Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Monday, September 12, 2016

NHỮNG BÀI THƠ THÁNG 9 MÙA THU / Phan Nam


Tác giả Phan Nam



Phan Nam 

Những Bài Thơ Tháng 9 Mùa Thu


LÀM TÌNH

những con tinh trùng
làm tình làm tội
sau cơn say
những đứa trẻ ra đời

chúng lớn lên như cây như cỏ
chúng bám víu trần gian
nghe giọt nước mắt chảy ngược
nghe mái ấm hoang tàn

những giấc mơ man dại
ngắm nghía vẻ mặt kham khổ của người đàn bà
trong phút giây thoát xác
những khúc ca phơi mình dưới ánh chiều tà

người đàn ông ra đi không bao giờ ngoảnh mặt lại
giọt máu cằn khô
bên tổ mối đục khoét nguồn cội
hạnh phúc ăn mòn đế giày


CÓ NHỮNG CON ĐƯỜNG TRONG THÀNH PHỐ

tia nắng ngày mới gọi bình minh thức dậy
cuộc sống mưu sinh giục những đôi chân thức dậy
buổi sáng mở mắt ra đường
bỗng thấy phía trước bị chặn
để phục vụ thi công

những chiếc xe chạy toán loạn
người người nhào nháo trong khí thải
cái nắng càng lúc càng bỏng rát...

ơ kìa
đường một chiều
không được đi vào
ơ kìa
có đèn đỏ
buộc phải dừng lại
thành ra
người xe cứ nối đuôi nhau nhích từng chút, từng chút
con đường oằn lưng gánh áp lực
chúng chẳng thể phình to ra
bởi vì phương tiện quá đông
đang diễm lệ nhảy múa như bầy chuột sinh sôi

có lúc người ta giật mình
gọi nhau ú ớ
ơ kìa, có những con đường trong thành phố
(Đà Nẵng, ngày 9.9.2016)


CÓ TIỀN MỚI MUA ĐƯỢC CƠM

quê nhà làm ruộng bậc thang
muôn đời cầm cuốc
muôn đời cong lưng
cho con lên thành phố trọ học

những đứa con vẫn mơ giấc mơ giảng đường
mùa giáp hạt mắt mẹ rưng rưng
rơm rạ thao thức
đứa con trai làm biếng nấu ăn

cầm tiền ra quán
mua dĩa cơm 15 ngàn đồng
có khi nào nhớ chén cháo trắng
nuôi mẹ lớn khi bà ngoại qua đời

đứa con bỏ quên câu ca dao cổ tích
trong vạt áo mẹ gầy
mùa giáp hạt cầm đồng tiền mẹ gửi
chắp cánh những giấc mơ chưa thành lời


HÀNG RÀO

những đứa trẻ
được chăm sóc phía sau hàng rào sắt
những hàng rào ẩn hiện trong ánh mắt
hỏi rằng cha mẹ nơi đâu

có thể, họ người làm công chức, người là doanh nhân...
có thể, họ kiếm được rất nhiều tiền
và không có thời gian
để chăm sóc con
cũng may còn có buổi tối
nếu không có bè bạn nhậu nhẹt tụ hội
những đứa trẻ nơi đô thành
cứ ngỡ cuộc sống hoa lệ
bầu không khí sặc mùi kinh tế
hít thở những cái bắt tay của thể chế

chúng lớn lên như ngục tù
tuổi thơ giam cầm sau những hàng rào sắt
nhìn bề ngoài tưởng rất tốt
nhưng trái tim rỗng một nỗi buồn
đôi lúc ngơ ngác
thả nụ cười theo ánh bình minh

hàng rào sắt vẫn im lặng
sự im lặng đến ngột thở
sự im lặng trôi qua từng giờ
của những đứa trẻ không có tuổi thơ...

Phan Nam


No comments: