Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Sunday, December 18, 2016

HOÀNG ANH 79 - Tác Phẩm &Tác Giả * M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện

Nhà thơ Hoàng Anh 79


HOÀNG ANH 79
Tác Phẩm &Tác Giả
*
M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện
thực hiện
*
Bút danh Hoàng Anh 79.
Tên thật Hồ Mạnh Phi Hùng.
Năm sinh 14.09.1973.
Địa chỉ mail: homanhphihung.mt@gmail.com.
Điện thoại: 0918239523
Blog: hoanganh79.blogspot.com.
Một số bài thơ được đăng trên tạp chí Văn Nghệ Châu Đốc và in chung trong các tuyển tập thơ.  Cộng tác vói nhiều trang web, blog Văn Học Nghệ Thuật.
-
Em bỏ cả trời mơ ước xưa
có hay nắng tắt chuyển sang muà
tóc thề em thả qua sông rộng
còn nhớ đường về trong gió mưa
ta đã xa thời yêu dấu yêu
hàng cây trút lá đổ muôn chiều
đèn treo phố nhỏ vàng thương nhớ
trăng ngủ bên đồi cỏ quạnh hiu
(Như cánh chim buồn, trang 138)

Thế thôi, chả khác gì nhà thơ Tạ Hữu Thiện:
Ai lớn lên không từng yêu đương
Ai biết yêu không từng hò hẹn
Việc ấy lẽ thường.

Tôi đã từng yêu, từng chán nản
Không bao giờ thấy nguội con tim
Không bao giờ thoả mãn
Khát khao Em, tôi vẫn gắng công tìm. 
Rồi lại theo chân nhà thơ Chế Vũ "Hồ Xuân Tịnh":
- Anh biết tìm em ở đâu?
Chẳng lẽ tìm em trên hết địa cầu
Trở lại với thơ Hoàng Anh:
Em có về Cẩm Giang chốn cũ
nghe sóng ru điệu nhớ bao ngày
cầu Quan đó những lần hò hẹn
ngọn tóc thề thả gió chiều bay
anh đã lỡ làm thân cố tứ
như cánh chim chưa hẹn quay về
ai biết được thời gian bóng ngả
vẫn chưa tàn một giấc ngủ mê
(Nắng Tây Ninh, trang 139)

Từ Gò Dầu đến Dên Dên "Thạnh Đức", nơi đồn điền cao su xanh bạt ngàn, đi khoảng chừng 30 cây số là tới Cẩm Giang, xứ của tre trúc, tầm vông kế cận ngã ba Giang Tân, một lối đi thẳng là thị xã Tây Ninh, còn rẽ bên phải là tới Long Hải, đi thêm là chợ Hòa Thành, "Tòa thánh Tây Ninh". Mưa Cẩm Giang là những cơn mưa phùn lai rai rất nên thơ, mà mưa cả ngày.
Hoàng Anh là người làm thơ sau này đương đại, nhưng thơ của anh lại thoang thoảng thơ tiền chiến trước năm 1945 và thơ giai đoạn 1954-1975. Noí rằng cổ điển thì không mà nói là thơ tân cổ điển cũng không nốt, tuy trong những dòng thơ bẩy chữ, cũng có nhiều cái lạ, cái tình tứ, cái âm vận và gia từ cũng nhẹ nhàng phong phú. Còn về ý thì từ xưa cho tới bây giờ thơ Tình thì có nhiều người làm, không thơ Tình thì thơ Quê Hương, thơ Nhân Loại, thi sĩ vốn là cái Nòi Tình, tình là đứng đầu trước tiền - tù - tội [bốn t], thi sĩ ưu tiên cái đầu tiên, còn ba cái sau thì không bao giờ màng tới, ai muốn dành thì dành, chuyện làm thơ và chuyện đọc thơ. Không phải ai làm thơ cũng hay, mà người đọc thơ không phải ai cũng hiểu thơ đồng cảm với thơ, đôi khi trống đánh xuôi kèn thổi ngược tréo cẳng ngỗng, ông nói gà bà nghe vịt. Thơ cũng như Nhạc, toàn là cảm tính, mỗi người có mỗi sở thích khác nhau, không ai giống ai, mỗi người làm thơ  là một cái rốn vũ trụ, vô cùng vĩ đại, vô cùng tự do, muốn nói gì thì nói và muốn viết gì thi viết.   
-
Bầu rượu đế phải đâu nước mắt
sao vẫn cay vẫn đắng và nồng
uống đi anh một lần tới bến
ta già rồi biết gặp lại không
mai tôi đi mang nhiều nhung nhớ
đêm Mỹ Tho sương trắng lạnh rơi
bài thơ gởi theo sầu vạn cổ
chờ nghe anh một cuộc luân hồi
(Sông Tiền Với Bạn Hữu, tặng nhà thơ Kha Tiệm Ly, trang 141)

Hành trình qua thơ Hoàng Anh, thoang thoảng một ít bài, thấy con đường thi ca của nhà thơ còn quá dài, quá rộng, không thể kết luận vội vàng ngay từ bây giờ, nhưng qua ý thơ tứ thơ và chất thơ toát ra cho người đọc hiểu đựợc cái ý chí ngang tàng của một lãng tử giang hồ bất cần đời của một nhà thơ tưổi trẻ tài hoa.
M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện.

CHÙM THƠ HOÀNG ANH 79
ĐỒI GIÓ TRĂNG 



Ru ta chén rượu mềm môi
Ngủ say đi nhé trên đồi gió trăng
Buồn rơi theo lối ăn năn
Bây giờ chỉ khói sương giăng mịt mù



Đâu rồi mắt biếc tiểu thư
Tình trôi xa lắc tàn thu mấy mùa
Còn yêu chi nụ cười xưa
Để mình hiu quạnh giọt mưa rớt lòng
Nhớ chi một chút hương nồng
Đêm nằm rượu chảy lớn ròng tim, đau
Trả đời lại gánh công hầu
Mà ta trót nợ bên cầu chiêm bao
Trả em cái vẫy tay chào
Câu kinh sớm tối nhiệm mầu ta ru
Cuối đường còn mớ phù du
Đưa tay bám víu mà cưu mang mình
Lỡ rồi thôi kiếp phù sinh
Sông hồ rộng lớn mà tình đơn côi
Tàn đêm chén rượu đầy vơi
Em ơi có biết đất trời điêu linh !
Ngày 13/12/2016
HOÀNG ANH 79
 TRĂNG TÀN ĐÊM HỒNG NGỰ
Buồn làm chi để mưa rơi ướt lối
Mưa bay bay bong bóng vỡ trên sông
Con cá lội trắng đồng mùa nước nổi
Cánh hoa rơi trôi dạt phía Tân Hồng
Bao lâu rồi ta không về Cao Lãnh
Chắc đường xưa thăm thẳm dấu hương yêu
Sắp vào đông nên trời hiu hiu lạnh
Nhớ em xa nghe lá rụng muôn chiều
Ta nợ em bài thơ tình chưa trả
Em nợ ta khung trời tím mộng mơ
Ta nợ nhau giữa dòng đời nghiệt ngã
Trả chưa xong và trả đến bao giờ
Cũng cám ơn em cho ta hi vọng
Chút rong rêu cứ ngỡ cả trời xanh
Thì đã quen đời một mình một bóng
Giấc mơ xưa xem như chuyện dỗ dành
Đừng ngậm ngùi trăng tàn đêm Hồng Ngự
Khóc hay cười cũng tiếp tục cuộc chơi
Em nhớ chi gã giang hồ lãng tử
Như chim đêm gãy cánh một phương trời !
NGÀY 11/10/2016
HOÀNG ANH 79

***

CHÙM THƠ HOÀNG ANH 79
TIỄN EM VỀ BUÔN HỒ
Em đi về với Buôn Hồ
Con đường bụi đỏ mịt mờ cao nguyên
Đêm nghe mưa dạt ngoài hiên
Chắc gì em nhớ nắng quen đồng bằng
Em về phố núi sương giăng
Đồi khuya hiu quạnh giọt trăng cuối mùa
Rượu nồng đã nhạt môi xưa
Thôi thì cạn chén ta đưa tiễn người
Tóc thề em thả ra khơi
Ta còn ở lại với trời hư không
Có loài hoa rụng bên sông
Nước theo đường nước chia dòng bể dâu
Còn ta em cứ quên mau
Nhớ chi cái kẻ đa sầu viển vông
Dường như có lệ trong lòng
Khóc cho ai giữa mùa đông lạc loài
Chiều nghiêng cánh nhạn mồ côi
Bay trong mưa gió về nơi xa nào
Ừ tình là giấc chiêm bao
Sao đêm tà tịch ta gào tên em!
Ngày 9/12/2015
Hoàng Anh 79
QUÁN CŨ KHÔNG EM
Quán cũ không em giờ lặng lẽ
Đèn treo phố nhỏ ướt mưa nhoà
Chắc em  đêm với dòng dư lệ
Khóc gã giang hồ biền biệt xa
Ai bảo em yêu thu vàng úa
Tình sầu  như chiếc lá chiều rơi
Trăng mái lầu cao chia hai nửa
Ta nửa đơn côi một góc trời
Ai bảo em yêu đông lạnh giá
Đời ta ướt sũng dưới mưa tuôn
Mai kia mình trở nên xa lạ
Dòng tóc mây bay có sợi buồn?
Ai bảo em yêu  ta khốn khó
Gót chân mòn mỏi khắp sông hồ
Cuộc tình rồi sẽ như sương gió
Rớt lại bên cầu chút hư vô
Ai bảo ta yêu em thiếu phụ
Đêm về thui thủi một mình ta
Quán cũ không em ly rượu nhạt
Chợt nghe tiếng quốc dặm trời xa !
Ngày 22/8/2016
HOÀNG ANH 79


No comments: