Chúc Mừng Năm Mới

Cảm ơn quý anh chị em văn nghệ đã gởi bài cọng tác

Sunday, October 30, 2016

CỔNG TRƯỜNG VẪN MỞ / truyện ngắn Võ Quốc Tuấn

Ảnh tác giả


Truyện ngắn:

Cổng Trường Vẫn Mở


     Mấy đêm rồi, sao nó thấy nhớ trường quá. Mặc dầu, gần hai năm gắn bó, trường đối với nó cũng rất đỗi bình thường: cũ kĩ, dột như nhà nó, có điều nhiều phòng hơn; và cái sân nữa, cũng to hơn sân nhà nó nhiều và có nhiều cây xanh hơn. Nếu tất cả chỉ có thế thôi thì nó không thao thức nhiều như thế! Ừ, trường đối với nó còn có nhiều kỉ niệm đẹp gắn bó với những người bạn, và những thầy cô mà nó quý còn hơn cả cha mẹ nó nữa.

     Mà không quý hơn sao được, khi một đêm đầy mưa gió, người sinh ra nó, đã âm thầm cuốn gói ra đi lúc nó vừa 8 tuổi, thì trách gì nó giận mẹ và ghét gió mưa từ đó. Thay vì “ gà trống nuôi con”- cha nó- một người đàn ông bị vợ bỏ vì nát rượu giờ lại có cớ buồn “nhân tình thế thái” nên lại càng uống rượu nhiều hơn thì có bao giờ đủ tỉnh táo để lo cho con cái. Không những thế, mỗi lần nhậu hắn lại huênh hoang: “Không yêu nữa để tiền ta đi nhậu; sống một mình cho gái nó thèm chơi”. Không biết gái có thèm hắn hay không, chỉ thấy hắn làm được một điều: chìm đắm trong mem rượu…

***

     …Cổng trường vẫn mở như ngày nào. Nó muốn dừng lại giây lát để nhìn kĩ hơn về ngôi nhà đã cho nó nhiều niềm vui trong hơn một năm qua, mà sao nó không đủ can đảm để làm điều ấy. Tiếng trống “ tùng…tùng …tùng ” , báo hiệu giờ ra chơi ngày nào mà nó cùng chúng bạn vẫn thường mong đợi sao bây giờ lại là một nỗi ám ảnh với nó mỗi lúc đi ngang. Những khi ấy, nó cúi mặt, đạp xe thật nhanh sợ gặp phải bạn bè, thầy cô như kẻ trộm sợ gặp phải chủ nhà trong lúc tháo chạy vậy. Chao ôi! Nó vẫn là thành viên trong đại gia đình ấy mà sao giờ đây nó lại rụt rè, xa cách thế kia? Cổng trường vẫn mở mà sao cha nó lại đóng kín cuộc đời nó như thế? Nó thấy mình lạc lỏng như bị bỏ rơi trong chính ngôi nhà của mình.
Không. Nó không bị bỏ rơi. Nó còn có bạn bè và thầy chủ nhiệm vẫn quan tâm đến nó. Đã biết bao lần thầy và bạn nó đến thuyết phục cha nó để nó được đi học là biết bao lần cha nó xúc phạm đến họ, đại loại như: “ con tôi, tôi cho học hay nghỉ, phải xin phép các người à?”, hay “ Mỗi ngày năm chục ngàn cho gia đình, tôi cho nó học.”, hoặc “ Đừng phiền, tôi đang nhậu” …Thầy nó cũng có gia đinh riêng tư, có 2 con nhỏ đang tuổi ăn học thì làm sao thầy lo được. Nhưng thầy vẫn kì vọng, dầu có ngồi chật, thầy không bao giờ cho đứa nào được ngồi vào khoảng trống ấy…

***

     Hôm nay, như lệ thường. Nó vẫn bán vé số, mà không bán thì lấy gì mà ăn? Thế là nó vẫn cứ đi. Càng gần về chiều, nó càng phải cố gắng đi nhiều hơn mặc dầu trời đầy mưa và gió. Vừa đi nó vừa nhớ đến lời thầy nó: “ Giàu nghèo thấy nhau ở túi tiền; sướng khổ thấy nhau lúc chiều mưa” mà không khỏi chạnh lòng. Nó đi bán là vì miếng ăn, còn người ta vì miếng ăn mà dại gì ra mưa gió cho khổ thân! Thế nên nó phải đến chỗ người ta ăn để bán. Và nó cứ đi…

     Bao nhiêu hi vọng nó đã mang bán cho người. Cái mà nó còn lại là thực tế bị cha không cho học. Chao ôi ! Còn gì đáng buồn hơn? Thầy cô, bạn bè sẽ nghĩ nó như thế nào đây? Nó tệ hại thế nào mà chính cha đẻ nó lại cấm nó đi học? Nó thấy tủi thân quá. Những người nghèo thường hay tự ti, mặc cảm như vậy. Nhìn một quán ăn sang trọng định vào bán nhưng nó còn suy nghĩ: “ Người ta mua vé số là mua hi vọng được đổi đời; còn mình bán vé số là mang đến hi vọng cho họ thì có gì phải ngại”? Thế là nó cũng bước vào. Đập vào mắt nó là Hồng, cô bạn xinh xắn học cùng lớp, đang ăn chiều cùng đại gia đình. Nó toan lui bước thì Hồng vừa cất tiếng gọi vừa chạy đến:
     - Nhi! Nhi! Vào ăn với gia đình mình!
     Vừa nói nó vừa lôi cô bạn và giới thiệu:
     - Ba! Mẹ! Đây là Nhi, bạn cùng lớp 7 với con. Vì hoàn cảnh gia đình nên cha bạn ấy bắt bạn phải nghỉ học mấy hôm nay để bán vé số, mặc dầu bạn học rất khá
     - Cháu chào hai bác, chào Hồng - Nhi đáp.
     - Mời cháu ăn cơm cùng gia đình!
     - Cảm ơn bác! Sắp đến giờ xổ nên con phải bán vội ạ!

     Nói rồi nó chào tạm biệt, vụt đi ngay. Hồng còn nói với theo câu gì đó nhưng nó không nghe rõ. Nó đi nhanh về phía cửa hông như đang chạy trốn và cầu mong đừng gặp ai đó thân thuộc trong lớp nó nữa, nếu không nó sẽ khóc vì tủi thân mất. Sang quán nhậu kế bên, nó rảo mắt vòng quanh, chỉ thấy toàn người lớn nên cũng an tâm. Nó tiến về phía bàn cuối phòng. Và cất tiếng mời:
     - Mời các cô, các chú mua dùm cháu vài tờ vé số ạ!
     - Gì?... Gì mà chú …dữ …vậy em? Gọi bằng … anh đi cho trẻ! -      Một người đàn ông, giọng lè nhè trong nhóm đáp lại.
Người đàn ông đang quay lưng về phía nó cũng ngoáy cổ lại nhìn. Nó như chết lặng khi thấy người ấy không ai lạ, chính là ba nó. Nó ấp úng…
     - B…a…Ba…a…a…
     Người đàn ông đó còn ngạc nhiên hơn cả nó, không đáp được lời nào. Bởi hắn cũng không tin, xa gần mười cây số như thế mà con hắn cũng đạp xe đến bán. Nhưng hắn không đáp được không phải chỉ vì say mà còn vì sỉ diện với mấy cô bạn nhậu. Thế là con gái hắn ù chạy bỏ mặc đằng sau những tiếng cười cợt, trêu ghẹo: “ Đẹp trai, con rơi đầy hé anh yêu!”…

     Vừa ra khỏi cửa, nó thấy trời đất tối đen. Cha nó đã khép kín cánh cổng tương lai đời nó giờ lại phải đóng chặt thêm cánh cửa tình cảm giữa nó và cha nó ư? Cha nó làm bạn với những người như thế ư? Sao cha không dám nhận nó là con? Thì ra trong mắt cha nó, nó không bằng những người dưng kia? Nó ném cả sắp vé số còn lại như ném cả niềm hi vọng theo cơn mưa chiều. Những tấm vé số - những hi vọng mong manh cuốn trôi theo dòng nước. Mưa trắng xóa phủ cả lối về. Nó gò lưng đạp ngược gió. Tiếng căm xe xé nước sè sè, lẫn với tiếng mưa đập vào nón lá lộp bộp nghe càng buồn thêm. Cổng trường vẫn mở nhưng giờ đây một bức tường vô hình nào đó đã chặn đứng bước chân nó. Nó thấy xa xôi quá.

    Nó thao thức và khóc như chưa từng được khóc. Nó nhớ trường, lớp. Nhớ bạn bè và nhớ đến lời của thầy dạy mà chạnh lòng: giàu chưa ắt đã sang, nghèo chưa chắc đã khổ; các em có thể đang nghèo nhưng cố gắng đừng để khổ. Muốn vậy các em phải học. Vì có kiến thức mọi người sẽ nể trọng. Nhưng thầy ơi, đời nó rồi sẽ phải khổ mất thôi khi mà nó có còn được theo học nữa đâu để được bằng chúng bạn? Và nó thiếp đi lúc nào chẳng biết. Trong chiêm bao, nó thấy mình được đi học, được mạnh dạn bước vào cổng trường, được vui đùa cùng nhóm bạn và hình như nó đang cười cả khi đang ngủ…

***

     Một lần nữa, thầy chủ nhiệm nó lại đến sau mấy ngày nằm viện về. Nhưng lần này thầy không thuyết phục bằng lí lẽ nữa! Mà có điên mới nói lí lẽ với một người chẳng biết lí lẽ! Có chăng là lấy thứ gì đó tống vào mồm hắn để hắn im thì hơn. Và không biết thầy nó đã làm gì, chỉ thấy hôm sau nó được đi học. Kể từ đó người ta thấy thầy nhịn ăn sáng và nhịn cả uống cà phê.

Trà Vinh: 9/ 2015

Võ Quốc Tuấn


No comments: