Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Tuesday, August 16, 2016

TÌNH Ở LẠI - chùm thơ Huy Uyên


Tác giả Huy Uyên


Chùm thơ: Huy Uyên

TÌNH Ở LẠI

1- Nữa Đêm Về Đóng Cửa

Áo em màu lá rụng
Mùa thu đã gần kề
Cuối trời ai còn đứng
Ngậm ngùi khói,sương,mây .

Ừ chút mây bồng bềnh
Nơi em xưa ngái ngũ
Nụ hôn đậu lênh đênh
Từ em buồn xa xứ .

Em chiêm bao phù-thủy
Sầu chi ơi H. xưa!
Mắt người tuồng mộ chí
Vĩnh-biệt nhau tới giờ.

Em dông bão gió lùa
Quán người khuya vắng khách
Phố, về bước chân chưa?
Để tim hoài nuối tiếc.

Từ em xa lạ quá
Mắt lá răm thôi nhìn
Giọng cười hồ băng rã
Nổi buồn phía sau lưng.

(Ta bơi qua sông Dịch
Lòng mãi hắt hiu buồn
Bốn mươi năm bi-kịch
Cuộc đời có gì hơn ?)

Em tượng đá cô-đơn
Rêu thả sương tóc rối
Cả đời ai mãi buồn
Vàng bay khuất nẻo đợi.

Nữa đêm về đóng cửa
Cầm trong tay đóa hoa
Rượu đầy vơi lệ ứa
Em ở đâu bây giờ?


2- Mưa Bên Sông

Rồi em cũng quay về dòng sông nhỏ
Đêm đầy trăng khuất dấu dậy thì
Dịu dàng từng hàng cây cuối phố
Lặng lẽ nghiêng trôi những chuyến đò theo.

Em nắng mưa phơi thân thể trần truồng
Nhà người đèn hiu hắt cháy
Vờ trôi tợ một đám mây quên
Tàu về ga không bàn tay vẫy.

Từ em theo thuyền ôm con sóng
Dỗ dành tim từng nhịp đập điên cuồng
Mai có về nơi xưa vắng bạn
Mưa cùng sông lặng lẽ rơi tuôn.

Em chảy tan dấu vết cuộc tình
Khâm-liệm nốt mãnh đời cô-quạnh quá
Mặt trời dỗ mãi đám tang đêm
Đem chia hết trăm ngàn nổi nhớ.

Em giăng kín sầu đông xa lạ
Quê hương vẫn nắng gió hai mùa
Tiếc nhau chi
gởi tim về biển cả
Nổi chìm tình nào có trở lại đâu.

Con đường nhỏ xưa thấy nhớ em đi
Đằm thắm mãi chiều hiên, đò, quán
Ly cà-phê và tiếng thở dài 
Mây bay,  sương mù,mưa lạnh.

Em của riêng một đời xa xứ
Biết quê xưa còn cánh lả cò bay
Ở lại 
ruộng vườn cây đa bến đò còn đó
Bìm bịp kêu chiều em ngơ ngẩn có hay?


3- Trên Đồi Golgotha

Ngày em xa con đò bến chợ
Tôi đứng lặng buồn ngang khúc sông
Tình từ buổi thôi không còn nữa
Da diết đau như muối xát trong lòng.

Quạnh quẽ chiều quanh lối hiên mưa
Ngồi một mình cay sầu trong quán rượu
Bao nhiêu năm tình đã trôi đâu
Chúa vác lên đồi Golgotha cây thập-tự.

Hỏi lòng có vơi đi nhân-thế
Bài ca xưa che lấp điêu-tàn
Nửa đêm về ắp đầy búng máu
Buổi quê hương tràn bao nỗi đau thương.

Em che lấp đau trên mộ bia người
Cầm dĩ-vãng giọt buồn nắng đổ
Mù khuất rồi từng lối đi xưa
Trần gian ắp đầy bão tố.

"Lòng-trần-đầy-tơ-vương-khanh-tướng"
Ngoài kia còn lắm gió mưa bay
Đảo điên cõi người đầy huyễn mộng 
Núi sông xưa cũng thiêu cháy bất ngờ.

Ở lại cùng em cho hết đoạn đường
Thành-phố nhuộm màu đen tang lễ
Phiền đau xưa gõ từng nhịp trái tim
Nhỏ mãi giọt sầu hoài không dứt.

Bỏ lại lãng quên đời cho cây núi
Chiều lắt lay đám khói mờ sương
Lá bên ngoài rụng đầy vơi hờn tủi
Nụ cười xưa ai bỏ lại bên đường.

Vĩnh-viễn em say quên bóng mặt trời
Em còn có xót cay đời thiếu-phụ
Em khỏa thân đêm qua những đêm say
Tình yêu người bạc lòng chim cú. 

Tôi còn lại cuối cùng hơi thở
Ngập ngừng trao hôn lần cuối bên người
Mưa vội bỏ đi
lạc tình con phố 
Bên kia sông những cánh lục-bình trôi .


4- Dấu Tình Trên Bờ Ngực

Cay đắng tình ai ly rượu độc
Nhà người nến hai hàng phục-sinh
Dưới chân Jesus có em đứng khóc
Phả hơi thở riêng ai cuối cùng.

Em đóng cửa thiên-đàng
Xót đau tôi đời địa-ngục
Những hàng kẽm gai rào kín giăng ngang
Trên cao
ba ngôi tuồng như mắt lệ.

Tình hong khô đống than cháy đỏ
Thầm hỏi một lần em lại về chi?
Đu quay mùa bão dông lốc tố
Đêm cuối cùng em còn lại những gì? 

Buổi theo em và cuộc tình
Môi người bờ ngực hương ngào ngạt
Cuối dốc đời lặng thinh
Một lần thôi đành đánh mất.

Bỏ lại dấu tình trên bờ ngực
Ngủ điên mê da thịt đốt nồng
Em đi không hề nói trước
Sắc bên trời lận đận để tôi mong.

Cuối phố quỷ dữ đứng đợi người
Cầm tim chen sầu vào hoa lá
Những vết bầm đem cắt chia hai
Dấu cổ tích khuất bóng em xa lạ.

Tôi con tàu xưa quay lại
Dĩ-vãng xưa chết kí-ức trôi buồn
Cả một đời  đợi chờ trên núi
Mộ của người  bão tố đã đem chôn .

Thắp-hương-niệm tình xa cũ
Hạnh-phúc ai chìm đắm nào ngờ
Em xa xăm hoài bóng mây quá khứ
Tôi trở về tỉnh lại giấc chiêm-bao !


5- Áo Trắng Tam-Kỳ

Em qua sông mắt buốt đò chiều
Nắng lụa tan trên đồng ngũ sớm
Bao tháng năm chờ bên bến quạnh-hiu
Cuộc tình người vội vàng
ai khâm liệm.

Mênh mông đời chảy theo sông trôi nổi
Ngày tiển đưa em hai mắt có đuôi
Ở bên đó nhà người cùng tiếng gọi
Che dấu đời chi quên cả môi cười .

Gói nỗi buồn trên cầu Tam-Kỳ
Tình xuôi hai Núi-Thành,Tiên-Phước
Giấc mơ người thôi biết trôi đâu
Nhớ hàng cây, con đường, phố nhỏ .

Em hai mắt xoe tròn thuở ấy
Có quay về hò hẹn lời xưa
Ngơ ngẫn tìm ai quanh lối chợ
Đợi ai chiều nay lặng lẽ
dưới bến sông về .....

Những trưa trước Đức-Trí, Bồ-Đề
Ngó về Thiên-Ân,Trần-Hưng-Đạo
Áo trắng người tóc nón nghiêng che
Dịu dàng chi lòng tôi đến thế .

Ở Trần-Cao-Vân nắng mưa Quảng-Tín
Ngày đưa em xe xuôi ngược Chu-Lai
Có gió tiễn em làm buồn thị trấn
Thao-thức ai đổ lệ hết canh dài.

Em có đi ngang nhà thờ Cao-Đài
Con đường ở Tam-Kỳ đẹp nhất
Thiên-đường "mù-u" dấu kín trong tôi
Nơi tượng Chúa đằm buồn trong hai mắt.

Em vân vê tà áo màu vàng nhạt
Gió quấn chân em bước nhẹ bên đường
Quanh em hoa tường-vi hé nở
Để trong hồn tôi
một chút tơ vương.

Em chiều đi hồng hai má đôi môi
Hoa sửa nở trắng vàng sông rực rỡ
"Lay Chúa sao cho con lấy được người"
Thư đã trao em 
ngày hai ta ở vườn quê An-Thổ.

Tình yêu ai một đời để nhớ
Thơm môi em mật ngọt Tam-Kỳ
Nhiều lần tìm quên bóng ai ngoài phố
Chôn vội tim người,tím một chiều đi.

Huy Uyên
(tháng 8-2016/trước khi về Sài-Gòn)



No comments: