Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Tuesday, January 3, 2017

BỨC TƯỜNG VẪN MỞ - Truyện ngắn của Thủy Điền


      


BỨC TƯỜNG VẪN MỞ

Sau mười năm xa quê, trở về. Quyến nhìn bức tường ngăn cách giữa hai căn nhà vẫn còn bỏ trống. Nàng hỏi Kiên ?
- Cậu à ! Sao bức tường vẫn còn thế nầy? Đã mấy lần tôi gởi tiền về, tôi đề nghị cậu hãy xây kín nó lại. Cậu ừ ừ, mà chẳng chịu làm, đến nay đã mười năm có ít đâu.
- Thưa chị !
- Thưa, thưa cái gì, chuyện bằng ngón tay mà không làm được, thử hỏi chuyện lớn một chút nữa sẽ ra sao. Đàn ông như cậu "Quên đi".
- Bây giờ chị có mắng em, thì em xin nhận, ngoài ra em không biết giải thích thế nào để cho chị hiểu. Chị Quyến à.

Cậu nhà có tội chi đâu
Sao em mắng lắm, cho đau lòng người
Tội là do tội ở tôi
Nếu em có mắng tôi ngồi đây nghe
Em đi xa mấy mùa hè
Xa em tôi nhớ, đêm về tôi than
Hai nhà cách cục gạch vàng
Sao em không để tôi sang ngắm nhìn

Thú thật thì em định khóa kín nó lâu rồi. Nhưng mỗi lần xách hồ, xách gạch ra xây thì anh Quang lại cãn ngăn, anh bảo anh nhớ chị, anh muốn mỗi ngày sang nhà mình để ngắm lại những hình ảnh cũ mà anh với chị đã từng bên nhau, còn khóa lại có nghĩa là “Đoạn tuyệt “ sao. Nên em không đành lòng và vẫn để y đến ngày nay và có lẽ là mãi mãi.

     Quyến vừa nghe Kiên nói xong, nàng bật khóc.
- Thôi được, tùy cậu.

Cây Cau kỷ niệm chúng mình
Nơi ta từng ngắm, lung linh sao trời

Và bây giờ anh ấy ra sao? Mà thấy nhà then cài, của đóng có vẻ hoang tàn thế.
- Thưa chị……!
- Nói đi…….!
- Từ từ thì chị rõ.

Tiếc rằng ngày ấy hết rồi
Khi em về đến, anh nơi Suối vàng

-Vậy là anh Quang mất rồi, bao lâu?
-Dạ, gần năm nay.
-Anh có vợ con gì không?
-Thưa không, vẫn một mình như ngày nào. Nhưng sao nầy không biết thế nào mà trông anh có vẻ tàn tạ lắm và đêm về hay thường rủ em ra sân uống trà nhìn mây, ngắm gió.

Lẽ ra anh đứng cổng làng
Vai mang, tay xách đón nàng về Dinh
Ai ngờ ! Đời đã vô tình
Để em cô lẻ một mình nặng vai.

Khi nghe Kiên kể hết bao sự việc của những ngày qua, nàng không còn khóc nữa và cùng Kiên đi thẳng ra mộ Quang. Hai tay nàng chấp vái, miệng lầm bầm „Em sẽ không bao giờ dán lại bức tường xưa „.

                                                                                Thủy Điền
                                                                               03-01-2016

No comments: