Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Saturday, February 13, 2016

RỒI MÙA XUÂN SẼ VỀ - Truyện ngắn Trường Hải Lê Văn Đông


Tác giả Trường Hi Lê Văn Đông


Trường Hi Lê Văn Đông

RỒI MÙA XUÂN SẼ VỀ

Truyện ngắn 

Nhà Mai Ngọc có ba chị em gái, cô là chị cả. Cả ba chị em có gương mặt thanh tú, ưa nhìn. Bố mẹ sinh khá dày, chị em cách nhau hai tuổi nên chị em sàn sàn như nhau. Nhiều người gọi nhầm chị sang em là chuyện thường. Quê hương miền trung du xứ Nghệ đầy nắng và gió, có dòng sông Lam, có bãi ngô xanh rờn, có núi đồi chè xanh thắm, hoa dẻ, lúp xúp sim mua in đậm trong kí ức tuổi thơ của Mai Ngọc và bạn bè trang lứa.

Là chị cả Mai Ngọc sống giản dị, hiền lành, luôn làm gương cho các em noi theo. Thầy cô, bạn bè, làng xóm ai cũng qúy mến Mai Ngọc đẹp người, đẹp nết. Những năm học phổ thông, Mai Ngọc đều được tín nhiệm làm cán bộ lớp. Tròn mười năm về trước, khi phượng đỏ sân trường, mùa hè cuối cùng kết thúc thời phổ thông, Mai Ngọc cùng các bạn hăm hở dự thi vào Đại học. Năm đó cô cùng vài bạn học trong lớp đậu vào trường Đại học Đà Lạt trong niềm vui của gia đình, bạn bè. Nhập học cô được phân vào Khoa Công tác xã hội – phát triển cộng đồng .

Tuổi trẻ ôm ấp bao mộng mơ và khát vọng của cô sinh viên trẻ ở xứ sở ngàn hoa Đà Lạt. Gia đình Mai Ngọc vừa sản xuất nông nghiệp, vừa mở tiệm may nhỏ và buôn bán lặt vặt để chu cấp cho cô và hai em đang tuổi ăn học.Bố mẹ mong đến ngày Mai Ngọc học hành thành đạt, làm gương và dìu dắt các em noi theo.

Mai Ngọc hoạt bát, năng động , có thêm lợi thế xinh xắn nên được nhiều chàng trai để mắt cô hoa khôi của lớp, của khoa. Có nhiều chàng trai xin trồng cây si trước ngõ. Trong số đó có một chàng sinh viên học trước Mai Ngọc 2 khóa  ở Khoa Luật của trường.  Chí Khánh hơn Mai Ngọc ba tuổi, điển trai lại có giọng hát hay, hoạt động ở Đoàn trường nên có nhiều dịp tiếp xúc, sinh hoạt tập thể với Mai Ngọc. Cô sinh viên trẻ ngây thơ, hồn nhiên, trong khi đó nào biết đâu mũi tên ái tình của anh chàng trẻ đã nhắm tới mình từ lúc nào.
                 ***
          
Chí Khánh quê ở một huyện trung du thuộc tỉnh Vĩnh Phúc từ miền Bắc xa xôi vào Đà Lạt học Đại học cùng với người anh trai đang công tác ở trong đó. Ngày Mai Ngọc chân ướt chân ráo vừa vào trường cũng là ngày Chí Khánh học hết năm thứ hai khoa Luật. Gia đình Chí Khánh có bốn người con, ba trai, một gái. Gia đình thuần nông nhưng ông bà Hòa – Huệ cố gắng nuôi các con ăn học nên người. Anh trai Chí Khánh là Thành Hiếu trước đây học Đại học ở Hà Nội , tốt nghiệp xong được nhận vào làm việc ở Sở Tài nguyên và môi trường tỉnh Lâm Đồng. Vì thế nên khi Chí Khánh tốt nghiệp phổ thông được anh gợi ý thi vào Đại học Đà Lạt sau này cho có anh có em. Những năm tháng còn là sinh viên, Chí Khánh năng nổ hoạt động tập thể của khoa, của trường. Để kiếm thêm tiền trang trải học hành, đỡ đần bố mẹ ở quê còn nhiều khó khăn, Chí Khánh thường đi hát ở các phòng trà, quán cà phê, các nhà hàng ở Thành phố Đà Lạt với giọng hát trời cho của mình. Nhiều người quen biết nhờ giao lưu rộng rãi, không ít cô nàng để ý chàng trai trẻ. Trai tài gái sắc, Chí Khánh thầm yêu trộm nhớ cô sinh viên trẻ người Nghệ An là Mai

Ngọc, luôn tạo cơ hội để được gặp nhau trong các dịp liên hoan văn nghệ, câu lạc bộ hoặc những chuyến thực tế do nhà trường tổ chức. Tình cảm hai người đến với nhau lúc nào không biết như một lẽ thường tình ngày càng nhiều kỉ niệm. Với tuổi trẻ nói chung, với họ nói riêng tình yêu chỉ có màu hồng lãng mạn ở xứ sở Đà Lạt ngàn hoa mộng mơ.

                                ***

Bước sang năm học thứ ba, Mai Ngọc thỉnh thoảng bị đau lặt vặt. Cô vẫn cố gắng học hành đều đặn. Cô không biết rằng trong mình có điều gì khác lạ nhưng tuyệt nhiên không thổ lộ với ai, kể cả Chí Khánh. Bố mẹ ở quê gửi tiền thường xuyên để cô bồi dưỡng sức khỏe bảo đảm việc học tập. Chí Khánh vào năm học cuối cùng nên thường đi thực tế, thực tập ở các huyện, tỉnh thuộc khu vực Tây Nguyên cho nên gặp nhau giữa đôi lứa thưa hơn.
         
Ở nhà không ai biết tình yêu của Mai Ngọc và Chí Khánh cả, ngay cả việc “ vin cành hái quả” , “ Yêu nhau cởi áo trao nhau” đã rồi kia. Mai Ngọc cố giấu với mọi người . Cô cứ âm thầm chịu đựng một mình với “ mối tình con” đang lớn dần trong bụng mình. Mai Ngọc nghĩ theo cách của mình : Nếu chuyện vỡ lở ra thì sẽ ảnh hưởng đến Chí Khánh vừa mới được Nhà trường giữ lại làm nguồn cán bộ giảng dạy ở Khoa Luật, Cũng vì quá kín đáo nên các bạn thân cũng không biết và cũng không có cơ hội để tư vấn cho Mai Ngọc cách thức “ xử lý” này nọ cho êm thấm cả. Thỉnh thoảng Mai Ngọc xin nghỉ học vì bị đau ốm. Cuối năm học thứ ba, Mai Ngọc gọi điện nhờ người dì ruột ở thành phố HCM lên Đà Lạt giúp đỡ khi cô có hiện tượng chuyển dạ. Thì hoa hoa nở, Mai ngọc sinh nở “ mẹ tròn con vuông”,  một bé trai mặt mũi sáng sủa, khôi ngô. Lúc bấy giờ người dì mới gọi điện báo cho Chí Khánh đang đi công tác ở Đắc Nông về sự việc đã rồi.          
     
Chí Khánh hết đỗi thảng thốt, ngạc nhiên vì chưa bao giờ được Mai Ngọc thông báo tin này. Chí Khánh trách Mai Ngọc : “ Sao việc hệ trọng thế mà em không nói với anh, để chúng mình còn trù liệu, tính toán cho trước mắt và tương lai lâu dài của mỗi chúng ta ?” .  Sau khi sinh nở, Mai Ngọc chuyển chỗ ở để mọi người không biết dạo này cô ở đâu. Chí Khánh tự nguyện đóng góp tiền hàng tháng đều đặn cho mẹ con Mai Ngọc . Chí Khánh động viên Mai Ngọc: “ anh sẽ cố gắng đi làm thêm ngoài giờ để nuôi mẹ con em. Em cho anh thời gian nữa rồi anh sẽ công khai chuyện này với bố mẹ hai bên và mọi người. Xin em hãy tin anh, tạo cho anh cơ hội thời gian em nhé. Rồi mùa xuân sẽ về em ạ.” Không dám nói ra nhưng trong lòng Mai Ngọc thầm ôm ấp niềm tin như thế.

  Người dì và Mai Ngọc một tháng sau mới điện về báo sự việc cho ông bà Hào – Soa  là bố mẹ của Mai Ngọc biết mọi việc. Trời đất như sập xuống trên đầu và dưới chân ông bà. Vừa trách giận con vừa thương con gái nhẹ dạ, cả tin để vướng vào lưới tình như thế này. Nước mắt bà Soa luôn ướt má, nước mắt chảy xuôi vừa thương vừa giận của người me mang nặng đẻ đau. Để Mai Ngọc có thể tiếp tục học hành, ông Hào – bà Soa đi đến quyết định : Ông sẽ xoay xỏa, vay mượn tiền nong để cô em gái của Mai Ngọc vào Đà Lạt nuôi giữ cháu và giúp đỡ Mai Ngọc di học bình thường . Khi đi cùng con gái đi ông phải nói với mọi ngươi là cho con gái vào thành phố để học nghề. Mãi hơn một tháng sau khi Mai Ngọc sinh, ông  và dì vào thằng bé mới quyết định đặt tên là Nguyễn Chí Thành.

      Mai Ngọc sau một thời gian xin nghỉ học ngắn đã tiếp tục đi học bình thường. Thời gian cứ thế trôi đi, Mai Ngọc tốt nghiệp ra trường, ở lại Đà Lạt thêm nửa năm nữa mong có thể xin việc làm ở trong đó, nhưng không được. 
      
Bé Chí Thành tròn một tuổi rưỡi, Mai Ngọc mới quyết định trở về quê với gia đình và các em.
Mai Ngọc ở nhà mở quán cà phê buôn bán cùng cha mẹ. Hai cô em gái học xong lần lượt xây dựng gia đình.Năm nay Chí Thành đã đến tuổi vào lớp Một và cũng đã ba lần Chí Khánh về thăm mẹ con và nhà ngoại. Giữa hai người thầm hiểu, họ chưa công khai điều gì. Họ đang đợi đến mùa xuân sẽ về. Bởi Chí Khánh hai năm nay đang ra Hà Nội học Cao học để có học vị chuyên môn cao hơn củng cố vững chắc, lâu dài cho nghề nghiệp của mình ở trường.

                                       ***

Cha mẹ nào cũng vậy, ông bà Chí Hòa mong mỏi các con sau khi có nghề nghiệp thì cần yên bề gia thất. Anh trai Thành Hiếu thì đã có gia đình riêng ổn định ở Đà Lạt. Ông bà nóng lòng vì Chí Khánh đã sang tuổi ba mươi hai rồi mà vẫn chưa báo với gia đình việc xây dựng gia đình với cô nào cả .Chí Khánh ra trường ít về thăm nhà vì trong các dịp nghỉ hè, nghỉ lễ Tết đều cố gắng tìm việc làm thêm để thêm thu nhập. Thỉnh thoảng Chí Khánh cùng anh trai gửi tiền về để bố mẹ tôn tạo lại ngôi nhà ở quê hương. Trong một lần về thăm nhà, anh Thành Hiếu nói với bố mẹ : “  Bố mẹ ạ, trước đây em Chí Khánh có yêu một cô sinh viên trong trường quê ở Nghệ An, cô ta đã về quê, nghe đâu đã có con với Chí Khánh . Chí Khánh chưa dám nói chuyện này, chắc là còn đợi chờ thời gian hoặc còn sợ bố mẹ phiền lòng quở trách. Cháu trai đó năm nay đã sáu tuổi rồi. ”. Ông Chí Hòa nghe xong liền bảo : “ Nếu có sự việc như thế thì bố phải đi vào quê người ta dò hỏi ngọn nguồn con ạ. Nếu đúng là con cháu nhà mình thì phải tìm cách yên bề gia thất cho Chí Khánh. Có con có cháu là có phúc có phần, con ạ.” . Rồi ông bảo Thành Hiếu ghi rõ ràng, đầy đủ địa chỉ, số điện thoại của gia đình và Mai Ngọc để ông thu xếp đi trong thời gian gần nhất.
          
Tháng 5 năm nay dịp đầu mùa hè, cái nắng miền Trung bừng sáng, ông Chí Hòa cùng vài người anh em nội ngoại thuê một chuyến xe du lịch vào Nghệ An. Lần đầu tiên ông đặt chân đến miền đất Trung du đầy nắng và gió này. Ông cùng mọi người tìm đến nhà ông bà Hào – Soa bố mẹ của Mai Ngọc. Ông Chí Hòa tự giới thiệu là từ Vĩnh Phúc đi vào Nghệ An thăm bạn cũ ngày xưa cùng đơn vị, và sau nữa là ghé thăm nhà Mai Ngọc vì có đứa cháu học với cô nhờ ông ghé thăm. Trong thâm tâm bố mẹ và Mai Ngọc có điều gì linh cảm, bụng bảo dạ về người khách từ xa đến này. Khi ông Chí Hòa hỏi chuyện Mai Ngọc, thằng bé Chí Thành cứ quấn quýt bên mẹ và ông khách, linh cảm mách bảo ông Chí Hòa rằng chắc người đời nói không sai “ Máu nào thắm thịt nấy!” . Nhìn thằng bé kháu khỉnh, ông Chí Hòa thấy mến nó vô cùng, nó giống như thằng con trai Chí Khánh của ông ngày xưa ấy.

Khi chiếc xe chuyển bánh ra về, ông Hòa nói với ông Hào, bà Soa: “ Có gì tôi sẽ liên lạc, trao đổi với ông bà sau. Trái đất tròn có ngày chúng ta lại gặp nhau.”  Cuộc gặp bất ngờ không hẹn trước làm mọi người bịn rịn lúc chia tay.

                                       ***

Sau chuyến đi vào Nghệ An đầy kỉ niệm và đáng nhớ ấy, ông Chí Hòa trao đổi  tâm tư với Chí Khánh về việc riêng tư của con trai. Ông phân tích cặn kẽ, có lý có tình qua cuộc tiếp xúc và trao đổi với ông bà Hào – Soa và Mai Ngọc. Chí Khánh thú thực với ông là lâu nay vẫn thương yêu Mai Ngọc và bé Chí Thành, vẫn âm thầm đi lại nhưng chưa giám công khai. Như mở cờ trong bụng, bố mẹ Chí Khánh bàn với con trai nên công khai mối tình và định ngày lành tháng tốt để “ đưa nàng về dinh”.
Mùa thu lại về, đúng dịp này Chí Khánh vừa hoàn thành khóa học Cao học với tấm bằng Thạc sĩ Luật. Đó là món quà tặng gia đình bố mẹ hai bên nội ngoại và mẹ con Mai Ngọc. Gia đình Chí Khánh lại sửa soạn một chuyến hành trình vào Nghệ An để thưa chuyện với gia đình Mai Ngọc, xin được tổ chức cưới hỏi đàng hoàng cho con cái.

Những ngày giáp Tết này đám cưới Mai Ngọc – Chí Khánh được tổ chức trong niềm vui của hai gia đình, anh em, bạn bè của cô dâu và chú rể. Ai cũng mừng cho Mai Ngọc sau bao năm âm thầm chờ đợi, nuôi con, chịu thương chịu khó làm ăn, không một điều tiếng gì về quan hệ nam nữ. Nay hạnh phúc thực sự trở về như giấc mơ xưa.

Đám cưới Mai Ngọc – Chí Khánh được tổ chức ba nơi : Ở Trường Đại học Đà Lạt, ở quê ngoại Nghệ An và ở quê nội Vĩnh Phúc. Mối tình tình sinh viên tưởng chừng vô vọng nay đã có vĩ thanh. Trăng khuyết lại tròn, qua bao mùa đợi chờ mùa xuân đã thực sự trở về. Mùa xuân này Mai Ngọc cùng với Chí Thành dự định sẽ vào Đà Lạt định cư và sum vầy với bố Chí Khánh. Trong giấy khai sinh của Chí Thành được điền đầy đủ họ tên bố là Nguyễn Chí Khánh bên cạnh họ tên của mẹ là Nguyễn Thị Mai Ngọc.                                                                                                 
 
Miền Tây Nghệ An, Tháng 1/2016

Tác giả :  Trường Hải Lê Văn Đông

No comments: