Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Tuesday, December 13, 2016

Tác phẩm và tác giả: HOÀNG YÊN LINH - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện

Nhà thơ Hoàng Yên Linh
HOÀNG YÊN LINH
Tác Phẩm &Tác Giả
*
M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện
thực hiện
*
Tên khai sinh là Hoàng Mỹ Linh,
Nguyên quán Đông Hà, Quảng Trị.
Học ở Đông Hà - Huế,
Hiện sinh sống tại Lâm Đồng,
Tác phẩm đã xuất bản:
- Mưa hạ, NXB Hội Nhà Văn, 2013.
- Chuyện bên đời, NXB Hội Nhà Văn, 2014.
- Một thời để nhớ, NXB Hồng Đức, 2015.
*
Bến sông ngày xưa nay là quán nhậu
để tụi mình còn chỗ gặp lại nhau
con sông xưa vẫn một mầu xanh thẫm
bao con đò bao người đã ra đi....
(Bên sông An Lạc chung rượu ngày về, trang 8.)
Chỉ cần bốn câu thơ khơi dòng cho một tuyển thơ "Một Thời Để Nhớ" cũng đủ bao la là đât với trời, cũng chả khác gì thơ Huy Cận "Một chiếc linh hồn nhỏ, mang mang thiên cổ sầu." Cũng may là bến sông xưa nay còn quán nhậu để còn ngồi với nhau mà nhậu lai rai. Hạnh phúc biêt bao! Đọc thơ Hoàng Yên Linh chợt chạnh lòng nhớ tới nhà thơ Tú Xương:
“Sông xưa giờ đã lên đồng
Chỗ làm nhà cửa chỗ trồng ngô khoai
Đêm nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò."
Cũng chả khác gì pho "Tang Thương Ngẫu Lục" của nhà văn Nguyễn Huy Hổ thời Hậu Lê, chuyện thương hải biến ra tang điền, và những đám mây vân cẩu, vẫn thường trực hàng ngày hàng giờ. Thơ của Hoàng Yên Linh cũng đâu có khác gì bài thơ Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu:
"Tình xuyên lịch lịch Hán Dương Thụ
Phương thảo lê thê Anh Vũ Châu
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.”
Qua thơ của nhà thơ lừng danh ngoài Bắc là Trần Nhuận Minh đã tham quan nơi này [tức là Hoàng Hạc Lâu thời nhà Trung Đường] và mô tả lại thì cũng chính nơi đây lầu cho Chim Hoàng Hạc đậu không còn nữa, mà thế vào đó là một nghĩa địa ngoại thành và một bãi rác, cạnh một khu chợ trời, và nhiều quán cóc ? dòng sông cũng không còn mà hàng cây Hán Dương cũng đã bị chặt hết không còn dấu vết, cùng bãi cỏ Anh Vũ Châu cũng biến mất. Nói gần nói xa chẳng qua nói thật, ngay quê hương của CVM và của bạn Hoàng Yên Linh, tức là Quảng Trị "ngày xưa là Châu Ô Cận Lục", cuộc chiến năm 1972 Mùa Hè Đỏ Lửa là biến cả thành phô thành bình địa, đứng từ Sân Vận Động [hay cổng trường Trung Học Nguyễn Hoàng] là có thể nhìn thẳng ra được tới tận bờ sộng Thạch Hãn, nhìn thấu qua bên Nhan Biều luôn, không còn một cây phượng vĩ nào còn sót trên đại lộ Quang Trung.
Ngẫm nghĩ mấy câu thơ của Ôn Như Nguyễn Gia Thiều:
“Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán
Giắt díu người lên cạn mà chơi
Cái quay búng sẵn trên trời
Lờ mờ nhân ảnh như người đi đêm.”
Rượu ngon không cần uống nhiều mà vẫn thấm vẫn say, thơ hay không cần làm nhiều mà hay vẫn hay. Làm thơ khác với bổ củi, là bổ củi càng nhiều thì càng to tay, làm thơ nhiều thì thành lực sĩ cử tạ.
*
Ngắm từng giọt cà phê
nghĩ thương mình cô quạnh
cả một đời u mê
chạy quanh cùng vọng động

thì ra là hư ảo
được thua chi ván cờ
đời phong ba bão tố
quay đầu lại là bờ

phù sinh ừ thế đó
chẳng qua một giấc hòe
chuông ngân hồi tịnh độ
thuyền xa bến bờ mê

ngắm từng giọt cà phê
đời sắc không là thế?

Qua Thơ của nhà thơ Hoàng Yên Linh, người viết nhận ra rằng nhà thơ cũng thuộc vào lớp tuổi Bẩy bó, cũng đã thấm thía cái Sự Đời, cũng đã Ngộ được phần nào cái lý lẽ cuộc sống. Ôi ngủ một giấc dưới gốc cây Hòe An , mơ một giấc mơ Hoành Tráng, nhưng khi tỉnh dậy thì hỡi ôi: "Giấc Nam Kha khéo bất bình, bừng con mắt dậy, thấy mình tay không."
Xin thẳng thắn nói thật với lòng mình là thơ Hoàng Yên Linh rất thật, rất sâu sắc và tuyệt vời .


M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

Thơ Hoàng Yên Lynh
Dấu Xưa
Biển Chiều Cửa Việt
                                  
    
Giá mà anh gởi được cho em    
Một ít gió chiều nay của biển    
Một chút nắng với khung trời Cửa Việt    
Em dịu dàng em ngọt ngào thương mến    
Anh vụng về dệt ý những vần thơ. 
    
Giá mà anh gởi được cho em    
Con sóng vỗ ấp iu bờ cát trắng    
Em sẽ là bài ca bất tận    
Giữ tình mình tha thiết tháng năm.
    
Con sóng dạt dào    
Tình anh dậy sóng    
Cửa Việt xanh trời biển lộng mênh mông    
Nơi xa quá có chạnh lòng kỷ niệm    
Có một  thời mình đắm đuối thương yêu. 
    
Giá mà anh gởi được cho em    
Một chút sóng    
Dạt dào hương biển mặn     
Như tình em ngọt ngào – cay đắng     
Em dịu dàng rạo rực sóng triều dâng. 
     
Mai mốt em về     
Với Cửa Việt dấu chân xưa     
Anh gởi em chút tình … sầu tóc úa.


        
Chiếc Bóng Bên Rừng
              
Dao cuốc lên rừng như ra trận       
Khi không mà bạc áo phong trần       
Đời đã cho ta chung rượu đắng       
Ta uống mà đau một kiếp người. 
       
Sáng ra ta đứng trông đầu núi       
Có áng mây nào lạc đến đây       
Ta hỏi thăm đường về cố xứ       
Hỏi người năm cũ ngóng chờ ai. 
       
Ai biết mỗi ngày ta ở đây       
Buồn như lá rụng xuống rừng cây       
Ta dối lòng ta vài chung rượu       
Ngâm thơ Lý Bạch ngắm trăng tà. 
       
Không bạn... ta mời ta cạn chén       
Không tình ... ta uống để mà quên bờ rẩy   
Mà ngỡ xông pha chốn sa trường. 
       
Rượu rót không đầy trong chén nhớ       
Ta níu  tình ta gối giấc mơ       
Ơi đất khách hề! Chung rượu nhạt       
Mà nảo lòng ta kẻ cuối đường.

     
Rượu Ca                 
    
Chiếu rượu này ... bạn cùng ta đối ẩm    
Rượu tương phùng thắm đượm nghĩa tình quê                               
Ngoài kia trăng đã nghiêng đầu ngõ    
Rượu rót vơi đầy sao tái tê.
    
Bên bạn ta con chim già cánh mỏi    
Rươụ mừng, rượu đắng, rượu lao đao    
Ta tưởng ngày ta về cố quận    
Chẳng còn ai để cất tiếng chào.
    
Này uống ... cố tri đời bạc thếch    
Trong cõi đời trong đục xưa nay    
Đêm nay ta lạc vào giấc mộng    
Mà ngả nghiêng say với đất này.
    
Sáng mai chim hót chào khách lạ    
Cạn chén tạ từ ta đi thôi    
Phương Nam hề! Ta chân mòn gối mỏi    
Còn bạn nghiêng bầu rót rượu mời ta.
 
                 
 Mưa Tháng Năm                  
        
Cơn mưa chiều nay trắng trời Bảo Lộc        
Giọt mưa buồn vây bủa chốn sơn khê        
"Người ơi người ở đừng về ..."        
Sao chát đắng cả khung trời quá khứ. 
       
Tiếng mưa nao lòng một  đời xa xứ       
 Ơi cố tri giờ biền biệt chân mây       
Cánh võng giữa rừng đi qua tháng năm bão dữ       
Tiếng quê hương vẫn thao thức đêm ngày. 
       
Mưa trắng núi rừng sao lòng trăm nỗi       
Vẫn đong đầy nỗi nhớ khôn nguôi       
Cứ mãi trông mong đàn chim lạ       
Mang tin vui tỏa ngát hương đời 
       
Mưa rừng trắng cả sơn buôn       
Tiếng mưa như tiếng nước non gọi người       
Tình quê còn đó người ơi ...




No comments: