Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Monday, March 14, 2016

TAI HỌA - Truyện ngắn của Thủy Điền



Thủy Điền


TAI HỌA

Truyện ngắn của Thủy Điền

       Trời tháng tư, oi bức. Không sao thở nổi, ngồi chẳng yên, mà đứng cũng chẳng yên. May, mà có cơn gió nhẹ thổi qua nên chợp mắt được một lúc. Văng vẳng gần bên, tiếng qua, tiếng lại vang dội giữa hai căn nhà. Giật mình ngồi dậy, xem quanh đang xảy ra chuyện gì. Thì ra, hai bà cháu nhà bên đang cãi nhau.

    Kể từ ngày mẹ nó bỏ đi. Nó sống với ba và ông bà nội gần ba năm nay.Vì nó là cháu đích tôn nên cái gì cả nhà cũng đều thương yêu và chìu chuộng, nhất là ông bà nội. Ba nó thì thỉnh thoảng rầy la, vì thương nó những lúc cô đơn không có mẹ.

   Mẹ nó bỏ nhà ra đi không biết gì lý gì, khi nó vừa tròn tám tuổi. Ngoài việc đi học hàng ngày, về nhà chỉ biết quanh quẩn bên ông bà Nội và những người hàng xóm thân quen. Xung quanh nó từ lớn, đến bé ngày nào người ta cũng thường hay nói đến chuyện tiền bằng danh từ bạc triệu, bạc tỷ ví dụ: Như trúng độc đắc một tỷ rưởi, chiếc Hon-da nầy hai chục triệu, chiếc di động kia một triệu tám v.v… nghe là nghe vậy, nó có biết gì về bạc triệu, bạc tỷ đâu. Bởi, nó mới vừa tám tuổi đời.

   Hàng ngày đi học, về nhà nó thấy ai cũng cầm trên tay chiếc di động ngồi bấm bấm, quẹt quẹt, tín ton. Nhất là ba của nó khi rảnh rỗi là cầm di động bấm tới, quẹt lui. Những lúc ba nó bấm, nó thường hay kề cận muốn xin bấm một lần cho thỏa thích, ba nó quát, thậm chí còn mắng cho một trận. Rằng, mầy là con nít mà biết cái gì xía xía vào, nó bật khóc, rồi ngoe ngoãy đi nơi khác và nhiều lần tương tự như thế.

   Cả tuần nay, nó canh ba nó đi làm hoặc đi đâu là nó xề bên bà Nội, ngồi khoanh tay, gương mặt như đưa đám, chẳng nói một lời. Bà nội tưởng nó nhõng nhẽo, nên dỗ ngọt. Con ăn thứ gì bà mua cho hay ai ghẹo con bà nội sẽ đánh đòn người đó. Nó lặng thinh chẳng thèm trả lời, trả vốn vì cả. Ngày nào đi học về, sau buổi cơm nó đều làm như thế. Dỗ dành mãi không được, bà Nội bảo ba nó xem nó có chuyện gì không, mà ngày nào cũng đều như thế. Ba nó bảo! Nó nhõng nhẽo linh tinh vậy mà.

   Một hôm chờ lâu quá không thấy ai chìu chuộng mình nữa, nó bật miệng nói đại với bà nội, rằng nó muốn mua một chiếc di động. Bà Nội mới tá hỏa và cười ngất, con còn nhỏ lắm Tân, mua cái đó làm gì. Vả lại mắc lắm bà không có tiền. Bà nhỏ giọt năn nỉ, thôi ráng học đi Tân, mai mốt lớn lên bà nội mua cho liền, bà hứa với Tân đó. Nó nhất định khăng khăng không chịu, nó bảo chỉ có một triệu tám, chớ đâu có nhiều tiền mà bà nội cũng không dám mua. Nó hăm dọa bà đủ thứ, tối nay không đi ngủ sớm, ngày mai không đi học, chiều nay không ăn cơm. Bà nội giải thích, khuyên răn đủ điều, mắc lắm con, một triệu tám chớ ít ỏi gì, hơn nữa con đâu biết sử dụng, cả bà cũng thế. Khó xài lắm, mua làm gì cho phí, mai mốt lớn bà mua cho con ngay. Đừng làm bà giận lên bà đánh đòn bây giờ. Nó chỉ một lời, có một triệu tám, đâu có bao nhiêu đâu mà Nội không mua cho con.

   Ba nó về, bà nội nó kể lại đầu đuôi câu chuyện. Ba nó nổi nóng, quát cho một trận. Nó khóc, nhưng miệng chỉ nói có một triệu tám, tại sao không mua mà còn mắng nhiếc.

   Quả thật. Lời hăm dọa hôm ấy nó làm thiệt, chiều không thèm ăn cơm, tối không đi ngủ sớm, sáng chẳng bước tới trường học. Ba nó giận quá, đánh mấy trận cho nó sợ, nhưng cũng chẳng ăn thua. Ông bà nội và ba nó hè nhau bỏ lơ, không thèm để ý đến nó nữa, thử xem sao. Cả một tuần rồi nó không đi học, cô giáo gởi giấy về nhà hỏi tại sao? Ba nó đành nói dối cô giáo, rằng nó bị bệnh và chạy ra tiệm bán điện thoại mua cho nó một chiếc di động cũ ba trăm ngàn đồng về dụ nó đi học lại. Nó mừng ra mặt và ngày mai đi học lại bình thường mà không cần ai đưa đón.

    Ông nội nó nằm tòn ten trên chiếc võng, miệng lầm bầm, ba thằng Tân, bây coi xem sao, chớ ba thấy tai họa đã đến  nhà mình rồi đó con à.

                                                                          TĐ

Gởi từ: tran.vanmau@yahoo.de


No comments: