Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, March 17, 2016

BÓNG XƯA - truyện ngắn Trạch An -Trần Hữu Hội


Trạch An -Trần Hữu Hội


BÓNG XƯA




 
Mưa như trút nước. Đứng dưới mái che của một cửa hàng dọc con đường Trần Hưng Đạo - mấy hôm nay, kể từ ngày về, Thuấn đã qua lại khá nhiều lần bởi đây là con đường chính - những đổi thay không làm anh ngạc nhiên mà chỉ nằng nặng một cảm giác mất mát, buồn buồn..
Chỉ mới chiều hôm qua, anh đi bộ dọc con đường, nhớ lại những gì ngày ấy đã từng xảy ra với anh và Nguyệt nơi con đường thân quen này mà lòng ngồn ngộn tiếc nhớ. Anh không ngờ rằng cuối con đường này có một quán cà phê, ở đó, người con gái năm xưa khép nép, thơ ngây...với chiếc áo dài trắng muốt, mái tóc dài đen mượt như nhung... và anh, cậu trai học trò lún phún hàng ria với những nốt mụn dậy thì...đã đi lại hẹn hò, để rồi biền biệt cách xa không ai ngờ.
Một vài người qua đường ngoái nhìn anh vì dáng vóc khác lạ, nhìn lại mình anh cũng nhận thấy thế. Không dấu đi đâu được cái bên ngoài đổi thay bởi nhiều năm sống nơi xứ người, xa xôi và lạ lẫm ấy. Lời người bạn hôm qua vọng lại trong anh như một nhắc nhở đến thực tại: "Ủa, mi không biết Nguyệt vẫn ở đây à? Cái quán gần góc đường Trần Hưng Đạo - Quang Trung ngày xưa đó! Chừ khuya rồi, mai tới đó đi!"
Cơn mưa dầm lúc nặng lúc nhẹ...xem ra khó dứt. Những cơn mưa lê thê cùng cái lạnh tê tái ngày nào hiện về trong anh, không bằng cái lạnh nơi anh đang định cư, nhưng không hiểu sao, anh so vai, cho hai tay vào túi quần, co ro như ngày nào đứng dưới hàng hiên của lớp học chờ mưa tạnh, và bên kia, Nguyệt, dù có áo mưa, cũng đang lặng lẽ đứng chờ...
Trong đầu anh ngổn ngang những câu hỏi về Nguyệt. Sao cô ấy không di tản? Chồng cô ấy là ai? Có còn nhớ anh sau bấy nhiêu năm xa cách không tin thư?
Anh lại cảm thấy lạnh. Lạ, có lạnh gì bao nhiêu so với cái lạnh tuyết rơi hằng đống ở bên ấy, vậy mà anh... Bên kia đường, có cửa hàng khép hờ cửa, anh băng qua với hy vọng mua được một cái áo mưa, hay một cái dù...Câu hỏi đon đã của cô chủ làm anh vui vui như vừa tìm lại một cái gì thân thiết, mất mát từ lâu:"Chào anh, anh mua chi rứa anh?" Thuấn mỉm cười, đứng ngây ra một lát mới nói được: "Có dù không cô, bán cho tôi một cái?" Cô hàng nhanh nhạy: "Dạ có, anh ở bên Mỹ về hay ở trong Nam ra?" Gần như cùng một lúc, câu nói vừa dứt thì một chiếc dù bung ra trước mặt anh, nhưng không nhìn dù, anh cố nhìn gương mặt của cô chủ: "Sao quen thế nhỉ?" "Anh nói chi?" Cô vừa hỏi vừa nhìn anh chăm chú: "Ôi chao anh Thuấn! Anh Thuấn phải không?" "Ừ, anh đây, có phải Hòa không vậy?" "Phải!" Mắt Hòa rưng rưng, ôm lấy cánh tay anh: "Chị Nguyệt ở gần đây, anh có biết không?" Thuấn gật đầu, nghe nghèn nghẹn trong họng: "Có!" Hòa gọi cô bé đang ngồi học bài ở chiếc bàn gần đó, từ nãy đến giờ đang tròn mắt chứng kiến cuộc hội ngộ bất ngờ của mẹ: "Con coi nhà dùm mẹ, mẹ đưa bác Thuấn tới nhà dì Nguyệt, mẹ về liền."
Đoạn đường ngắn, những câu hỏi của Hòa lùng bùng bên tai anh. Sáng nay anh đã quên không uống thuốc, cũng quên mang theo như mọi khi. Tim anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cố xua đi nỗi lo bệnh tật, Hòa qua đường, anh theo Hòa như đang trong cơn mộng du: "Chị Nguyệt ơi, có khách!"
Quán vắng ngắt, hai người khách ngồi ở chiếc bàn ngay cửa, đưa mắt nhìn anh lạ lẫm. Từ trong, Nguyệt hiện ra lặng lẽ như một chiếc bóng: "Ai rứa hè?" Thuấn đứng im như vừa mọc lên từ nền nhà ẩm ướt, đôi mắt mờ đi kèm theo một cơn choáng ngắn ngủi, môi anh bật lên một tiếng gọi mơ hồ: "Nguyệt!". Không biết có phải nhờ cách phát âm quen thuộc của bao lần gọi tên nhau trong quá khứ đã ăn sâu vào tiềm thức chị, hay gương mặt anh, tuy đổi thay nhưng vẫn giữ được nét nào đó quen thuộc mà từ dạo cách xa chị vẫn hình dung..."Thuấn, anh Thuấn, lâu ni anh ở mô?" Đôi mi Nguyệt bất động, chỉ còn những giọt nước mắt lặng lẽ tuôn, làm ngộp lồng ngực bệnh hoạn của Thuấn.
Ngồi xuống bàn, anh cẩn thận tựa lưng vào chiếc ghế, tìm sự vững vàng mong manh. Hòa tính tiền cho hai người khách xong cũng lặng lẽ ra về, để lại hai người... Bức tranh chép lại những đóa "Hoa hướng dương" nhòe đi trước mắt Thuấn, thành một mảng màu vàng ảm đạm, lung linh.
Nguyệt ngồi, hai tay gầy đan vào nhau đặt trên đôi chân bất động, gương mặt tròn, dịu dàng... xưa ấy, giờ vương chút già nua qua những vết nhăn ở đuôi mắt, mái tóc nhuộm không dấu nổi những sợi bạc ở chân tóc. Đôi mắt Nguyệt xa xăm như đang nhìn về dĩ vãng, mà thời gian đã làm cho nhạt nhòa...
"Anh ấy đâu?" Thuấn hỏi trống không làm Nguyệt ngơ ngác: "Chồng em à?" Thuấn gật đầu. Nguyệt thở dài: "Chia tay hai chục năm nay rồi, em không có con...Em bị bệnh." Lồng ngực của Thuấn lại co thắt! Anh cũng đang bệnh, nhưng căn bệnh chỉ mới phát gần đây, nó không ảnh hưởng gì đến hạnh phúc gia đình của anh. Còn Nguyệt, sớm quá, nàng đã sống cô độc ngay giữa thanh xuân! "Nguyệt ở một mình ngần ấy năm à?" "Với mạ, mạ mới mất hai năm nay." Lại chìm trong im lặng, lâu sau, Nguyệt hỏi Thuấn, nghe như từ một nơi xa xăm nào đó vọng lại: "Hồi nớ, lá thư cuối cùng em nhận được là anh đang ở Quảng Nam, rồi biệt tích cho đến chừ, răng ơ thờ rứa?"
Tim Thuấn như nát ra theo tiếng khóc rấm rứt của Nguyệt. Ký ức hiện về với tiếng bom, tiếng pháo, tiếng hô xung phong... và cả nỗi sợ hãi lạnh người trước những ngọn đồi im lìm ẩn chứa chết chóc ở Quảng Nam, vào những ngày cuối của cuộc chiến... Rồi phi trường Đà nẵng, chen chúc lên tàu ở Long Hải... Thuấn cứ vật vờ theo dòng người như một phản xạ tự nhiên, không ý thức!!!
Bỗng thấy mình có mặt một nơi xa lạ, anh tìm quên bằng rượu, say nối say... Nguyệt không tưởng được anh đã nhớ nhung và tiếc nuối thế nào trong nỗi tuyệt vọng. Những tháng ngày qua đi trong sự lầm lì của anh, tưởng khó quên được. Nhưng rồi thời gian trôi…
Thuấn cúi mặt giấu giọt nước mắt, anh nghèn nghẹn nói: "Anh xin lỗi! Anh không biết làm sao liên lạc được với Nguyệt." Lát sau, anh hỏi: "Sao Nguyệt không về ở với Hòa cho đỡ buồn?" Nguyệt lắc đầu nhè nhẹ: "Em quen rồi!" Chị đứng lên như chợt nhớ: "Em quên, lấy nước cho anh nghe." 
Nguyệt đi ra sau, Thuấn đứng lên bên quầy, có một bì thư nằm đó tình cờ, Thuấn móc ví, vội vàng cho vào mấy tờ giấy bạc. Khi Nguyệt trở ra, đỡ ly nước trên tay, anh đặt phong bì lên mặt quầy.
"Nguyệt, sang năm anh lại về!" Cầm chiếc bì thư, Nguyệt gấp đôi bỏ lại trong túi áo của Thuấn, nhẹ nhàng đặt hai tay lên vai anh: "Nếu vì công việc thì tùy anh, nhưng nếu về với Nguyệt thì đừng. Hôn em đi Thuấn.. Hãy nhớ rằng em cũng đã từng quên anh khi quyết định lấy chồng! Không ai sống mãi với chiếc bóng của ký ức, dù đẹp mấy cũng chỉ là quá khứ..." Nguyệt ôm ghì lấy anh, Thuấn lịm đi trong nụ hôn dài muộn màng... rồi cả hai vòng tay lơi dần tiếc nuối!!!
Thuấn hỏi như trong cơn mê: "Không gặp lại nhau nữa ư?" Nguyệt gật đầu: "Không, quên nhau đi, hãy sống thật hạnh phúc, Thuấn ạ!"

 
Tháng VI - 2011.
Trạch An - Trần Hữu Hội

Nguồn: art2all.net. 

No comments: