Chúc Mừng Năm Mới

Văn Nghệ Quảng Trị kính chúc quý nhà thơ, nhà văn cọng tác viên và quý bạn đọc Năm mới 2017 Đinh Dậu VẠN SỰ AN LÀNH

Friday, February 5, 2016

CUỐI NĂM ÂM LỊCH - La Thụy cùng thi hữu

       



           CUỐI NĂM ÂM LỊCH 
         (Cảm đề thơ Đá Ngây Ngô)

  Xuân về lâng lâng nào nhờ gió chở
  Đáy cốc vênh hay rượu ngấm ngã nghiêng
  Thèm trái cấm lòng vướng bận nghiệp duyên
  Loan phượng múa tình ai đang khép mở

  Mắt xanh trắng tri âm còn níu mộng
  Bến xuân ơi lưu luyến cõi trời xưa
  Sương khói phủ bâng khuâng xuân không mùa
  Thầm nguyện ước cho nguồn yêu mở rộng

  Ngọn nến ấy lung linh trời ảo diệu
  Hương xưa nào thoang thoảng ủ hồn mơ
  Để ngất ngây tình tràn thơm men rượu
  Hào sảng cười đồng vọng đá ngây ngô
                                             La Thụy 

 
                   HỌA


          CUỐI NĂM ÂM LỊCH

  Ai réo gọi mây chiều không chịu chở
  Để tình say trong chuếnh choáng ngã nghiêng
  Trông ơ hờ một cơn gió giao duyên
  Thầm thì đến êm đềm lờ ngỏ mở


  Trao và nhận ân tình thơ thực mộng
  Mới cũ nào thấp thoáng chuyện nay xưa
  Ủ ấp hương đợi giây phút giao mùa
  Bung tỏa ngát giữa đất trời cao rộng


  Tình yêu ấm trái tim thêm huyền diệu
  Rung đập hoài thôi thúc những ước mơ 
  Nồng nàn thật vui buồn bên chén rượu 
  Gốc dưỡng lòng là lúa nếp hay ngô
                                     Võ Sĩ Quý

 
 
                     KHÉP

  Đóa cúc muộn nặng hiên đời mãi chở
  Nắng hanh hao rải mảnh lụa chiều nghiêng
  Vườn hoa xưa đóa thắm lỡ phận duyên
  Ném khúc nhạc cõi lòng đành thôi mở

 
  Vầng trăng muộn tri âm xa bến mộng
  Khúc xuân ca vướng víu mảnh tình xưa
  Bên triền dâu lá rũ úa theo mùa
  Đêm nghiệt ngã lửa nồng treo khoảng rộng
 
  Vàng xưa ấy xa rồi đêm huyền diệu
  Phiến giá băng phủ kín mảng trời mơ
  Khép lối mộng khép lòng theo men rượu
  Nhấp môi nồng đồng vọng đá ngây ngô
                                             Ca Dao

                TIẾNG VỌNG

  Xuân về đây nước đầy thuyền hoa chở
  Chênh vênh khóc sóng bạc vỗ xô nghiêng
  Dòng trôi xuôi bẽ bàng nợ trao duyên
  Nước ròng lớn lao xao đêm mắt mở 

  Nhớ nhung cay canh tàn bên gối mộng
  Thao thức ơi luyến tiếc kỷ niệm xưa
  Mây bàng bạc rèm châu gió gọi mùa
  Xao xuyến lạnh hồn tôi đang mở rộng

  Trăng đêm ấy ảo huyền ôi kỳ diệu
  Thoảng hương đưa ngây ngất mảnh hồn mơ
  Chung đối ẩm lưng bầu say men rượu
  Vọng tiếng cười vang cả tối ngây ngô
                                  Ngoctuyencp

 
                       VÔ ĐỀ

  Chuyến đò ngang chiều nay người không chở 
  Để ta sầu trên bến nước ngả nghiêng
  Đêm Giao Thừa ta đã lỡ trễ duyên 
  Thì người nhỉ muộn phiền chi xuân mở 

  Quán nước chè dừng chân đêm xây mộng
  Một mình ta nhắc gió lộng năm xưa 
  Chiều hành quân qua bến buổi giao mùa 
  Ta nghe có những hạt mưa trải rộng 

  Tiếng chèo khua vang động nghe huyền diệu 
  Khách qua bờ như chợt tỉnh cơn mơ 
  Hồn gỗ đá chưa bao giờ say rượu 
  Mà chân hoang lạc bước giữa rừng ngô
                                             Ký Gàn

No comments: