Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Tuesday, November 10, 2015

QUẢNG TRỊ CHÂU Ô - thơ Chu Vương Miện



Cổ Thành Quảng Trị lúc trăng lên.
Ảnh: Mai Lĩnh


Chu Vương Miện

QUẢNG TRỊ CHÂU Ô

1
lâu quá mơí nhận email của chị
thì ra chị vẫn sống vẫn còn
bao nhiêu đường đất chị qua hết
chỉ có nước mình chị lại quên ?
trong đầu nọ chỉ khi này khi nọ
có đôi lần chị nhắc tơí em
nhắc chừng chừng cho có nhắc
46 năm sông cạn đá mòn
đời của chị mấy cơn gió chướng
đến và đi lật đật phũ phàng
bao thân thiết không giữ chân chị nổi
nhớ thương hoài tình cũng bé cỏn con
chồng chất mãi chị qua lục thập
vẫn kiên gan chân cứng đá mòn
ôi Quảng Trị cũng kệ cha Quảng Trị
em có chờ cũng mặc xác em 
đời chị bây giờ kể như đồ bỏ
cha mẹ anh em chừ cũng chả còn 
chị có sống cũng nghỉ nơi nước nhược
có trách gì? chị nghĩ chỉ có em

2 
chị đi ngoài đường đầu quên những con đường
chị ngồi trong quán quên đi ly nước lạnh
chị vào thiền môn tịnh tọa
mấy mươi năm chị quên cha lẫn mẹ
quên cả anh chị và các em
đến mồ mả ông cha chị cũng quên luôn
chỉ thân thiết những kỳ quan thế giới
chị mỏi chân từ sớm mai tới tối
những đền đài miếu mạo thủa xưa
những tháp lăng mồ mả những ông vua
thôi đủ thứ từ vàng đen tới trắng
quê quán cũ toàn củ tam thất đen cực đắng
nên thoát ly chả ngoái quay về
chị em mình như nuớc dưới khe
chẩy rỉ rả chẩy qua vách đá
dù chúng ta là chị em cũng là người lạ
giọt máu đào trong ao nước lã
với bùn đen mục ải bao thời
nước mắt nào từ thủa biết chẩy xuôi
nên cứ vậy chưa bao giờ chuyển lại
chị ra đi sống một thời thoải mái
không tấm chồng cũng chả có con
sống khơi khơi dăm tháng dăm hôm
với đủ thứ giang hồ tứ chiếng
mấy mươi năm chị thứ gì cũng chán
thì sá gì trường cũ thầy cô xưa?
gió thờ ơ rít trên mấy tàu dừa
nghe lất phất như tấm lòng gái giá
một lũ quạ bay qua đen thùi lùi [à lũ quạ]


3
chị giờ sống cũng bằng không?
không tình không nghĩa không trông đợi gì
dậu khoai tiếp đến nương mì
chơ vơ tiếng hát hoạ mi gọi hoài
chị giờ chiếc bóng hôm mai
bốn bên là biển sông dài suốt năm
mắt mòn tri hơĩ là âm
Tử Kỳ đã chết đàn cầm vỡ tan
hành vân lưu thủy trễ tràng
minh sơn cổ độ còn mang mang về
cầm đài mảnh gỗ còn kia
thuyền trôi hờ hững mấy bề tiêủ giang
mơ gì ? một chuyến đò hoang
châu về Hợp Phố còn đang ngóng đò
lòng sông còn có kẻ dò
lòng người còn có người đo người lường
thì thôi đào kép phường tuồng
kẻ la người hét đều buồn như nhau 
chị giờ sống được bao lâu
mà sao trời Á trời Âu đất ngươì? 

                                    cvm



No comments: