Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Wednesday, August 31, 2016

GỬI TRÀ VINH - Thơ Nguyễn Khôi


       
                         Nhà thơ Nguyễn Khôi

          
Lời dẫn : Năm 1993, lần đầu tiên Nguyễn Khôi vào Trà Vinh công tác, cái xứ sở xa lạ mà hồi học cấp 2 (1953) ở Chiến khu Việt Bắc, đọc thơ của Nữ sĩ Vân Đài "Trà Vinh thương nhớ" gây ấn tượng mãi không quên... không ngờ sau 40 năm Nguyễn Khôi được tới Trà Vinh và xuất thần bài thơ "Gửi Trà Vinh"... đến nay đã 23 năm, Nguyễn Khôi lục sổ tay thấy bài thơ còn nguyên tính thời sự, xin chép lại gửi các bạn thơ cùng đọc cho vui 

GỬI TRÀ VINH
                   
Quê hương em dòng Cổ Chiên tươi đỏ
Rừng dừa xanh che mát xóm quê
Chùa ông Mẹt ngày rằm em đến lễ
Ao Bà Om vằng vặc mảnh trăng thề.
                       
Đất sống động miền quê đầu ngọn gió
Con lộ dài, đồng nước nổi mênh mang
Ghe thuyền về chiều nhen bếp lửa
Câu "dù kê" vang đến tận Cầu Ngang.
                      
Quê hương em : những xóm làng, thị tứ
Phố Trà Vinh cao vút rặng cây Dầu
Tiếng chim hót nghe sao mà thương nhớ
Con Le Le ngụp dưới rặng Trâm Bầu.
                       
Thơm mát dịu mùi hoa Cau, hoa Bưởi
Cọng "Cải son" ngon miệng mát lòng
Con cua Đinh cụng càng bầy Tôm Sú
Cá Bông Kèo lùa đàn cá Lòng Tong.
                       
Những thôn xóm - đất Anh Hùng một thuở
Bao thân Dừa còn ghi tích chiến công
Một mái chèo đưa quân ra tuyến lửa
Ơi Cửu Long Giang vỗ sóng sông Hồng...
                       
Quê hương em đẹp lòng ngày hôn lễ
Ba má thương... ở rể chẳng đòi về
Đến miệt vườn anh hóa thành con trẻ
Trèo cây Bòng hạnh phúc bẻ cành huê.

                         Quê Bắc Ninh 1993  
                             Nguyễn Khôi

READ MORE - GỬI TRÀ VINH - Thơ Nguyễn Khôi

NÀO PHẢI LỖI MÙA THU / thơ Hoài Huyền Thanh




Hoài Huyền Thanh

NÀO PHẢI LỖI MÙA THU

Thu biết gì đâu!
Mà rải lá vàng thương nhớ
Cho heo may về hiu hắt những vần thơ
Thu biết gì đâu!
Mà nũng nịu giận hờn ai vô cớ
Cho một thời đắm đuối mộng và mơ
Thu biết gì đâu!
Mà bước chân ngại ngần len góc phố
Cho bóng đổ nghiêng chiều
Hoài vọng nhớ vu vơ
Thu biết gì đâu!
Mà nhặt nhạnh nỗi buồn đem giấu bớt
Sợ khói lam chiều đong đếm nỗi bơ vơ!
Thu biết gì đâu!
Mà con nắng
thèm nồng nàn thêm chút nữa!
ướp cho thơm hanh cho vàng lẫn trời đất và hoa.

HHT
26.8.2016







READ MORE - NÀO PHẢI LỖI MÙA THU / thơ Hoài Huyền Thanh

SUY NGHĨ VẨN VƠ NHÂN MÙA KHAI GIẢNG - Tạp bút của Hoàng Đằng

   
                     
                                       Tác giả Hoàng Đằng 


SUY NGHĨ VẨN VƠ NHÂN MÙA KHAI GIẢNG
                                         Tạp bút của Hoàng Đằng

Bây giờ là mùa khai giảng năm học 2016 – 2017; nhà nào cũng có con hoặc cháu đến trường. Xưa cũng như nay, những trẻ lần đầu tiên đi học phần đông được cha, mẹ, anh hay chị đi cùng. Trường lớp đối với trẻ quá mới mẻ, thầy cô đối với trẻ quá xa lạ nên chúng sợ sệt không muốn bước; phụ huynh phải dỗ dành, có khi cưỡng bức.
Xưa kia, dân cư thưa thớt, trường ốc cách xa nhà - xa 5, 7 cây số là chuyện thường; đường chỉ bằng đất, xe cộ chưa có, trẻ đến trường chỉ bằng đôi chân bước dù tuổi đời mới lên sáu, bảy.
Bây giờ, trường đã gần nhà, đường lại bằng bê-tông hay bằng nhựa; trẻ được đèo trên xe đạp, xe đạp điện, xe máy, lắm trẻ lại được chở trên ô tô.
Giữa nay và xưa, sự khác biệt theo chiều hướng tiến bộ quá rõ ràng. Đáng mừng!

Ở các đô thị, hiện nay, tầng lớp người giàu nhiều; trước những ngôi trường lớn nổi tiếng, dù công lập hay dân lập, vào giờ đưa đón, ô-tô con sắp hàng cả một đoạn dài; tiếng nói, tiếng cười rộn rã, hạnh phúc lộ rõ trên nét mặt mọi người: phụ huynh, học sinh, ban giám hiệu, đội ngũ giảng huấn, đội ngũ phục vụ … Trông sướng mắt thiệt!
Trái ngược với cảnh ấy là cảnh còn rất gian nan đó đây trên đất nước.
Lũ lụt đang liên tiếp ùa về mấy tỉnh trung du và thượng du Bắc bộ; cầu bắc qua khe suối bị nước cuốn trôi; đất chuồi, đất lở vùi nhà, lấp lối đi; những đứa trẻ đến trường vượt đường dốc ngoằn ngoèo, lầy lội, trên người quần áo không đủ che thân, lội suối, lội khe nước chảy xiết đến với con chữ. Trông tội nghiệp, đáng thương!
Những em vùng ven biển bị ảnh hưởng của thảm họa Formosa xả thải, nghe nói, sẽ hưởng chính sách miễn, giảm học phí, dù vậy, việc đến trường của các em không dễ dàng chút nào! Thu nhập gia đình các em hoặc là không còn hoặc là sút giảm nặng so với trước. Một gia đình có hàng trăm nhu cầu, kéo theo hàng trăm khoản chi tiêu, học phí chỉ là một khoản trong đó. Gia đình đang khó khăn, mỗi thành viên dù lớn dù bé phải xoay xở vượt qua để có cái “ăn” đã, rồi mới tính chuyện “học”. Nghĩ cũng tội nghiệp, đáng thương!
Những em ở Tây Nguyên mà gia đình khốn đốn vì hạn hán do hiện tượng El niño thời gian qua, những em ở miền Tây Nam Bộ mà gia đình túng quẩn do ruộng đồng khô khốc và nhiễm mặn vì dòng chảy sông Mékong bị các đập thủy điện, thủy nông ở thượng nguồn chận nước đổ về. Tỉ lệ bỏ học ở vùng này đang báo động; nghĩ mà thương!

Trên đây mới chỉ là chuyện học hành của trẻ; còn trăm ngàn chuyện khác cũng còn trớ trêu như vậy.
Lẽ dĩ nhiên, trong xã hội, có người giàu, kẻ nghèo. Giàu, nghèo có thể tạo nên do tài năng và thiếu tài năng, do may và rủi, do chăm chỉ và nhác nhớn, do số trời, do cơ hội nhiều hay ít. Không thể có một xã hội mà mức sống như nhau - không có người giàu, kẻ nghèo. Chỉ có việc là mức chênh lệch giàu nghèo thấp hay cao - thấp thì tốt mà cao thì không tốt. Việc của nhà cầm quyền là thực thi chính sách cộng đồng đồng tiến để giữ cho mức chênh lệch giàu, nghèo không cao.
Và để cho chính sách của nhà cầm quyền hiệu quả, tầng lớp người giàu phải tích cực cộng tác. Người giàu phải đóng nghĩa vụ xây dựng và bảo vệ đất nước nhiều để tầng lớp nghèo khỏi đóng; người giàu phải san sẻ cơ hội ưu đãi mình được hưởng với người nghèo; người giàu phải đem vốn liếng, tài năng mình sẵn có mở mang kinh tế quốc dân tạo nhiều công ăn việc làm cho người nghèo; người giàu chia xớt của cải mình có được với tầng lớp nghèo bằng các công tác từ thiện. Tuy nhiên, những việc trên vẫn chưa đủ, hai hiện tượng giàu nghèo vẫn tồn tại; còn một việc xem ra dễ mà ít ai làm là người giàu không nên khoe khoang, phô trương sự giàu có của mình một cách lộ liễu.
Sự khoe khoang, phô trương của cải của người giàu chỉ làm cho người nghèo tủi thân; tủi thân đi đến oán giận; oán giận đi đến nổi loạn; nổi loạn dù chỉ trong tâm thức hay đã hiện ra hành vi cũng đưa xã hội đến tình trạng bất an.
Khi xã hội bất an, cả người giàu lẫn kẻ nghèo đều thua thiệt. Hiện nay, xã hội ta đang nhắm đến: “dân chủ, công bằng, văn minh”; nếu xã hội chưa có công bằng thật sự, người giàu chịu khó tạo ra một xã hội có dáng dấp công bằng ./.
                                                              Hoàng Đằng
                                                        31/8/2016 (29/7/Bính Thân)

READ MORE - SUY NGHĨ VẨN VƠ NHÂN MÙA KHAI GIẢNG - Tạp bút của Hoàng Đằng

NẾU SÀI GÒN … CÓ THU - Tản mạn của Trần Trung





Trần Trung

NẾU SÀI GÒN … CÓ THU

Một chiều Thu Hà Nội – Một khoảnh khắc quen quen, là lạ. Khó mà có sự lẫn trộn, pha tạp với bất kỳ miền đất nào. Chẳng biết tôi có thiên vị mà cho rằng nơi đất Thăng Long – Hà Nội này – đi suốt chiều dài của không gian, thời gian, vẫn sinh thái, vẫn lưu tồn thứ Thổ - Ngơi – Thu thật riêng, thật ý vị cùng sang trọng.

Bạn tôi – anh Cao Thắng – trưởng ban chương trình Đài Truyền hình Hà Nội,  chiều nay ngồi cùng tôi. Hai đứa vung vinh rượu ốc Tây Hồ. Mà đàm đạo. Mà xúc động. Mà suy tư về mùa Thu Đất Bắc. Về mùa Thu Hà Nội…

Tôi giãi bầy và bộc lộ. Rằng: Hình như (hay có lẽ!) Mùa Thu dịu dàng mà đích thực, mà ám ảnh lòng người, không phải ba tháng đâu! Thu Hà Nội chỉ thực sự xao xuyến và mê hoặc lòng người ta, có lẽ chỉ mươi mười lăm ngày. Có lẽ ông Giời cũng làm phép thử cho sự tinh tế đón nhận, rung động của những tâm hồn Thăng Long – Hà Nội – Nghệ thuật. Dễ xúc động. Dễ nao lòng… Bởi, hình như trong những khoảnh khắc đón nhận ấy, con người mới thấy hết được thế nào là tinh khiết, thế nào là trong trẻo. Thế nào là trong. Là êm. Là mang mang cao rộng…

Anh bạn tôi đột ngột, hứng khởi mà giao hòa, lại tự cảm nhận bổ sung: Anh ạ! Đã là thu Hà Nội, như chiều nay, anh em mình ngồi ở quán cóc. Ta cùng uống rượu pha hương cốm Hồ Tây, mới khoái. Vì, chiều này, mới có gió, có hương. Lại thêm chút nắng thu cuối ngày. Anh nhìn kìa! Ông bạn tôi nổi hứng văn chương, chỉ những cặp tình sóng bước, líu ríu bên nhau. Tay trong tay. Cứ quấn lấy nhau thả gót. Thanh thản trên đường Thanh Niên chẳng mấy khi thưa vắng.

Trong tôi, chợt mang mang liên tưởng đi về. Tôi gieo trong lòng mình một thoáng thương – nhớ! Một thoáng bâng khuâng – đa tình: Sài Gòn có Thu không nhỉ? Sài Gòn giờ này có mưa nhanh và tạnh nhanh không? Sài Gòn sắp lên đèn – rực rỡ muôn hoa – đèn. Chao! Sài Gòn – “Hòn ngọc Viễn Đông” của một thời chưa xa…

*
* *
Hình như có tiếng chim Sâm Cầm vỗ cánh, vỗ nước Tây Hồ. Ngâm nga giai điệu của khúc tình Thu Trịnh Công Sơn: “Đàn Sâm Cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời”.

Tôi ngất ngây trong men rượu cốm mà lẫn lộn. Giờ này là chiều, nghiêng sang tà bóng hoàng hôn. Thì, mặt trời ở đâu… ta. Mới thấy hay. Thấy mê hoặc, quyến rũ của Đất – Trời – Thu – Hà Nội.
Hình như Duyên – Khí của đất trời Thu, khiến tôi cũng như bảng lảng theo gió. Theo chút nắng Thu mong manh ảo diệu. Bình minh hay hôn hoàng của những vần thơ xưa, cất lên từ đất này, xứ này:

“Mịt mù khói thỏa ngàn sương
Nhịp chày Yên Thái – Mặt gương Tây Hồ”

Những con gió Thu Tây Hồ mơn man, giăng mắc thịt da mà dậy sóng nỗi niềm. Con gió se se; ngọt ngào đưa tới chạnh lòng, chạnh nhớ tới miền đất Phương Nam – xa Hà Nội tới ngàn cây số…
Anh bạn tôi thủng thẳng, mơ màng: Nếu Sài Gòn có Thu … Thì có lẽ chỉ về đêm. Tôi phụ họa: Về đêm trong khoảnh khắc giao mùa – giữa khô và mưa.

Mới hay, Thu đất Bắc – Thu Hà Nội là Một – Mùa – Đẹp – Buồn. Thu đẹp. Lại qua nhanh. Thu qua đi, Thu qua con đường – Tứ quý… Cứ như gót chân hồng hồng, thon thon của thiếu nữ qua đường, ngang đường – Nhớ lắm. Tiếc lắm. Tôi đọc ngâm đủ nghe cho mình những lời thơ Thu trong giai điệu nhẹ, thoảng như chút gió Thu về lẩn quấn và vương vấn đâu đây:

Ơ kìa! Em – Áo trắng
Tan trường mưa lương vương,
Thoảng mùi hương con gái
Nâng gót Thu sang đường

Chẳng biết có nghe được không hay chỉ là nổi cơn hâm – Thi sĩ, Cao Thắng đứng phắt lên đọc thơ từ điện thoại di động, (thảo nào từ nãy hắn vẫn bấm bấm, nhoay nhoáy…)

Hẹn nhau một chiều Thu mềm quá
Xích lại gần mà xa cứ xa
Tứ thơ chợt ùa về dào dạt
Mùa Thu nào chả giăng mắc lòng yêu

Hứng thế, bốc thế mà khi đọc đến câu thơ cuối, tôi thấy giọng ông bạn thơ của tôi cứ nhừa nhựa. Cứ nghèn nghẹn. Cứ như thơ Thu khởi phát mà đi ra từ Nước – Mắt – Thi – Nhân…

Té ra, còn một thực tế - như một thứ quy luật muôn đời của sáng tạo nghệ thuật. Mà, có lẽ nhất là sự sáng tạo trong địa hạt thơ – ca. Chẳng có gì mới khi phát ngôn rằng: Thơ chất chứa nội tâm mà bùng phát trong hứng khởi chủ quan – lãng mạn. Cái hứng đượm màu sắc chủ quan ấy, nhiều khi lấn át, xâm lăng cả thực thể ngoại giới.

Hãy nghe tiếng thơ, tiếng lòng rạo rực của cái tôi – Thi sĩ trong những câu thơ, vần thơ của thi nhân kim – cổ:

- Vàng rơi! Vàng rơi … Thu mênh mông
(Bích Khê)

- Đây mùa thu tới – Mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng
(Xuân Diệu)

- Em như con gió thổi ngang qua
Trẻ đến làm đau cả lá vàng
(Vân Long)

Dẫu ngất ngây pha chút tây tây trong men rượu cốm Tây Hồ. Dẫu khoảnh khắc hạnh phúc trong bạn bầu thơ phú. Tôi bỗng gai gai người mà chợt nghe ru lòng mình, tình mình về với thực tại, về với nỗi niềm thật trong đời sống, trong nhịp sống của Hà Nội - Hôm nay. Câu thơ của Nguyễn Đình Thi trong bài Đất nước chợt dội thẳng vào tâm trí tôi. Câu thơ dung dị như lời cảnh báo. Như lời dự cảm…

Mùa thu nay khác rồi

Tôi lại điệp khúc trong tâm tưởng mình – Giữa một chiều Thu đẹp và buồn, như hôm nay: Mùa thu nay khác rồi.

Hình như, có khác và khác nhiều so với những mùa thu xưa – qua đi… Mà thôi, cũng chẳng băn khoăn với khác lạ của bộ mặt xã hội kéo theo bộ mặt buồn từ nhân tình thế thái bây giờ…

Một nét đẹp thủy chung của con người đất Việt chính là tấm lòng yêu thương, xúc động khi hướng vọng tới thiên nhiên – Đất nước. Dẫu cho thiên nhiên ấy chẳng mấy kì vĩ, hoành tráng như ở xứ Người. Thiên nhiên đất Việt, mùa thu đất Việt mang chứa, tiềm ẩn một nét đẹp rất riêng, thật riêng: giản dị trong thanh sơ; mộc mạc mà tao nhã, kín thầm… Vẻ đẹp riêng ấy ắt chẳng bao giờ tàn phai theo thời gian lặng thầm mà nghiệt ngã chảy trôi… Vẻ đẹp riêng ấy – Một điều chắc chắn sẽ không bao giờ lạt phai trong tâm trí trong cảm hứng thi sĩ của những người dân trên “Đất nước hình tia chớp” (Trần Mạnh Hảo) này. Cứ thanh thản mà ngạo nghễ, mà kiêu hãnh như chàng Từ Hải trong Đoạn trường tân thanh của thi hào Nguyễn Du: Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo.

Thu đến, Thu đi – Lẽ thường tình, điều tất yếu định hình của quy luật tự nhiên, cái bắt rễ, đọng tồn vĩnh hằng trong lòng người dân Việt phải chăng là cái tình nghĩa không đổi thay với tình yêu thiên nhiên xứ sở của mình. Và, có cái gốc thiện căn, thiện mỹ, thiện tình ấy, người dân đất Việt xưa sau sẽ bất chấp mà vượt lên, vượt qua mọi biến động, thăng trầm…
*
* *
Hai đứa tôi, mỗi người đang theo đuổi, xa, gần, theo cái cách cảm, cách nghĩ của mình.

Gió thu từ chiều sang đêm thế này. Khí thu thanh khiết, thơm tho thế này. Nước Hồ Tây sóng sánh, mang mang thế này. Thấp thoáng những tà áo trắng thanh tân thế này… Hỏi rằng có ai nỡ chối từ. Ai nỡ bỏ qua.

Riêng tôi, tôi lại tự dắt tình đa mang (mà có lẽ cả tham lam nữa chứ!) tới miền đất thật xa, mà cũng thật gần, thật thương – đất Sài Gòn, phương Nam. Thế rồi, tôi lại bâng quơ, tha thiết – Theo kiểu “vơ vào”: Nếu Sài Gòn… có Thu.

Hà Nội – Thu, 9/9/2012.
Trần Trung


READ MORE - NẾU SÀI GÒN … CÓ THU - Tản mạn của Trần Trung

2/9 NHỚ "TẾT" XƯA - Thơ Nguyễn Khôi


          Nhà thơ Nguyễn Khôi


2/9 NHỚ "TẾT" XƯA
                   
Mùng  2 tháng 9 mừng Độc Lập
Cơ Quan mổ lợn để Liên Hoan
-Tiết canh, lòng thủ "xơi" tập thể
Thủ trưởng, nhân viên "cỗ" một bàn...
                     
Xương thịt "bổ đầu"  chia từng hộ
Trẻ con được bữa sướng cả mồm
-Quanh năm khoai sắn, không thịt cá
Kháng chiến trường kỳ chịu "cắn răng"...
                      
Bây giờ "Đổi Mới" đời xoay chuyển :
-Nhà lầu, xe "xịn" mấy Sếp to
Họ sống trên tiền, ăn thừa mứa
Ô sin như "mợ"... Đồng nát mơ...
                      
Mùng 2 tháng 9 "tết" Độc Lập
Mừng, tủi cầu mong vận Nước lên
"Cơ chế thị trường" tàn khốc thật
Nhưng phải dành phần cứu Dân Đen ?!?

                             Hà Nội 31-8-2016
                             NGUYỄN KHÔI

READ MORE - 2/9 NHỚ "TẾT" XƯA - Thơ Nguyễn Khôi

NỖI NIỀM TIM SEN - thơ Trần Xuân An




Trần Xuân An

NỖI NIỀM TIM SEN 
--- thơ tặng người bạn sớm có nỗi niềm tim sen ấy ---

thơm bàu sen, trước chùa làng Kẻ Diên
tuổi học trò mơ theo lời hoài cổ
chiến tranh, lớp bùn nổi dày, rậm cỏ
sen lụi tàn, thép gai giăng, đầy mìn

đầu đạn đâu phải hạt sen niềm tin
rơi nát bàu xưa, mặc chuông chùa vọng
mẩu phấn bảng là hạt sen trầm thống
ủ đắng tim sen – mầm lá mùa sau

hoa sen chùa cổ thuở đó còn đâu
trường Hải Lăng vỡ gạch, rồi vùi cát
về bên đồng, chúng mình mơ sen hạt
mặc đầu đạn bay, vệt phấn bảng hằn

cổ tích hiện ra, sau năm mươi năm
(thuở học trò, bàu sen như cổ tích!)
hoa sen ngát, lá sen xanh, đừng nghịch
bắn hạt sen xanh thương nhớ vào nhau

hạt sen Kẻ Diên, ai có nhói đau
nếu tình học trò bây giờ mới thấm
đầu đạn, thôi, mẩu phấn, thôi, đắng ngấm
tuổi học trò, tim bốn lá đôi xanh.


T.X.A.
30-8-2016
READ MORE - NỖI NIỀM TIM SEN - thơ Trần Xuân An

DAN DÍU... Thơ Trần Mai Ngân



                 Tác giả Trần Mai Ngân



DAN DÍU...

Dan díu chi mùa cũ
Tháng Chín về trầm mặc khói sương
Cho người đi, quên người ở lại
Tháng Chín nào... quên đêm yêu đương !

Dan díu - vương víu chi
Thắp nến lên tiễn lá vàng đi
Là hết, là buông không trách nữa
Bởi hững hờ làm nên chia ly

Dan díu chi, còn gì...
Ta nghiêng đời trôi trên hai vai
Mùa Thu chết cùng hoa Thạch Thảo
Chút ngại ngần nghe những tàn phai !

Dan díu chi - hôm nay
Ta ngồi lặng... đan đôi bàn tay
Trống rỗng băng ngang tiếng thở dài
Có mùa đã qua đời hôm nay !

                   Trần Mai Ngân

READ MORE - DAN DÍU... Thơ Trần Mai Ngân

Tuesday, August 30, 2016

VỀ KHÔNG EM... - Hoàng Yên Lynh


              Nhà thơ Hoàng Yên Lynh



VỀ KHÔNG EM...
                        
Em không về chiều mưa giăng phố Huyện
Thiếu một người hò hẹn bước chân đêm
Chỉ tội nghiệp những con đường quanh phố
Dấu chân nào cũng giống dấu chân em.

Em không về bến xưa buồn vắng lạnh
Thiếu một người giặt áo ở bờ sông
Những con đò cô đơn chiều nghiêng bóng
Đưa người đi chẳng có mấy ai về.

Em không về hàng cây nghiêng rũ lá
Thiếu một người để che gió chiều mưa
Chỉ tội nghiệp cung đàn xưa dang dỡ
Con chim buồn ngái ngủ vắng người xưa.

Em không về nụ hoa buồn úa nụ
Thiếu một người nhặt lá rụng bên song
Anh góp lại những thư tình năm cũ
Em không về ... trăng đã xế đầu non.


                            Hoàng Yên Lynh


READ MORE - VỀ KHÔNG EM... - Hoàng Yên Lynh

BÁN TÌNH - Truyện ngắn Thủy Điền


         
                Tác giả Thủy Điền


           BÁN TÌNH

     Kể từ ngày dọn nhà về xứ biển sống, Michael thường bảo với vợ. Anh sẽ xin vào một nhà hàng lớn để làm việc, như bồi bàn hay phụ bếp gì cũng được miển sao có tiền gia đình mình sống là được. Em khỏi làm chi cả, chỉ ở nhà trông coi hai con, em đồng ý chứ ?  Ela gật đầu và nhìn chồng với gương mặt trìu mến.
      Nghe bạn bè kể, làm việc ở xứ biển sáu tháng có thể sống cả một năm vì nơi đây toàn là khách du lịch đến, nên các nhà hàng đắc như tôm tươi, chủ mướn công nhân rất cao giá, hơn nữa khí hậu biển rất tốt. Bởi Chàng đang làm việc tại hãng Bột giặt, mỗi ngày hít thở những chất hoá học vào người chàng chán ngấy quá rồi, còn Ela thì mỗi ngày phải lau chùi, quyét dọn cho một trường học lưng nàng cũng sắp gẩy cong. Hai vợ chồng cậm cụi làm việc kể từ lúc lấy nhau đến nay mà chẳng dư dả được gì.
      Đầu mùa Hè chờ các con nghỉ học, chàng chuyển cả gia đình lên xứ biển gần ba trăm cây số để sinh sống. Đầu tiên chàng xin vào được một Hotel gần nhà với công việc dọn dẹp và rửa chén, được năm tháng chủ cả cứ rầy la ngày nầy, sang ngày nọ chàng bực quá xin nghỉ việc. Mặc dù trong thân tâm chàng cố muốn làm một công việc nào đó để nuôi sống gia đình, nhưng ức quá chàng không chịu nổi. Ở lâu ngày chàng làm quen được một vài người, họ giới thiệu chàng vào một nhà hàng lớn với công vìệc phụ bếp, sắt thịt, rửa rau. Chàng rất phấn khởi và làm việc rất tốt. Nhiều lúc ông chủ ghé qua, thường bảo, mai mốt tôi sẽ cho anh làm bếp chánh. Chỉ lời nói qua loa của ông chủ mà cả bọn đang làm trước sợ mất chỗ và bắt đầu nẩy sinh ganh ghét, vì sự ganh tị, vô tình chúng đẩy anh vào thế kẹt, đì đà đủ thứ. Buồn quá, anh nói ông chủ và xin nghỉ việc.Thế là, anh lại thêm một lần thất nghiệp nữa.
    Nghỉ việc Michael buồn bã đi lang thang ngày nầy, qua ngày nọ dọc theo bờ biển, rồi eo biển cho thỏa đi những giây phút căng thẳng. Michael đẹp trai, cao ráo tướng tá như tài tử Alain Delon nên những cô nàng độc thân đi tắm biển, nghỉ mát nhìn chàng không chớp mắt. Michael cũng liếc mắt, đưa tình như trao đổi những giây phút tình cảm qua đường. Có nàng nửa chơi, nửa thật gợi cảm, ân ái lại còn bồi dưỡng cho chàng ít tiền gọi là công phí. Hồi đầu chàng không nhận, nhưng gì hoàn cảnh gia đình nên chàng đành nhận. Về nhà chàng suy nghĩ thật nhiều về công việc mình làm, chàng thấy như vậy là mình đã vong phụ Ela và các con một cách trắng trợn. Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng hôm sau chàng vẫn tiếp tục tới lui những nơi mà chàng đã từng qua lại và nhận những món tiền như thường lệ.
     Mấy ngày rồi, chàng định giấu mất chuyện nầy và chẳng hề đưa cho Ela một đồng nào. Nhưng ngày, lại ngày chàng thấy Ela không còn tiền trang trải trong nhà nữa nên chàng móc túi đưa cho nàng. Ela bật hỏi, tiền nầy anh kiếm từ đâu ? Michael bảo mấy hôm anh đi khuân vác ngoài bến Cá, dành dụm, nay anh thấy nhà hết tiền nên anh đưa cho em. Ela tưởng thật và không để ý đến nữa.
    Rồi cứ thế, ăn quen ngày nào chàng cũng đi rong rêu vòng quanh eo biển để mang tiền về nhà và tiếp tục nói dối vợ. Một hôm thằng Paul bệnh nặng, nàng
nhờ người chạy ra xóm Cá gọi chàng về, nhưng cả xóm Cá đều bảo chẳng có Michael nào làm việc ở đây. Thế là lộ tẩy. Chiều như mọi ngày chàng về cũng đều đưa tiền chợ cho vợ. Hôm nay Ela không thèm lấy, mà còn vặn hỏi đủ điều. Michael khai thật, vì anh thấy cảnh nhà bần bạc nên anh đành phải làm kẻ bán tình. Ela ngã ngửa ra, thế là bấy lâu nay mẹ con em sống bằng những đồng tiền cực khổ nầy. Rồi nàng bình tĩnh trở lại và nói.
    Thế là ngày mai em cũng sẽ đi làm cái nghề như anh, để trang trải gia đình còn để một mình anh thì vất vả quá.
                                                                                 Thủy Điền

READ MORE - BÁN TÌNH - Truyện ngắn Thủy Điền

TẮM TRĂNG - Thơ Nhật Quang





TẮM TRĂNG

Đêm hè mây thoảng, trăng nghiêng
Tóc huyền gió rối, nét duyên dịu dàng
Hồn nhiên em tắm trăng vàng
Xiêm y lụa mỏng, nhẹ nhàng buông rơi
Thân ngà ngọc dáng xinh tươi
Đôi gò bồng đảo lả lơi hương tình
Tay thon khỏa nước lung linh
Ánh trăng lấp loáng, dập dình dáng em
Bờ vai nõn mịn sương đêm
Hằng Nga liếc mắt hờn ghen, thẫn thờ
Trăng vàng em tắm đêm mơ
Cho chàng quân tử ngẩn ngơ, bồn chồn.

                                        Nhật Quang
                                         (Sài Gòn)

READ MORE - TẮM TRĂNG - Thơ Nhật Quang

TÍNH CÁCH CON NGƯỜI QUA 10 LOẠI TƯỚNG THANH - Đặng Xuân Xuyến





TÍNH CÁCH CON NGƯỜI QUA 10 LOẠI TƯỚNG THANH


Tướng thuật phương đông cho rằng: Dựa vào âm sắc của giọng nói có thể hiểu được những nết tính cơ bản của chủ nhân, qua đó cũng có thể “nắn” mối quan hệ theo hướng lợi nhất cho mình.
Cụ thể:
1. Giọng nói to oang oang:
Người có giọng nói kiểu này là biểu hiện của người mạnh mẽ, ngay thẳng, nhưng nóng giận bất thường, rất dễ đắc tội với người khác. Vì thiếu sự bình tĩnh, khôn khéo trong giao tiếp mà họ thường bị người khác lợi dụng, khó có được sự nghiệp ổn định. Tuy vậy, họ thường là người rất giỏi giao lưu với người khác. Điểm hạn chế của những người có giọng nói oang oang này là khả năng thính giác kém hơn những người có giọng nói nhỏ nhẹ.
Nhưng nếu người có giọng nói to lớn, sang sảng như tiếng chuông là biểu hiện của người có thần khí đầy đủ, có óc tự chủ, tài năng vững vàng. Đây là mẫu người thực tài, ăn được, nói được và làm được. Tóm lại người sở hữu giọng nói to lớn, sang sảng như tiếng chuông là người thực tài và thành đạt.
2. Giọng nói to lớn:
Người có giọng nói lớn là người có giọng nói kiểu ăn to nói lớn, nhưng âm sắc không vang, không mạnh mẽ như giọng nói trên. Người có giọng nói này thường là người nóng tính, cương trực đến thô lỗ.
Nếu giọng nói lớn nhưng có lẫn những tạp âm giống như gằn từng tiếng hoặc như gầm gừ là biểu hiện của người lỗ mãng, có chút tài nhưng tâm địa hẹp hòi, thích dùng bạo lực để chiếm đoạt, không thích đấu tranh lành mạnh. Tuy nhiên, nếu trong trường hợp này mà giọng nói lớn, mạnh mẽ, pha nhiều tạp âm dễ nghe, thanh thoát (không gằn từng tiếng, hoặc không như tiếng gầm gừ) thì tuy nóng nảy, thô bạo nhưng lại là người hào phóng, rộng rãi.
Nếu giọng nói lớn, mà lại nói quá nhanh là biểu hiện của người có tính cách nóng nảy, hời hợt, tự tin một cách mù quáng. Thường có lối suy nghĩ thiển cận, tham lợi trước mắt mà không nghĩ chuyện lâu dài.
3. Giọng nói yếu ớt:
Người có giọng nói yếu ớt, thâm trầm thường là người yếu đuối hoặc mệt mỏi trong cuộc sống, do vậy họ có tính cách hướng nội mà thiếu đi khả năng quyết đoán. Để câu nói của mình không làm ảnh hưởng đến người khác, khi nói họ thường cân nhắc từng câu, từng chữ, suy nghĩ thật kỹ rồi mới nói.
Họ sống khép mình, thường giữ một khoảng cách nhất định với người khác, không để người khác hiểu được nội tâm của mình, vì thế mà câu nói cũng thường lấp lửng. Tuy họ rất cảnh giác với người ngoài, nhưng với bạn bè thân thiết, họ lại rất ôn hòa gần gũi. Vì vậy khi tiếp xúc với những người này cần phải thật lòng mới có thể có được sự tin cậy ở họ.
4. Giọng nói sắc bén, chát chúa:
Người có giọng nói kiểu này thường là biểu hiện của sự không kiềm chế trong tình cảm, người nói như ở tâm trạng sắp tới mức bực tức, giận dữ.
Nếu người mà lúc nào cũng mang giọng nói này thì đó là người tâm tư thường không ổn định, vui buồn bất thường, có thể vì một chuyện nhỏ mà nóng nảy đến bật khóc. Tuy vậy, người có giọng nói sắc bén, chát chúa lại rất kiên trì, trách nhiệm tới cùng với những việc mà họ đảm nhận.
5. Giọng nói cao, vang, sắc bén:
Người sở hữu giọng nói này là người có thần kinh vững chắc, có sự phản ứng rất nhạy cảm. Chính sự nhạy cảm đã biến họ thành người cả nghĩ, dễ mất ngủ vì những chuyện không đâu. Tuy vậy, họ lại là người thông minh, có trí tưởng tượng phong phú, rất kiên trì, không vì gặp trở ngại mà quay đầu hoặc cúi đầu trước người khác.
Nếu người có giọng nói này là người đàn ông thì người đàn ông này rất cuồng nhiệt, làm việc không mệt mỏi. Trong đời sống tình cảm, họ là những người đàn ông chung tình, tâm ý.
6. Giọng nói sắc bén, chậm rãi:
Người sở hữu giọng nói sắc bén, chậm rãi là người phong độ, hiểu biết. Khi nói thường giảm tần suất nói xuống mức tương đối thấp, đem tới cho người nghe cảm giác ân cần.
Họ làm việc theo hướng đã định sẵn. Một khi mục tiêu được xác định, họ sẽ dựa vào mục tiêu để không ngừng phấn đấu. Tuy vậy, họ làm việc cũng chậm rãi, không vội vàng. Buổi sáng họ có vẻ uể oải nhưng buổi chiều lại trở nên sôi nổi, khẩn trương.
Người đàn ông sở hữu giọng nói này là người trung thực, không cố lấy lòng người khác, cũng không dễ bị ảnh hưởng từ người khác. Họ chính là mẫu người kiên định, không dễ thỏa hiệp.
Nếu phụ nữ có giọng nói như vậy là người có tính cách hướng nội. Tuy nhiên, họ cũng là những người dễ đồng cảm và hay thương người, hết lòng giúp đỡ người khác.
7. Giọng nói trong trẻo, dễ nghe:
Người có giọng nói trong trẻo, dễ nghe thường là người thật sự tài năng, luôn tự tin ở chính mình và có tâm trí ổn định. Nhất là khi giọng nói trong trẻo, rõ ràng, không chói tai, đôi khi có những cử chỉ phụ họa nhịp nhàng thanh thoát, tế nhị, đấy là biểu hiện của người thanh cao, không có tính tiểu nhân, ích kỷ.
Nếu người có giọng nói trong trẻo, rõi ràng, thần khí đầy đủ nhưng thỉnh thoảng lại cười một cách vô cớ là biểu hiện của người không tự chủ, thường lao vào trụy lạc hay dâm ngầm Còn nếu người có giọng nói trong trẻo, dễ nghe nhưng lại hơi kéo dài ngữ điệu khi nói chuyện là biểu hiện của cá tính phóng khoáng nhưng lười biếng, thiên về vật chất hoặc sắc đẹp bề ngoài.
Người có giọng nói trong trẻo nhưng nhẹ giống như bị hụt hơi là biểu hiện của người hoặc rất cố gắng trong công việc nên khí chất suy giảm hoặc biểu hiện cá tính có nhiều tự tôn, không thích giao tiếp với người khác.
8. Giọng nói trầm hùng, mạnh mẽ:
Người có giọng nói trầm hùng, mạnh mẽ là biểu hiện cá tính vững vàng, tự chủ, hào phóng và tiềm ẩn nhiều tài năng hơn người. Nhưng nếu giọng nói trầm hùng mà nhỏ, âm thanh lại hơi rè thì đấy là biểu hiện của người có tài năng nhưng lại có quá nhiều tật xấu, tham lam vật chất hoặc là thiên về bạo lực. Còn nếu giọng nói trầm hùng mà điềm đạm thì đấy là biểu hiện của người giản dị, sống tình cảm, biết đối nhân xử thế.
Nếu giọng nói trầm nhưng ấm và từ tốn, khi nói ít có những cử chỉ phụ họa, là biểu hiện của người trung thực, khiêm tốn, có trước có sau, làm nhiều hơn nói.
9. Giọng nói khàn, đục:
Nhìn chung những người có giọng nói khàn thì thường đục, khó nghe, là biểu hiện của người khó vẹn toàn trong cuộc sống.
Nếu giọng nói khàn đặc mà to, tiếng rõ tiếng không, là biểu hiện của người thâm độc, chỉ biết lợi ích của riêng mình mà không từ thủ đoạn nào để hại người, nhưng lại luôn rêu rao mình là người tử tế, đức độ.
Nếu giọng nói khàn khàn và nhỏ, âm lượng đục là biểu hiện của người có tâm cơ thủ đoạn, hay tính toán sâu hiểm. Nhưng nếu giọng nói khàn khàn khó nghe là biểu hiện của người có thần khí không đủ, tuy rất cố gắng trong công việc nhưng tài bất tòng tâm nên cuộc đời không được như ý.
10. Giọng nói the thé:
Dù là đàn ông hay đàn bà thì giọng nói the thé cũng dễ gây ác cảm với người đối thoại.
Đàn ông, nhất là người có tướng mạo phương phi, mà giọng nói the thé, khó nghe hoặc nói không hở miệng là biểu hiện của người tính toán mưu mô, thích dùng thủ đoạn, tâm lý hay bị mặc cảm vì những sự việc nhỏ nhặt. (Đàn ông có giọng nói mạnh mẽ, ấm áp, không ấp úng, mỗi câu mỗi chữ đều rõ ràng, trong sáng, đó là giọng nói toàn bích).
Đàn bà mà giọng nói the thé hay khàn khàn thì đều là người gian xảo, hung dữ. 

(Trích từ: TIẾNG NÓI CỦA NGÔN NGỮ CỬ CHỈ TRONG GIAO TIẾP của Đặng Xuân Xuyến ; Xuất bản năm 2010)

READ MORE - TÍNH CÁCH CON NGƯỜI QUA 10 LOẠI TƯỚNG THANH - Đặng Xuân Xuyến