Chúc Mừng Năm Mới

Cảm ơn quý anh chị em văn nghệ đã gởi bài cọng tác

Saturday, November 19, 2016

CHÙM TRUYỆN RẤT NGẮN - Lê thị Tâm Thu


        


             MƯỢN

            Trưa nắng. Đường vắng teo. Dưới gốc bàng, thằng nhỏ với chiếc gậy trong tay đang say sưa nằm ngủ, chợt chiếc nón bên cạnh từ từ di động. Hiếu kỳ, tôi khép cửa băng vội qua phố; tang vật là một chiếc móc dài và mảnh còn dính trong nón,  thằng Tý thọt đang dúi vội số tiền vơ được vào túi.
          Nó hốt hoảng lạy tôi như tế sao: “Em mới bán được có chín tờ số. Mẹ em bệnh nhưng vừa hết thuốc. Em định mượn tạm thằng mù vài hôm sẽ trả lại. Em sợ mẹ chết lắm!”
          Một uất nghẹn nơi cổ: “Chờ chị chút”! Quyết định nhanh rồi dắt Tý vào nhà, tôi gom hết tiền từ con lợn đất: “ Đây, em cầm về mua thuốc cho mẹ. Có gì không bình thường thì  phải báo cho các cô, các bác trong xóm mình biết để cùng giúp đỡ chứ. Chiều chị sẽ sang thăm dì Tư”. Hai mắt tròn xoe, nó nhìn tôi kinh ngạc rồi lắp bắp cám ơn. Tôi  với thêm: “Tiền kia nhớ trả lại cho thằng mù nhé!”
           Thằng Tý khập khễng về phía gốc bàng. Lòng tôi dâng lên một nỗi bồi hồi, xa xót!


           CHIỀU ĐƯA TANG

          Trong nắng hoe vàng, những tờ giấy bạc phất phới trên đường tráng nhựa tiễn linh cữu về với đất.
          Mong mỏi của gia quyến những tờ giấy ấy chỉ nẻo cho âm hồn về thăm mái ấm.
          Sư sãi trì chú, gõ mõ, niệm kinh cầu cho người thân của gia chủ mau siêu linh cõi Niết Bàn.
          Bên gốc phượng già trụi lá, thằng bé chép miệng ước mơ “giá ngần giấy kia hóa thành tờ tiền thật cho con lót lòng đỡ dạ chiều nay”.

        THẦY ƠI!

          Như một lữ khách cứ mãi đi tiếp cuộc hành trình, có bao giờ ngoái lại sau lưng (?)
          Một chiều cuối thu, heo may không còn, cái se lạnh đầu đông dần đến. Những hạt mưa nhẹ rơi- rơi xuống sông chia làm trăm ngả vạn đường đổ ra biển lớn…Qua bến cũ, nhìn con thuyền chơ vơ chợt chạnh lòng xao xuyến. Một thảng thốt, bâng khuâng. Trỗi dậy trong tâm tưởng hình ảnh một người giáo trẻ vui nhộn nhưng vô cùng nghiêm khắc. Bao kỷ niệm ùa về. Lớp học còn đó, bạn bè nơi mô?
          Vòng quay cuộc sống như cơn lốc. Bất chợt chiều nay...Giọt mưa lất phất đánh thức từ xa ngái. Ngập ngừng rồi bước vội. Trong tôi không ngừng vang gọi “Thầy ơi!”…

                                                                             Lê thị Tâm Thu

No comments: