Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Tuesday, October 4, 2016

NÓI VỚI THẰNG BẠN THÂN - Đặng Xuân Xuyến


         


         NÓI VỚI THẰNG BẠN THÂN

Mày à! 
Tiếng là bạn thân từ thời trẻ trâu, mày lại là cán bộ ở huyện, trong khi cứ 2 hoặc 3 tuần tao lại về quê mấy ngày cuối tuần, vậy mà từ cuối năm ngoái, hẹn lên hẹn xuống, tối 23/07 vừa rồi (2015), mày mới “sắp xếp” được thời gian để ngồi nhâm nhi với tao vài ly rượu. Tối ấy, mày chỉ uống và trách. Tao hiểu đấy là tấm lòng của mày nên dù đúng, dù sai, tao chỉ ngồi lắng nghe, trân trọng. 
Tao nhớ chứ. Tao quên sao được. Đã quá nửa đời người rồi, dẫu có ngù ngờ đến mấy, tao vẫn hiểu tấm chân tình của thằng bạn thân từ thời đầu còn để chỏm. Có lẽ tao là thằng thật quá, không thích thể hiện này kia nên cứ ào ào mọi chuyện mà vô tư để lại nỗi buồn trong mày. Ngồi nghe những lời trách của mày, tao buồn lắm. Tao giận mình đã vô tâm mà vô tình để lại những hiểu lầm, rồi thành oán giận trong mày. Tha lỗi cho tao nhé, thằng bạn. 
Với tao, mày đã và sẽ mãi là thằng bạn tốt. Thật đấy, mày à!
Nghe chuyện vợ con của mày, tao cũng buồn lắm. Không biết năm ấy, tao cố sức hàn gắn rạn nứt của vợ chồng mày là đúng hay sai. Lúc đấy, mới ngoài hai mươi tí ti, chưa trải đời nên tao chỉ nghĩ đơn giản đừng để hai bạn mình ly hôn mà khổ con cái nên đã cố sức. Giờ, nghe chuyện vợ con của mày chỉ để biết, tao không dám tham gia. Thôi thì đành mượn câu “cái số vậy, đành chịu” để an ủi nỗi buồn của mày, sự khó xử của tao cho nhẹ lòng.
Lúc đứng dậy, mày về, tao thẫn người không ra tiễn. Đời người, dễ gì có được một vài người bạn thật tâm, thật lòng, mày nhỉ. Xa quê đã lâu, bạn bè cũng lắm, giờ mái tóc điểm bạc, nhìn lại cũng chỉ mày với tao còn ngồi với nhau chỉ vì chữ bạn. 
Hôm ấy, có rất nhiều điều tao muốn nói, muốn giãi bày để mày hiểu tao hơn, đúng hơn nhưng nghe những chuyện xưa mày nhắc lại, tao nghẹn lòng, không thể nói được. Tao thật vô tâm! Đâu nghĩ, lúc cao hứng, tao nói một vài câu (vô tình hợp cảnh) để mày ghi nhớ đến tận giờ. Rồi những lúc rượu vào, huyếnh lên, tao cũng câu nọ câu kia để mày phải nghĩ. Tha lỗi cho tao nhé, thằng bạn.
Không phải tao bạ đâu nói đấy, nói lấy được mà thực sự những lúc rượu vào, tao rất thích nói và nói không cần biết có đúng là mình nói hay không, chỉ biết nói cho đã miệng, cho thỏa cơn thèm nói, để bù lại những lúc không có rượu, không có công việc để bàn thì tao cứ “cù lần”, rất ngại mấy chuyện xã giao, thăm hỏi. Thế thôi. Một tật xấu, tao cố sửa mà mãi không làm nổi. Là bạn mấy chục năm, chẳng lẽ mày không hiểu giúp tao?
Có lẽ, tao là kẻ quá vô tư nên mới vô tình đến vậy, mày nhỉ!
Rồi sau buổi tối ấy. Mày lại tránh gặp mặt mỗi khi tao về quê, alo mày sang nhà, cùng tao “lai rai vài chén”. Có lẽ mày vẫn còn giận tao lắm vì tối đó tao chỉ đực mặt ngồi nghe mày trút giận. Rồi sợ mày buồn, tao lại cố tình “bao biện” một vài lý do như “cố ý thanh minh” cho sự “vô ý” của mình, mặc dù sự việc không phải như thế, không như mày nghĩ. Đơn giản, lúc đó tao nghĩ, hiếm hoi lắm mới có thời gian tao với mày ngồi với nhau, tao không muốn tranh cãi chuyện hiểu lầm của mày làm không khí mất vui, vì thế tao cứ ậm ừ như mình mắc lỗi... Để rồi mày càng tin mày giận tao, trách tao là đúng.
Tao lại sai, mày à.
Chiều nay, tự dưng tao nhớ mày, nhớ lắm. Lại muốn cùng mày ngồi nhâm nhi ly rượu với vài củ lạc rang, vài con cá rô ron rán giòn như thủa tao - mày còn lắm khờ khạo, chỉ thế thôi, chỉ để được cảm nhận lại tình bạn vô tư, trong sáng. 
Ừ. Muốn thế lắm, thằng bạn!

                                             Hà Nội, 23 tháng 09 năm 2015
                                                     Đặng Xuân Xuyến
         

No comments: