Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Tuesday, March 8, 2016

CHÙM THƠ LƯU LÃNG KHÁCH




Như Nguyện
(Tặng vợ anh)

Yêu nhau năm bé mười chín tuổi
Thắt đáy lưng ong cổ mảnh mềm
Tình trường dày dạn đời rong ruổi
Bấy giờ chỉ một bóng hình em
Hai họ xôn xao mừng lễ cưới
Dâu xinh e lệ bước qua thềm
Thuở ấy thu phong về mát rượi
Hoa tình ngào ngạt nở đêm đêm
Thế rồi năm tháng chồng xuôi ngược
Vai gầy bầu bãi nách con thơ
Phận dâu khó vẹn toàn sau trước
Đèn dầu soi lạnh nỗi bơ vơ
Mỗi độ xuân về bao mộng ước
Lại thắm theo tươi của đất trời
Người về ve vuốt làn tóc mượt
Giêng còn bị rịn đã xa khơi
Cô phòng chăn gối nằm rã rượi
Mòn mỏi tin xa vẫn mịt mùng
Lấy nhau quá nửa đời em đợi
Người về chia sớt nỗi lao lung
Chồng em chẳng giống bao người khác
Muôn phương nhuốm bụi tóc phiêu bồng
Đêm thu ánh nguyệt khoe ngà ngọc
Em ngồi như góa phụ bên song
Ai đặt tên em là Như Nguyện
Mà chuốc tình  duyên lắm ngậm ngùi
Lấy chồng để học từ “đưa tiễn”
Nửa đời gom lại mấy khi vui
Thế rồi tóc nhuộm đầy sương muối
Người về không tính chuyện ra đi
Mà về dẫn vợ con rong ruổi
Trôi nổi dặm trường phận nữ nhi
Lắm lúc lòng trào câu tủi hận
Thân em sao chẳng được như người
Thân em sao suốt đời lận đận
Biết đến ngày nao cất tiếng cười
Chồng lắm bịnh rồi bởi đẹp trai
Chăm chồng,em có một không hai
Dẻo dai tháo vác không than thở
Để chút tình xuân cứ tuột dài
Chồng không vong phụ, không hờ hững
Mà đành quên bẵng chuyện yêu em
Đêm đêm bắt muỗi cho chồng ngủ
Không khóc mà sao lệ ướt mềm

                           26/02/2014
                       Lưu Lãng Khách

Anh về

Anh về giữa mùa xuân còn lê thê rét mướt
Sông Trà ngái ngủ ,bờ tre ngả bóng lim dim
Ảo mờ trong sương khói chiều hôm
Vài tiếng chim lạc lõng gọi bầy
Rớt xuống chạm vào niềm đau dĩ vãng
Cho ngày về buồn hơn buổi ra đi
Xóm làng vẫn vậy! Nhà cửa nhuốm rêu phong
Bên thềm hoang chơ vơ một bóng già nhỏ thó
Mẹ ngước nhìn lên ,không thẳng nổi tấm lưng còng quá độ
Mắt mờ lệ đẫm nhìn sao được dáng dấp đứa con xa
Ngày trở lại quê nhà
Người nhìn anh qua đôi tay mò mẫm
Vết sần chai còn ghi dấu đời trấu tro bụi bặm
Run run nắm bắt hình hài
Nỗi đau nào vụt đến ,làm bầm gan tím ruột đứa con trai
Anh ngồi như hóa đá
Láng giềng bao năm ai mất ai còn
Bạn bè đâu vắng cả. Anh cúi đầu
Chẳng kiếm tìm trong lòng mẹ héo hon
Một chút nắng xuân xưa ,một niềm vui nho nhỏ
Anh về đây! Mẹ ngồi đó!
Mà như thể ngồi bên tượng chúa Giê-su thịt bầm máu đỏ
Vết thương nào loang lổ hiện trên da
Anh ngồi đây! Sao chẳng nghe âm vọng sóng sông Trà
Chẳng nghe tiếng cụng ly cho ấm tình bằng hữu
Đêm miền Trung nhỏ lệ
Dăm ngày trôi lạnh lẽo
Hôn lên trán Mẹ già
                        Anh vội bước ra đi…

                               Xuân 2011
                         Lưu Lãng Khách

Có Phải Em

Có phải em!
Được sinh ra để một đời hầu hạ.
Cho đấng quân vương chẳng ngự ngai vàng.
Là một mình em phải lo toan tất cả,
Bởi đức vua này vui mãi kiếp lang thang.
Có phải em!
Thời thiếu phụ đã quần khâu áo vá.
Mới làm dâu đã khổ đến trăm bề.
Mà phai úa như vàng thu lả tả.
Mà héo mòn trong cơm áo nhiêu khê.
Có phải em!
Sống là chỉ biết một lòng thờ phụng
Yêu là cho đi không màng chuyện đáp đền.
Giàu đức hy sinh chẳng cần xưng tụng.
Ngày xuân còn quên nắng xuống trăng lên.
Không phải đâu!
Số em khổ chỉ vì em vô phước.
Quá thơ ngây khi chọn lấy làm chồng.
Một kẻ chuộng hư danh, một người quên khuôn thước.
Thả đời mình trôi bốn biển trăm sông
Giờ nghĩ lại đầu đã hai thứ tóc.
Biết lấy gì bù đắp lại cho em.
Để chăn gối như nói lời trách móc.
Để hoa tình héo rụng xuống đêm đêm.

                                  Xuân  2003
                             Lưu Lãng Khách

No comments: