Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Saturday, January 23, 2016

NỖI LÒNG RAU MUỐNG BIỂN - truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân





Lê Hứa Huyền Trân

NỖI LÒNG RAU MUỐNG BIỂN

Truyện ngắn

Nơi tôi ở cũng là nơi biển ở, tôi sinh ra đã thấy biển trên đời, ấu thơ nơi tôi lớn là những ngày tôi chạy dọc hoài theo những triền cát nghe sóng vỗ vào lòng…

Tôi yêu biển. Không phải vì từ bé tôi đã luôn thấy biển mà bởi vì biển mang lại nguồn sống cho cả gia đình tôi, cho nhiều bà con vùng chài duyên hải và còn mang lại cả một khoảng trời che giấu của riêng tôi, trong khoảng tròi che giấu đó có hình bóng của mẹ tôi.

Gia đình tôi nghèo và cũng như bao cuộc sống của dân làng chài khác, cuộc sống của chúng tôi bám trụ vào biển, nỗi lo bám vào những cơn bão và niềm hân hoan bám vào những phút trở về. Ba cứ đi theo các chú lên tàu ra khơi, có khi ba đi chỉ hai tuần, ấy là lúc biển động không có cá, có khi ba đi bằn bặt cả tháng hay thậm chí ba theo tàu ra khơi mấy tháng liền, căn nhà nhỏ chỉ còn mẹ và hai chị em tôi ngày ngày ngóng đợi tin ba… Mỗi lần ba đi là mỗi lúc cuối ngày mẹ lại nắm tay hai chị em tôi nhìn ra biển khơi chỉ về phía những con tàu đang mú sương tít tắp và nhẹ nhàng nói "ở nơi đó có ba” cho chúng tôi vơi đi nỗi nhớ, dẫu cách xa nghìn trùng nhưng chỉ cần nhìn thấy được con tàu chở ba đi thì đối với chúng tôi khoảng cách ấy chỉ là những gì gần gũi nhất vì chúng tôi luôn cảm nhận được ba ở bên chúng tôi…Đến độ có lần con nhỏ út khóc tru tréo cả lên nắm tay tôi lắc lắc:
            
- Chị ơi, sao em hông thấy ba về? Có khi nào ba bỏ má con mình luôn hông chị?
            
- Hông có đâu, nhỏ mà nói bậy không, má nghe má buồn đó nghe chưa?

Nói vậy nhưng thật ra trong lòng tôi cũng dâng tràn sự nao núng lắm.

Lớn lên trong gia đình nghèo nên những lo toan vất vả của cuộc sống áo cơm thấm sâu vào trí óc của chúng tôi. Biết rằng mình còn thơ bé quá chưa giúp được gì nhiều cho ba mẹ nên tôi luôn cố gắng đỡ đần mẹ những việc nhỏ nhất như những công việc vặt trong nhà, và cũng bởi thế những lúc rảnh rỗi khi đã xong những việc tôi có thể làm tôi lại lân la xung quanh đi tìm những gì mà tôi cho là “có ích” đối với cuộc sống của chúng tôi. Khi là vài cái vỏ sò xâu chuỗi lại đem bán cho khách du lịch, khi lượm lặt rác bẩn để bờ biển quê tôi đẹp hơn, khi lại đi bán dạo vài thanh kẹo cho những cặp tình nhân đang cùng nhau ngắm biển… Và cho đến một ngày tôi đã phát hiện ra ở một góc biển vắng mà tôi chưa bao giờ tới là cả một vùng riêng của rau muống biển…

Đối với đứa nhóc ưa khám phá như tôi, việc phát hiện ra rau muống biển là cả một phát kiến lớn, tôi cũng không nhớ nổi ngày ấy tại sao rau muống biển lại có sức hút lớn với tôi như vậy ,tôi chỉ biết tôi nghĩ rằng tôi đã kiếm được cái ăn mới cho gia đình thay vì cứ phải bỏ ra khoảng tiền lớn mua mớ rau ngoài chợ. Tôi mong từng ngày thứ dây ấy bò lan trên mặt đất rộng ra để tôi có thể hái về cho mẹ nấu canh. Đầu óc tôi ngày ấy đinh ninh rau muống biển cũng như mớ rau muống ruộng ngoài chợ có thể ăn được…

Vì sức khỏe và tuổi tác ba không đi biển được nữa, mọi nỗi lo lại đổ ập lên vai mẹ, những gánh nợ ngập đầu và tuổi thơ đối với tôi là những đêm mẹ chong đèn thức đêm tính toán hàng trăm thứ tiền còn ba lại nằm dài tính toán những việc phải làm nay mai….Tôi chạy ra biên mang về cả rổ rau muống biển mà tôi vẫn hằng chờ chúng lớn lên đỡ đần cha mẹ, mẹ thoáng chút ngỡ ngàng rồi khẽ mỉm cười vuốt tóc tôi: "Cảm ơn con nhưng cái này không ăn được.” Khỏi phải nói trong tôi nỗi thất vọng lớn thế nào, tôi ném cả rổ rau muống xuống đất và bực dọc trút giận vào những chiếc lá còn xanh…

Ba đi làm phụ hồ trong xóm nhỏ còn mẹ kiêm thêm bán buôn lặt vặt, miếng ăn gia đình cũng dần cải thiện thêm, tôi lớn lên vừa học vừa làm cũng đỡ đần được ba mẹ thêm chút ít nhưng mỗi lần đi qua đám rau muống biển trong lòng tôi lại đâng lên nỗi tức giận vô bờ, tôi trút giận vô cớ vào chúng chỉ vì chúng đã phụ niềm tin của tôi những lúc tôi cần chúng nhất…

Hôm nay tôi đã là một sinh viên đại học nhưng mẹ vẫn giữ thói quen dẫn tôi đi dạo biển mỗi ngày, nhưng những chuyến đi dạo biển này còn có thêm ba bên cạnh. Tôi cảm thấy ấm áp và hạnh phúc dù nhà tôi chưa thật sự giàu có nhưng thú không bao giờ thiếu là tình cảm, nó nhiều và giá trị hơn mọi thứ trên đời này. “Mỗi sự vật sinh ra trên đời đều có lí do tồn tại của riêng nó,” ba nhìn tôi mỉm cười và chỉ về phía đám rau muống biển, tôi chợt nhận ra những chiếc lá của chúng có hình trái tim…

Cuộc đời này mỗi sự vật tồn tại trên đời đều có những lí do của riêng nó, khoan hãy đánh giá sự tồn tại của nó là vô nghĩa hay không, cách nhìn nhận của mỗi người ở những sự vật ấy là khác nhau. Nhờ những chiếc lá ấy mà gia đình tôi gắn bó với nhau hơn, ba mẹ trong tâm tưởng cũng hiểu được tôi cố gắng giúp đỡ gia đình mình như thế nào, những chiếc lá mang trong mình sức mạnh vô hình dù về vật chất có lẽ chúng sinh ra không có nghĩa lý gì cả, thậm chí không thể ăn được. Mãi sau, tôi vẫn giữ thói quen đi ngắm biển cùng người mà tôi phải lòng, đâu đó lẫn trong đám lá xanh là những bông hoa như những chiếc kèn có màu tim tím, tôi kể cho anh nghe câu chuyện của tôi, sự ngốc nghếch của mình và giá trị của những trái tim nhỏ bé ấy. Quan trọng là cách nhìn về cuộc sống của chúng ta là như thế nào, quan trọng là ta đứng ở điểm nhìn ra sao, và quan trọng là trong đôi mắt mà chúng ta đang hướng tới, điều gì là giá trị.

(LHHT)

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân,
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định. 

No comments: