Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, May 27, 2016

NHỮNG NGÀY BIỂN CHẾT - Thơ Nguyễn An Bình





NHỮNG NGÀY BIỂN CHẾT
  *Tặng anh Đặng Châu Long

Còn đâu những chuyến thuyền về
Khoang đầy cá nặng bốn bề sóng vui
Mắt nhìn đau đáu trùng khơi
Từ ngày biển chết lòng người lạnh căm.

Còn đâu! Mưa bão mù tăm
Con thuyền neo bến sóng ngầm vì đâu?
Dân chài ngơ ngác nhìn nhau
Bãi trơ hoang vắng vết đau không lành.

Còn đâu những chuyến hải hành
Ngồi trơ ngóng biển tóc tang rợn người
Xóm nghèo lặng ngắt tiếng cười
Mảng thuyền úp ngược bùi ngùi em ơi.

Còn đâu biển bạc ngày vui
Nỗi đau hụt hẫng tàn hơi lâu rồi
Chỉ còn sóng đánh tả tơi
Mộ thuyền ngút gió ngàn khơi nặng tình.

                                Nguyễn An Bình 

READ MORE - NHỮNG NGÀY BIỂN CHẾT - Thơ Nguyễn An Bình

VÀI SUY NGHĨ VỀ TỔNG THỐNG MỸ OBAMA - Tạp bút của cụ Hoàng Đằng


                               
                                    Tác giả Hoàng Đằng 


           VÀI SUY NGHĨ VỀ TỔNG THỐNG MỸ OBAMA

Tổng Thống Mỹ Obama vừa có chuyến thăm Việt Nam theo lời mời của Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang.
Tổng Thống Obama đến Việt Nam tối 22/5 và rời Việt Nam trưa 25/5/2016.
Mục đích chính của chuyến thăm Tổng Thống là hội đàm với Lãnh Đạo Việt Nam về nhiều vấn đề từ chính trị, an ninh, kinh tế, môi trường, nhân quyền, hậu quả chiến tranh ...

        Chủ tịch nước Trần Đại Quang hội đàm với Tổng thống Obama 
                            Chủ Tịch Trần Đại Quang tiếp Tổng Thống Obama

Theo tôi nghĩ, còn một mục đích nữa, có lẽ thứ yếu, là tìm hiểu dân tình Việt Nam.
Một điều lạ gây ngạc nhiên cho mọi người là Tổng Thống đi đâu, lúc nào, làm gì đều được dân chúng chờ đón, nghênh tiếp hớn hở.
Dân Việt Nam, qua lần đón Tổng Thống Obama này, đã cho thế giới biết lòng hiếu khách ấy như thế nào. Tối 22/5/2016, nghe tin Tổng Thống đến, dân Hà Nội, thay vì nghỉ ngơi sau một ngày lao động mệt nhọc, dắt dìu nhau ra đứng hai bên đường chờ đoàn xe đưa Tổng Thống từ sân bay về khách sạn; Tổng Thống ngồi trên xe, dân chẳng thấy Tổng Thống, nhưng Tổng Thống thấy dân; sau đó, cảm động, Tổng Thống phát biểu: “Sự thân thiện của Việt Nam đã chạm tới trái tim tôi.”
Mấy ngày qua, tôi có theo dõi, tôi thấy đúng là dân chúng háo hức bày tỏ tình cảm mến mộ Tổng Thóng chứ không phải hiếu kỳ như có tờ báo nào đó đưa tin.

 Nguoi Ha Noi chao don Tong thong Obama hinh anh 4
                          Dân Hà Nội đón TT Obama

Mỗi năm, Nhà Nước ta đón tiếp khá nhiều vị lãnh đạo nước ngoài tới thăm; chưa lần nào tôi thấy (dù chỉ thấy trên TV) thái độ hiếu khách của nhân dân biểu tỏ đến mức ấy: người vẫy tay, người bắt tay, người xích gần chụp ảnh, người reo hò, người tiếc nuối vì lỡ cơ hội thấy mặt …
Hồi đêm (26/5/2016), qua chương trình hội luận: “Obama và cơn sốt Việt Nam?” trên BBC tiếng Việt, tôi nghe một số chuyên gia chính trị phân tích nguyên do gây ra “cơn sốt”, tôi là một người bình dân thấy mình có một số ý kiến khác họ, nên ngồi viết ra, mời các bạn đọc cho vui.

Việt Nam ở sát Trung Quốc; trước đây, trong tình đồng chí và tình láng giềng, Trung Quốc giúp đỡ Việt Nam thống nhất đất nước. Khổ nỗi là từ khi chiến tranh mới chấm dứt đến bây giờ, Trung Quốc đối xử tệ với Việt Nam: lấn chiếm lãnh thổ, gây hiềm khích giữa Việt Nam và Campuchia, tranh giành và cưỡng chiếm biển đảo, lủng đoạn kinh tế … Do vậy, Việt Nam cần thân thiện với Mỹ, dù Mỹ là cựu thù, để đối trọng với Trung Quốc vì theo kinh nghiệm lịch sử, Mỹ không có tham vọng lãnh thổ và từng giúp đỡ những nước cựu thù sau chiến tranh (Nhật, Đức) phát triển ngoạn mục. Nói rõ ra là dân Việt Nam quá lo sợ Trung Quốc bành trướng ăn hiếp rồi đô hộ nên mong ước kết thân với Mỹ; sự mong ước ấy thể hiện qua nghênh tiếp Tổng Thống Obama tới thăm.
Tháng 11 năm 2000 và tháng 11 năm 2006, Tổng Thống Bill Clinton và Tổng Thống George W. Bush đã lần lượt đến thăm Việt Nam, dân chúng Việt Nam cũng dành cho 2 vị sự hiếu khách đặc biệt nhưng không sánh với lần này được. Lần này, Tổng Thống Mỹ được nhân dân Việt Nam đón tiếp như một người thân đi xa về.

Tình thân thiện ấy đến từ đâu?

Tình thân thiện ấy nhờ màu da của Tổng Thống; ông có nước da không trắng hồng, bóng láng mà ngăm đen, trông gần gũi, không khác chi đa số người lao động Việt Nam - nông dân hay công nhân - dầm mưa dãi nắng.

Tình thân thiện ấy nhờ vóc dáng của Tổng Thống; ông không béo úc núc, mặt bự, bụng phệ, tóc nhuộm đen nhánh, chải chuốt như thử mới từ một thẩm mỹ viện ra mà cao, gầy, thẳng, khỏe, mạnh, nhanh nhẹn, tóc điểm bạc, pha chút phong sương - dáng vẻ người lao động; hình ảnh này gợi nhớ hình ảnh Chủ Tịch Hồ Chí Minh mỗi lần Người đến thăm nhà máy hay nông trường trước đây.

Tình thân thiện ấy nhờ cách trang phục của Tổng Thống. Chỉ trừ những lúc làm việc, ông phải bận veston, cà-vạt, còn thì áo sơ mi xắn tay hay áo khoác xuềnh xoàng như một người bình dân Việt Nam.
Tình thân thiện ấy nhờ thái độ ứng xử đối với giới trẻ và dân chúng của Tổng Thống. Ông dùng ẩm thực Việt Nam không phải tại các nhà hàng sang trọng có ghế tựa êm mà ăn bún chả ở một quán bên đường ngồi trên ghế đẩu nhựa; ông vào một quán nước ở Mễ Trì Hạ (Hà Nội) thăm dân dưới trời mưa mà không hề báo trước. Hình ảnh hoàn toàn hòa đồng với quần chúng.

 {keywords}
                             Obama ăn bún chả ở Hà Nội


            Một giờ 'mất tích' của Tổng thống
              Obama chụp ảnh với dân ở quán nước tại làng Mễ Trì Hạ (Hà Nội)

Tình thân thiện ấy nhờ nụ cười của Tổng Thống. Trong làm việc với đối tác cũng như khi tiếp xúc với dân chúng, ông không cười gượng để lấy ảnh mà cười do niềm vui trong lòng thúc đẩy – nụ cười tự nhiên; mỗi lần ông cười bộ răng trắng phô ra, rất dễ mến!

Tình thân thiện ấy nhờ tài ăn nói của Tổng Thống; ông nói tự nhiên khi làm việc với đối tác cũng như khi chuyện trò với dân chúng; không bao giờ thấy ông đọc chăm chú vào giấy mà luôn đảo mắt khắp khán thính phòng để xem phản ứng của người nghe; cách nói nồng nhiệt, tự tin, không rề rà; nhịp độ nói  khi nhanh khi chậm pha biểu cảm tùy theo ý diễn đạt; đề tài nói thỏa mãn điều mà người nghe mong muốn.

Tình thân thiện ấy nhờ vốn kiến thức rộng và tính chịu khó học hỏi của Tổng Thống; ông tìm hiểu kỹ về lịch sử, văn hóa, danh nhân… của Việt Nam trước chuyến thăm; trong phát biểu, ông đã dẫn thơ Lý Thường Kiệt, thơ Nguyễn Du, nhạc Văn Cao, nhạc Trịnh Công Sơn, nhạc Trần Lập … để minh họa cho thông điệp muốn chuyển tải; ông cũng có vốn kiến thức về nghệ thuật, về thể thao… Khi giao lưu với thành viên Sáng Kiến Thủ Lĩnh Trẻ Đông Nam Á (trưa 25/5/2016) – viết tắt là YSEALI (Young SouthEastAsian Leaders Initiative), ông đã làm giới trẻ khâm phục bằng những giảng giải tác dụng của âm nhạc cho khán thính giả như một giáo sư trước sinh viên.

Tình thân thiện ấy còn nhờ tính dí dỏm trong lúc nói chuyện của Tổng Thống. Khi nói chuyện, ông không nghiêm nghị, lạnh lùng, dáng vẻ chỉ thị, dạy bảo mà vui tươi, hòa đồng. Nói chuyện mà thiếu dí dỏm cũng như nấu ăn mà không bỏ gia vị. Để khỏi mang tiếng xúc phạm người khác, khi chứng minh sự thành đạt dành cho những người biết quan tâm và đam mê công việc, ông khôn ngoan lấy chính tuổi thơ của mình ra làm ví dụ: nào là thiếu vắng cha, nào là lêu lỏng không thích học hành, nào là mê gái … và từ một cậu bé không hoàn hảo, nhờ quan tâm rồi đam mê công việc cộng động, ông dấn thân để bây giờ đạt danh vọng tột đỉnh là làm tổng thống Mỹ.

Tôi viết bài này với mong ước cung cấp cho các bạn trẻ muốn thành lãnh đạo một tấm gương đáng soi.
Trước đây, tôi quan niệm người làm lãnh đạo phải có Mạng, Uy, Tầm, Tâm.
Bây giờ, qua trường hợp Obama, tôi muốn bổ túc thêm: Vui Tính, Gần Gũi, Biết Diễn Xuất tùy trường hợp.
Bạn đọc có nghĩ như tôi không?

                                                       Hoàng Đằng
                                                     25/5/2016 (19/4/Bính Thân)

READ MORE - VÀI SUY NGHĨ VỀ TỔNG THỐNG MỸ OBAMA - Tạp bút của cụ Hoàng Đằng

CÀ PHÊ MỘT MÌNH - Thơ Nhật Quang


           Nhật Quang



CÀ PHÊ MỘT MÌNH

Lung linh nắng sớm mai hồng
Sài Gòn e ấp... ươm nồng sắc hương
Mênh mang kỷ niệm còn vương
Cà phê Góc Phố, giọt thương bên lòng

Tình xưa ngơ ngác đợi trông
Môi hồng, dáng liễu, bềnh bồng tóc bay
Bây giờ người hỡi có hay ?
Mình tôi đếm giọt tháng ngày bâng khuâng

Lắng nghe khúc hát trầm ngâm
Lả lơi cung phím lạc vần yêu xưa
Chơi vơi nhớ mấy cho vừa
Xôn xao ký ức... đong đưa, bồi hồi...

Cà phê vị đắng đầu môi
Tôi tìm em giữa đơn côi phố buồn.

                              Nhật Quang
                               (Sài Gòn)

READ MORE - CÀ PHÊ MỘT MÌNH - Thơ Nhật Quang