Chúc Mừng Năm Mới

Cảm ơn quý anh chị em văn nghệ đã gởi bài cọng tác

Friday, November 4, 2016

CHUYẾN ĐÒ CHIỀU - Truyện ngắn của Thủy Điền

       
                 Tác giả Thủy Điền



     CHUYẾN ĐÒ CHIỀU  
         
    Thấm thoát chỉ còn mấy ngày nữa là tôi đã ba mươi tuổi đời. Giờ là cô giáo cấp 2 của một trường tỉnh, có gia đình, hai con đứa lên năm và đứa lên ba. Mỗi ngày trước khi vào lớp dạy, tôi đưa chúng sang lớp mẫu giáo và trường cơ sở gần bên. Nhìn chúng được mẹ hay cha mỗi ngày đèo trên chiếc Hon- da đi và về, tôi vui mừng cho chúng và thương cho cuộc đời tôi ngày xưa sao mà vất cả vô vàn. Sáng nào cũng phải quá giang mấy đò hàng xóm đi bán hàng, chiều phải đợi chuyến đò cuối mới được sang sông và về đến nhà. Thế mà bây giờ còn làm được cô giáo. Và, chúng nay mai có lẻ sẽ được hơn tôi gấp bội lần.
  
     Năm 11 tuổi tôi thi đổ vào một trường công ở quận cách nhà tôi một con sông khá lớn, năm đầu học lớp sáu, cha tôi còn khỏe, khi nghe tôi được vào trường công ông vui mừng và thương tôi lắm, ngày nào ông cũng đưa và đón tôi đi học một cách đều đặn mà không hề một lời than giản và ông dự định sẽ đưa tôi suốt cuộc hành trình mãi đến khi nào tôi qua bậc trung học thì thôi. Nhưng không may, đến năm lớp bảy cha tôi ngã bệnh, cơn bệnh tai biến đã làm cho cơ thể ông bị tê liệt nhiều bộ phận nên ông không thể tiếp tục cuộc hành trình đưa đón nữa. Sau cơn ấy tưởng như sự nghiệp học tập của tôi coi như chấm hết. Mẹ tôi tuy còn khỏe, nhưng bà còn phải bận rộn nhiều việc nhà lắm hơn nữa bà không thể chèo đò hàng ngày như cha tôi được. Nằm trên giường bệnh mỗi ngày nhìn tôi đi qua, đi lại mà nước mắt ông cứ mãi lưng tròng. Tôi tuy còn nhỏ, nhưng chấp nhận số phận của mình và không thể nào làm khác hơn được. Trong hoàn cảnh ấy, tôi phải đành ở nhà và ngưng học hết một năm và có lẻ suốt cả đời nầy.
  
     Nhìn con ham học, cứ lấy những quyển vở cũ ra nhồi đi, nhồi lại đến thuộc lòng, mẹ tôi chịu không nỗi phải đành lâng la vài ba nhà hàng xóm xin cho tôi quá giang qua sông vào lúc sáng sớm và chiều phải đợi đò về. Vì đò ở quê tôi khởi hành sang sông rất trễ và mỗi ngày chỉ hai lần mà thôi. May quá, sau những lần nhờ vả họ đều ưng thuận. Thế là tôi được đi học trở lại. Những ngày tháng ấy tôi xem việc học rất quí, một phần vì ham học, một phần vì thấy hoàn cảnh đi lại rất khó khăn nên buộc tôi phải cố gắng và cố gắng hết mình. Nhưng cái gì cũng qua đi và tôi đã đậu tú tài toàn phần rồi bước vào ngưởng cửa trường Sư Phạm và trở thành Cô giáo. Mộng ước của tôi là được trở về quê nhà dạy dỗ, truyền bá kiến thức lại cho những đàn em, cháu sau nầy để chúng khỏi phải vất vả như tôi trong những ngày xa xưa ấy. Nhưng mộng ước cao vời đã tan vỡ và người ta đã phân công tôi đi tận mút phương trời.
  
    Ngày qua ngày đi dạy, có gia đình, sanh con đẻ cái, nhìn xã hội càng ngày càng phát triển, thôn quê đã có cầu qua sông, thành phố có xe Bus, tư nhân có Hon-da thậm chí những nhà giàu có họ đưa con đi học bằng xe hơi lòng tôi thấy mừng vô hạn, không như tôi ngày xưa phải vất vả vô cùng và luôn cầu mong cho những đứa trẻ nầy sớm học thành tài đồng thời là những người có ích cho xã hội mai sau.
                                                                                     Thủy Điền
                                                                                    02-11-2016

No comments: