Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Saturday, November 30, 2013

CHÂU ĐỐC MỘT TÌNH YÊU - thơ Trúc Thanh Tâm




Nắng gượng thở, mây thả hồn trên núi
Lá bồ đề reo tiếng phạn vi vu
Ba nhánh sông, phù sa như tươm mật
Phía Cồn Tiên, huyền ảo chút sương mù !

Quê lụa Tân Châu, mùa xuân khép nép
Bỗng thèm thương màu áo tím sen bay
Và, lòng anh ngập tràn mơ ước cũ
Buổi ban đầu, tay chẳng muốn rời tay !

Quán bến tàu, ngụm cà phê đăng đắng
Bay qua tay sợi khói thuốc treo hồn
Bạn bè nhớ, quên đầy trong ngăn kéo
Nhìn cuộc đời cứ bàng bạc như sương !

Chuông giáo đường ngân vang vào nỗi nhớ
Dõi mắt nhìn, biền biệt những chốn xưa
Trên ngã rẽ, khi buồn,vui đối mặt
Nói bao giờ cho hết chuyện nắng, mưa !

Anh với em, ân tình cùng chia sẻ
Vườn ái ân, ngày tháng lạ đâm chồi
Mở cánh cửa cho lòng nghe chim hót
Đời dẫu gì, cũng đáng sống em ơi !

TRÚC THANH TÂM
 (Châu Đốc)


READ MORE - CHÂU ĐỐC MỘT TÌNH YÊU - thơ Trúc Thanh Tâm

THIÊN ĐƯỜNG LÊN NGÔI - thơ Phan Minh Châu




BQT Tạp chí Đất Đứng và cọng tác viên trước cổng quán cà phê Tình Trăm Năm. Ảnh từ trang Núi Điện  của  La Ngạc Thụy



Viết tặng anh Châu Thạch,
chị Hoài Huyền Thanh và Phương Hà


Sáng nay vào Đất Đứng
Bắt gặp bài thơ anh
Bao buồn vui vây quanh
Bên cốc cà  phê phố
Một cái tên rất lạ
Ấm áp bao nghĩa tình
Quán cà phê Thần Thoại
Để nỗi niềm rưng rưng
Chị đọc thơ anh nghe
Anh đọc thơ tặng chị
Những câu chuyện cuộc đời
Trầm luân và giản dị
Có còn gì chia… nhau
Khi tuổi đời đã xế
Tình yêu vốn nhiệm màu
Cho những lần san sẽ
Chị như những cánh chim
Tự phương trời xa lắc
Anh từ nơi Đất Đứng
Tụ nhau về nơi đây
Gặp nhau ở chốn này
Những tâm hồn rất thật
Mai kẻ còn người mất
Vẫn hương lồng trong tay
Còn hẹn một ngày mai ?
Hay những ngày xa tít
Xin gởi mối tình này
Qua tình yêu mới chốm
Thần Thoại ơi Thần Thoại
Giờ mới nghe tên người
Bao buồn vui chảy xiết…
Để thiên đường lên ngôi

    PHAN MINH CHÂU


READ MORE - THIÊN ĐƯỜNG LÊN NGÔI - thơ Phan Minh Châu

Friday, November 29, 2013

ĐÂY THÔN VĨ DẠ - Thơ Hàn Mặc Tử - LaThuỵ diễn ngâm




               ĐÂY THÔN VĨ DẠ

      Sao anh không về chơi thôn Vĩ? 
      Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên, 
      Vườn ai mướt quá xanh như ngọc 
      Lá trúc che ngang mặt chữ điền. 

      Gió theo lối gió, mây đường mây 
      Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay... 
      Thuyền ai đậu bến Sông Trăng đó, 
      Có chở trăng về kịp tối nay? 


      Mơ khách đường xa, khách đường xa, 
     Áo em trắng quá nhìn không ra... 
     Ở đây sương khói mờ nhân ảnh, 
     Ai biết tình ai có đậm đà? 

                        HÀN MẶC TỬ

READ MORE - ĐÂY THÔN VĨ DẠ - Thơ Hàn Mặc Tử - LaThuỵ diễn ngâm

LỤT - chùm thơ Nguyễn Trung Giang



Nguyễn Trung Giang


LỤT

Mẹ vất vả song nồi cùng chén đũa
Mây mùa thu vần vũ chớp triền đông
Lụt săm soi lạnh vờn lưng từng bữa
Hạt vào chắc chưa chín ở ngoài đồng.


Góc lúa lững cối chày đè thúng mũng
Đạp mùa đông lên bông hạt còn xuân
Mẹ heo may thẫn thờ cong dáng đứng
Khấn lâm râm con nước cứ lên dần

Con nước bạc nhấp nhô màu tuổi tác
Nhẩm trên tay lần lữa một đàn con
Mẹ tẩn mẩn ngồi chắt chiu từng hạt
Sóng bên thềm chao ngọn vỗ hoàng hôn.


BÃI TRƯỜNG

Giã mùa áo trắng ra đi
Dùng giằng sách vở níu ghì chân son
Bụi bay lên mắt mi buồn
Vẫy tay đăm đắm cuộn cuồn bờ xa
Phượng rơi đốm lửa tình hoa
Đường chung áo trắng vậy mà lạc nhau
Mai sau con chữ không nhàu
Trắc bằng ta nắn bể dâu cung đời.


THẦY ƠI!

Cha nhọc nhằn chiếc áo
Mẹ tần tão chén cơm
Thầy cho con con chữ
Hành trang con vào đời.

Đi qua vùng nước xoáy
Con nhớ tới chiếc neo
Ngày xưa thầy để lại
Thầy ơi! Con mang theo.

Nguyễn Trung Giang


Nguyễn Sơn
Sinh: 1951
Quê quán: Trung Đơn, Quảng Trị
Địa chỉ hiện tại: Ấp 3, Tân Hiệp, Long Thành, Đồng Nai
ĐT: 01646229925






READ MORE - LỤT - chùm thơ Nguyễn Trung Giang

Thursday, November 28, 2013

TÌNH ANH - thơ Hoàng Đình Chiến





Tóc anh bạc trắng mây trời
Tóc em xanh mướt lý lơi … Sông Cầu
Tình anh toa thuốc nhiệm mầu
Nhuộm tóc em tuổi “giã trầu” vẫn đen.


Tháng 11-2013

HOÀNG ĐÌNH CHIẾN
READ MORE - TÌNH ANH - thơ Hoàng Đình Chiến

HƯƠNG TÓC - thơ HoàngAnh 79




Ơn em suối tóc ngang vai
Để cho nắng ửng ban mai ngợp trời
Ơn em suối tóc tinh khôi
Gần em sao lạ, tim bồi hồi run.


Ơn em suối tóc bao dung
Tuyệt vời chín nhánh Cửu Long đất bồi
Em ơi con gái một thời
Tóc em thánh thiện ai người vuốt chưa?


Tóc em ngấn giọt sa mưa
Sợi long lanh mượt ướm vừa bàn tay
Ví dù ngọn gió thôi bay
Thì nghìn sợi tóc vẫn say tím chiều.


Bên em phút bất thần yêu
Đất trời dan díu trao liều nụ hôn.


Mùi hương tóc quyện vào hồn
Dặm đường lữ thứ, bồn chồn nhớ quên.


Ngày 11/10/2013
HoàngAnh 79

Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng.
Bút hiệu: Hoàng Anh 79.
Sinh ngày 14/09/1973.
Đt : 0918.974.522.
mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Đc nhà : 1S5 Lương Văn can, Chung cư Bình Khánh, Bình Khánh, Long Xuyền, An giang.
Blog cá nhân : hoanganh79.blogtiengviet.net






READ MORE - HƯƠNG TÓC - thơ HoàngAnh 79

CÓ MỘT LOÀI HOA - thơ Mặc Phương Tử














Phóng tác theo bài
“Hoa sen trên tuyết”
Bản dịch của Nguyên Phong.                                



Mênh mông trời xứ tuyết
Phong kín bụi sương mờ
Lung linh màu diễm tuyệt
Thắp sáng bên trời thơ.

Bóng ai nhòa sương cát
Hồn ai chìm biển sâu
Thời gian màu đổ nát
Đời muôn hướng về đâu ?

Lối xưa màu cỏ biếc
Đá phơi nẻo tà dương
Ai hay đời sinh diệt
Dấu rêu nhạt chiều buông.!
Tìm đâu trong cuộc vô thường
Ta qua mấy nẻo trời sương luân hồi.

Bên trời đầy gió bụi
Bên đường đầy lệ sương
Một cành hoa nở vội
Màu trắng của tình thương.

Nhưng lòng hoa không héo
Vì là hoa vô danh
Mùi hương về khắp nẻo
Miền thanh khiết tinh anh.

Hoa nghe gió gào thét
Cuồng nộ giữa mênh mông
Lặng thầm trong sương cát
Mây trời trong mắt trong.
Vô thường giọt lệ hư không
Tâm kinh vẫn rót theo dòng thời gian.

Tình của hoa muôn thuở
Lòng của hoa khơi vơi
Lời kinh hoa vẫn nở
Thắp sáng mọi phương trời.

Kinh truyền từ cát bụi
Tâm truyền về phương tâm
Hạt mù sương chim gọi
Mắt xanh miền xa xăm.

Bây giờ màu sương cát
Là hương hoa cuộc đời
Bây giờ miền ảo ảnh
Là tình thơ muôn nơi.
Từ trong hạt bụi luân hồi
Đã nghe sinh diệt nẩy chồi vô ưu.

Ai hay trong kẻ núi
Đường mây phủ mờ xa
Tháng ngày quên đếm tuổi
Có người ngồi làm Hoa.

Chung quanh mây dệt lụa
Lòng người giữa hư không
Tiếng mõ hòa kinh tụng
Về phương trời mênh mông.

Có một loài chim nhỏ
Bên cửa động nghe kinh
Hồn xanh màu cỏ biếc
Nở nụ cười tâm linh.
Ngàn xưa ai đã vô tình
Làm xao ánh nguyệt gập gềnh lối qua.

Tay góp ngàn sương lại
Long lanh mười phương trời
Tay góp ngàn hương lại
Cho lòng về muôn nơi.

Mắt ai rơi hạt bụi
Lệ ai sầu mênh mang
Cùng người xem mây nổi
Trên đường về bình an.

Ngàn phương trời kinh mở
Trong lòng người, lòng hoa
Chim về nghe hương cỏ
Trong lòng đời bao la.
Từ ngàn xưa, tuyết là hoa
Đến ngàn sau vẫn một tòa sen thiêng.


                      MẶC PHƯƠNG TỬ




READ MORE - CÓ MỘT LOÀI HOA - thơ Mặc Phương Tử

QUẢNG TRỊ ƠI! MIỀN TRUNG NHỚ MÃI – thơ Mai Hoài Thu


Mai Hoài Thu


Quảng Trị ơi! Bao giờ con về lại?
Đêm nằm mơ thấy phố thị Đông Hà,
Nơi quê nhà, ngày khói lửa chiến chinh,
Cầu Hiền Lương chia đôi bờ Bến Hải…

Quảng Trị ơi! Miền Trung nhớ mãi,
Quê mạ nghèo, áo nâu cũ sờn vai,
Bếp lửa hồng, mùa rơm rạ, sắn khoai,
Ngày nắng cháy, đêm gió Lào thổi rát…

Lúa trổ đồng, hương vàng thơm bát ngát,
Xa ngái rồi, vắng nhịp võng đong đưa…
Nhớ những ngày gian khổ gió mưa,
Con thiếu áo, ba mạ ngồi run đói...

Góc chuối già, rau tàu bay, lục lọi…
Đọt sắn nồng, dằn bụng, tạm qua cơn,
Nồi cháo bồi: măng, chuối, trộn khoai môn…
Thương mệ lắm, chén cơm đầy sắn độn…

Quảng Trị ơi! Nhớ ngày con mới lớn,
Tám tuổi đầu, biết mót lúa, chăn trâu,
Nước lũ về, lòng canh cánh lo âu,
Cơn bão nộ, cuồng phong, đất trời lở…

Quảng Trị ơi! Hồn con đang nức nở,
Biết bao giờ về lại chốn quê xưa?
Đêm mỏi mòn, khắc khoải bóng già nua,
Rời quê mạ, năm con mười bốn tuổi…

Biền biệt quê người, bôn ba giong ruổi,
Ôi, nỗi nhớ nào, da diết, khôn nguôi!
Lòng cứ nhủ, sẽ về thăm quê mạ,
Sống lại những ngày nắng lạ khát khao… 

Nằm trên đồi nghe khúc hát Nam Giao,
Tắm lại dòng sông, mưa rào dịu mát, 
Ngắm khói lam chiều, mây trôi bàng bạc,
Tìm lại những ngày xao xác, lạc nhau… 

Thả mái chèo, khua sóng nước, giăng câu,
Vào thăm Hương Giang, Văn Lâu, ngày cũ,
Ghé quán com nghèo Âm Phủ, chùa rêu, 
Xoa dịu nỗi niềm lưu lạc cô liêu... 

Quảng Trị ơi! Mây trời xa vời vợi,
Tuyết quê người che phủ kín tim côi,
Làm răng về, ôm lại ánh trăng rơi,
Ôi, quê mạ… ngàn đời tim đau nhói… 

San Jose, 10/20/12
Mai Hoài Thu 



READ MORE - QUẢNG TRỊ ƠI! MIỀN TRUNG NHỚ MÃI – thơ Mai Hoài Thu

Thơ vui: XA RƯỢU - thơ Độc Hành





Rượu ơi tôi giã từ anh
Đừng gần nhau nữa thỏ thành sói hoang
Có anh chân bước hai hàng
Xa anh đi đứng vững vàng dễ thương
Có anh tôi ngủ giữa đường
Xa anh tôi ngủ trên giường vợ ngoan
Có anh cháy ruột cháy gan
Xa anh sức khỏe bình an đời người
Có anh thiên hạ chê cười
Xa anh mắt lại sáng ngời như sao
Có anh tay búa tay dao
Xa anh khỏi chảy máu đào tâm can
Có anh chén bát nát tan
Xa anh bàn ghế đàng hoàng mới toanh
Có anh đời mới đứt phanh
Xa anh đời cũ trở thành giấc mơ
Có anh gió đánh rách cờ
Xa anh gió thoảng phất phơ cờ hồng
Có anh công việc chất chồng
Xa anh mọi việc công, nông vẹn toàn
Có anh pháo mã khoan khoan
Xa anh xe tốt thẳng hàng tấn công
Có anh đường thẳng đi cong
Xa anh vượt suối băng sông vững vàng
Có anh sạch bạc hết vàng
Xa anh nhà cửa đàng hoàng khang trang
Có anh phát tục khắp làng
Xa anh ăn nói dịu dàng nhỏ nhen
Có anh mũi chảy mắt ghèn
Xa anh mắt sáng như đèn “manson”
Có anh như cẩu ướt lông
Xa anh tựa giống con công vũ trường
Từ nay tôi chẳng vấn vương
Giã từ bạn rượu là đường thăng hoa.

ĐỘC HÀNH




READ MORE - Thơ vui: XA RƯỢU - thơ Độc Hành

HÌNH NHƯ - thơ Bình Địa Mộc







hình như tôi kẻ vừa xa
chốn trăm năm gọi ta bà phải không
đúng rồi, nhưng có lẽ mong
sớm quay lại để hát rong cùng người


hình như ai đã nhoẻn cười
nhìn tôi con trẻ bập bươi bóng mình
nhầm thôi, chỉ thoáng vô tình
ngỡ chăn dắt những bù nhìn cửa quan


hình như nước mắt sắp tràn
khóc tôi hay bụi trần gian vướng vào
không sai, song chẳng là bao
tiếc gì ngấn lệ trước hào quang vua


hình như cửa đóng phên lùa
gió một cơn thoảng qua khua ngọn đèn
ấy là, bất chợt đêm đen
mai kia trời lại sáng quên cả rằm


hình như tôi vẫn đang nằm
trong tay gầy mẹ hơi ăm ắp đầy
à vâng, xin chúc ngủ say
giấc ngàn thu lẫn nhịp chày cắc cum ...



Sài Gòn, 28.11.2013
Bình Địa Mộc



READ MORE - HÌNH NHƯ - thơ Bình Địa Mộc

Wednesday, November 27, 2013

MÙA XUÂN GỞI NGƯỜI NĂM CŨ - thơ Trúc Thanh Tâm





             (Cám ơn hạnh phúc một ngày
           Với ta cũng đủ đời nầy nợ em)


 Qua con rạch nhỏ về lại xóm
 Thăm người bạn cũ mấy mươi năm
 Vẫn áo bà ba màu tím nhạt
 Mắt buồn, mái tóc đã hoa râm !


 Cây khế năm nào còn sai trái
 Mai vàng nở rực một phía sân
 Dường như hạnh phúc mang hương gió
 Chim hót vườn sau nghe quá thân !


 Đầu làng cuối chợ thay đổi hết
 Nhắc thời tiểu học bỗng buồn hơn
 Cùng cất nhà chòi, chơi cút bắt
 Em cứ giận anh, cứ dỗi hờn !


 Ba chìm, bảy nổi còn được sống
 Giữ gìn hương hỏa mãi nghe em
 Mồng tơi vẫn tím tình một thuở
 Em vẫn còn duyên nét chủ điền !


 Nhớ về kỷ niệm thêm luyến tiếc 
 Mộng ước chung đôi trả lại người
 Mắt xưa chợt hiện niềm vui cũ
 Những giọt đời vàng nắng xuân rơi ! 


 TRÚC THANH TÂM
   ( Châu Đốc )

READ MORE - MÙA XUÂN GỞI NGƯỜI NĂM CŨ - thơ Trúc Thanh Tâm

ĐÊM LỬA TRẠI EA BÁ, thơ Phan Minh Châu - SẼ CÓ MỘT NGÀY ... thơ Phan Hoài Nam



Cầu Sông Hinh - Ảnh từ Phongdiep.net


ĐÊM LỬA TRẠI EA BÁ
(Viết tặng đêm trại viết Buôn Bầu 
do hội VHNT Phú Yên tổ chức)

Trên chuyến xe đôi lần trỡ chứng
Chiều nay chúng tôi lên
Để kịp tối nay
Đêm lửa trại Ea Ba chắc không còn chổ đứng
Tiếng cồng chiêng giòn giã căng tai.
Chúng tôi lên nhập vào dòng Trống,Mái
Những đôi chân nhễ nhại
Những bước nhảy Bom Bo
Những vòng hoa dại
Giọt mồ hôi ngất ngưỡng.Chảy .Đêm trôi
Phía dưới thung xa
Cả đời sông không ngủ
Những mắt đèn chợt thức lao xao
Lửa trại búng hoa cau
Chúng tôi hát những bài nhạc đỏ
Chúng tôi đoc những câu thơ đỏ
Đất Buôn Bầu sôi lên
Trái tim căng nhịp thở
Già làng ngồi rung chân
Cồng chiêng nhồi điệu múa
Củi nổ râm ran ,lửa bỗng giật mình
Chúng tôi thương sông Hinh
Những cái tên mộc mạc
Ea bá, Ea Ba, Ea Bia, Ea Lâm, EaLy, Ea Troi
Và thị trấn Hai Riêng, nhưng chẳng phải riêng mình
Có cô gái rời buôn cõng núi rừng xuống phố
Và địu hoàng hôn về nhúm  một sớm mai xanh
Chúng tôi thương các chị, các anh
Màu da như than chảy
Tay chân chằng chịt néo rừng
Chỉ màu mắt rất trong và ấm
Đã nhuộm nhiều bão dông
Đêm đi qua…..
Dòng thủy điện lao xao tiễn chúng tôi ra cửa
Một sớm mùa thu
Nhánh lan rừng ngỡ ngàng xuống phố
Giọt sương mềm bỗng ấm đôi vai
Những cái vẫy tay
 Núi rừng ở lại
Trong mắt chúng tôi có đôi ba dòng chảy
Trước cuộc đời lạ lẫm của Sông Hinh 

                                      Phan Minh Châu



SẼ CÓ MỘT NGÀY…

Em lớn lên trên môt thành phố dệt
Mấy trăm năm thành phố dệt anh hùng
Anh lớn lên nơi thượng nguồn chớp biển
Sông Thu Bồn con nước trãi yêu thương
Em chưa vào Nam ,anh chưa ra Bắc
Trên những con tàu dày lớp bụi phân ly
Để phương đó chờ tin người phương ấy
Để một ngày… người đó tiễn người đi
Thành phố dệt đã qua mùa dông bão
Nắng lại hiền trên suối tóc,môi em
Chiếc lá rụng tưởng chừng không rụng nữa
Khi mùa Thu rưng rức chảy qua thềm
Anh ở trong này miền Trung lũ lớn
Lúa đòng đòng ngất ngưỡng đổ ra sông
Những cánh đồng hồn nhiên màu con gái
Lại cuộn mình theo gió xé chiều đông
Đành phó mặc cho bão cuồng lũ dữ
Bão thiên thu đâu phải bão đôi lần
Ta dốc sức nuôi mùa xuân mới chớm
Trên khu vườn xanh mãi cánh môi thơm
Xuân lại đến phải rồi xuân lại đến
Bao đau thương tan nát lại lui dần
Giơ tay vẩy mùa xuân vùng đất biển
Ngữa tay chào thành phố dệt yêu thương
Sẽ gặp lại một ngày không xa nữa
Tàu vào Nam ta sẽ đợi em về
Cũng có thể chuyến tàu xuôi ra bắc
Cả đôi bờ ấm lại mối tình quê

                     PHAN HOÀI NAM


READ MORE - ĐÊM LỬA TRẠI EA BÁ, thơ Phan Minh Châu - SẼ CÓ MỘT NGÀY ... thơ Phan Hoài Nam