Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Friday, October 23, 2015

CHÙM THƠ 30 NĂM - Huy Uyên

Tác giả Huy Uyên



Huy Uyên
Chùm thơ 30 năm  


1- PHÙ-DUNG TỪ

Tay người một đóa phù-dung
cuối chân trời cũ ráng hồng mù phai
ta từ độ lạc xa bầy
nửa mê nửa tỉnh nửa say lưng trời
về đâu ơi đám vân trôi
cùng ta cuồng trổi giọng cười thế-nhân
em đi xiêm áo đường trần
nhìn hoa mà héo hắt từng cánh hoa .
1-93


2-PHÙ-DUNG TỪ 2

Hái chi đóa hoa phù-dung
em về bên ấy có buồn
ngữa tay tìm đường sinh-mệnh
cả đời trắng sợi sắc không.

Ngày đi mây cũng bay đi
bên sông nước chảy mắt người
em nở về chi chốn cũ
trên cầu chỉ bóng mình tôi.

Ờ rồi em cũng về thôi
đường khuya hai ta còn lại
tóc bay xao buồn biết mấy
đêm qua thành xưa mắt người.

Đêm qua ngọn đèn hiu hắt
cay nồng ấm lạnh môi hôn
ai kia giữa trời đứng hát
giữa thinh-không giọng quá buồn.

Rồi hoa cũng tím nhạt phai
tim anh mãi có bao giờ
đỏ như màu hoa buổi trước
cháy lên nổi nhớ tim ơi!

Hoa rồi có còn ở lại
bên thành cầu xưa bóng ai
bơ vơ đổ dài tưởng tiếc
người ấy - ờ xa lắm rồi.

Đêm nghe tin em đi rồi
buồn buồn cầm ly rượu cũ
nhớ nhau nhiều đêm tâm-sự
chuyện tình cay đắng đầy vơi.

Rồi hoa rồi bướm rồi sông
anh yêu xiết bao lòng biển
anh yêu núi xưa khôn cùng
cho dù dòng đời tan biến
giữa đám hoa phù-dung- không !
9-93

3-SÀI-GÒN 13

Vẫn một mình trở lại Sài-Gòn
ngồi bên quán nhìn người qua lại
từ buổi Pennsyl.
em đi xa và ta cũng đi xa.

Đợi em về Sài-Gòn 13
những đường me bay lá vàng đợi gió
tiếng ai giữa chiều nghẹn thở
Chúa trên cao dang tay khóc thầm.

Ta đã quên đời qua đầu súng
bụi đường phai dấu máu hờn căm
một mình đi đếm cả đêm chân
mà đau đớn với Sài-Gòn phù- thủy .

Nghe đâu đây giọng ca của quỉ
trên vòm me thiên-chúa lao xao
nửa đêm đi soi thầm gương mặt
mình ba mươi già thế này sao ?

Vẫn gọi tên Sài-Gòn 13
(mai ai đi về phố cũ)
ngồi xe buýt chạy loanh quanh thành-phố
biết tìm đâu hình bóng xa xưa .

Gởi lại lời hẹn hò từ biệt
mối thù câm đem đốt thành than
bôi lên mặt mỗi người một ít
rồi nhìn nhau mà bỗng cười khan (!) .

Quá nửa đời quanh ngã năm ngã bảy
ta không nhớ đâu ơi Sài-Gòn
vẫn mang hoài nỗi buồn sau lưng
ta hóa điên, Sài-Gòn có biết ?

Ta đóng băng ta trăm ngàn tưởng tiếc
thắp lên em ngọn đèn đời ai
mười-ba-năm
phố rộng
đường dài
đã nguội lạnh một trái tim bầm chín.
X.mas 87
Huy Uyên

4-MÙA THU XA 

Lá bảo thương đời cây biết mấy, khi chiều đau thương nắng xa trôi-vàng lạnh bao mùa thu ngái ngủ và buồn ơi chia tay chiều thôi!
Những tưởng gió sẽ bay đi mãi, trong tim người lặng lẽ vết thương của một đời đi không trở lại lấy khăn lau dấu lệ bên đường.
Trong nổi phiêu-du thời bé nhỏ, em về đâu ơi lá đời anh
để mưa thu mang hoài nỗi nhớ hỏi quên chưa cuối phố khuya buồn?
Trong xanh xao em đời cỏ biếc bóng ai đi xao xuyến đò chiều ráng đỏ ngờ trăm ngàn tưởng tiếc một thời chết đi một tình yêu.
Một thời nhói đau bao chờ đợi. Hơi thở...Em về trời bơ vơ. Anh thắp lên nụ hôn hấp hối, một sao băng vời vợi bến bờ.
Nỗi nhớ nhung quay buốt độ nào bên biển xanh bên cát rì rào chỉ còn bóng em buồn bã đứng nhìn biển xanh và sóng lao xao .
Có thể chưa ai về lối cũ, nên xin em một thoáng đợi chờ, dầu tiếng chuông đổ hoài réo gọi bước chân anh vướng trời sang thu.
Cát biển bỗng hát lên bất ngờ nỗi cô đơn của muôn đời màu trắng. Có thể tim anh hoài cháy bỏng, có thể tim anh đồng ca cùng em: lời ru thánh buồn gọi mãi tên. Cả anh cả em hai ta tìm giữa trăm ngã ba đời vô vọng.
Ai nở hái chi đóa quỳnh đêm nở muộn màng cháy hai trái tim. Anh đi mang theo cơn mê thiếp, về em... mùa thu xa tìm !!!

5- HOA MUA & SARAH.

Lên đòi anh hái hoa mua
trao em màu hoa tím dại
hai ta nhìn nhau không nói
không hẹn chờ nhau sang mùa.

Em hỏi anh tên màu hoa
anh buồn bảo nhỏ ngày xưa
có người hái hoa đợi mãi
rồi chia tay đến bây giờ.

Anh bảo loài hoa hoang dại
mọc bơ vơ tận lưng đồi
một ngày chờ người tới hái
trọn đời hoa mãi đơn côi.

Em nhìn anh trông buồn cười
bên em còn lại phút giây
ngày mai em đi, đi mãi
Sarah và mây ngang trời.

Trao em nụ hôn ban đầu
em về bên ấy phương nao?
bỏ chi trái tim ở lại
đau tới ngàn đời xưa sau .

Lên đồi hoa mua anh hái
Sarah, Sarah đi rồi!

(Gởi S. ở UK-1994)

Huy Uyên

No comments: