Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Monday, December 12, 2016

CHÙM THƠ HUY UYÊN


 
            Ảnh tác giả



CHÙM THƠ HUY UYÊN


1-Về Little Saigon nhớ một người.

Những ngôi nhà lặng im
Costa Mesa dịu nắng
Em đi lâu rồi phải không ?
Tiếng gọi trong chiều da diết... lạnh .

Đâu đây lời ru của quỷ
Bên đường những chiếc lá rơi
Nhà người hoài đóng cửa
Bên nhau xa cách trọn đời.

Tôi thả chân buồn hè phố Cali.
Suốt đời tìm ai không thấy
Bao nhiêu năm còn lại những gì
Treo tim giữa trời đứng ngó.

Em bỏ lại trong tôi bóng lẻ
Bầu trời nhỏ Little Saigon
Ghế đá người lính già ngày trước
Sao nước mắt hoài chạy quanh ?

Đã quên chưa lời hò hẹn xưa
Gói ba-lô trong tim mà nhớ
Linh-hồn bao chiến-hữu có về ?
Hay lung linh rầu rầu ngọn cỏ ?

Buồn bu quanh đất trời nước Mỷ
Về chi đây còn lại ngẩn-ngơ sầu
Hơn bốn-mươi-năm
làm đám tang lấp đầy mộ chí
Vật vờ khói sương chôn lấp đời nhau...

                                Huy Uyên
                    9-11-2016/Littlesaigon
        
2-Tâm sự buồn HO.

Ly rượu trên tay uống dở
Mà sao nước mắt tuôn đầy
Bao năm quê người đứng ngó
Sương chiều phai, nhạt nắng mai.

Nhiều đêm lòng cứ nghĩ hoài
Phận người điêu-linh khốn khó
Than dài,thở vắn cùng ai
Đem-con-bỏ-đầu-phố-chợ.

Từ buổi ra đi dứt áo
Quê nhà mưa nắng bão dông
Cha già nón chằm áo vá
Mẹ già nước mắt lăn quanh.

Cớ sao được mất tình người
Anh em mắt nhìn phận bạc
Bốn mươi năm qua nổi trôi
Đàn vở, đứt dây, tiếng hát.

Chiều Little Saigon cháy đỏ
Một mình quạnh quẽ hiên xưa
Ván bài, tàn-y bỏ dở
Đá nát vàng phai cuối trời.

Mấy ai khóc đời chinh-chiến
Ai đi bỏ lại bên đường
Bỏ lại mộ bia đời lính
Vô-danh mờ mịt cỏ sương !

Vợ giờ một nắng hai sương
Đùm con tới miền đất lạ
Xây đời bằng con số không
Thiên-đường chao ơi xa quá !

Ngồi đây vọng sầu cố-quốc
Quanh chiều khuôn mặt buồn thiu
Bạc đời chòm râu mái tóc
Đời như chiếc bánh bao chiều !

Tôi ODP, anh HO 
Đem thân ngựa trâu đất Mỷ
Cuối đời còn lại hư-vô
Đất, nhà, đám tang, mộ-chí.

Thằng bạn hôm qua mới gặp
Sang nay đốt xác Bolsa
Lính xưa nhang tàn hương tắt
Thôi biết về đâu mái nhà !

Tình chia hai ngã anh, em
Ra đi coi như đã hết
Bu quanh còn lại chút tình
Chuyện người lính xưa thua cuộc.

Ngồi đây ôm mặt mà khóc
Cả đời quán trọ đất người
Mai kia ai còn đứng hát
Sao đời chưa một ngày vui ?

                     Huy Uyên
Mall PLT./2:10am/11-11-16

3-Gặp người lính già trong quán cà-phê

Ngồi quán ly cà-phê đắng ngắt
Những mặt người hằn mối thù câm
Hình như ai u-hoài lên mắt
Nhìn nhau xa xót chạnh lòng.

Nhỏ to câu chuyện ngậm ngùi
Thôi một đời người tóc bạc trắng
Qua hết rồi ngày tháng đầy vơi
Nơi đất người trào cơn uất hận .

Chôn cuộc đời mỏi mòn năm tháng
Giấc mơ xưa ôm mộng sông hồ
Tình người bỏ đầu sông cuối biển
Đào cho mình chiếc-hố-hư-vô !

Nhìn xe, người qua lại Saigon
Cố tìm ai đây giữ hoài ký-ức
Đời trao ta những bảy mươi năm
Sống lây lất quê người chờ chết.

Chiều nay sao anh không hề nói
Xa quê làm tượng đá mù câm
Sáng cốc cà-phê, thuốc vương sợi khói
Chiều ly rượu cay dỗ giấc đêm nằm.

Gặp người lính già đã mấy mươi năm
Hồn cũ còn phiêu-linh ngoài mặt trận
Chôn đời HO năm tháng âm-thầm
Nắm xương tàn về đâu quê quán.

Thôi một đời tôi, anh rao bán...

                        Huy Uyên
10-11-16/mall Kim Biên/Cali
  
4-Ở sân bay Orange County

Biển núi cũng vắng em
Những chuyến bay mang theo nỗi nhớ
Mây trời quá đổi dịu-dàng
Tiễn người đi, đi mãi.

Em còn đưa tay vẩy
Ăm ắp môi hôn giọng cười
Ngàn đời và sau mãi mãi
Cô-đơn một bóng hình tôi.

Đường lên đồi Orange County
Chập chùng bước em ngày đó
Giọt lệ sầu theo bước em đi
Về bên ấy vây quanh quạnh quẽ.

San Diego Chập chùng tiếng gọi
Nắng mai còn vờn má, tóc em
Mưa chiều lắt lay buốt giá
Suốt đời tôi cứ mái đi tìm.

Người cầm mộng xưa lên núi ngồi
Ở đó ai buồn theo năm tháng
Khói sóng quê nhà ôi xa xăm
Mây trôi đi đâu màu tro xám.

Tàu rời sân ga ai ở lại
Tôi một mình ngơ ngẩn sân ga
Nhớ người không hề nói
Tình yêu ai dâu bể cả đời.

                  Huy Uyên
Orange County 15-11-16


5-Di-chúc viết ở Mỹ

Tôi đi tìm em khắp phố
Vương vấn đâu đây bóng hình
Bên đường Sunflowers chở gió
Costa Mesa lặng thinh.

Ngờ em xe ngựa đi qua
Gió bay ngang từng sợi tóc
Thôi đâu đây, mái nhà
Một mình em buồn ngồi khóc.

Buổi chiều công-viên đầy nắng
Thoáng chút hơi sương tràn về
Ta trọn cả đời xa vắng
Em giờ tôi gọi có nghe ?

Ngôi nhà lặng im trong làng
Ẩn nấp tình ai hơi thở
Mái ngói đỏ che đổ nghiêng
Có dấu tim ai trong đó.

Ngày tháng chôn sầu ký-ức
Có lẻ giờ em đang buồn
Mấy mươi năm đời phiêu-bạt
Quay về một con số không.

Đã nhiều lần tôi dặn lòng
Treo ngang nổi sầu quên hết
Đợi mưa về làm đám tang
Tôi,Cali. và nỗi chết.

              Huy Uyên
Sunflowers 15-11-16

6-Trước khi về lại Sài-Gòn

Ngày tháng tàn phai quá-khứ
Sương chiều quanh lối hoàng-hôn
Nguôi quên tình em gặp lại
Dấu buồn chạy quanh khắp sân.

Đứng dậy bỏ quán quay về
Môi người vết thương dao cắt
Đem tình ra chợ chia hai
Mù lòa con tim cháy đỏ.

Bỏ lại nỗi niềm cô-quạnh
Hát hiu lòng sầu phố xưa
Nhìn lại đầu người bạc trắng
Dỗ mong kỷ-niệm quay về.

Nhớ hoài quê cũ mến yêu
Cô-đơn một mình đại-lộ
Chìm khuất bốn phía chân trời
Hết rồi ơi em gái nhỏ.

Ngày đi gởi tim ở lại
San Jose thung-lủng hoa vàng
Nước mắt chia hai tan chảy
Điệp vàng rơi rụng trong sân.

Tôi, em ngồi đếm u buồn
Tuổi thơ chiến-chinh mất hết
Thui chột giấc mơ quân-vương...
Về lại Saigon, nhớ, khóc.

Tình tôi chân trời góc bể.

                 Huy Uyên
                 05-12-16

No comments: