Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Saturday, February 18, 2017

ĐỌC “ANH BIẾT KHÔNG”, THƠ THANH HƯƠNG NGUYỄN THỊ - Châu Thạch bình thơ


        
Châu Thạch



ĐỌC “ANH BIẾT KHÔNG” - 
                                      THƠ THANH HƯƠNG NGUYỄN THỊ
                                                                                Châu Thạch

Tác giả bài thơ hỏi tôi:
- Câu nào hay nhất
Tôi trả lời:
- “Em nhớ anh! Trong dòng đời rất vội”
Một người khác nói chen vào:
- Đó là câu “Lối riêng về, ngơ ngác một mình em”
Vậy bây giờ tôi xin lấy hai câu thơ nầy để làm toát yếu cho cả bài thơ: “Em nhớ anh! Trong dòng đời rất vội/ Lối riêng về, ngơ ngác một mình em”
Bài thơ chỉ có tám câu nhưng nó vẽ cho ta thấy thành phố Đà Nẵng bình yên nơi tác giả đang sống và một nỗi nhớ cũng rất nhẹ nhàng nhưng tình yêu thì sâu xa và thắm thiết. Có lẽ người thế nào thì tình thế ấy. Mà cũng có lẽ cảnh thế nào thì tình thế ấy, nên ở hai câu thơ đầu tác giã đã đưa xuân vào trong thành phố êm đềm, ấm áp làm sao!

Anh biết không? Thành phố vẫn bình yên!
Tháng giêng về, ấm hương nồng của tết

Cái cụm từ “ấm hương nồng của tết” ai đọc cũng cảm nhận hoàn toàn cho mình hương vị thiết tha, đầm ấm, thân yêu biết bao!. Thế rồi trong sự nồng ấm đó tác giả đưa nỗi nhớ vào như đưa thêm một thứ hương thơm đậm hơn, thấm hơn vào giữa hương mùa xuân đang ngào ngạt:

Em nhớ anh! Trong dòng đời rất vội
Đôi môi hồng, thiếu lắm nụ hôn xinh. 

“Dòng đời rất vội” nhưng em không vội theo dòng đời. Em vẫn nhớ anh nghĩa là em tách riêng ra một cõi, nghĩa là em cô đơn, và em đang rất thèm nhiều nụ hôn của anh. Nỗi nhớ trong hai câu thơ nầy không da diết, không quay quắt mà hình tượng nó như một bông hoa tuyệt đẹp đứng yên trên một dòng sông đang chảy. Dòng sông đó là “dòng sông đời rất vội”. Chữ “rất vội” tại thành phố Đà Nẵng nó cũng khác  chữ “rất vội” ở Sài Gòn hay Hà Nội. “Rất vội” trong một “thành phố vẫn bình yên” nó thư thái vô cùng so với thủ đô.
 Vế thơ đầu đem đến cho người đọc hương thơm của mùa xuân trong thành phố Đà Nẵng và hương thơm của tình yêu trong nỗi nhớ.
Qua về thơ thứ hai tác giả cho ta nhìn màu sắc tuyệt đẹp của thành phố Đà Nẵng và màu sắc ấy đã len vào tâm hồn tác giả, tô vẽ cho nỗi buồn diệu vợi trong hồn:

Anh thấy không ? Trong sắc màu xanh lá 
Em ân cần: khe khẽ goi tên anh!
Mây trắng bay, tỏa lam chiều tím nhạt 
Lối riêng về, ngơ ngác một mình em !

Màu xanh của lá, màu trắng của mây,  màu lam, màu tím của ánh nắng trời chiều làm cho thành phố Đã Nẵng đắm trong màu sắc. Không có cầu quay, không có nhà cao tầng, không có tiếng sóng biển làm cho thành phố Đà nẵng như được bốc lên cao  ở một coi thần tiên nào đó. Rồi trong cõi thần tiên đó: Lối riêng em về, ngơ ngác một mình em. Buồn! yêu! Nhưng nỗi buồn ấy thú vị làm sao! Nhưng tình yêu ấy tuyệt vời làm sao! Nó làm cho thành phố lặng âm thanh, nó biến thành phố đầy màu sắc và nó đưa thành phố bay vào mây trắng, trong bóng tỏa lam chiều nhạt nắng.
Thanh Hương Nguyễn Thị hát rất hay nhưng làm thơ thì ít. Tôi đã nghe Thanh Hương hát nhiều lần nhưng tôi đọc thơ Thanh Hương lần đầu.Với tôi nó không tuyệt thì tôi không bỏ công viết bao giờ, mặc dầu tác giả cũng đẹp vô cùng ./.
                                                                           Châu Thạch



   
               Thanh Hương Nguyễn Thị
  

ANH BIẾT KHÔNG ? 
              
Anh biết không ? thành phố vẫn bình yên !
Tháng giêng về , ấm hương nồng của tết 
Em nhớ anh ! Trong dòng đời rất vội 
Đôi môi hồng, thiếu lắm nụ hôn xinh !

Anh thấy không ? Trong sắc màu xanh lá 
Em ân cần: khe khẽ gọi tên anh!
Mây trắng bay, tỏa lam chiều tím nhạt 
Lối riêng về, ngơ ngác một mình em !

             Thanh Hương Nguyễn Thị

               (Chiều về, Mồng 2 tết !)

No comments: