Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Monday, February 22, 2016

PHÍA TRƯỚC LÀ CHÂN TRỜI - Truyện ngắn Nguyễn Văn Khánh



Tác giả Nguyễn Văn Khánh


PHÍA TRƯỚC LÀ CHÂN TRỜI

Truyện ngắn Nguyễn Văn Khánh

Một buổi chiều cuối hạ, nhỏ Thúy-đứa em gái họ của tôi lên chơi. Anh em đang luyên thuyên chuyện trên trời dưới bể bỗng nó dừng lại nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi:

-Minh chuẩn bị về quê tổ chức đám cưới, anh biết chưa?

Lẳng lặng một hồi, tôi thảng thốt:

-Anh  đâu có biết gì đâu, bây giờ mới nghe em nói.

-Nghe đâu chồng Minh là một sĩ quan quân đội, quê ngoài bắc nhưng đang đóng quân ở Tây Nguyên, gần trường Minh công tác…

Thấy tôi lặng im suy nghĩ, Thúy hỏi dồn dập:

-Anh sao vậy, bộ người yêu đi lấy chồng làm anh buồn hả…

-Có gì đâu em (tôi chống chế)…Hơn nữa, anh bây giờ có nghề ngỗng gì đâu, đời nào Minh còn nhớ đến anh. Số phận cả mà em.

-Nhưng sao em thấy anh cứ buồn buồn…nhìn vào mắt anh em biết.Yêu là một chuyện, lấy nhau lại là chuyện khác anh ạ. Mà anh cũng phải tính đi thôi…Lấy vợ hay đi học lại, em thấy anh cũng lông bông quá đấy. Cũng hai mấy tuổi còn gì, lấy vợ đi cho bác sớm có cháu mà bế…

-Chắc anh sẽđi học lại…vợ con gì em, đời còn dài mà.

Nhỏ Thúy chào tôi rồi ra về.Trong lòng tôi luôn ngập tràn hình ảnh em của năm năm về trước.Vậy là em sắp lấy chồng thật sao?Tôi đã mất em thật sao?

Ngày ấy, khi tôi là lính mà lính thì thằng nào chẳng lắm chiêu độc để mỗi tuần lại nhận được những lá thư nơi phương xa gửi cho mình.Tôi biết Minh và biết rất rõ bởi hai đứa cùng làng với nhau, quen biết nhau từ nhỏ.Nhưng khi ở nhà thì gần như hai đứa rất ít chơi với nhau.Tôi hơn em hai tuổi.Khi em học lớp 11 thì tôi vào bộ đội. Những ngày nghỉ, ngồi trong doanh trại thấy mấy thằng bạn, thằng nào thằng nấy nằm bò ra viết thư cho người yêu. Bỗng dưng, tôi nhớ tới em. Ừ, mà sao mình không viết thư cho em nhỉ. Thế là viết, nhưng ở nhà nào có thân thiết gì nhau đâu?Suy nghĩ mãi rồi tôi nghĩ ra một kế đổi họ của mình thành một cái họ mới chác.Quách Quốc Khanh-cái tên đủ để em không biết tôi là người cùng làng với em. Tôi biên thư cho em với một cái lí do rất đơn giản: Kết bạn- mà lính thì mấy đứa không kết bạn. Thư gửi rồi hồi hộp chờ đợi..hồi hộp trông ngóng, không biết rồi em có hồi âm cho mình không nhỉ?
Bẵng đi mươi ngày, một buổi chiều khi đang tưới rau trong khu vườn đơn vị, thằng Bảy- đứa bạn thân nhất trong đơn vị của tôi chạy ra gọi giật giọng.

-Khanh- mày có quen cô nào tên là Nguyễn Thị Thanh Minh không?

-Không…à mà có, sao, có chuyện gì vậy mày?

-Có một cô nàng tên là Thanh Minh, gửi thư cho chàng tên là Quách Quốc..mà mày đâu phải là họ Quách Quốc đâu…nhưng sao thư lại về đúng đơn vị  mình nhỉ?

Nghe tiếng Quách Quốc, tôi vội vàng bỏ thùng nước xuống vườn chạy lên bờ.

-Thư của tao, của tao, mày trả cho tao đi.

-Ê… làm gì có chuyện đó. Mày vừa nói không biết mà.

-Nhưng bây giờ tao biết, thư này là của tao.

-Không dễ vậy đâu. Muốn lấy thư thì phải sao chứ?

-Một chầu kẹo Cu đơ, được chưa.

-Ơ…ờ…cũng tạm chấp nhận được nhưng tối nay phải có đó.

-Ờ… tối tao mời mày.

Những nét chữ cứng cáp, bay bổng với lời văn hóm hỉnh như nhảy múa trong mắt tôi, hình ảnh cô thôn nữ nhỏ bé ngày nào đang ẩn hiện trong tôi.  Vậy là em chịu “kết bạn” cùng tôi, bao ngày qua chờ đợi, khi cầm được thư em rồi lòng cứ lâng lâng đầy cảm xúc. Cứ thế, những lá thư đi rồi đến đều đặn mỗi tuần, rồi hai đứa yêu nhau lúc nào không hay. Có những lúc em đón nhận tình yêu trong nghi hoặc của tuổi học trò với những câu từ làm trái tim tôi run lên vì hạnh phúc: Cho dù lời nói yêu thương của anh có thực lòng hay hư ảo thì từ lâu,  em vẫn thầm nuôi dưỡng bóng hình anh ở trong trái tim em. Anh còn nhớ câu chuyện giữa Lãm và Nguyệt trong Mảnh trăng cuối rừng của Nguyễn Minh Châu Không? Đừng để em chờ đợi trong vô vọng nhé…Những lá thư như thế của em đã làm tôi nhiều đêm mất ngủ, tôi hình dung đến một ngày không xa nữa, tôi và em sẽ cùng nắm tay nhau đi giữa đường làng đầy trăng và gió lộng...

Ngày tôi rời quân ngũ cũng là lúc em vừa trải qua kì thi đại học. Về quê, gặp em tôi cố che giấu tình cảm của mình bằng cách hỏi vài câu bâng quơ về chuyện thi cử. Em trả lời nhưng hình như linh tính của một người con gái mách bảo em một điều gì…xa xôi lắm đang đợi phía trước. Má em đỏ ửng…khi gặp ánh mắt tôi nhìn.Biết không thể giấu được em tôi đã kể ra hết sự thật. Em đã khóc thật nhiều khi nghe tôi nói về một người lính đã dối em suốt gần hai năm trời, viết thư và nói lời yêu em nhưng chưa một lần  nói lên sự thật…

-Sao anh lại giấu em về bản thân mình-Minh hỏi khi bên tôi.

-Anh sợ…nói ra sự thật, anh sẽ mất em. Bởi anh chỉ là một người lính quèn vừa xuất ngũ, giờ trở về quê nhà…với hai bản tay trắng.

-Thế sao anh lại nói. Em hỏi.

-Anh cũng sợ mất em…nếu anh không nói, em sẽ chờ đợi một người trong vô vọng, rồi một ngày em không chờ đợi được nữa…khi ấy…

-Khi ấy sao? Anh nói hết câu đi.

-Khi ấy…em sẽ yêu người khác, anh sẽ đau khổ lặng lẽ nhìn em hạnh phúc..

-Bây giờ nói với em rồi, anh có sợ gì nữa không?

-Vẫn sợ.

-Vì sao?

-Ngày mai…khi em vào đại học…em sẽ quen dần với ánh sáng phố phường mà quên đi vầng trăng quê nơi này.

-Còn anh thì sao? Biết đâu trong  mấy năm em học anh lại yêu người khác…con trai các anh chỉ được cái dẻo miệng…tán gái…

-Em thấy anh có dẻo không?

-Chắc là cũng dẻo nên “lừa” em ngọt ngào…để bây giờ  mình mới ngồi với nhau ở đây.

Bất ngờ, em xòe tay ra hiên nhà tát những giọt nước mưa vào tôi và cười khúc khích.

-Anh biết không? Mưa ngâu…Ngưu Lang- Chức Nữ mỗi năm gặp nhau một lần…còn anh và em hai năm rồi mới gặp:Trên trời Chức Nữ với Ngưu Lang/ Một dải sông Ngân lệ mấy hàng...Mưa ngâu buồn lắm phải không anh, em muốn chúng mình sau này sẽ mãi mãi bên nhau, sông Ngân sẽ bắc được cầu...

Chúng tôi chỉ gặp nhau được mấy ngày rồi em lên đường nhập học. Tôi bước vào đời bằng những công việc nặng nhọc để tìm kế mưu sinh nhưng với em tôi vẫn luôn  dành một khoảng lặng sâu nhất để nhớ thương, sầu muộn. Những lúc đi làm thì thôi nhưng trong những lúc đêm buồn hình anh của em luôn chập chờn, ẩn hiện. Lại là những lá thư đường dài chờ đợi trong khắc khoải. Những lá thư của em thưa dần…rồi em nói chia tay  bằng những lí do vu vơ không lí giải. Tôi biết cái ngày này sẽ đến, bởi hai đứa có hai con đường khác biệt. Tương lai của em sán lạn đang chờ phía trước, còn tôi…

Tôi trở lại mái trường cấp III bằng ánh mắt nghi ngại của mọi người.Hai ba tuổi đầu lại bắt đầu bằng những trang giấy trắng. Phía trước tôi vẫn là một con đường mông lung vô hạn mà ngay cả tôi cũng không đoán định được điều gì. Minh ra trường rồi làm cô giáo.Ngày em cất bước theo chồng cũng là một ngày mưa rả rích. Tôi đã đến với em trước chồng em nhiều năm nhưng tôi đã muộn hơn chồng em cả một đời…

Ngày tôi nhận được giấy gọi nhập học của một trường đại học cũng là ngày tôi nghĩ về em nhiều nhất. Em đã đến với tôi bằng những tháng ngày thơ mộng và đẹp nhất nhưng em cũng đã đem đến với tôi một nỗi buồn dai dẳng nhất. Nhưng không, cổng trưởng đại học đang chờ tôi ở phía trước.Nơi ấy là chân trời và em đã là động lực cho tôi bước tới chân trời ấy.


                                                       Nguyễn Văn Khánh
                                                 GV Trường THCS Vĩnh Hanh,
                                             Châu Thành, An Giang.
                                                                                              

No comments: