Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Thursday, September 29, 2016

DÒNG SÔNG - Tạp văn của Ugno.Vn






             DÒNG SÔNG

Quê hương nào cũng có một dòng sông chảy qua, dù lớn như sông cả hay nhỏ như luồng lạch. Cuộc đời người ai cũng mang trong mình một dòng sông kỷ niệm từ tuổi thơ đến khi nhắm mắt xuôi tay. Có những con sông phát nguyên từ những khe suối trinh nguyên và cuối đường nước là đại dương rộng lớn. Cũng có những con sông chắp vá hoặc chia nước từ con sông mẹ hoặc làm kiếp phụ lưu đổ nước làm nhánh của một con sông khác lớn hơn. Dù sao sông vẫn cứ là sông. Nó là sông vì có nước, chuyển nước đi. Dù ai gọi nó là gì thì sông vẫn cứ là sông. Sông Cả, sông Cái, sông Con, sông Nhánh, sông Đào… lại còn là Rào, Hói, Lạch, Kênh, Mương... nào quan hệ gì !
Con sông tuổi thơ chỉ quanh quẩn bên bến nước mỗi sáng, mỗi chiều lũ trẻ tắm mát. Lớn hơn chút nữa, con sông là con nước bao quanh làng với những bờ tre xõa tóc, soi mình qua bóng nước trong xanh. Tuổi thanh niên, con sông là những cuộc tình đồng trang lứa bên bờ tre là ngà. Ngày đi xa, con sông là cuộc chia ly ngậm ngùi trên bến dưới thuyền. Ai cũng mang theo dòng sông vào tâm tưởng, vào những mộng mị tháng ngày.
Dù là sông gì thì nước cũng từ chỗ bắt đầu đến chỗ cuối cùng chúng cần đến. Bắt đầu của nước có thể là những giọt mưa ầm ào trên đại ngàn bao la, những giọt mưa tí tách trên tàu chuối ngoài vườn, tí tách từ giọt tranh ngoài hè mỗi đêm về sáng. Chúng tích cóp, dồn lại thành dòng để cùng nhau về biển khơi. Có vài giọt thiếu may mắn phải tan vào không trung. Nhưng có đáng gì đâu! Nhiều người biết nó và ít ai quan tâm vì sông vẫn luôn luôn hiện diện và chúng vẫn là sông.
Thiếu thời, mỗi khi nhìn mưa rơi trước hiên nhà, mải theo dòng nước đổ ra ao lạch, tôi liên tưởng đến con đường nào nước sẽ chảy qua. Lớn chút nữa, tôi đến được nơi nó giao lưu chỗ ngã ba sông với một nhánh khác để ra biển khơi. Tình cờ thôi, chẳng có chủ đích gì cả mà tôi được theo người lớn xuống ca nô khách ở bến Tượng dưới chân cầu Gia Hội để về quê theo đường sông. Ngã ba Sình hôm ấy chìm trong mưa. Bầu trời xám xịt tấm màn nhung phủ kín thôn xóm, bến sông, con nước ngược xuôi. Bây giờ thuyền đi lên là ngược nguồn nước. Tôi cứ nghĩ trong dòng nước này có giọt nào là của từ mái hiên nhà tôi rơi xuống. Tôi nghe nước vỗ mạn tàu không phải là tiếng tí tách. Chỉ với từng giọt thì nghe xa vắng mà với cả dòng chảy thì là tiếng ầm ào. Bây giờ nghĩ lại chỗ ngã ba này, Tiên Chúa neo thuyền rồng ở bến nào để chọn dòng làm nơi định đô? Chỗ nào ông chọn để xây chùa, an vị Phật và an vị tâm linh dân chúng ở cả hai nhánh sông. Hậu duệ ông lưỡng lự giữa hai dòng, khi ở dòng này, khi ở dòng khác đến cuối kết quả đại định mới ngả về dòng sông lớn hơn. Kinh thành Huế bên bờ sông Hương. Nhưng tất cả đều đã thành chuyện xưa. Nhân sinh như mây nổi...
Đời người là dòng đời. Từ những hạt bụi bắt đầu đến khi cuối cùng trở lại những hạt bụi… Từ chỗ phát nguyên đến chỗ quay lại vòng tuần hoàn của phát nguyên… Dòng đời trôi chảy không ngừng nghỉ, chỗ phát nguyên cũng là cùng đích phát nguyên quay về. Thế thì… “có nghĩa gì đâu một buổi chiều. Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt. Bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu…”.
                                                                                    Ugno.Vn

No comments: