Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Saturday, October 15, 2016

CẢM THƯƠNG ĐỜI TÔ VŨ / Thơ Chu Vương Miện


Tô Vũ. Gốm Lái Thiêu


Chu Vương Miện

CẢM THƯƠNG ĐỜI TÔ VŨ

mỹ nhân trung thổ nhiều quá xá
cớ chi lại lấy vượn thế này?
Tô Vũ tướng quân thơì Hán đế
để buồn cho đến tận ngày nay
giai nhân tự cổ như bươm bướm
sứ thần nước yếu vạ mang lây
chăn dê mà toàn là dê đực
một phương ải bắc chốn lưu đầy
chán quá không buồn nhìn nhân thế
tri âm tri kỷ vơí vượn đây
đáng tiếc tấm thân hảo nam tử
hoa hồng toàn những loại hồng gai
lỡ trót sinh ra thơì đại loạn
thì ngươì vơí vượn cũng thế thôi

CVM



Tô Vũ. Gốm Bát Tràng




TÔ VŨ MỤC DƯƠNG


nhìn hoài bức tranh cổ
mất một phần phiá đầu
Tô Vũ quanh bầy thú
trên mặt toàn những râu
thảo nguyên mùa đông giá
đứng mãi ngoài tuyết sầu
dê từng bầy núp rét
bằng hữu tận mãi đâu?
mười năm ngoài quan ngoại
bỗng chốc đã bạc đầu
lông dê thì vẫn trắng
bầy dê ngày đông thêm
chăn dê để lấy sữa
cõi lòng như đã mềm
sống một mình trơ trụi
bơ vơ ngó ưu phiền
sáng chiều cây gậy trúc
nón rách đội hàng niên
dê không tình không nghĩa
cỏ xanh vàng trăm miền
dê ăn xong cỏ mọc
càng nhìn càng phát điên
không một mảnh thư nhà
không biết ai còn mất
đường ải thì quá xa
ở hang thì quá chật
yêu nước cũ đứng nhìn
nhìn làm sao mà thấy
quanh quẩn toàn những dê
ngược xuôi rừng lau sậy
thương dân trong cảnh khổ
thương người sống lất lây
thương ta ngoài biên giới
tuyết phủ tấm thân gầy
quê hương biết phía nào?
chập chờn dăm dã thú
ngồi chơi mới mươi năm
tình thân một con chó
chó buồn chó sủa ma
ta buồn tay bỏ ngỏ
đói thì ăn trái lê
khát thì uống sữa dê
nói năng cùng bạn chó
đâu biết năm nào về



chu vương miện



***************************************
TÔ VŨ CHĂN DÊ
VNQT sưu tầm.

Tô Vũ tên thật Tô Tử Khanh, người đất Đỗ Lăng là một bầy tôi trung của vua Hán Vũ Đế. Thời đó, nhà Hán thường bị giặc Hung Nô ở phương Bắc hay quấy nhiễu, dòm ngó. Tuy là nước lớn nhưng muốn cầu hòa, nên Hán Vũ Đế sai Tô Vũ đi sứ sang Hung Nô.
    Sang bên Hung Nô, vì làm phật ý vua Hung Nô (thiền vu), Tô Vũ bị bỏ vào hang, ba ngày không cho ăn để cho chết. Tô Vũ nhờ hớp những giọt sương đêm trên ngù cờ mà sống sót. Thấy lạ, chúa Hung Nô kinh sợ, cho Tô Vũ là thần, không dám hại nữa mà đày đến đất Bắc chăn dê, giao hạn cho tới khi nào dê đực đẻ ra dê con mới được trở về Hán.
    Đất Bắc giá lạnh hoang vu, không có người. Tô Vũ ở nơi đi đày, ngày chăn dê, tối ngủ hang đá, thiếu thốn, cực khổ và tuyệt vọng. Gặp mùa chim nhạn thiên di về phương Nam, Tô Vũ viết một lá thư nhờ chim nhạn mang về nhà cho đỡ nỗi nhớ nhung. Hán Vũ Đế tình cờ nhặt được thư mới biết Tô Vũ đang phải chăn dê khổ cực ở phương Bắc.
    Ở nơi đi đày, Tô Vũ chỉ còn biết làm bạn với cỏ cây, cầm thú và đã kết bạn tình với một nàng vượn người. Mặc dù cuộc sống của "họ" là hoang dã nhưng họ luôn âu yếm nhau và đã có với nhau một đứa con. Sau 19 năm, nhờ sự can thiệp của Hán Vũ Đế, Tô Vũ chia tay người vợ vượn người trở về Hán.
    Điển tích Tô Vũ chăn dê trở thành một đề tài đặc sắc trong thi ca.
    (Theo: vi.wikipedia.org.)


No comments: