ túc, khi say thì ba bắt đầu đánh đập má ,trách má vô dụng không nuôi được gia đình, rồi cả sinh ra chỉ mụn con gái duy nhất là tôi…

Tôi đâu cao thượng tới mức nhìn thấy ba mình như thế mà không căm, không ghét. Tôi chưa lớn nhưng cũng đủ hiểu như thế nào là sai. Cứ mỗi lúc ba đánh đập má không thương tiếc xong là lại ngủ vùi, chỉ có má lê lết lại một góc nằm còn tôi sẽ đi lấy chai cao bằng những bước chân thật nhỏ cố không gây ra tiếng động lại cho má.

- Sao má cứ chịu đựng như thế? Ổng có làm gì trong nhà đâu mà cứ nói má vô dụng, con không chịu được!

- Không được nói thế về ba nghe chưa con? - Rồi má ôm tôi vào lòng- Con còn nhỏ lắm, không hiểu được chuyện người lớn đâu. Ba là đàn ông trong nhà mà sức yếu, không đi làm được, người ta nói ra nói vào, ba cũng buồn khổ lắm nên tánh ổng dễ nóng, má con mình phải hiểu và thông cảm cho ba nghen con.

Tôi không hiểu như thế nào là sức yếu mà có thể nện má trận nào trận nấy nhừ tử thế kia. Tôi cũng không hiểu và thông cảm gì được cho ba khi ba như thế. Tôi chỉ biết sâu trong lòng tôi, có cái gì đó của sự đổ vỡ tình cảm giảnh cho đấng sinh thành mình và lâu dần điều đó tôi nghĩ là sự oán ghét. Và tôi càng khẳng định tôi ghét ba kể từ khi má ra đi. Thế là khi tôi lên mười má bỏ nhà ra đi thật. Không hiểu tại sao tôi không khóc,cũng không trách má. Việc má ra đi cũng là lẽ tất nhiên, chỉ có điều tôi không hề oán giận khi má không dẫn tôi theo. Cứ như tôi biết sẽ có ngày tất cả những người quanh tôi đều bỏ tôi đi. Tôi giống má như tạc, ba cứ mỗi lần nhìn tôi là lại đánh, có lần thừa sống thiếu chết làm bà con chòm xóm đưa lên trạm y tế, có mấy lần công an cũng đến nhà “thăm hỏi”, nhưng tôi không bỏ ba tôi mà đi, tôi còn quá bé, mà tôi cũng không dám. Ghét nhưng tôi không dám. Tôi chỉ biết cuộn mình trân trân nhìn ba khi ba vút roi xuống người tôi, rồi lăn lên giường ngủ say. Cứ mỗi lần như thế, trên trang nhật kí của tôi lại có thêm một dòng “không thể nào tha thứ”.

Tôi cứ lớn dần lên như thế, trong đòn roi của ba tôi, và trong cái gánh nặng nít nôi phải lo hai miệng người. Không được học cái chữ nhưng tôi cũng kiếm được tấm chồng tử tế. Gần 30 tôi mới lên xe hoa, con gái lỡ thì không được quyền chọn lựa hôn nhân nhưng dường như số tôi may mắn. Anh đã qua một đời vợ nên anh biết tôn trọng, nâng niu tôi lắm. Tôi đi khỏi nhà thì không quay lại thăm ba lấy một lần. Mà cũng không phải đợi đến khi lấy chồng tôi mới xa ba tôi, khi tôi tròn 20, lúc tôi đang yêu say đắm chàng sinh viên nghèo cứ ôm cây ghita ra trước nhà tôi hát. Một lần ba tôi say, bắt được đập nát cây đàn của anh chàng cũng là lúc tình cảm mới chớm của hai người bị đập nát. Thế là tôi bỏ nhà đi, nói bỏ đi nhưng tôi cũng chỉ ở cách nhà ba tôi vài ba căn, thi thoảng gửi tiền về nhét qua khe cửa.

Rồi tôi đẻ cháu, cũng là lúc tôi hay tin ba tôi ốm. Tôi suy nghĩ nhiều, không biết có nên về thăm hay không. Trong thâm tâm tôi những trận đòn roi vụt qua chưa khi nào thôi ám ảnh. Tôi thèm tiếng mẹ chứ không phải nhìn mẹ bị đánh mà mình bất lực, cũng không phải đứa trẻ mười tuổi phải nhìn những đứa bạn khác cha mẹ đủ đầy mà tủi thân không dám rơi nước mắt. Tôi thèm được đến trường cho hay biết cãi chữ, cho mở mang trí thức chứ không phải để những đứa trong xóm gọi tôi là đồ vô học, đồ không mẹ. Tôi thèm được yêu một cách chân thành chứ không phải tình yêu bị sỉ nhục và người tôi yêu bị tổn thương bởi những lần phá bĩnh. Thế nên dù chồng tôi có khuyên can cỡ nào tôi cũng nhất quyết không đi thăm hay thậm chí tạt ngang.

Tôi đi làm về, nhìn đứa con trong nôi đang nhè nhẹ ngủ còn anh thì nằm ngủ ngay cạnh đứa con, trong lòng xúc động mạnh. Tôi bỗng nhớ về kí ức một thời xa, xa lắm, bàn tay to bè đặt nhẹ lên bụng tôi vì tôi đau, bàn tay ấy to hơn cả gương mặt tôi nên rất lúng túng khi muốn sờ lên trán tôi xem tôi sốt như thế nào. Tôi nhớ không rõ cả lúc mẹ tôi đi, còn tôi thì khóc thút thít, lần đầu tiên và duy nhất đến khi mệt lả ngoài sân, nhưng không hiểu tại sao khi tỉnh dậy đã thấy nằm trên giường. Tôi nhớ cả lúc khi tôi mới sinh cháu, có ai đó đứng trước cổng cứ nhìn vào lấp ló, tôi đã biết là ai, chỉ là tôi không đủ dũng cảm để tha thứ.
Trong tim tôi dấy lên chút cảm xúc gì đó mà tôi không rõ, người ta hay nói “một giọt máu đào hơn ao nước lã”, muốn trở thành người dưng với người thân thương có phải quá khó không, tôi không biết. Đi ngang qua góc nhà quen cũng gần chục năm rồi chưa ghé lại, ngửi thấy mùi hương hoa quỳnh thơm ngát một góc sân, và bên trong, bóng người đàn ông nằm bên giường bệnh và cái cũi em bé còn đang đóng dang dở, tôi nhận ra tha thứ cũng là điều gì đó không quá tệ, tôi khẽ gọi nhẹ "ba ơi”…

***
Hạnh phúc không chỉ là con người ta cảm nhận được từ những điều người ta mang tới cho mình. Hạnh phúc còn là biết thứ tha cho những người thân yêu. Tới tận bây giờ khi đã đón ba về phụng dưỡng chưa bao giờ tôi cảm thấy ân hận, trong tim tôi chưa phút nào ngừng dấy lên những xúc cảm không thể nói thành lời, đơn giản giờ đây ở bên những người là máu thịt của mình, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Tha thứ, là một phần của hạnh phúc mà hiện giờ tôi đang có. Và ít ra trong khoảng thời gian còn lại của hai cha con, ít ra tôi cũng biết được, ở một phần nào đó trong trái tim ông tôi là người con gái mà ông yêu thương nhất, điều mà nếu tôi không chấp nhận hay đối diện tôi đã đánh mất đi.


Tác giả : Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định
Mọi thư từ phúc đáp xin chuyển về địa chỉ : Lê Hứa Huyền Trân, Hội VHNT Tỉnh Bình Định, 103 Phan Bội Châu, thành phố Quy Nhơn, Tỉnh Bình Định
Sđt : 0972076980




No comments: